Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Tang Lễ Cho Một Gia Đình Giả Dối

Lê Lê từ chối cuộc sống lại

2068 từ

Tôi cúi người, lưng tạo thành một đường cong cứng nhắc trước mặt đám đông. Tiếng thì thà như gió thoảng qua đồng lúa chín, từng đợt, từng đợt. Họ nghĩ tôi không nghe thấy sao? Tôi nghe rõ từng âm tiết. Tai tôi lúc này nhạy cảm như thể có thể bắt được cả tiếng động của bụi trần rơi trên tấm vải đen tang phục.

“Thì ra hôm nay… là ngày giỗ của nhà họ Lê.” “Hiếu thảo đến thế, cũng đáng trân trọng.” “Nghe nói cô ấy đã đổ bao tiền của, công sức đi tìm…”

Tôi nghe thấy cả tiếng thở dài. Ánh mắt họ dán lên người tôi, nặng trĩu một thứ gì đó khác hẳn với sự nghi ngờ ban nãy. Đó là sự thương hại, là sự cảm thông, thậm chí là một chút xấu hổ vì đã từng chất vấn tôi. Cảm giác này thật kỳ lạ. Nó khiến cổ họng tôi như bị một cục bông lớn chặn lại, vừa mềm mại lại vừa ngột ngạt. Tôi muốn hét lên rằng tôi không cần lòng thương hại, nhưng tôi lại cần chính sự thương hại ấy để giữ lấy thứ tôi đang có. Một sự mâu thuẫn cay đắng xoắn xuýt trong lòng.

Tay tôi cầm lấy tờ điếu văn đã chuẩn bị từ lâu, những dòng chữ nhoè đi trước mắt. Chỉ cần đọc xong những lời này, mọi chuyện sẽ kết thúc. Mọi thứ sẽ an bài.

“Đợi đã!”

Một giọng nói quen thuộc, vội vàng và đầy lo lắng, xé toang bầu không khí vừa mới ổn định. Diệp Lâm bước tới, khuôn mặt nhợt, ánh mắt cháy bỏng một niềm tin kỳ quặc. “Lê Lê, đừng vội! Bố mẹ và em gái em, họ… họ vẫn còn sống! Họ đang trên đường tới đây! Tang lễ này không thể cử hành được!”

Im lặng.

Không phải thứ im lặng của sự chờ đợi, mà là thứ im lặng của sự choáng váng, như cả hội trường bị nhấn chìm xuống đáy biển sâu trong nháy mắt. Mọi hơi thở đều ngừng lại. Mọi ánh mắt đều dồn về phía anh ta, rồi lạ, ngơ ngác, hoang mang, như chờ đợi một lời giải thích cho trò đùa tàn nhẫn này.

Tôi nhìn thẳng vào mắt Diệp Lâm. Trong đáy mắt anh ta, tôi thấy hình ảnh của chính mình ba năm về trước – cũng ngốc nghếch, cũng khờ dại, cũng ôm giữ một mong manh đến mức phi lý như thế. Một nỗi buồn mệt mỏi và chán chường trào lên. Tôi lắc đầu, giọng nói của tôi bình thản đến lạnh lùng, vang lên trong không gian tĩnh mịch, như một giọt nước đá rơi xuống mặt hồ phẳng lặng.

“Diệp Lâm, sao anh lại giống tôi của ngày trước vậy?” Câu hỏi ấy, tôi không biết đang hỏi chính bản thân mình.

“Nếu họ thực sự còn sống, còn thở, còn đi lại được… thì làm sao họ có thể nhẫn tâm để tôi một mình dài đằng đẵng này? Không một tin nhắn, không một dòng thư, không một lần ghé qua?” Từng câu, từng chữ, tôi nói ra không chỉ bằng miệng mà còn bằng tất cả nỗi tuyệt vọng đã đóng thành lớp băng dày trong lòng. “Anh đừng tự lừa dối mình nữa. Cũng đừng lừa dối tôi. Họ đã chết rồi. Từ lâu rồi.” Mùi hương trầm thoảng nhẹ trong không gian bỗng trở nên nồng nặc, sực nức, như đang bám đầy lấy từng sợi không khí.

Tiếng gầm gừ của cha tôi vẫn còn đang vang vọng trong không gian ẩm ướt mùi nhang khói thì câu hỏi của Diệp Lâm đã đâm thẳng vào tim tôi như một nhát dao ngắn. Tôi nhìn anh ta, rồi lại nhìn ba cái bóng mặt mũi xa lạ đang đứng giữa đám tang của chính họ. Lòng tôi chợt lặng đi một cách kỳ lạ, mọi âm thanh ồn ào, mọi ánh mắt kinh ngạc của khách khứa dường như bị một lớp kính dày ngăn cách, chỉ còn lại sự tĩnh lặng lạnh giá đang lan tỏa từ trong ngực ra.

Họ bước vào từ cánh cửa lớn, nơi ánh sáng trắng của hành lang hắt vào, cắt ngang không gian ảm đạm toàn màu đen và trắng. Người đàn ông dẫn đầu có dáng điệu ngạo nghễ, chiếc áo vest màu xám thanh lịch khác xa bộ quần áo giản dị cha tôi thường mặc. Người phụ nữ bên cạnh thì khoác một chiếc áo choàng lông màu ngọc trai, khuôn mặt trẻ trung đến mức gượng gạo. Cô gái đi sau cùng nở một nụ cười thật tươi, nhưng ánh mắt lại lướt qua ảnh chân dung lớn đặt trên bàn thờ, nơi khuôn mặt của ba người đã khuất hoàn toàn khác.

Bàn tay ông ta giơ lên rồi đập xuống má tôi nhanh đến mức tôi không kịp tránh. Một cảm giác nóng rát bùng lên, nhưng nó không thể nào sánh được với cái lạnh đang đóng băng trong lồng ngực tôi. Tiếng vỗ tay ấy chát chúa, phá vỡ hoàn toàn không khí trang nghiêm vốn có. Tôi thậm chí ngửi thấy mùi nước hoa hắc sâm sang trọng phảng phất từ tay áo ông ta, một mùi hương xa lạ chưa từng tồn tại trong ký ức tôi về người cha mình.

"Đồ khốn!"

Giọng nói của ông ta thô bạo và đầy uy hiếp, hoàn toàn không phải chất giọng trầm ấm, chậm rãi ngày xưa. "Làm tang lễ cho người sống, mày mong chúng tao chết đến vậy sao?"

Từng lời như búa đập. Tôi nhận ra mình đang nín thở. Trong đầu tôi bỗng hiện lên hình ảnh chiếc xe biến dạng, những mảnh vỡ thủy tinh lấp lánh dưới ánh đèn đường ẩm ướt, và chiếc cặp táp da cũ kỹ của cha nằm lăn lóc trong vũng bùn. Cảnh sát đã xác nhận qua dấu vân tay và đồ cá nhân. Làm sao họ có thể đứng đây?

Người phụ nữ được gọi là mẹ tôi bước tới, đôi mắt đẹp nhưng lạnh lẽo nhìn tôi từ đầu đến chân. "Giả vờ hiếu thảo cái gì?"

Bà ta khẽ nhếch môi, một cử chỉ đầy vẻ khinh miệt. "Mày vội vàng làm tang lễ cho chúng tao, tao thấy mày chỉ muốn nuốt trọn gia sản thôi!"

Gia sản. Hai từ ấy vang lên trong không trung, khiến vài vị khách quen đang đứng gần đó khẽ quay mặt đi. Tôi cảm thấy bàn tay mình đang lạnh dần, các ngón tay siết chặt vào lòng bàn tay, móng tay cứa nhẹ vào da thịt, tạo ra một cảm giác đau nhói tỉnh táo. Họ không quan tâm đến việc tôi đã đau đớn thế nào, đã vật vã vì tin dữ. Họ chỉ nhìn thấy cái ghế chủ tịch công ty, những cổ phần và tài sản kếch xù.

Cô gái trẻ bên cạnh vội đặt tay lên cánh tay người đàn ông, giọng nói ngọt ngào như mật chảy ra. "Bố, mẹ, đừng giận nữa mà. Chắc chị cũng chỉ là nhất thời hồ đồ thôi."

Rồi cô ôi, nụ cười trên mắt nhưng không thấm vào trong. "Bây giờ chúng ta đã quay về rồi, mọi chuyện đều ổn cả. Vị trí chủ tịch công ty vẫn là của bố mà, đúng không chị?"

Ánh mắt cô ta dừng lại trên khuôn mặt tôi, như đang chờ đợi một sự đầu hàng, một sự thừa nhận. Không khí trong hội trường căng như dây đàn. Tất cả mọi người đều đang chờ xem tôi sẽ phản ứng thế nào.

Và tôi, sau một hơi thở mùi hương nhang trầm và hơi lạnh từ máy điều hòa, đã mở miệng. Giọng nói của tôi bình thản đến lạ, không một chút run rẩy, vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng. "Các người là ai vậy? Tôi không quen biết các người."

Sự im lặng lập tức bao trùm. Ba nhân vật kia trợn mắt, vẻ mặt ngỡ ngàng lộ rõ, như thể không tin vào tai mình. Chính trong khoảnh khắc đó, Diệp Lâm bước vội từ phía sau tôi ra, kéo nhẹ cánh tay tôi. Anh ta cúi xuống, nói với một giọng nhỏ nhẹ nhưng đủ để mọi người. "Lê Lê, em bình tĩói. Anh quên chưa báo với em. Đây thật sự là bố mẹ và em gái em đó. Chỉ là… họ đã phẫu thuật thẩm mỹ toàn diện, thay đổi hoàn toàn nên trông khác thôi. Bảông nhận ra. Họ thật sự chưa chết. Tai nạn ngày đó… có chút nhầm lẫn. Giờ họ đã về rồi. Tang lễ này, chúng ta nên dừng lại."

Anh ta ngừng một chút. Ánh mắt áp lực đè nặng lên tôi. "Và em… em nên trả lại vị trí chủ tịch, cô em đi. Mọi thứ sẽ trở về như cũ."

"Trở về như cũ?"

Tôi khẽ lặp lại ba từ đó, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi buồn cười đến mức chua chát. Tất cả những ngày tháng đau thương, những đêm mất ngủ, những giọt nước mắt lặng lẽ rơi bên di ảnh… giờ bỗng trở thành một vở kịch vô nghĩa. Và Diệp Lâm, người đàn ông tôi tin tưởng nhất, người đã ôm tôi an ủi suốt những ngày qua, giờ lại đứng về phía những kẻ mặt mũi xa lạ này, với một thái độ dỗ dành nhưng đầy ràng buộc.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, rồi lại nhìn ba cái bóng đang chờ đợi kia. Trong tim tôi, một câu hỏi lớn dần lên, lạnh lẽo và sắc bén: Nếu họ thật sự là người nhà tôi, tại sao lời đầu tiên họ nói với tôi không phải là một sự ôm ấp, một lời an ủi, mà lại là một cái tát và những lời buộc tội về gia sản?

Tôi đứng đó, hàm dưới như muốn rời khỏi cơ thể, cảm giác lạnh toát lan từ sống lưng lên tận đỉnh đầu. Diệp Lâm, người đàn ông tôi từng nghĩ mình hiểu rõ hơn cả chính mình, đang cầm trên tay một tờ giấy màu trắng xóa, nói với tôi rằng những người đã chết từ lâu kia vẫn còn tồn tại trên đời này. Trong khoảnh khắc ấy, tim tôi thắt lại, không phải vì hy vọng, mà vì một nỗi kinh hoàng mơ hồ. Anh ta đang cố gắng xây dựng lại một thế giới mà tôi đã dùng từng mảnh vỡ đau thương để chôn vùi.

"Diệp Lâm," giọng tôi khàn đặc, vang lên trong căn phòng tĩnh lặng một cách kỳ quái, "anh đang đùa kiểu gì vậy? Bố mẹ tôi, em gái tôi… họ đã không còn nữa. Hộ khẩu cũng đã xóa từ lâu. Cái danh xưng 'bố mẹ và em gái tôi' mà anh vừa gọi, nghe thật… thật buồn cười."

Tôi cố kìm nén tiếng khóc, nhưng mỗi từ đều nhuốm màu cay đắng. Anh ta không hiểu sao? Mỗi lần nhắc đến họ là một lần tôi phải xé lại vết thương đang kéo da non.

Diệp Lâm bước nhanh về phía tôi, ánh mắt đầy nhiệt thành và một chút tự tin thái quá. Anh ta đưa tờ giấy tờ ra, như đang trình bày một bằng chứng vĩ đại. "Giấy xóa hộ khẩu em có, cái đó là giả thôi! Anh làm ra để em an tâm, đừng day dứt nữa. Hộ khẩu thật của bác và em gái vẫn còn nguyên đấy."

Giọng nịch, như thể đang tuyên bố một sự thật hiển nhiên. Tôi nhìn vào mắt anh, thấy rõ sự lo lắng và ý chí muốn 'cứu rỗi' tôi của anh ta. Trái tim tôi chùng xuống, không phải vì cảm động, mà vì mệt mỏi. Anh ta mãi mãi muốn kéo tôi trở về với quá khứ đau thương, dưới danh nghĩa yêu thương.

Tôi đưa tay ra, nhẹ nhàng đón lấy tờ giấy từ tay anh. Ngón tay tôi chạm vào mép giấy, cảm giác thô ráp và lạnh lẽo. Tôi chỉ liếc qua, rồi gật đầu một cái thật chậm, thật nhẹ. "Ừ. Cái của anh… đúng là giả thật."

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này khéo léo xây dựng mâu thuẫn tâm lý sắc sảo của nhân vật chính: cô cần sự thương hại để che giấu sự thật, nhưng lại phải chịu đựng nỗi đau mỗi khi bị nhắc nhở. Cách dùng chi tiết "giấy tờ giả" làm biểu tượng cho một cuộc sống giả dối là một ẩn dụ tinh tế và đầy sức nặng.

📖 Chương tiếp theo

Nước mắt lạnh sẽ chảy khi Lê Lê quyết định xóa sạch những dấu vết cuối cùng còn lại, nhưng liệu hành động ấy có thật sự giải phóng hay chỉ chôn vùi sâu hơn?

— Hết chương 6
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram