Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Tang Lễ Cho Một Gia Đình Giả Dối

Nước mắt khô, lòng tính toán lạnh lẽo

1619 từ

Mẹ kế của tôi, người phụ nữ mà tôi vẫn gọi là dì, chen vào: "Bản thân nó đã là một trò cười rồi. Cũng không soi lại xem mình là cái đức hạnh gì, cái gì cũng tranh với con, nó cũng xứng sao! Vừa hay tiền ta cũng tiêu gần hết rồi, về đi để bố con tiếp quản lại công ty. Đường Đường nhà ta vẫn là tiểu thư hào môn."

Cuối cùng, là giọng của cha tôi, người đàn ông tôi từng kính trọng: "Đó là đương nhiên. Sau này, sản nghiệp nhà họ Lê cũng do cô con gái tôi yêu nhất, là Đường Đường, thừa kế. Với tính cách của Lê Lê, chỉ xứng làm công cho Đường Đường."

Căn phòng yên tĩnh đến lạ thường. Tiếng máy lạnh rền rền bỗng trở nên chói tai. Tôi nhìn những dòng chữ đó, từng chữ một như những lưỡi dao lạnh lẽo cứa vào tâm can. Nhưng nước mắt đã không còn. Có lẽ trái tim đã khô kiệt từ lúc nào không hay. Tôi mím chặt môi, một nụ cười lạnh lẽo, chua chát nở trên khóe miệng mình. Hóa ra, tất cả chỉ là một vở kịch được dàn dựng công phu, còn tôi là con tốt ngây thơ cuối cùng sắp bị loại bỏ.

Tôi cầm điện thoại lên, bấm một số máy quen thuộc. Giọng nói của tôi bình thản đến kinh ngạc, không một gợn sóng: "Cho tôi thuê một đội tháo dỡ chuyên nghiệp. Trong vòng một ngày, tháo dỡ toàn bộ ngôi nhà số 11, đường Lý Thái Tổ. Phá bỏ hoàn toàn."

Đứa con gái chỉ xứng làm công ư? Kẻ đáng thương là trò cười ư? Vậy thì hãy cùng nhau xem ai mới là người cười sau cùng. Ngôi nhà này, căn nhà do chính tay mẹ tôi và ông ngoại tôi gây dựng, sẽ không bao giờ thuộc về những kẻ tham lam đó. Tôi thà biến nó thành một bãi đất trống, còn hơn để nó trở thành chiến lợi phẩm cho họ.

Tiếng ầm ầm của máy xúc đập vào tường vang lên dồn dập phía sau. Tôi quay lưng lại, bước đi. Gió chiều thổi qua, mang theo hơi thở của sự hủy diệt và bắt đầu.

Cả hội trường chìm trong một màu xám lạnh lẽo, thay vì sắc đỏ rực rỡ của thảm trải sàn. Mùi hương của những bó hoa cúc trắng lạnh lẽo, hòa với mùi gỗ của khung ảnh tang, xâm chiếm không gian vốn chỉ dành cho rượu champagne và nước. Tôi đứng đó, cảm nhận rõ từng ánh mắt sắc lẹm như dao từ đám đông phóng viên và các cổ đông đang hướng về mình. Sự im lặng đột ngột thay thế cho tiếng ồn ào hỗn độn ban nãy, chỉ còn tiếng lật trang giấy loạt soạt từ một góc xa.

Diệp Lâm bước về phía tôi, từng bước chân dồn nén trên tấm thảm xám. Bộ vest đắt tiền màu than chì anh mặc dường như hóa thành một bộ giáp sắc bén, nhưng ánh mắt anh lại lộ rõ sự hoang mang và tức giận đang sôi sục. Tôi nhìn thấy gân xanh trên cổ, siết chặt nắm đấm.

“Lê Lê,” giọng anh khàn đặc, cố nén xuống nhưng vẫn để lộ một vài, “Chúng ta đã thỏa thuận mọi chuyện rồi cơ mà. Em đang diễn trò gì với tôi thế này?”

Trong lòng tôi, một dòng suy nghĩ lạnh lùng chảy qua. Sự thỏa thuận ấy sao? Chỉ là màn kịch anh dàn dựng để đẩy tôi vào thế phải im lặng, phải quên đi mọi thứ để phục vụ cho ngửa của riêng anh. Nhưng máu không thể rửa được bằng những lời hứa hẹn mờ ám. Tôi từ từ quay người, hướng ánh mắt về phía màn hình lớn phía sau lưng mình. Ba khuôn mặt trong ảnh đen trắng nhìn xuống, ánh mắt họ trong ảnh dường như vẫn còn đầy vẻ ngỡ ngàng và chất vấn.

Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên từ nhóm cổ đông cao tuổi. Một vị tóc đã điểm bạc, mặt đỏ bừng vì tức giận, bước lên phía trước.

“Lê tổng! Hôm nay là ngày trọng đại của công ty chúng ta. Sao cô có thể đem không khí tang tóc đến đây? Cô còn nữa?”

Một giọng nói khác, the thé và đầy mỉa mai, cắt ngang từ phía bên trái. “Tôi đã nói rồi, tuổi trẻ thì thiếu sự chín chắn. Lê tổng cũ của chúng ta sẽ không bao giờ hành xử thiếu suy nghĩ và vô lễ như thế này. Đây rõ ràng là một hành động phá hoại!”

Áp lực dồn nén từ mọi phía như một căn phòng đang dần thu hẹp lại. Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi hương hoa cúc lạnh lẽo ấy tràn vào phổi, nhắc nhở tôi về lý do mình đang đứng đây. Tôi nhẹ nhàng đưa tay lên, một cử chỉ ra hiệu cho người điều khiển ở phía sau. Trên màn hình lớn, ba bức di ảnh vẫn im lặng ở đó, nhưng phía dưới mỗi bức ảnh, dần hiện lên dòng chữ ghi ngày tháng và nguyên nhân họ ra đi. Những con số và chữ cái khô khan ấy lại kể một câu chuyện hoàn toàn khác với những gì mọi người trong căn phòng này từng được nghe.

Tôi quay lại đối diện với Diệp Lâm, nhìn thẳng vào đôi mắt đang dần mất đi vẻ nôn nóng ban đầu, thay vào đó là một nỗi sợ hãi mơ hồ đang len lỏi.

“Anh hỏi em đang làm gì ư?” Giọng tôi bình thản, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, “:m chỉ đang làm một việc mà lẽ ra chúng ta nên làm từ lâu: cho họ một sự tưởng niệm đúng nghĩa, ngay trước mặt tất cả những người đang hưởng lợi từ sự im lặng của chúng ta.”

Giọng tôi nghẹn lại ngay giữa phòng họp trang trọng, nơi không khí vốn đang tràn ngập sự phấn khích về buổi lễ niêm yết sắp diễn ra. Ánh đèn pha lê lạnh lẽo chiếu xuống bục phát biểu, làm nước mắt tôi vừa mới cố ép ra trở nên lấp lánh một cách giả tạo. Tôi nhìn xuống những gương mặt đang ngước lên – những vị cổ đông, những nhà đầu tư, những người từng là bạn thân của cha tôi. Trong lòng họ giờ đây chỉ có con số và cổ phiếu, còn tôi, kẻ đang đứng đây với bộ vest đắt tiền, lại đang cố tình khoét sâu vào một vết thương cũ.

Họ không biết rằng đêm qua tôi đã tập trước gương hàng chục lần, căn chỉnh từng giọt nước mắt đúng thời khắc này. Trái tim tôi lúc ấy khô ráo như sa mạc, chỉ có sự lạnh lùng của kẻ đang tính toán. Nhưng bề ngoài, tôi phải là một người con hiếu thảo, một người chị đau thương, một kẻ thừa kế đáng thương đang cố gắng gánh vác sự nghiệp của người đã khuất.

“Công ty từng là tâm huyết, là đứần của cha tôi,” giọng tôi trầm xuống, pha lẫn một chút run rẩy được luyện tập kỹ càng. Mùi hương nước hoa gỗ sang trọng từ cổ tay áo tôi thoang thoảng, trái ngược hoàn toàn với không khí tang thương tôi đang cố gợi lên. “Việc chọn đúng ngày hôm nay để niêm yết, với tôi, không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Đó là một dấu hiệu. Như thể từ cõi vô hình, cha mẹ và em gái tôi đang gửi gắm tâm nguyện.”

Tôi dừng lại một nhịp, để mặc cho sự im lặng nặng nề tràn ngập căn phòng. Tiếng máy lạnh rè rè đột nhiên trở nên chói tai. Tôi thấy ông chủ tịch hội đồng quản trị, một người bạn cũ của cha, khẽ nhíu mày. Có lẽ ông ta đang sốt ruột vì lịch trình bị chậm lại, hay đang nghi ngờ về màn kịch cảm động này. Dù sao đi nữa, ông ta cũng không thể ngắt lời tôi. Danh nghĩa hiếu thảo là một tấm khiên hoàn hảo.

“Vì vậy,” tôi tiếp tục, ngước mắt lên như để kiềm chế những giọt nước mắt sắp trào ra, “trong ngày trọng đại này, tôi muốn có một phút mặc niệm. Để nói lời tạm biệt với họ. Cũng để vĩnh viễn khắc ghi công lao của cha tôi đối với công ty này.” Tôi hít một hơi thật sâu, âm thanh khẽ khàng được khuếch đại qua micro. “Các bác, các chú, những người đồng nghiệp thân thiết, xin hãy… thành toàn cho tấm lòng hiếu thảo nhỏ bé này của tôi.”

Tôi cúi đầu xuống, hai tay nắm chặt mép bục gỗ, các khớp ngón tay trắng bệch. Trong lòng tôi, một nụ cười lạnh lùng nở ra. Kế hoạch đang diễn ra hoàn hảo. Bằng cách buộc mọi người phải đồng ý với một nghi thức tang lễ giản đơn, vui, tôi đã âm thầm đóng đinh hình ảnh của gia đình tôi, của sự mất mát, vào chính thời khắc công ty bươn. Không ai có thể quên được. Và cũng không ai có thể phủ nhận vị trí của tôi – người thừa kế hợp pháp duy nhất, người linh hồn của người sáng lập. Sự đồng cảm và áy náy từ đám đông kia, tôi có thể cảm nhận được nó, là thứ vũ khí lợi hại hơn bất kỳ hợp đồng nào.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này bộc lộ sự chuyển biến sâu sắc: từ lòng đau khổ và nước mắt chảy dào, nữ chính đã tiến hoá thành một con người máu lạnh, tính toán từng nước đi để trả thù. Sự đối lập giữa tình cảm giả vờ và mục đích thực sự của cô tạo nên độ căng thẳng tâm lý vô cùng ám ảnh.

📖 Chương tiếp theo

Lê Lê sẽ tiếp tục tái thiết cuộc sống, nhưng liệu cô ấy có thể từ bỏ con đường báo thù để chọn lựa tái sinh hay sẽ sâu hơn vào vực thẳm tính toán?

— Hết chương 5
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram