Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️

Tiếng xì xào bàn tán như ong vỡ tổ cứ quẩn quanh bên tai tôi. Tôi đứng giữa phòng họp, lưng thẳng tắp, nhưng từng ngóòng bàn tay đã thít chặt đến mức móng cắm hằn vào da thịt. Một cơn đau nhói lạnh lẽo ấy lại khiến đầu óc tôi tỉnh táo hơn bao giờ hết. Họ nhìn tôi bằng ánh mắt của những kẻ săn mồi đang vâồi cuối cùng, háo hức chờ đợi khoảnh khắc tôi gục ngã.

“Thật sao? Mấy người này… thật sự là phụ mẫu và muội muội của Lê tổng tài năm xưa?” “Chẳng lẽ có sai được? Dung mạo có thay đổi, nhưng cái dáng điệu khệnh khạng kia, giọng nó, làm sao quên được.” “Xét nghiệm ADN cũng làm rồi. Chuyện lớn thế này, sắp đổi trời rồi.”

Ánh mắt của người đàn ông tự xưng là phụ thân tôi liếm qua người tôi, đầy vẻ khinh miệt và tự đắc. Ông ta bước lên một bước, giọng nói thô bạo vang lên, cố tình đủ lớn để cả phòng nghe thấy: “Con ranh này, đừng có giả vờ ngây ngô. Mày nghĩ bố không biết mày đang toan tính cái gì sao? Không muốn nhận chúng tao, chỉ vì màốn ôm trọn cái công ty này thôi! Mơ đi!”

Hơi thở ông ta hôi hổm mùi thuốc lá rẻ tiền phả vào mặt tôi. Tôi gần như có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, như một chiếc trống bị đè nén. Hắn ta tưởng tôi sợ hãi? Không, tôi chỉ thấy buồn nôn. Cái cảm giác buồn nôn khi nhìn thấy sự tham lam trắng trợn phủ lên lớp vỏ thân tình rách nát.

“Tao nói cho mày biết,” giọng ông ta hạ thấp, đầy đe dọa, “con đường đó không có cửa đâu. Thân phận thật của tao, tao có cả trăm cách để lấy lại. Mày ngoan ngoãn nghe lời, ngay lập tức công nhận chúng tao, rồi dọn ra khỏi cái ghế chủ tịch kia, thì tao còn có thể rộng lượng cho mày một chỗ trong công ty mà ngồi. Bằng không…”

Ông ta dừng lại, nhấn mạnh từng tiếng, “đợi khi tờ giấy xét nghiệò, tao sẽ đích thân tống cổ mày – đứa con gái bất hiếu vong ơn này – ra khỏi cổng! Mày đừng hòng giữ lại thứ gì!”

Ánh mắt tôi lướt qua ông ta, dừng lại trên khuôn mặt người phụ nữ đứng bên cạnh – kẻ tự xưng là mẫu thân tôi. Bà ta nhìn tôi không khác gì nhìn một thứ cặn bã, một món nợ đáng ghét. Nếp nhăn khóe mắt in hằn sự cay nghiệt, đôi môi mỏng bĩu lại. Tôi chợt nhớ đến cái cách bà ta từng dỗ dành tôi khi tôi còn bé, giọng nói ngọt ngào ấy giờ tan biến đâu mất, chỉ còn lại sự lạnh lùng đến tàn nhẫn.

“Đồ vong ân bội nghĩa!” Bà ừng chữ, giọng the thé như kim châm vào tai. “Ăn cơm nhà tao, uống nước nhà tao, lớn lên bằng xương máu của tao, mà giờ mày lại nhẫn tâm đến mức vì chút gia tài này mà chối bỏ người sinh thành? Mày còn là người không? Tao thật không biết kiếp trước mình tạo tội nghiệp gì mà sinh ra phải đứa con gái độc ác, bất hiếu như mày!”

Lời nói của bà như những nhát dao nhọn, nhưng kỳ lạ thay, chúng không còn khiến tôi đau đớn nữa. Có lẽ vì trái tim đã quá mệt mỏêu năm chờ đợi mòn mỏi, sau bao nhiêu hoài nghi và thất vọng. Cái cảm giác chờ đợi một vòng tay ấm áp, một lời hỏi han chân thành, giờ đã chết lặng tự bao giờ. Tôi nhìn họ – hai con người đang dùng mọi ngôn từ độc địa nhất để hạ bệ tôi, để moi ruột móc gan tôi trước mặt đám đông. Máu mủ ruột thịt ư? Chỉ là một thứ công cụ để họ trục lợi mà thôi.

Không khí trong phòng ngột ngạt, mùi nướỉ hòa lẫn mùi mồ hôi lo lắng của một vài cổ đông. Từ khe cửa sổ lớn, một tia nắng yếu ớt chiếu vào, rọi lên mặt bàn gỗ bóng loáng, làm lộ rõ những hạt bụi li ti đang chao đảo trong không trung. Tôi hít một hơi thật sâu, mùi khói thuốc từ người đàn ông kia vẫn còn vương vấn. Rồi tôi từ từ nhếch môi lên. Nó không phải là nụ cười, mà là một biểu cảm lạnh lùng đến kinh ngạc, khiến những tiếng bàn tán đang râm ran đột nhiên im bặt.

Tôi đã chết từ năm bảy tuổi rồi. Cái chết ấy không đến từ trận động đất long trời lở đất năm đó, mà đến từ chính ánh mắt của bố, từ bàn tay kéo ghì của mẹ, và từ tiếng khóc thét của đứa em gái đang được bế chặt trong lòng. Tôi chếăn nhà ấy, dưới hàng ngàn cân gỗ ván và đất đá, nhưng cũng có lẽ, tôi đã chết từ trước đó rất lâu, trong một thứ gì đó còn lạnh giá và tối tăm hơn cả bóng tối dưới lòng đất.

Giờ đây, ngồi trong căn phòng khách trang hoàng lộng lẫy này, tôi vẫn nghe thấy tiếng nghiến răng ken két của bà. Âm thanh ấy xé toạc không khí ấm áp, xuyên thẳng vào màng nhĩ tôi, lạnh buốt. Bà ta nghiến răng, như thể đang nghiền nát thứ gì đó dai dẳng và đáng ghét. Tôi biết, thứ bà muốn nghiền nát không phải là răng của chính mình, mà là từng khúc xương, từng mảnh sụn trong cơ thể tôi. Hơi thở của bà phả ra mùi cay nồng của trà đặc và sự hằn học, một thứ mùi vị tôi đã quen thuộc từ lâu, quen đến mức nó ám ảnh cả trong những giấc mơ.

“Mẹ, chị cũng không ngờ chúng ta còn có ngày quay về cơ mà.” Giọng nói ngọt như mía lùi của đứa em gái cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Nó ngồi đó, dáng vẻ thanh tao, hai tay nâng chén trà nhỏ như một tiểu thư khuê các thực thụ. Ánh mắt nó liếc qua tôi, lấp lánh một sự thỏa mãn khó giấu. “Dù sao thì đem phú quý ngút trời chắp tay nhường cho người khác, cũng là chuyện khó mà chấp nhận được. Chúng ta nên rộng lượng, thông cảm cho chị ấy đi ạ.”

Nó nói “chị ấy”, hai từ ấy ngân lên nhẹ nhàng nhưng sắc bén, như một lưỡi dao găm được bọụa. Tôi nhận ra trong đó không có tình thân, mà chỉ là sự châm chọc được che đậy tinh vi. Trái tim tôi thắt lại, không phải vì đau đớn, mà vì một sự mệt mỏi vô hạn. Trò diễn này, họ đã diễn đi diễn lại bao nhiêu lần rồi?

“Thông cảm? Rộng lượng?” Mẹ tôi – không, người phụ nữ mà tôi gọi là mẹ – bật dậy, khuôn mặt vốn phấn son trở nên dữ tợn. Bà ột bãi nước bọt trắng nhờn xuống sàn gỗ sáng bóng. Tiếng “phụt” ấy nghe thật thô bỉ. “Con quỷ sứ độc ác này! Lẽ ra nó phải chết trong trận động đất năm đó! Để nó sống sót đến bây giờ chỉ là để hại chúng ta, để phá hoại gia đình nhà này mà thôi!”

Lời của bà như những mũi đinh lạnh giá, đâm xuyên qua lớp áo dài mỏng manh, cắm sâu vào da thịt tôi. Từng từ, từng chữ đều thấm đẫm một thứ hận ý nguyên chất, không pha tạp. Bà ta thực sự ước ao cái chết của tôi. Điều đó khiến tôi buồn cười. Có lẽ, ước ao ấy đã thành hiện thực từ lâu rồi, chỉ có điều họ không biết, hoặc cố tình không muốn biết mà thôi.

Trận động đất. Hai từ ấy vang lên, kéo tôi trở về với cái ngày định mệnh cách đây hơn một thập kỷ. Không phải là ký ức về sự sợ hãi của một đứa trẻ bảy tuổi, mà là cảm giác tê dại của một linh hồn bị bỏ rơi.

Đất trời rung chuyển trong chớp mắt. Tiếng gầm rú từ lòng đất vọng lên, át cả tiếng la hét. Căn nhà gỗ kêu răng rắc, như sắp vỡ vụn. Trong màn bụi mù mịt, tôi thấy bóng lưng của bố. Ông ấy, người đàn ông vĩ đại trong mắt tôi, một tay ôm chặt lấy vợ, tay kia bế chặt lấy đứa con gái út đang khóc thét. Họ lao về phía cửa, nhanh như một mũi tên. Còn tôi, đứa con gái lớn, đang ngồi xổm giữa đống đồ chơi vỡ nát, hai chân như bị rễ cây giữ chặt, không thể nhúc nhích.

“Bố ơi! Mẹ ơi!” Tiếng kêu của tôi yếu ớt, nghẹn ngào trong cổ họng. “Đừng bỏ con lại! Con sợ lắm! Cứu con!”

Bố quay đầu lại. Chỉ một cái quay đầu thôi. Khoảnh khắc ấy, khuôn mặt ông hiện lên trong làn bụi mờ ảo. Tôi nhìn thấy ánh mắt của ông. Đó không phải là sự hoảng loạn, mà là một sự giằng xé, một sự tính toán nhanh chóng đến tàn nhẫn. Ông nhìn tôi, rồi nhìn người vợ đang run rẩy và đứa con gái nhỏ trong tay. Thời gian như ngưng đọng. Rồi, tay của mẹ tôi – bàn tay với những ngón tay búp măng từng nhẹ nhàng vuốt ve tóc tôi – giờ siết chặt lấy cánh tay bố. Một lực kéo ghì, dứt khoát và mạnh mẽ. Ánh mắt phức tạp trên mặt bố biến mất, thay vào đó là sự quyết đoán của một người đàn ông phải lựa chọn. Ông quay đi, lao ra ngoài, để mặc tiếng đổ sập ầm ầm đuổưng, và để mặc tôi, trong bóng tối và sự sụp đổ.

Họ đã chọn. Và tôi đã chết. Cái chết của lòng tin, của sự gắn bó, của hai tiếng “gia đình”. Những thứ còn lại bây giờ, chỉ là một cái xác không hồn, sống trong ngôi nhà xa hoa này, đối diện với những con người đã một lần vứt bỏ mình, và giờ đây, lại càng muốn tôi biến mất lần nữa.

Tôi vẫn nhớ rõ đôi mắt ấy. Ánh mắt hằn học, thù hận, như muốn thiêu cháy tôi thành tro bụi ngay tại chỗ. Hai mươi lăm năm trôi qua, cái nhìn ấy vẫn ám ảnh từng giấc ngủ của tôi, biến thành một chuỗi dài những đêm dài mộng mị.

Giọng bà ta vang lên, the thé, đầy độc địa. "Đừng quan tâm nó, để nó chết đi, nó chính là một…"

Phần sau của câu nói chìm nghỉm trong tiếng ù ù dữ dội nổi lên trong đầu tôi. Lúc đó, tôi chỉ là một đứa trẻ, bản năng sinh tồn mách bảo phải trốn đi. Tôi bò, lết thân hình nhỏ bé xuống gầm chiếc bàn gỗ sẫm màu. Mùi bụi bặm, mùi gỗ cũ xộc vào mũi. Tôi thu mình lại, hai tay ôm chặt đầu gối, nhắm nghiền mắt lại như thể làm vậy có thể khiến mình biến mất. Tiếng tim đập thình thịch lấn át mọi âm thanh. Từ khe hở dưới tấm khăn trải bàn, tôi chỉ nhìn thấy đôi chân bà ta đi qua đi lại, và cái bóng đen của bà in lên sàn nhà, to lớn, đáng sợ, như một con quái vật.

Hình ảnh đôi môi mỏng, nhợt nhạt của bà mấp máy không ngừng ấy đã khắc sâu vào tâm trí tôi. Nó hiện lên mỗi khi tôi nhắm mắt, mỗi khi tôi yếu lòng. Theo năm tháng, từng chữ, từng chữ bị bỏ lửng ngày ấy, tôi đã tự mình lắp ghép, suy đoán. Một đứa con gái rơm rác? Một tội đồ? Một kẻ đáng nguyền rủa? Sự thật là gì cũng không quan trọng nữa. Quan trọng là ý định từ bỏ, là sự ghẻ lạnh tàn nhẫn trong câu nói dở dang ấy, đã định hình cả tuổi thơ dài đằng đẵng của tôi.

Bây giờ, tôi đứng đây. Không còn là đứa trẻ run rẩy dưới gầm bàn nữa. Tôi ép xuống tất cả những tủi nhục, đắng cay đã tích tụ bao năm xuống tận đáy lòng, chỉ để lại một sự tĩnh lặng bằng băng. Tôi nhìn thẳng vào bà, giọng nói của tôi phát ra phẳng lặng, không một gợn sóng. "Đáng tiếc, mạng tôi không nên tuyệt."

Đôi mắt bà ta trợn trừng, vẻ mặt đầy kinh ngạc và tức giận, như thể không tin vào những gì vừa nghe thấy. Bà giơ tay lên, bàn tay gầy guộc với những đường gân xanh nổi lên, định quất vào mặt tôi. Nhưng lần này, tôi không trốn. Cổ tay khô khốc của bà bị tôi chặn lại giữa không trung. Tôi cảm nhận rõ sự khô ráp, xương xẩu của làn da dưới lòng bàn tay mình. Tôi dùng lực, hất mạnh tay bà sang một bên.

Bà ta loạng choạng, thân hình gầy gò đổ ập xuống nền đá lạnh với một tiếng "bịch" nặng nề. Sự im lặng chỉ kéo dài một giây. Ngay lập tức, tiếng khóc lóc, gào thét vang lên, xé toạc không gian yên tĩnh. "Đứa con nghịch tử! Đồ mất dạy! Mày còì nữa? Ngay cả mẹ ruột mày cũng dám ra tay đánh à? Loại người như mày không xứng làm con gái nhà họ Lê! Tao, tao muốn đoạn tuyệt quan hệ với mày!"

Bố tôi, người đàn ông luôn im lặng trong ký ức của tôi, giờ đây mặt mày đỏ gay, hai mắt trừng thẳng về phía tôi. Ông gầm lên, giọng đầy phẫn nộ. "Súc sinh! Mày còn có chút đạo lý, liêm sỉ nào không? Đó là mẹ ruột của mày đó! Sao mày có thể nhẫn tâm, độc ác đến vậy?"

Ở góc phòng, em gái tôi khẽ rúm người lại. Ánh mắt nàng ta mở to, đầy vẻ sợ hãi, kinh ngạc nhìn tôi, như thể đang chứng kiến một con quái vật. Một biểu cảm hoàn hảo, không một sai sót. Tôi thậm chí có thể nhìn thấy bóng dáng của chính mình ngày xưa trong đôi mắt giả tạo ấy của nàng, nhưng lần này, tôi không còn ở vị trí của kẻ bị hại nữa.

Tôi đứng đó, nghe câu hỏi đầy nước mắt của cô ấy vang lên, mà lòng chỉ thấy một sự mệt mỏi rã rời. Gió chiều lùửa sổ lớn, mang theo hơi lạnh của mùa thu và mùi ẩm mốc của tấm rèm nhung cũ, xộc thẳng vào sống mũi. Hai tay tôi nắm chặt, móng tay cắn sâu vào lòng bàn tay, một cảm giác đau nhói quen thuộc giúp tôi tỉnh táo hơn.

Thương tôi ư? Hai từ ấà chua chát và xa lạ đến thế.

Ký ức trong tôi ùa về, không theo trật tự nào cả, như những mảnh vỡ của một chiếc gương cũ. Tôi nhớ đến cái cảm giác thô ráp của những bộ váy cũ mà em gái tôi đã chán chê, vải đã sờn và phai màu, luôn rộng thùng thình so với thân hình gầy guộc của một đứa trẻ. Tôi nhớ vị ngọt gắt, hơi ươn của những miếng bánh kem thừa, kem đã chảy nhem nhuốc. Chiếc cặp sách màu hồng phấn nhạt nhòa, một góc đã sờn rách, luôn là thứ khiến tôi cúi gằm mặt mỗi khi bước vào lớp. Trong khi đó, hình ảnh em gái tôi trong bộ đồng phục tư thục chỉnh tề, tay xách chiếc cặp da mới tinh, sáng loáng dưới ánh đèn, cứ ám ảnh tôi suốt những năm tháng ấy.

Sự khác biệt ấy không dừng lại ở những thứ vật chất tầm thường. Nó là một vực sâu ngăn cách được vun đắp từng ngày. Cô ấy được tung hô, được nâng niu, đượọi cơ hội mà một tiểu thư hào môn xứng đáng có được. Còn tôi, như một hòn đá mài, bị ném vào trường nội trú xa xôi, nơi tiếng cười đùa của các bạn cùng trang lứa đôư tiếng chế nhạo xa xăm. Tôi tự hỏi, phải chăng mình là một đứa trẻ hư, nên mới bị đối xử như một kẻ thừa thãi? Câu trả lời của bố mẹ tôi, lặp đi lặp lại qua năm tháng, luôn là một bài diễn văn được chuẩn bị kỹ càng: “Con là chị cả, sau này cả gia tộc họ Lê này sẽ đặt lên vai con. Nghiêm khắc với con bây giờ, chính là yêu thương con, là trọng dụng con.”

Lời nói ấy nghe có vẻ cao quý và đầy trách nhiệm. Nó khiến tôi, trong nhiều năm, cố gắng nuốt trôi mọi bất công, gồng mình lên để trở nên cứng cỏi và xuất sắc. Tôi leo lên từng nấông ty bằng chính mồ hôi và nước mắt của mình, từ một nhân viên quèn không ai biết mặt. Mỗi bước đi, tôi đều hy vọng sẽ nhận được một cái gật đầu, một ánh mắt công nhận nào đó. Nhưng tất cả những gì tôi nhận được, là sự thờ ơ lạnh lùng.

Rồi cơn sóng dữ ập đến. Những quyết định sai lầm liên tiếp của em gái tôi, được thực hiện trong sự dung túng và tin tưởng tuyệt đối, đã đẩy cả công ty đến bờ vực phá sản. Và trong cơn hoảng loạn ấy, những con người từng nói sẽ đặt trọng trách lên vai tôi, lại âm thầm thu xếp hành lý, cuốn theo những gì có thể và bỏ chạy. Họ để lại sau lưng một đống hỗn độn ngổn ngang, một núi nợ nần chồng chất, và một tôi – đứa con gái cả mà họ từng tuyên bố là “trọng dụng”.

Khoảnh khắc ấy, sự phẫn nộ trong tôi không còn là ngọn lửa bùng cháy, mà là một khối băng giá tồn tại sâu trong xương tủy. Tôi tự hỏi, nếu không phải vì muốn nhìn thấy chính họ phải đối mặt với hậu quả do mình gây ra, liệu tôi có còn đủ sức để đứng đây mà chất vấn? Câu hỏi “Đây có phải là cách các người thương tôi?” cứ xoáy sâu trong tâm trí, nhưng tôi biết nó sẽ chẳng bao giờ có lời đáp.

Một tiếng thở dài nhẹ thoát ra. Tôi cảm nhận rõ sự căng cứng của cơ mặt mình. Nụ cười từ từ nở trên môi tôi, không phải là nụ cười của sự đắc ý hay hả hê, mà là nụ cười của sự mệt mỏi, chán chường và lạnh lẽo đến tận cùng.

Giọng nói của tôi vang lên, bằng phẳng, không một chút gợn sóng, như thể đang nói về một chuyện chẳng liên quan gì đến mình. “Các vị đều tốt nghiệp từ những lớp dạy diễn xuấắm sao? Kịch bản nào mà dày đặc tình tiết thế này? Tôi và các vị, hình như chưa từng quen biết?”

Mắt tôi cay xè, nước mắt chực trào nhưng tôi nghiến chặt hàm lại, không cho phép một giọt nào rơi xuống trước mặt họ. Cái cảm giác đau đớn tưởng đã nguội lạăm, giờ bỗng bùng cháy dữ dội trong lồng ngực, như có ai đó đang bóp nghẹt trái tim tôi. Họ đứng đó, với khuôn mặt quen thuộc đến lạ lẫm sau lần phẫu thuật thẩm mỹ tinh xảo, còn tôi, kẻ đã sống trong địa ngục của sự mất mát và cô độc suốt một ngàn ngày đêm.

"Bố mẹ và em gái tôi," tôi nói, từng chữ như được nhấn ra từ kẽ răng, "đã chết rồi. Nếu họ thật sự còn sống, nếu họ vẫn là những người yêu thương tôi, sao có thể nỡ lòng nhìn tôi vật lộn một mình với đống đổ nát ấy? Gia đình chúng tôi từng hạnh phúc, êm ấm đến thế. Họ sẽ không bao giờ ép tôi vào bước đường cùng như các người đang làm."

Ánh đèn sân khấu chiếu xuống làm lộ rõ từng biến sắc trên gương mặt ba vị khách bất ngờ. Người đàn ông tự xưng là cha tôi khẽ nuốt nước bọt, đôi mắt đảo nhanh về phía người phụ nữ bên cạnh. Một mùi nước hoa hắc nồng, thứ mùi xa lạ chưa từng tồn tại trong ký ức tôi về mẹ, xộc thẳng vào mũi.

Từ phía dưới hội trường, những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, ban đầu nhỏ như ong vỡ tổ, rồi lớn dần thành những câu hỏi đầy hoài nghi.

"Tôi thắc mắc từ nãy đến giờ," một giọng nói trầm vang lên cắt ngang không khí căng thẳng, "vụ tai nạn máy bay năm ấy, điều tra viên kết luận không ai có thể sống sót. Vậy ba vị... bằng cách nào mà thoát được?"

Một phụ nữ mặc vest chỉnh tề gật đầu, ánh mắt sắc lẹm như dao. "Phải. Nếu may mắn sống sót, lẽ thường tình đầu tiên là tìm về với người thân, hay ít nhất là một cuộc điện thoại. Ba năm im hơi lặng tiếng, rồi đột nhiên xuất hiện vào đúng ngày công ty của cô Lâm chính thức lên sàn, lại còn với dung mạo đã được... điều chỉnh. Quả thực có quá nhiều điểm kỳ lạ."

Không khí trong hội trường đặc quánh lại. Tôi thấy rõ sự hoang mang lóe lên trong mắt người con gái tự nhận là em tôi. Cô ta vô thức đưa tay lên vuốt má, một cử chỉ mà tiểu Lâm ngày xưa chẳng bao giờ có.

Rồi một giọng nói lạnh lùng, đầy châm biếm vang lên từ góc phòng, như giọt nước làm tràn ly. "Có gì mà khó hiểu? Trốn nợ đó mà. Để lại đống nợ ngập đầu và một công ty sắp phá sản cho đứa con gái cả không được cưng chiều, bỏ đi biệt tích. Đợi con bé vật lộn gây dựng lại được cơ đồ, làm ăn phát đạt rồi mới quay về hưởng thành quả. Một kế hoạch hoàn hảo. Chỉ là... nhẫn tâm quá sức tưởng tượng."

Lời nói đó như nhát dao phẫu thuật sắc bén, phanh phui mọi thứ ra ánh sáng. Gương mặt của người đàn ông đột nhiên tái nhợt. Người phụ nữ run rẩy nắm chặt tay áo của chồng, các khớp ngón tay trắng bệch. Họ đứng đó, giữa vòng vây của những ánh mắt dò xét và tiếng bàn tán đang lên cao, hoàn toàn không thể đưa ra một lời giải thích nào. Sự im lặng của họ càng nhuốm màu tội lỗi. Trong lòng tôi, nỗi đau buốt giá dần nhường chỗ cho một sự tỉnh táo lạnh lùng. Tôi đã khóc đủ rồi. Giờ là lúc nhìn thẳng vào sự thật, dù nó tàn nhẫn đến đâu.

Giọng nói ấy vang lên như một nhát dao lạnh, cắt ngang không khí ngột ngạt trong hội trường. Tôi đứng đó, cảm nhận rõ mồn một từng ánh mắt dò xét, từng tiếng xì xào bàn tán đang bám vào da thịt mình như những sợi tơ độc. "Lê tổng đáng thương", "bị lừa suốt ba năm" - những từ ngữ ấy đập vào tai tôi không khác gì những trận đòn. Lòng tôi se lại, một nỗi oan ức nghẹn đắng nơi cổ họng. Họ không biết. Họ không thể nào biết được sự thật đằăm dài đằng đẵng ấy.

Ánh mắt tôi lướt về phía cô em gái đang đứên kia. Đôi mắt cô ấy, vốư nước suối mùa thu, giờ đã đỏ ngầu, ngấn lệ. Những giọt nước mắt ấy không phải là sự ăn năn, mà là nỗi hoảng loạn tột cùng của một con thú nhỏ bị dồn vào chân tường. Tôi thấy bàn tay cô run lên, những ngón tay mảnh khảnh siết chặt vào nhau đến nỗi khớp trắng bệch. Mùi nước hoa nhè nhẹ mà cô vẫn dùng, thứ hươút xạ hương, giờ thoang thoảng trong không khí, gợi nhớ về vô số buổi chiều cô vẫn cười đùa bên tôi. Tất cả chỉ là lớp vỏ bọc.

Cô ấy bước lên một bước, giọng nói nghẹn ngào cất lên, phá vỡ màn im lặng nặng nề. "Xin mọi người... xin hãải thích."

Giọng cô run rẩy, như sắp đứt đoạn. "Chuyện không phải như mọi người nghĩ đâu. Anh Lê... anh ấy hiểu lầm gia đình em rồi."

Lời nói của cô như đổ thêm dầu vào lửa. Một làn sóng phẫn nộ mới lại dâng lên. Tôi nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên hình ảnh ba năm trước, cái ngày định mệnh tôi lần đầu gặp cô trong một buổi gây quỹ từ thiện. Khi ấy, cô mặc chiếc váy trắng đơn giản, tay cầm một tập tài liệu, đến bên tôi và nói với ánh mắt chân thành: "Anh Lê, em nghe nói anh đang tìm kiếm thông tin về quỹ giáo dục vùng cao. Gia đình em từng hoạt động trong lĩnh vực này, có lẽ em có thể giúp được chút ít."

Sự chân thành ấy, giờ nghĩ lại, chỉ là một vở kịch được dàn dựng quá hoàn hảo.

Tôi mở mắt ra, nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngấn lệ của cô. Trái tim tôi lạnh giá, nhưng giọng nói vẫn bình thản, từng chữ một. "Giải thích? Em muốn giải thích điều gì? Giải thích cho việc ba năm trời, tất cả những con người trong gia đình em - cha, mẹ, và cả em - đã dựng nên một vở kịch hoàn chỉnh để tiếp cận tôi? Giải thích cho những tài liệu giả mạo về một người cha bệnh tật hiểm nghèo, một người mẹ tảo tần, và một cô em gái hiếu thảo chỉ mong được cứu chữa cho cha?"

Mỗi câu hỏi tôi đưa ra đều như một mũi kim đâm sâu vào không khí. Tôi thấy sắc mặt cô biến đổi, từ đỏ ứng chuyển sang tái nhợt. Cái cảm giác bị phản bội, bị lừa dối bởi chính những người mình từng tin tưởng và thương xót, nó dai dẳng và xót xa hơn bất cứ một tổn thất vật chất nào. Mất đi người thân là đau đớn, nhưng nỗi đau ấy trong sạch. Còn đây... đây là sự ô uế của lòng tin bị chà đạp.

Cô lắc đầu, nước mắt rơi xuống thật sự, ướt đẫm trên gò má. "Không... không phải vậy. Tình cảm của em dành cho anh, những lo lắng em có, tất cả đều là thật. Gia đình em... thật sự gặp khó khăn. Chỉ là... chỉ là họ đã thổi phồng nó lên, và em... em không đủ can đảm để nói ra sự thật."

Cô nói trong tiếng nấc. Mùi mặn chát của nước mắt dường như lan tỏa, hòa lẫn với mùi gỗ sồi nồng ấm từ nội thất hội trường, tạo thành một thứ hỗn hợp khó tả, ngột ngạt. Tôi nghe thấy tiếng thở dài của ai đó ở phía dưới, một sự thương hại mơ hồ. Nhưng trái tim tôi đã đóng băng từ lúc phát hiện ra sự thật trong văn phòng riêng, trước những email trao đổi nội bộ của gia đình cô mà tôi tình cờ có được, với những dòng chữ lạnh lùng bàn về kế hoạch "giữ chân con cá lớn".

Tôi quay lưng lại, không muốn nhìn thấy khuôn mặt ấy nữa. Ánh đèn pha lê trên trần nhà chiếu xuống, in bóng tôi dài lên sàn gỗ bóng loáng. "Dễ chịu hơn ư?"

Tôi lẩm bẩm, lặp lại lời của người vừa lên án trong đám đông. Có lẽ đối với họ, việc bị ba kẻ lừa đảo xa lạ lừa gạt sẽ khiến lòng tôi nhẹ nhõm. Nhưng họ đâu biết, chính vì tôi đã từng xem họ như một phần gia đình mình, từng lo lắng cho từng cơn ho của người cha, từng thán phục sự tần tảo của người mẹ, và từng xúc động trước tình cảm hiếu thảo của cô em gái này, nên sự sụp đổ này mới cay đắng và tàn khốc đến thế. Nó không chỉ lấy đi của tôi một số tiền lớn, nó còn đánh cắp đi niềm tin cuối cùng của tôi vào tình người. Cảm giác trống rỗng ấy, còn đáng sợ hơn cơn giận dữ gấp bội.

— Hết chương 4
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram