Tôi cúi người, lưng tạo thành một đường cong cứng nhắc trước mặt đám đông. Tiếng thì thàư gió thoảng qua đồng lúa chín, từng đợt, từng đợt. Họ nghĩ tôi không nghe thấy sao? Tôi nghe rõ từng âm tiết. Tai tôi lúc này nhạy cảm như thể có thể bắt được cả tiếng động của bụi trần rơi trên tấm vải đen tang phục.
“Thì ra hôm nay… là ngày giỗ của nhà họ Lê.” “Hiếu thảo đến thế, cũng đáng trân trọng.” “Nghe nói cô ấy đã đổ bao tiền của, công sức đi tìm…”
Tôi nghe thấy cả tiếng thở dài. Ánh mắt họ dán lên người tôi, nặng trĩu một thứ gì đó khác hẳn với sự nghi ngờ ban nãy. Đó là sự thương hại, là sự cảm thông, thậm chí là một chút xấu hổ vì đã từng chất vấn tôi. Cảm giác này thật kỳ lạ. Nó khiến cổ họng tôi như bị một cục bông lớn chặn lại, vừa mềm mại lại vừa ngột ngạt. Tôi muốn hét lên rằng tôi không cần lòng thương hại, nhưng tôi lại cần chính sự thương hại ấy để giữ lấy thứ tôi đang có. Một sự mâu thuẫn cay đắng xoắn xuýt trong lòng.
Tay tôầm lấy tờ điếu văn đã chuẩn bị từ lâu, những dòng chữ nhoè đi trước mắt. Chỉ cần đọc xong những lời này, mọi chuyện sẽ kết thúc. Mọi thứ sẽ an bài.
“Đợi đã!”
Một giọng nói quen thuộc, vội vàng và đầy lo lắng, xé toang bầu không khí vừa mới ổn định. Diệp Lâm bước tới, khuôn mặái nhợt, ánh mắt cháy bỏng một niềm tin kỳ quặc. “Lê Lê, đừng vội! Bố mẹ và em gái em, họ… họ vẫn còn sống! Họ đang trên đường tới đây! Tang lễ này không thể cử hành được!”
Im lặng.
Không phải thứ im lặng của sự chờ đợi, mà là thứ im lặng của sự choáng váng, như cả hội trường bị nhấn chìm xuống đáy biển sâu trong nháy mắt. Mọi hơi thở đều ngừng lại. Mọi ánh mắt đều dồn về phía anh ta, rồi lạôi, ngơ ngác, hoang mang, như chờ đợi một lời giải thích cho trò đùa tàn nhẫn này.
Tôi nhìn thẳng vào mắt Diệp Lâm. Trong đáy mắt anh ta, tôi thấy hình ảnh của chính mình ba năm về trước – cũng ngốc nghếch, cũng khờ dại, cũng ôm giữ mộọng mong manh đến mức phi lý như thế. Một nỗi buồn mệt mỏi và chán chường trào lên. Tôi lắc đầu, giọng nói của tôi bình thản đến lạnh lùng, vang lên trong không gian tĩnh mịch, như một giọt nước đá rơi xuống mặt hồ phẳng lặng.
“Diệp Lâm, sao anh lại giống tôi của ngày trước vậy?” Câu hỏi ấy, tôi không biết đang hỏ đang hỏi chính bản thân mình.
“Nếu họ thực sự còn sống, còn thở, còn đi lại được… thì làm sao họ có thể nhẫn tâm, để tôi một mìăm dài đằng đẵng này? Không một tin nhắn, không một dòng thư, không một lần ghé qua?” Từng câu, từng chữ, tôi nói ra không chỉ bằng miệng, mà bằng tất cả nỗi tuyệt vọng đã đóng thành lớp băng dày trong lòng. “Anh đừng tự lừa dối mình nữa. Cũng đừng lừa dối tôi. Họ đã chết rồi. Từ lâu rồi.” Mùi hương trầm thoảng nhẹ trong không gian bỗng trở nên nồng nặc, sực nức, như đang bám đầy lấy từng sợi không khí.
Tiếng gầm gừ của cha tôi vẫn còn đang vang vọng trong không gian ẩm ướt mùi nhang khói, thì câu hỏi của Diệp Lâm đã đâm thẳng vào tim tôi như một nhát dao ngắn. Tôi nhìn anh ta, rồi lại nhìn ba cái bóng mặt mũi xa lạ đang đứng giữa đám tang của chính họ. Lòng tôi chợt lặng đi một cách kỳ lạ, mọi âm thanh ồn ào, mọi ánh mắt kinh ngạc của khách khứa dường như bị một lớp kính dày ngăn cách, chỉ còn lại sự tĩnh lặng lạnh giá đang lan tỏa từ trong ngực ra.
Họ bước vào từ cánh cửa lớn, nơi ánh sáng trắng của hành lang hắt vào, cắt ngang không gian ảm đạm toàn màu đen và trắng. Người đàn ông dẫn đầu có dáng điệu ngạo nghễ, chiếc áo vest màu xám thanh lịch khác xa bộ quần áo giản dị cha tôi thường mặc. Người phụ nữ bên cạnh thì khoác một chiếc áo choàng lông màu ngọc trai, khuôn mặt trẻ trung đến mức gượng gạo. Cô gái đi sau cùng nở một nụ cười thật tươi, nhưng ánh mắt lại lướấm ảnh chân dung lớn đặt trên bàn thờ, nơi khuôn mặt của ba người đã khuất hoàn toàn khác.
Bàn tay ông ta giơ lên rồi đập xuống má tôi nhanh đến mức tôi không kịp tránh. Một cảm giác nóng rát bùng lên, nhưng nó không thể nào sánh được với cái lạnh đang đóng băng trong lồng ngực tôi. Tiếng vỗ tay ấy chát chúa, phá vỡ hoàn toàn không khí trang nghiêm vốn có. Tôi thậm chí ngửi thấy mùi nước hoa hắc sâm sang trọng phảng phất từ tay áo ông ta, một mùi hương xa lạ chưa từng tồn tại trong ký ức tôi về người cha mình.
"Đồ khốn!"
Giọng nói của ông ta thô bạo và đầy uy hiếp, hoàn toàn không phải chất giọng trầm ấm, chậm rãi ngày xưa. "Làm tang lễ cho người sống, mày mong chúng tao chết đến vậy sao?"
Từng lời như búa đập. Tôi nhận ra mình đang nín thở. Trong đầu tôi bỗng hiện lên hình ảnh chiếc xe biến dạng, những mảnh vỡ thủy tinh lấp lánh dưới ánh đèn đường ẩm ướt, và chiếc cặp táp da cũ kỹ của cha nằm lăn lóc trong vũng bùn. Cảnh sát đã xác nhận, qua dấu vân tay và đồ cá nhân. Làm sao họ có thể đứng đây?
Người phụ nữ được gọi là mẹ tôi bước tới, đôi mắt đẹp nhưng lạnh lẽo nhìn tôi từ đầu đến chân. "Giả vờ hiếu thảo cái gì?"
Bà ta khẽ nhếch môi, một cử chỉ đầy vẻ khinh miệt. "Mày vội vàng làm tang lễ cho chúng tao, tao thấy mày chỉ muốn nuốt trọn gia sản thôi!"
Gia sản. Hai từ ấy vang lên trong không trung, khiến vài vị khách quen đang đứng gần đó khẽ quay mặt đi. Tôi cảm thấy bàn tay mình đang lạnh dần, các ngón tay siết chặt vào lòng bàn tay, móng tay cứa nhẹ vào da thịt tạo ra một cảm giác đau nhói tỉnh táo. Họ không quan tâm đến việc tôi đã đau đớn thế nào, đã vật vã ận tin dữ. Họ chỉ nhìn thấy cái ghế chủ tịch công ty, những cổ phần và tài sản kếch xù.
Cô gái trẻ bên cạnh vội đặt tay lên cánh tay người đàn ông, giọng nói ngọt ngào như mật chảy ra. "Bố, mẹ, đừng giận nữa mà. Chắc chị cũng chỉ là nhất thời hồ đồ thôi."
Rồi cô ôi, nụ cười trên mắt nhưng không thấm vào trong. "Bây giờ chúng ta đã quay về rồi, mọi chuyện đều ổn cả. Vị trí chủ tịch công ty vẫn là của bố mà, đúng không chị?"
Ánh mắt cô ta dừng lại trên khuôn mặt tôi, như đang chờ đợi một sự đầu hàng, một sự thừa nhận. Không khí trong hội trường căng như dây đàn. Tất cả mọi người đều đang chờ xem tôi sẽ phản ứng thế nào.
Và tôi, sau một hơi thở sâùi hương nhang trầm và hơi lạnh từ máy điều hòa, đã mở miệng. Giọng nói của tôi bình thản đến lạ, không một chút run rẩy, vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng. "Các người là ai vậy? Tôi không quen biết các người."
Sự im lặng lập tức bao trùm. Ba nhân vật kia trợn mắt, vẻ mặt ngỡ ngàng lộ rõ, như thể không tin vào tai mình. Chính trong khoảnh khắc đó, Diệp Lâm bước vội từ phía sau tôi ra, kéo nhẹ cánh tay tôi. Anh ta cúi xuống, nói với một giọng nhỏ nhẹ nhưng đủ để mọi ngườấy. "Lê Lê, em bình tĩói. Anh quên chưa báo với em. Đây thật sự là bố mẹ và em gái em đó. Chỉ là... họ đã phẫu thuật thẩm mỹ toàn diện, thay đổi hoàn toàn nên trông khác thôi. Bảông nhận ra. Họ thật sự chưa chết, tai nạn ngày đó... có chút nhầm lẫn. Giờ họ đã về rồi. Tang lễ này, chúng ta nên dừng lại."
Anh ta ngừng một chút, ánh mắt áp lực đè nặng lên tôi. "Và em... em nên trả lại vị trí chủ tịch côố em đi. Mọi thứ sẽ trở về như cũ."
"Trở về như cũ?"
Tôi khẽ lặp lại ba từ đó, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi buồn cười đến mức chua chát. Tất cả những ngày tháng đau thương, những đêm mất ngủ, những giọt nước mắt lặng lẽ rơi bên di ảnh... giờ bỗng trở thành một vở kịch vô nghĩa. Và Diệp Lâm, người đàn ông tôi tin tưởng nhất, người đã ôm tôi an ủi suốt những ngày qua, giờ lại đứng về phía những kẻ mặt mũi xa lạ này, với một thái độ dỗ dành nhưng đầy ràng buộc.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, rồi lại nhìn ba cái bóng đang chờ đợi kia. Trong tim tôi, một câu hỏi lớn dần lên, lạnh lẽo và sắc bén: Nếu họ thật sự là người nhà tôi, tại sao lời đầu tiên họ nói với tôi không phải là một sự ôm ấp, một lời an ủi, mà lại là một cái tát và những lời buộc tội về gia sản?
Tôi đứng đó, hàm dưới như muốn rời khỏi cơ thể, cảm giác lạnh toát lan từ sống lưng lên tận đỉnh đầu. Diệp Lâm, người đàn ông tôi từng nghĩ mình hiểu rõ hơn cả chính mình, đang cầm trên tay một tờ giấy màu trắng xóa, nói với tôi rằng những người đã chết từ lâu kia vẫn còn tồn tại trên đời này. Trong khoảnh khắc ấy, tim tôi thắt lại, không phải vì hy vọng, mà vì một nỗi kinh hoàng mơ hồ. Anh ta đang cố gắng xây dựng lại một thế giới mà tôi đã dùng từng mảnh vỡ đau thương để chôn vùi.
"Diệp Lâm," giọng tôi khàn đặc, vang lên trong căn phòng tĩnh lặng một cách kỳ quái, "anh đang đùa kiểu gì vậy? Bố mẹ tôi, em gái tôi... họ đã không còn nữa. Hộ khẩu cũng đã xóa từ lâu. Cái danh xưng 'bố mẹ và em gái tôi' mà anh vừa gọi, nghe thật... thật buồn cười."
Tôi cố kìm nén tiếổ họng, nhưng mỗi từ đều nhuốm màu cay đắng. Anh ta không hiểu sao? Mỗi lần nhắc đến họ, là một lần tôi phải xé lại vết thương đang kéo da non.
Diệp Lâm bước nhanh về phía tôi, ánh mắt đầy nhiệt thành và một chút tự tin thái quá. Anh ta đưa tờ giấy tờ ra, như đang trình một bằng chứng vĩ đại. "Giấy xóa hộ khẩu em có, cái đó là giả thôi! Anh làm ra để em an tâm, đừng day dứt nữa. Hộ khẩu thật của bác và em gái vẫn còn nguyên đấy."
Giọắc nịch, như thể đang tuyên bố một sự thật hiển nhiên. Tôi nhìn vào mắt anh, thấy rõ sự lo lắng và cái ý chí muốn 'cứu rỗi' tôi của anh ta. Trái tim tôi chùng xuống, không phải vì cảm động, mà vì mệt mỏi. Anh ta mãi mãi muốn kéo tôi trở về với quá khứ đau thương, dưới danh nghĩa yêu thương.
Tôi đưa tay ra, nhẹ nhàng đón lấy tờ giấy từ tay anh. Ngón tay tôi chạm vào mép giấy, cảm giác thô ráp và lạnh lẽo. Tôi chỉ liếc qua, rồi gật đầu một cái thật chậm, thật nhẹ. "Ừ. Cái của anh... đúng là giả thật."
Tôi ngước mắt lên nhìn anh, thấy sự tự mãn thoáng hiện trong mắt Diệp Lâm. Nhưng tôi tiếp tục, giọng bình thản đến lạnh lùng: "Bởi vì cái thật, tôi đã tự tay đi làm xong rồi. Giờ đây, trong hệ thống, sẽ không còn bất kỳ dấu vết nào của bố mẹ và em gái tôi nữa. Anh không tin, có thể thử tra xem."
Không đợi Diệp Lâm phản ứng, tôếc máy tính xách tay đang mở sẵn trên bàn. Ánh sáng xanh từ màn hình chiếu lên khuôn mặt tôi. Tôi nhập những dãy số quen thuộc đến đau lòng - những số chứng minh thư cũ. Bàn phím lách cách dưới ngón tay, mỗi tiếng động như một nhát búa đập vào ngực. Rồi màn hình hiện lên dòng chữ màu đỏ: "KHÔNG TÌM THẤY THÔNG TIN". Tôi thở ra một hơi nhẹ nhõm, nhưng đồng thời, một nỗi trống rỗng mênh mông ùa đến.
Diệp Lâm đứng như trời trồng. Sắc mặừ đỏ hồng chuyển sang tái nhợt, rồi xám xịt. Đôi mắt mở to, nhìn tôi như nhìn một người xa lạ. "Em... em biết từ trước rồi?"
Giọẽ run, vỡ vụn. "Tất cả đều là em tính toán sẵn? Em cố ý dẫn anh vào đây?"
Một cơn đau nhói xé qua tim. Tôi nhìn vào đôi mắt đầy tổn thương và hoang mang của anh, gật đầu. Nước mắt bắt đầu đóng váng ở khóe mắt, nhưng tôi không để nó rơi. "Em biết. Em biết tất cả đều vì em, vì anh sợ em sau này sẽ hối hận, sẽ đau lòng."
Tôi hít một hơi thật sâu, mùi bụi và nỗi cô đơn trong căn phòng tràn vào phổi. "Nhưng Diệp Lâm ạ, em không thể sống mãi trong cái hồ nước đọng của nỗi đau và hoài niệm được nữa. Mỗi ngày nhìn thấy tên họ trong sổ hộ khẩu, là một ngày em bị nhấn chìm. Em nghĩ... nếu bố mẹ và em gái có linh thiêng, họ cũng chỉ muốn em bước đi, nhìn về phía trước, chứ không phải khắc tên họ lên một tờ giấy vô tri."
Giọng tôi cuối cùng cũng vỡ ra thành tiếng nấc nghẹn. "Vì vậy, em đã đi. Em đã tự tay... chấm dứt mọi liên hệ hành chính cuối cùng."
Không khí trong phòng đặc quánh lại. Sắc mặt của những người thân - hay đúng hơn là hình ảnh của họ trong tâm trí Diệp Lâm - dường như cũng trở nên xám xịt. Diệp Lâm như con thú bị thương, đi tới đăn phòng nhỏ, bàn tay siết chặt. Tiếng bước chân thình thịch trên sàn gỗ. Rồi đột nhiên, anh ta dừng lại, xoay người, ánh mắt sắc lẹm như dao lao thẳng vào tôi.
Mặáước mắt tôi, từng đường gân trên cổ căng lên như sắp đứt. Tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu, khoảnh khắc Diệp Lâm nhận ra mọi thứ anh ta tính toán đã tan thành mây khói. Hơi thở anh ta gấp gáp, mùi nước hoa gỗ sồi quen thuộc bỗng trở nên sắc nhọn, hòa lẫn với mùi bụi từ những tấm ván gỗ mới đóng trong căn nhà cải tạo. Tôi thầm đếm từ một đếòng, chính xác đến giây thứ ba, giọỡ ra đầy phẫn nộ.
"Lê Lê! Sao em có thể?"
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đen sẫm đang tràn ngập sự khó hiểu và tức giận của anh. Trong lòng tôi, một cảm giác mát lạnh kỳ lạ lan tỏa, giống như uống cạn một ly nước đá giữa trưa hè nóng bức. Anh ta vẫn nghĩ tôi là con búp bê bằng sứ, dễ vỡ, luôn khóc lóc bên đống di vật cũ kỹ ư? Anh đã lầm. Những đêm dài tôi ôm chiếc áo len cũ của mẹ, hít vào mùi mốạt còn sót lại, không phải để đắm chìm trong đau khổ, mà là để đốt cháy từng ký ức ấy vào tận cùng trái tim. Tôi cần sự đau đớn ấy, cần nó nhắc nhở tôi về điều mình sắp làm.
"Em sợ."
Giọng tôi bỗng nhỏ đi, run run, vừa đủ để ấy. Tôi cúi đầu, để mái tóc dài rũ xuống che khuất nửa khuôn mặt, ngón tay vô thức vò nhẹ mép áo. "Nhìn thấy đồ đạc của bố mẹ và em gái, tim em đau như cắt. Em không ngủ được, cứ nhắm mắt lại là thấy... thấy cảnh tượng ngày hôm đó."
Một giọt nước mắt thật sự, nóng hổi, rơi xuống mu bàn tay. Nó không phải giả vờ. Nỗi đau là thật, chỉ có cách tôi sử dụng nó là không chân thật mà thôi. "Bác sĩ bảo, nếu cứ tiếp tục thế này, em sẽ chết mất. Em không muốn chết, anh Diệp Lâm ạ. Em còn muốn sống."
Khoảng không gian giữa chúng tôi đặc quánh lại. Tôi nghe thấy tiếng thở dài nặng nề của anh ta, pha lẫn sự bất lực. ồi. Tin vào vẻ ngoài yếu đuối, tin vào lời khai của bác sĩ mà tôi đã bỏ tiền ra dàn xếp, tin rằng tất cả chỉ là vì tôi muốn được chữa lành. Anh ta không nhìn thấy được, dưới lớp vỏ bọc đau khổ ấy, một kế hoạch tỉ mỉ đã được ấp ủ từ lâu.
Tiếng khóc thất thanh của mẹ tôi cắt ngang sự im lặng. Bà lao từ phòng bên trong ra, khuôn mặt nhợt nhạt, đôi mắt đỏ hoe. "Đồ đạc... không còn gì nữa sao? Vậy thì... vậy thì chúng ta thành người không có căn cước à?"
Giọng bà lạc đi, đầy hoang mang. Bà nắm chặt tay tôi, lực mạnh đến nỗi móng tay như cắm vào da thịt. Cái chạm ấy lạnh ngắt, truyền đến tận tim tôi một sự căng thẳng khác. Bà không diễn, nỗi sợ của bà là thật. Bà thực sự tin rằng những thứ đó là cứu cánh cuối cùng.
Bố tôi bước tới, đặt một bàn tay nặng trịch lên vai bà. Ông nhìn tôi, ánh mắt sắc lẹm như dao, như muố đầu tôi còn giấu những gì. "Hừ."
Một tiếng hừ lạnh lẽo, đầy vẻ chê bai, vang lên trong căn phòng trống trải chỉ còn tường chịu lực. "Có gì mà phải cuống lên? Chúng ta là người nhà của nó, ruột thịt với nó. Nó còn sống, còn thở đây này. Để nó đi làm chứng, đi xác nhận cho chúng ta là xong việc. Pháp luật còn phải công nhận nữa là."
Ông nói một cách đầy tự tin, như thể đang phán một điều hiển nhiên. Ánh mắt ông dời từ tôi sang Diệp Lâm, mang theo một sự thách thức ngấm ngầm. Tôi thấy rõ sự giật mình thoáắt Diệp Lâm. Anh ta nhận ra rồi. Nhận ra rằng bố tôi, con người trầm mặc ít nói này, mới thực sự là đối thủ khó chơi. Họ không cần đến dấu vâợi tóc nào cả. Họ có tôi, một nhân chứng sống, một đứa con gái hợp pháp mà theo lý, sẽ không bao giờ phủ nhận cha mẹ ruột của mình.
Tôi hít một hơi thật sâu, mùi bụi vữa mới khô hăng hắc lọt vào cổ họng. Trái tim tôi đập thình thịch, nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ ngơ ngác, bất lực. Tôìn Diệp Lâm, trong mắt chứa đầy sự cầu cứu và phó thác, hoàn toàn đúng với hình tượng một cô gái mất phương hướng cần được che chở. Trận chiến này, mới chỉ bắt đầu. Và tôi, kẻ mà họ cho là quân cờ then chốt, đã âm thầm dịch chuyển vị trí của mình trên bàn cờ từ lâu nào không hay.
Mùi hương của rượu vang đỏ và mùi nước hoa hòa lẫn trong không khí ấm áp của hội trường, nhưng tất cả dường như đông cứng lại khi giọng nói lạnh như băng của cô gái trẻ vang lên. Đề nghị xét nghiệm DNA của cô ấy chẳng khác nào một nhát dao sắc lẹm cứa ngang bữa tiệc. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt không chút xao động của người tự xưng là em gái mình, cảm giác một khối nặng nề từ từ chìm xuống đáy tim. Không phải sợ hãi, mà là một sự mệt mỏi nhẫn nại đã tích tụ từ lâu. Họ thật sự nghĩ rằng một tờ giấy có thể định đoạn được cả một cuộc đười, một mạng người sao?
"Được thôi."
Hai từ tôi thốt ra nhẹ bẫng, nhưng lại khiến khôường như nín thở. Tiếng thì thầm bàn tán bỗng im bặt. Tôi thấy rõ ánh mắt của Diệp Lâm – người bạn thuở nhỏ, giờ đã là một tổng giám đốc lạnh lùng – lóe lên một tia sáng khó hiểu. Anh ta gật đầu với trợ lý, một cuộc gọi ngắn ngủi, và mọi thứ được sắp xếp nhanh chóng đến mức chóng mặt. Sự hiệu quả ấy càng tô đậm thêm tính chất kịch tính của tình huống này. Họ đã chuẩn bị sẵn sàng đến mức nào rồi?
Những nhân viên giám định trong bộ đồng phục xanh xám xuất hiện như những bóng ma, ết bị nhỏ gọn. Họ bước vào với vẻ mặt vô cảm, tách biệt hoàn toàn với không khí xa hoa của buổi tiệc. Thủ tục lấy mẫu diễặng. Kim tiêm nhỏ xíu đâm nhẹ vào đầu ngón tay tôi, một vệt đỏ tươi hiện ra, nhanh chóng được thấm vào một miếng giấy đặc biệt. Cảm giác đau nhói nhẹ ấy thật chân thực, trái ngược hoàn toàn với sự giả tạo đang bao trùm lấy những con người kia.
Đến lượt người đàn ông tự xưng là cha tôi. Ông ta đột nhiên lùi lại một bước, vẻ mặt thoáng chút nhăn nhó, giọng nóột sự yếu đuối được dàn dựng kỹ lưỡng: "Tôi... tôi sợ máu. Chỉ cần ba người họ xét nghiệm thôi là đủ rồi, đúng không? Máu của vợ và các con tôi, cũng đủ để chứng minh rồi."
Một lời từ chối khéo léo. Tim tôi thầm cười lạnh. Sợ máu ư? Con người từng dám đẩy đứa con gái ruột của mình xuống vực sâu để đổi lấy tiền bạc, lại sợ một giọt máu nhỏ xíu sao? Tôi không nói gì, chỉ im lặng quan sát ánh mắt thỏa mãn, đắc ý lan tỏa trên khuôn mặt của ba người họ. Họ như những diễn viên vừa hoàn thành xuất sắc một phân cảnh khó, và giờ đây có thể tạm nghỉ ngơi.
Diệp Lâm bước tới, đưa ra một tấm séc. "Làm gấp. Tôi cần kết quả trong vòng hai giờ."
Giọông chút dao động, như thể đang mua một món hàng nào đó chứ không phải là mua sự thật về một con người. Sự giàu có và quyền lực củó thể bẻ cong cả thời gian, ép những quy trình vốn cần nhiều ngày phải co lại chỉ còn vài tiếng đồng hồ.
Khoảng thời gian chờ đợi được lấp đầy bởi một màn kịch khác. Người đàn ông tự xưng là cha tôi bỗng trở nên hoạt bát lạ thường. Ông ta vỗ vai những cổ đông lớn tuổi, giọng nói hào sảng kể về những ngày đầu gian khổ gây dựng công ty. Ông ta nhớ từng chi tiết nhỏ, những câu chuyện mà tôi biết chắc chỉ có cha đẻ thật sự của tôi mới có thể biết được. Làm sao họ có được những thông tin ấy? Câu hỏi đó quặn thắt trong lòng tôi. Người phụ nữ tự xưng là mẹ thì dịu dàng đứng bên cạnh, thỉnh thoảng bổ sung vài câu, nét mặt tràn đầy tình thương yêu và niềm tự hào về chồng. Còn cô em gái giả mạo kia, cô ta đang trò chuyện rất tự nhiên với một vài bạn học cũ của tôi, nhắc đến những kỷ niệm mà lẽ ra chỉ có hai chị em tôi mới biết.
Họ diễn quá tốt. Tốt đến mức khiến chính tôi, trong một khoảnh khắc yếu lòng, cũng tự hỏi liệu có phải ký ức của mình mới là thứ sai lầm. Cả hội trường dường như đã bị thuyết phục. Ánh mắt hoài nghi dành cho tôi ngày càng nhiều, còn ánh mắt dành cho họ thì tràn ngập sự đồng cảm và ủng hộ. Tôi đứng đó, một mình trong bộ váy dạ hội lộng lẫy, cảm thấy mình như một kẻ xâm nhập, một kẻ phá hoại đang cố gắng làm hỏng buổi đoàn tụ cảm động của một gia đình. Sự cô độc ấy lạnh giá, cắt da cắt thịt, dù xung quanh tôi là đèn sáng và nhạc du dương.
Cái ánh mắt ấy, tôi quen lắm rồi. Nó không phải là sự giận dữ bùng lên ngay lập tức, mà là một thứ gì đó lạnh lẽo, chậm rãi, len lỏi từ trong đáy mắt họ nhìn ra, như một lớp sương mù độc dần dần bao phủ lấy tôi. Tôi đứng đó, giữa căn phòng họp trang nghiêm đến ngột ngạt, và biết rõ mọi chuyện đã đổi khác từ khoảnh khắc lời nói của cha tôi buông xuống.
Ban đầu, họ đã coi ông ta là một kẻ lừa đảo. Những cái nhìn dàôi đầy vẻ khinh miệt và mệt mỏi, như thể đang phải chịu đựng một trò hề vô vị. Không mộố những lão cổ đông kia thèm để tâm đến những lời ông nói. Tiếng thì thầm, tiếng cười khẽ, tiếng ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ mun bóng loáng – tất cả tạo thành một bản hòa âm chế nhạo. Hơi thở của họ mang theo mùi trà thơm ngát và một chút mùi mực tàu cũ kỹ, hòa quyện thành một thứ mùi vị quyền lực mà tôi chưa từng được nếm trải.
Thế nhưng, từng câu, từng chữ cha tôi thốt ra lại trúng phóc vào từng ngõ ngách sự thật mà họ giấu kín. Ông không hề sai một ly. Từ con số lỗ lã bị che giấu trong báo cáo quý, đến khoản đầu tư ngầm vào lô hàng bị triều đình cấm, rồi cả thỏa thuận ngầm với viên quan huyện mới đến… Mỗi một sự thật được phơi bày như một nhát dao lạnh lùng cắt đứt lớp mặt nạ bằng lụa là của họ. Không khí trong phòng đặc quánh lại. Những tiếng cười, tiếng gõ bàn đã biến mất từ lúc nào, nhường chỗ cho một sự im lặng chết chóc, chỉ còn văng vẳng tiếng thở dốc nặng nề của ai đó.
Và rồi, những cái đầu bạc phơ, từng trải kia chầm chậm quay về phía tôi. Ánh mắt của họ không còn dừng ở cha tôi – kẻ đang nói – nữa. Họ nhìn thẳng vào tôi, kẻ đang đứng im như phỗng sau lưng cha. Trong đáy mắt già nua, đầy toán tính ấy, sự khinh thường ban đầu đã bốc hơi. Thay vào đó là một sự dò xét sắc lẹm, một nỗi nghi ngờ chưa từng có. Họ nhìn tôi như nhìn một đồng phạm tiềm tàng, một kẻ đã giúp cha tôi thu thập những thông tin chí tử ấy. Cái nhìn ấy như có hình có khối, nặng trịch đè lêôi, khiến tôi suýt thở không nổi. Lòng bàn tay tôi lạnh ngắt, mồ hôi dính nhớp vào lớp vải lụa mỏng của tay áo. Tôi biết, từ giây phút này, mọi thứ sẽ không bao giờ còn như cũ.