Ba năm.
Một nghìn ngày đêm dài đằng đẵng ấy, tôi sống bằng một niềm tin mù quáng, một nỗi đau xé lòng. Ban ngày, đôi chân tôi như bị ai đó giật dây, chạy khắp các tòa nhà văn phòng chọc trời, nở nụ cười gượng gạo xin từng đơn hàng nhỏ nhặt. Mặt trời thiêu đốt trên vai áo sơ mi ướt đẫm mồ hôi, để lại những vệt trắng mặn chát. Ban đêm, thành phố khoác lên ánh đèn neon lạnh lẽo, tôi lại hóa thân thành bóng ma lầm lũi, lao vun vút trên chiếc xe máy cũ kỹ chở đầy đồ ăn, hoặc ngồi sau vô-lăng chiếc xe thuê, đưa những kẻ say khướt về nhà. Có những đêm, mùi rượu mạnh và âm nhạc chát chúa trong hộp đêm bám đầy lấy da thịt tôi. Chỉ để bán thêm một chai rượu, tôi đã uống đến mức bất tỉnh, nôn mửa tả tơi bên bồn cầu lạnh ngắt.
Tôi làm tất cả, liều mạng như một kẻ mất trí, chỉ để gom từng đồng tiền lẻ, trả cho món nợ khổng lồ không biết từ đâu ập xuống. Và để treo những phần thưởng lớn trên những trang mạng tối tăm nhất, hy vọng mua được một manh mối, một tin tức về bố, về mẹ, về đứa em gái bé bỏng đột nhiên biến mất khỏi cuộc đời tôi. Giấc ngủ mỗi ngày của tôi bị ép xuống còn bốn tiếng, đôi khi ngồi dậy giữa đêm, tóc rụng thành từng nắm lớn trên gối, như những bông hoa đen tàn lụi. Bác sĩ nói tôi bị trầm cảm nặng, nhưng đơn thuốc thì tôi chẳng bao giờ mua nổi.
Căn nhà cũ, nơi chứa đầy ký ức về họ, tôi không dám bước chân về. Tôi sợ phải chạm vào chiếc ghế gỗ bố thường ngồi đọc báo, sợ ngửi thấy mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ gấu áo dài của mẹ vẫn còn phảng phất trong tủ, sợ nhìn thấy con gấu bông cũ kỹ em gái tôi ôm mỗi đêm. Mỗi món đồ ấy đều là một lưỡi dao cứa sâu vào tim, nhắc nhở tôi rằng họ đã biến mất và có lẽ sẽ chẳng bao giờ trở lại. Ba năm ấy, tôi tồn tại chứ không sống, như một cái xác biết đi, cảm giác đau đớn mỗi ngày một đầy thêm, nặng trĩu.
Cho đến khi tôi vô tình nhìn thấy chiếc điện thoại cũ của Diệp Lâm, để quên trên bàn làm việc. Một tin nhắn hiện lên từ một số lạ, nhưng cái tên được nhắc đến khiến máu trong người tôi đông lại: Yên tâm, tôi sẽ từ từ rò rỉ tin tức rằng mọi người vẫn còn sống, để Lê Lê chấp nhận sự thật.
Lê Lê. Chính là tôi.
Thì ra tất cả… chỉ là một vở kịch được dàn dựng công phu. Một trò lừa gạt tàn nhẫn kéo dài suốt ba năm trời. Nguyên nhân gốc rễ, có lẽ chỉ vì ánh mắt thèm khát của em gái tôi mỗi khi nhìn về phía Diệp Lâm. Chỉ vì tôi ngu ngốc không hiểu được ý muốn ám chỉ của bố mẹ, rằng tôi nên nhường anh ấy cho em. Và có lẽ, chỉ vì một lần tranh cãi nảy lửa với bố về chuyện tương lai… Tôi đã trở thành cáắt chính những người thân ruột thịt của mình. Họ cùng nhau vẽ nên một kế hoạch, đẩy tôi vào vòng xoáy của món nợ và nỗi đau mất mát, rồi lặng lẽ dọn đi, để mặc tôi vật vờ trong địa ngục do họ tạo ra. Còn Diệp Lâm, người tôi yêu đến mức sẵn sàng tất cả, cũng chỉ là một diễn viên xuất sắc trong vở kịch ấy, mỉm cười nắm tay tôi đầy toan tính.
Tôi cười. Một tiếng cười câm lặng bật ra từ sâu trong cổ họng, khô khốc và đắng ngắt. Nó vang lên trong căn phòng trống trải, nghe thật hoang đường và nực cười. Hóa ra, từ đầu đến cuối, tôi chỉ là một con rối, một kẻ hề không hơn không kém. Những nỗ lực điên cuồng, những giọt nước mắt trong đêm, những cơn ác mộng triền miên… tất cả đều trở thành trò tiêu khiển, thành đề tài chế giễu cho họ.
Đôi tay lạnh ngắt của tôi lúc này lại trở nên vô cùng vững vàng. Tôi mở ứng dụng trò chuyện, lặng lẽ cuộn từng dòng, chụp lại toàn bộ lịch sử trao đổi đầy những lời ngọt ngào dối trá và âm mưu thâm độc. Từng bức ảnh một được lưu vào một thư mục bí mật trong điện thoại. Cảm giác tê dại lan khắp người, nhưng trong đầu tôi lại tỉnh táo lạ thường. Khoảnh khắc tắt nguồn chiếc điện thoại cũng là lúc tôi tắt đi một quãng đời ngây thơ, đau khổ của chính mình. Bóng tối ôm trọn lấy tôi, nhưng lần này, trong đôi mắt đã mất hết ánh sáng ấy, lại lóe lên một thứ gì đó khác. Lạnh lẽo và kiên quyết.
Mùi hương của cà phê đắng chát vẫn còn vương trong không khí khi tôi nghe tiếng bước chân vội vã xé toạc sự yên tĩnh của căn hộ. Diệp Lâm đứng sững ở ngưỡng cửa phòng khách, đôi mắt mở to như thể vừa nhìn thấy một bóng ma. Ánh mắt của anh lập tức lao về phía chiếc máy tính xách tay đang khép hờ trên bàn, rồi môi, sắc như dao.
Tôi cảm nhận rõ nhịp tim mình đập thình thịch dưới lớp áo len mỏng. Một tiếng cười lạnh giá vang lên trong tâm tưởng, thế nhưng các cơ trên mặt tôi lại dàn xếp để tạo ra một vẻ mặt hối hận, đôi mắt hơi cúi xuống. Có lẽ tôi nên giành một giải diễn xuất.
“Anh… về rồi.” Giọng tôi nhỏ dần, pha chút ngập ngừng. “Em xin lỗi. Lúc nãi em dọn lại mấy thứ cũ của ba mẹ và Đường Đường trong phòng kho, vô ý chạm phải ổ cắm điện nhà mình. Máy tính anh đang mở… anh có tài liệu gì quan trọng chưa kịp lưu không?”
Hơi thở của anh ta, vốn đang nín lại, bỗng thở ra một hơi dài nhẹ nhõm, rõ đến mức tôi gần như nghe thấy. Sự căng thẳng trên như tan biến. Anh bước tới, vòng tay ấm áp ôm lấy eo tôi, hơi thở phả nhẹ lên tóc. Giọng nói trở nên mềm mại, đầy vẻ an ủi. “Không sao đâu, chuyện nhỏ thôi. Lại nhớ chú thím và Đường Đường rồi phải không?”
Cơ thể tôi khẽ run lên trong vòng tay anh. Ba năm. Một nghìn ngày đêm, mỗi khoảnh khắc đều thấm đẫm nỗi chờ đợi và nghi hoặc. Anh ta định nói tiếp điều gì đó, giọng có vẻ do dự.
“Lê Lê, thật ra họ…”
“Diệp Lâm.”
Tôi gọi tên anh, từng âm tiết rõ ràng, ngắt lời câu nói dở dang của anh. Tôi từ từ thoát khỏi vòng tay anh, đứng thẳng người, đối diện với ánh mắt đang dần ngỡ ngàng của anh. Sự bình tĩnh trong lòng tôi lúc này lạnh như một tảng băng trôi trên biển Bắc. “Ba năm rồi. Em đã nghĩ thông suốt rồi. Họ sẽ không trở về nữa. Ngày mai, em sẽ đến phường để làm thủ tục xóa hộ khẩu.”
Cả căn phòng như bị hút cạn không khí. Diệp Lâm đứng im như tượng, khuôn mặt biểu cảm biến mất, chỉ còn lại sự sửng sốt không thể che giấu. Một lúc lâu sau, anh mới như vỡ lẽ, giọng khàn đặc. “Lê Lê, em… em nói gì vậy? Em không phải luôn tin rằng họ vẫn còn đó sao? Em từng nói, chỉ cần chưa tìm thấy… thì vẫn còn hy vọng. Nếu xóa hộ khẩu đi, giả sử một ngày nào đó họ được tìm thấy, trở về, thì… thì họ sẽ thành người không có danh tính à?”
Một cảm giác chua chót, mỉa mai trào lên trong cổ họng tôi. Trong ký ức ùa về, giọng nói của chị âm qua văng vẳng bên tai, nhẹ nhàng mà tàn nhẫn: “Lê Lê, em phải đối mặt với thực tế đi. Rơi từ độ cao như thế xuống biển, sóng lớn như vậy, cơ hội sống sót gần như bằng không. Ba năm rồi, nếu thực sự còn sống, dù thế nào họ cũng đã liên lạc với chúng ta. Xóa hộ khẩu cho họ đi, cũng là để họ được siêu thoát. Đừng tự hành hạ mình nữa, anh xin em.”* Những lời đó, anh đã nói không biết bao nhiêu lần, trong bao nhiêu đêm tôi khóc đến kiệt sức.
Vậy mà hôm nay, ngay khi tôi chủ động đề cập đến việc này, phản ứng của anh lại là sự ngăn cản rõ ràng, thậm chí là hoảng hốt. Sự thay đổi ấy đột ngột và lộ liễu đến buồn cười.
Gió từ ban công thổi vào, mang theo hơi lạnh của một buổi chiều cuối thu. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đang dần dần loạn trí của anh, trên môi nở ra một nụ cười nhẹ nhàng, nhạt nhòa như sương. “Sao vậy, Diệp Lâm? Chẳng phải đây chính là điều anh luôn mong muốn em làm sao?”
Tôi ngồi đó, hai tay nắm chặt lấy nhau đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Mùi trầm hương trong phòng sách đã nhạt dần, chỉ còn vương vấn một chút hơi khói cay nơi cổ họng. Tiếng Anh ấy vang lên, từng chữ, từng chữ, chẳng khác gì ba năm trước.
“Ba năm rồi.” Tôi thốt ra câu nói ấy, giọng khàn đặc, như thể nó không phải của tôi. “Nếu họ còn sống thì đã sớm quay về.”
Trong lòng tôi khi ấy không còn là nỗi đau nhói buốt nữa, mà là một vùng đất hoang vu, lạnh giá và tĩnh lặng đến rợn người. Tôi đã sống ở vùng đất ấy suốt một nghìn ngày đêm, nuôi dưỡng một thứ hy vọng như sương mai. Giờ đây, chính người tôi tin tưởng nhất lại đang dùng tay mình dập tắt ngọn lửa le lói cuối cùng ấy. Cảm giác ấy thật trống rỗng, như thể ai đó vừa lấy đi thứ gì đó vốn đã không còn tồn tại từ lâu.
Diệp Lâm bước đến gần, bóp tắt ánh nến đang chập chờn trên bàn. Ánh mắt anh nhìn tôi đầy thương xót, nhưng trong đó có một sự cứng rắn tôi chưa từng thấy. “Em biết anh sợ em buồn.” Anh nói, giọng trầm xuống, nặng nề như đá đè vào tim. “Nhưng em phải chấp nhận sự thật này.”
Sự thật. Hai chữ ấy xoáy sâu vào ý thức tôi. Tôi nhắm nghiền mắt lại. Hình ảnh cha mẹ tôi lần cuối ra đi trong cơn mưa phùn mùa đông ấy lại hiện về, rõ ràng đến đau đớn. Chiếc áo tơi màu xám của cha, chiếc khăn choàng màu tím hoa cà của mẹ. Họ quay đầu lại vẫy tay, nụ cười ấm áp. Rồi biến mất sau cánh cổng làng phủ đầy sương. Ba năm. Một nghìn ngày. Đủ dài để một vết thương thành sẹo, hay đủ dài để một niềm tin cuối cùng cũng mục nát?
“Em không thể để họ như những cô hồn dã quỷ lang thang bên ngoài nữa.” Giọng Diệp Lâm vang lên, cắt ngang dòng hồi tưởng. Câu nói như một nhát dao lạnh lùng. Anh gọi cha mẹ tôi, những người đã từ thuở ấu thơ, là ‘cô hồn dã quỷ’. Trong lòng tôi bỗng dâng lên một cơn phẫn nộ ngắn ngủi, rồi nhanh chóng tắt lịm, nhường chỗ cho một sự mệt mỏi vô bờ. Anh nói đúng. Dân gian vẫn bảo, vong hồn không nơi quy tụ, không bài vị thờ cúng, sẽ mãi mãi vật vờ, lạnh lẽo. Có lẽ sự ích kỷ duy nhất của tôi chính là việc cố bám víu, không chịu buông tay để họ được siêu thoát.
Ánh mắt anh dịu lại, nhưng quyết tâm trong đó không hề suy chuyển. “Tuần lễ tổ chức tang lễ cho họ.” Anh tuyên bố từng tiếng một, rõ ràng và dứt khoát. “Thông báo cho tất cả họ hàng, bạn bè đến tiễn họ đoạn đường cuối cùng.”
Cuối cùng thì nó cũng đến. Cái ngày mà tôi vừa sợ hãi, vừa mong đợi một cách mơ hồ. Không còn là những đêm thao thức chờ đợi tiếng gõ cửa, không còn là những lần giật mình tỉnh giấc vì tưởng nghe thấy giọng nói quen thuộc. Chỉ là một buổi lễ. Một sự thừa nhận chính thức bằng xương bằng thịt rằng họ đã không còn trên cõi đời này nữa. Tôi gật đầu, một cái gật đầu nhẹ đến mức gần như vô hình. Hơi thở tôi nghẹn lại, như có một bàn tay vô hình bóp chặt lấy cổ họng. Nhưng nước mắt thì không chảy. Có lẽ trái tim tôi, cũng như căn phòng này, chỉ còn lại tro tàn lạnh giá mà thôi.