Tối hôm đó, át ra tiếng cười khinh miệt, với một vẻ chua chát khó tả. Hóa ra suốt những năm tháng qua, cô mới thực sự hiểu được rằng anh có khả năng bảo vệ người khác. Chỉ là người đó không phải là mình.
Điều đó khiến cô cảm thấy một nỗi đau thoáng qua — không phải vì ghen tị, mà vì một sự mất mát mà cô không thể lấy lại.
Nhưng dù sao thì chuyện này cũng không còn quan trọng nữa. Kế hoạch ly hôn của cô không còn phụ thuộc vào quyết định của Chu Yến Kinh. Cô đã quyết định rồi.
---
Tối hôm ấy, Chu Yến Kinh vừa bước vào phòng ngủ, cô đã tìm cách tránh xa anh. Khi anh tiến gần, cô nhanh chóng đẩới một cử chỉ quyết liệt.
"
Đừng động vào tôi. Anh bẩn lắm."
Lời nói ngắn gọn nhưng sắc lạnh ấy khiến Chu Yến Kinh cảm thấy một sự khó chịu bồn chồn trong lồng ngực. Anh bật sáng đèn ngủ bên cạnh giường, lý lẽ với cô bằng một giọng ngang ngạo: "
Nam Tang Ninh, em bao giờ mới chịu từ bỏ cái tính cách tiểu thư kỳ quặc ấy? Anh đã nhân nhượng nhiều rồi, anh còn phải làm gì nữa để em hài lòng?"
Cô quay sang anh, ánh mắt sâu thẳm nhưng giọng nói lạnh lùng: "
Tại sao tôi phải thay đổi? Tôi sinh ra đã là con gái nhà giàu, cha tôi nuôi tôi để tôi sống như một bà chủ nhà, không phải để tôi đến gia tộc Chu mà chịu cực nhọc. Tôi không phải là những cô gái khác, kiếm học hành, chỉ để có một ông chồng. Nếu không có anh, tôi vẫn sống sung túc, thảnh thơi."
Cô giơ tay chỉ vào anh, nụ cười của cô lạnh như băng: "
Hơn nữa, sao anh được phép ghét phụ nữ, còn yêu cầu tôi phải sạch sẽ? Anh nghĩ mình quá tuyệt vời sao, mà tôi vẫn phảạm vào mình? Tôi không làm thế nữa."
Chu Yến Kinh nhíu mày, giọng nói cứng rắn: "
Em có chịu nổi không? Chúng ta là vợ chồng, em không thể cả đời khôần gủi."
ười, lưng lại với anh, giọng nói bình tĩnh nhưng chứa đầy sự quyết tâm: "
Sẽ rất sớm thôi — rồi chúng ta sẽ không còn là vợ chồng nữa."
"
Nam Tang Ninh."
Chu Yến Kinh đứng lên, khí thế của anh trở nên yếu hơn, "
Anh đã nói rồi, anh sẽ không ly hôn. Dù em có mang giấy tờ nào đến, anh cũng sẽ không ký. Em hãy bình tĩnh lại, đó sẽ tốt hơn cho cả hai."
Sau những lời nói ấy, Chu Yến Kinh rời khỏi phòng, để lại cô một mình trong bóng tối, với những suy tính sâu kín về tương lai không còn ai biết.
Tôi từng đứng lên từ chiếc giường hơi dìm xuống, nhìn chiếc xe màu đen lướt khỏi cổng rào và biến mất sau hàng cây phong. Không cần phải hỏi hay suy đoán gì thêm, tôi đã biết rõ ràng anh sẽ đi tìm ai.
Cánh tay của tôi quấn chặt quanh thân mình, như thể độ ấm đó có thể cứu vãn bất cứ điều gì. Ánh mắt của tôi trống rỗng, hướng về phía nơi chiếc xe vừa khuất dạng.
Có thể Chu Yến Kinh đã hoàn toàn quên đi bản hợp đồng ly hôn mà anh để lại tại văn phòng luật sư năm năm trước. Nhưng sao có tất cả cũng không quan trọng rồi. Tôi bắt đầu chấp nhận điều này là một dấu hiệu không thể chối cãi.
Đêm hôm đó, tôi trằn trọc suốt, cơ thể tôi hoàn toàn từ chối sự yên nghỉ. Mỗi khi nhắm mắt, hình ảnh chiếc xe rời đi lại hiện rõ trong đầu.
Sáng sớm hôm sau, điện thoại của tôi rung lên. Một tin nhắn từ số lạ, kèm theo một bức ảnh được gửi đến.
Trong bức ảnh là một căn hộ tôi chưa bao giờ thấy, và Chu Yến Kinh nằm yên trên chiếc ghế sofa bọc da, cơ thể anh được phủ nhẹ nhàng bởi một chiếc chăn có màu hồng nhạt, như một bông tuyết mềm mại.
"
Chị yên tâm, tốó ghé thăm nhà em thôi. Nhưng thực ra anh ấy nằm ghế sofa, còn em nằm giường. Chị đừng có suy nghĩ sai lạc gì nhé."
Tôi không hiểu Tô Man Man từ đâu mà lấy được số điện thoại của tôi. Nhưng cách cô ấy viết tin nhắn — những từ ngữ cọc cạch, cách nói chuyện đầy ý định — nó khiến tôi không thấy gì ngoài sự giả tạo. Tôi không trả lời.
Ngày hôm sau, tôi tìm đến một văn phòng luật sư nhỏ gọn trên đường Nguyễn Huệ. Những tờ giấy hợp đồng được trải ra trước mặt tôi, chữ ký của tôi được ghi lên từng trang, mỗi chữ ký là một dòng chảy máu từ trái tim tôi. Khi ký vào phần cuối cùng, tay tôi run rẩy đến mức bút viết gần như rơi xuống.
Những thủ tục pháp lý được hoàn tất. Tôi rời khỏi văn phòng với một cảm giác như mình đã để lại phần linh hồn nào đó trong căn phòng lạnh lẽo đó.
Từ đó tôi đi thẳng tới bệnh viện. Ở phòng bệnh thứ tám, mẹ của Chu Yến Kinh nằm trên giường bệnh, và tôi ngồi cạnh bà, cầm tay bà một lúc lâu mà không nói nên lời.
Rồi tôi lái xe về căn nhà cũ của gia đình họ Chu. Những góc phòng mà tôi từng tưởng là sẽ ở lại mãi mãi giờ đã trở thành những bóng ma của quá khứ.
Tháng tới là sinh nhật ông nội Chu. Tôi biết rằôn nhân này kết thúc chính thức, việc tôi xuất hiện tại những buổi lễ của gia đình sẽ trở nên lạc lõi và bất tiện. Nhưng tôi không thể gác lại tình cảm để cho anh ấy tự mình tiến về phía trước. Tôi quyết định đem quà sinh nhật đến sớm, như một lời tạm biệt vô hình mà tôi dành cho ông nội.
Ông nội của Chu Yến Kinh là người duy nhất trong gia đình này luôn yêu thương tôi một cách thật lòng, không có gì giả tạo hay cầu kỳ. Và giờ, người mà tôi sẽ tiếc thương nhất khi rời đi, cũng chính là ông.
Khi ông nhìn thấy tôi bước vào cửa, gương mặt ông sáng rực lên như những ngọn đèn Giáng sinh. Nếp nhăắt ông sâu hơn, nhưng nụ cười của ông vẫn ấm áp như khi tôi lần đầu tiên bước vào nhà họ Chu, mười năm trước.
"
Là Tang Ninh à! Sao con không dẫn Yến Kinh theo? Cái thằng bé đó đâu rồi?"
Tôi mỉm cười, một nụ cười có chút buồn man mác nhưng tôi cố che giấu nó.
"
Ông à, anh ấy bận lắm. Con muốn ghé thăm ông một mình cũng được chứ ạ?"
Tôi đưa chiếc hộp quà sang cho ông, và trong khoảnh khắc đó, tôi lặng lẽ cảm ơn ông vì tất cả những lần ông đối xử tốt với tôi.
# Viết lại độc lập
Những tiếng bước chân vội vã của Chu Yếên từ hành lang, và Nam Tường Ninh cảm thấy toàn thân bị thâm lạnh. Cô vừa kịp đưa bức tranh thêu vào tay ông nội—tác phẩm tốn của cô gần một tháng công phu, với vô số lần tháo rối, khâu lại, mỗi nhát kim đều để lại dấu ấn trên những ngón tay mềm nhuyễn của cô. Cô muốn nói với ông nội về kế hoạch tách thân, nhưng chưa tìm được lời.
Anh bước vào phòng khách với dáng vẻ dữ tợn. Mắt anh đỏ au, quai hàm căng thẳng. Ngay lúc thấy cô ngồi trên ghế sofa, anh lao tới và nắm chặt cổ tay cô, giọng nói run rẩy vì giận: "
Nam Tường Ninh! Đoạn clip đó là em tải lên mạng xã hội phải không? Em có ý thức hậu quả gì không? Vì cái việc đó mà Mạn Mạn suýt không thể hoàn tất học vấn, em biết không?!"
Cô bị đẩy ngã xuống sàn nhà. Đây là lần thứ hai trong vòng hai ngày—anh lại động tay lên cô.
Vết thương từ chiều hôm trước vừa mới kín lại, giờ đã nứt toác và chảy máu. Cô nuốn nước mắt, nhưng vẫn gương mặt bình thản, nâng đầu nhìn anh: "
Anh đang nói chuyện gì? Tôi không hiểu anh muốn nói về video nào."
Ông nội của Chu Yến Kinh tái mặt. Cơn giận dề dẫm trong lồng ngực của ông như muốn bộc phát ra. Ông run rẩy đứng dậy, giọng nói đầy chất xác: "
Yến Kinh! Cháu làm điều gì vậy! Dám nâng tay với Tườước mặt ông! Không lạ gì cô bé vừa mới nói muốới cháu!"
Tôi nhìn thẳng vào ánh mắt của Chu Yến Kinh, và những lời nói đó lao tới như những cú đấm thẳng vào lồng ngực tôi.
"
Nam Tang Ninh, đếồi mà chị còn chạy tới nói chuyện với ông nội? Thật khiến anh buồn tởm!"
Giọng anh khỏe hơn, sâu hơn những lần trước. Tôi cảm thấy nó rung lên từ sâu trong bụng mình.
"
Lúc trước anh tưởng em chỉ là đứô duyên, thích gây rối thôi. Nhưng không ngờ... em lại có thể làm những việc độc ác như vậy. Hành động cực kỳ tàn nhẫn với một cô gái chỉ bằng tuổi em mà thôi."
Điện thoạông khí, rơi vào tay tôi. Những ngón tay của tôi run lẩy khi nhặt nó lên. Màn hình sáng loé, hiển thị lên một thế giới tôi chỉ muốn quên đi.
Diễn đàn của trường đại học Kinh Đô bùng nổ như một dạ trường địa ngục.
Từng bài viết trăm dòng, từng bình luận hằng ngàn câu, tất cả đều chỉ về hai cái tên: Chu Yến Kinh và Tô Man Man. Và rồi... có cả video. Video đó ghi lại mọi thứ từ quán bar đêm qua — tất cả những gì tôi đã cố gắng che giấu.
Tôi nhìn thấy chính mình trong video đó. Chính anh ta. Và rồi là cô ấy — Tô Man Man.
Những lời bình luận xâm lấn vào mắt tôi như những con yết âu:
**"
Thế này mà gọi là giáo sư? Thằng đàn ông tội nghiệp quá."
**
**"
Chắc con gái này dùng chiêu lạ quỷ gì đó rồi. Nhìn thằng giáo sư kia, nghe nói nó còn có vợ nữa!"
**
**"
Anh ấy trẻ, anh ấy đẹp trai... anh ấy có cơ hội mà sao lại bước phải con nhỏ này? Đuổi học nó đi!"
**
**"
Khai trừ Tô Man Man! Không cho tốt nghiệp!"
**
Chúng tôi hung hăng, máu tanh, không thương tiếc. Tôi cảm thấy như mình đã bị chìm xuống đáy một hố sâu không có ánh sáng.
Chu Yến Kinh tiếp tục nói. Giọng anh giờ nhỏ hơn, nhưng đau thương hơn: "
Nhà trường định khai trừ cô ấy. Anh biết không?"
Tôi lắc đầu — một cái lắc nhỏ bé, yếu ớt như tiếng thì thầm.
"
Con bé đó... từ một làng quê xa xôi, từ một gia đình không có gì, nó đã bướươi năm cuộc đời để có được hôm nay. Tất cả những gì nó kiếm được — mọi thứ — sẽ bị em phá hỏng. Chỉ vì em bốc đồng một tối, chỉ vì cơn giận của em."
Anh nhìn tôi, và tôi không dám ngoảnh mặt.
"
Anh hiểu không, Nam Tang Ninh? Không phải ai cũng may mắn như em. Không phải ai cũừng sẵn ở Rome, với một người cha yêu thương, với mọi thứ mà em muốn đều nằm trong tay. Con bé Tô Man Man... nó phải làm việc gấp mười lần, gấp trăm lần mới có được những gì người khác có sẵn."
Khoảng không giữa tôi và anh tỏ ra quá rộng lớn. Tôi muốn nói gì đó, bất kỳ lời gì cũng được, nhưng cõi miệng như bị khóa lại. Những lựa chọn của tôi — những cái mà tôi cho rằng không quan trọng, chỉ là tiêu khiển của một buổi tối buồn chán — giờ đây nó đã biến thành một thứ gì đó khổng lồ, gây tổn hại mà tôi không thể tưởng tượng được.
Anh quay người, chuẩn bị bước đi.
Tôi không thể chịu được tiếng gào những lời đó nữa.
Giọng nói của Chu Yếọng trong phòng như những tiếng sét đánh, từng chữ từng từ đềức nặng của sự kiểm soát và không tin tưởng. Tôi cảm thấy máu trong người tôi như đang sôi sục, từng cơn sóng nóng chảy qua huyết quản, khiến tôi run rẩy không phải vì sợ hãi mà vì một nỗi tức giận sâu thẳm mà tôi đã nén giữ quá lâu.
Cô ta — người đó tên là Man Man — thật đáng thương, Chu Yến Kinh nói vậy, giọng anh mềm mại khi nhắc đến cô bé này.
Nhưng tạông nhìn thấy tôi đau khổ thế nào?
Tạìn anh, tôi chỉ thấy sự xa cách? Tôi quay lại, nhìn thẳng vào ánh mắt anh, và từng chữ tôi nói ra đều được cân nhắc kỹ lưỡng, dù giọng tôi đã run lên: "
Anh chưa bao giờ thực sự nhìn thấy tôi cả."
Khi tôi nhỏ, mẹ tôi đã rời khỏi thế gian này. Tôi không có hình ảnh rõ nét về bà, chỉ còn những mảnh ký ức mơ hồ — mùi nước hoa nhẹ, tiếng cười ấm áp. Cha tôi, chàng trai trẻ đã trở thành một người đàn ông gánh vác trách nhiệm, nên ông cất công yêu thương tôi bằng cách cho tôi mọi thứ, chỉ trừ một thứ — sự hiện diện của chính ông.
Nhưng Chu Yến Kinh không cần phải biết tất cả những điều này. Anh đã có sẵn câu trả lời trong đầu mình rồi.
Tôi chậm chạp nâng mắt nhìn anh. Giọng tôi lúc này dịu hơn, nhưng cũng lạnh lẽo hơn: "
Anh chưa bao giờ thực sự hiểu tôi, Chu Yến Kinh."
Cậu bé tôi, tôi luôn cảm thấy mình ngoài cuộc, cảm thấy mình khác biệt. Tôi gây rối, tôi nói những lời cay nghiệt, tôi cố ý làm phiền mọi người — không phải vì tôi là một người bồng bột hay hám chơi như mọi người nói, mà vì đó là cách duy nhất tôi biết để nhận ra mình còn tồn tại. Tôi khao khát sự chú ý, bất kỳ hình thức chú ý nào cũng được — thậm chí là sự phẫn nộ cũng tốt hơn cái cách người ta nhìn qua tôi như tôi là không khí.
Tuổi thơ tôi không có những trò chơi trong sân vườn hay những tiếng cười đùa với bạn bè. Chỉ có những bức tường nhạt nhòa trong văn phòng của cha, những chiếc bàn bằng gỗ nặng trịch, những tài liệu công việc xếp chồng lên nhau. Tôi ngồi một mình, ngày này qua ngày khác, đồng hồ treo tường tích tắc âm u. Tôi chờ đợại, nhưng cha luôn bận. Luôn luôn bận.
Khi Chu Yến Kinh xuất hiện trong đời tôi, tôi cảm thấy như một người sắp chết khát gặp phải nguồn nước. Tôi đã xúc tiến tất cả mọi thứ vào tình yêu đó — những hy vọng dành dụm, những giấc mơ được nuôi dưỡng trong bóng tối, những lần tôi tự hỏi liệu có ai đó yêu mình không. Tôi tin rằng anh sẽ khác, rằng anh sẽ nhìn thấy tôi — thực sự nhìn thấy tôi, chứ không phải cái hình ảnh giả tạo mà tôi đã dựng lên để che giấu nỗi đơn độc bên trong.
Nhưng rõ ràng tôi đã sai.
Những giọt nước mắt không mời mà tới, chảy nhanh và nóng. Tôi cố gắng lau chúng đi bằng tay, nhưng chúng tiếp tục xuất hiện. Tôi đã để cho Chu Yến Kinh nhìn thấy nước mắt — một điều mà tôi hiếép. Tôi nâng mặt lên để gặp ánh nhìn của anh, và lần này tôi không cách biệt nữa. Không có sự ngang bướng, không có những câu trả lời cộc lốc. Chỉ có một cô gái bị thương và mệt mỏi.
"
Chu Yến Kinh, tôi chỉ nói một lần duy nhất — video đó không phải tôi đăng."
Từng chữ tôi nói ra đều là sự thật. Tôi có thể cảm nhận được những lẽ tự vệ của anh xây dựng lên từng tầng, những bức tường không tin tưởng cao chót vót. Nhưng ngay cả khi tôi nói thế nào, anh cũng sẽ không tin.
"
Tin hay không, tùy anh."
Và tôi thấy ánh mắt anh lạnh đi. Tôi thấy anh không tin. Tôi thấy anh đang tìm cách để biện hộ cho những gì anh đã quyết định rồi.
Những cảm xúc được xây dựng suốt những tháng qua — tình yêu, hy vọng, sự tin tưởng — bây giờ đang bắt đầu vỡ vụn thành những mảnh nhỏ nhắn. Tôi cảm thấy như một người đang cố nắm lấy cát trong lòng bàn tay, càng nắm chặt thì cát càng tràn ra nhanh. Tôi từ bỏ nỗ lực giải thích thêm. Có gì điểm?
Tôi ném điện thoại lại cho anh, động tác nhanh và cứng nhắc. Sau đó tôi quay người đi, từng bước tôi bước chân như sắp sửa rời khỏi cảnh tượng tàn tạ này mãi mãi. Nhưắt lấy cổ tay tôi — anh kéo tôi lại.
"
Không được đi!"
Giọên, mang theo sự bất lực và tức giận. Tôi có thể cảm nhận được sức mạnh trong bàn tay anh, nhưng nó không phải là sức mạnh yêu thương — nó là sức mạnh của kiểm soát.
"
Tôi muốn em mở họp báo, nói đoạn video đó là giả, tôi muốỗi Man Man!"
Anh cầu xin tôi, nhưng cách anh cầu xin không khác nào là đòi hỏi. Anh muốn tôi xin lỗi cho một tội lỗi mà tôi không phạm. Anh muốn tôi cúi đầu trước công chúng, để anh có thể tỏ ra mình là người tốt, người công bằng, ngườảo vệ những kẻ yếu thế.
Nhưng nó sẽ phá hủy tôi.
"
Tôi không!"
Tôi gào lên, giọng tôi nổi dậy, tràn ngập những cảm xúc tôi đã cố gắng kiềm chế. Tôi rúỏi lấy của anh một cách bạo lực, cơ thể tôi run rẩy từ đỉnh đầu đến chân.
"
Tôi không xin lỗi cho một điều tôi không làm, Chu Yến Kinh!"
Tôi đứng tại phòng họp với tay nắm chặt, cơ thể run rẩy từng nhúc nhích. Những lời chửi rủa vừa rơi ra từ miệng tôi, giọng nói tôi cao vút không kiểm soát được. Chính tôi cũng bất ngờ với sự tức giận đó.
"
Chu Yến Kinh, anh thật sự điên mất trí rồi! Nếu tôi bước vào phòng họp báo này, cổ phiếu tập đoàn Nam sẽ rơi tự do. Cả thị trường sẽ nói gì? Và chuyện đó, tôi không tạo ra, vậy tôi có lý do gì phải chịu hậu quả?"
Tôi giãy giụa, cố gắng tuốt tay khỏi vòng tay anh. Nhưng Chu Yến Kinh — người đàn ông này có sức mạnh hơn tôi tưởng tượng, hoặc có thể anh đã chuẩn bị điều này từ lâu. Anh không động, không lắc lư, chỉ như một bức tường sốôi.
"
Gọi những người bảo vệ vào đây," anh phát lệnh bằng giọng không có một chút nhân nhượng. "
Hôm nay, dù cô đi hay không đi, cô cũng sẽ bước vào buổi họp báo."
Trước khi tôi kịp phản kháng, hai người đàn ông to lớn đã xô vào cửa. Tôi bị kẹp giữa họ, cánh tay tôi bị cột chặt như những sợi dây thép. Sự chịu đựng tôi từng nuôi dưỡng suốt những năm qua bỗng nhiên vỡ tan.
"
Yến Kinh! Con trai ta, thả !"
Tiếng ông nội vang lên từ phía sau, quặn quại và yếu ớt. Ông đã chạy tới, gương mặt ông tái xanh, môi run rẩy. Nhưng Chu Yến Kinh nhìn ông một cái, rồi gật đầu với vệ sĩ. Lực bóp càng siết chặt hơn.
Tôi cảm thấy bản thân mình như mộị xiềng xích trong lồng vàng. Không còn đường thoát nữa.
---
Phòng họp báo chật ních những chiếc ghế, và từng ánh đèn flash nhoè loè khiến đôi mắt tôi nhức nhối. Hàng trăm nhà báo ngoai vòng như những con sói tinh ranh, sẵn sàng tuốt móng ngay lúc tôi bước vào.
"
Anh Chu, những bài đăng trên diễn đàn đại học Kinh Đô hôm qua — đó có phải sự thật không? Có đúng là anh đã có quan hệ không bình thường với học trò của mình?"
Một cô gái với microphone đưa tới gần mặt tôi, mắt cô sáng lên với niềm vui của kẻ sắp phát hiện ra bê bối.
"
Cô Nam Tang Ninh, chúng tôi có thôằng video đó do chính cô tạo và phát tán? Còn cuộc hôn nhân của cô với anh Chu — đó chỉ là do áp lực gia đình? Vậy thì cô sinh viên kia, người xuất hiện trong những hình ảnh gần đây, cô ấy mới là ngườực sự yêu thương, phải không?"
Câu hỏi dội tới như mưa đá. Tôi cảm thấy cơ thể mình bị đông cứng, không thể nói ra lời nào.
Chu Yến Kinh đứng cạnh tôi, bàết chặt cổ tay tôi đến mức chíp chíp. Anh ngẩng đầu, gương mặt anh lạnh như tuyết.
"
Tất cả những bài viết đó chỉ là sản phẩm của công nghệ AI làm giả. Vợ tôi đã bị hiểu lầm về mối quan hệ thầy trò. Cô ấy đã có những phản ứng quá đáng, và tôi xin lỗi vì những điều mà cô ấy đã gây ra," anh nói, giọng anh rắn chắc như thép. "
Tôi mong mọi người lý trí hơn, đừng lưu truyền những tin đồn không có căn cứ."
Tôi nhìn anh, tim tôi đập loạn xạ. Anh đang bảo vệ một cô gái khác, đánh giá thấp tôi, và bây giờ anh dùng chiếc lồng báo chí này để buộc tôi phải chứng thực những lời nói của anh.
"
Giải thích gì?"
Tôi nói, giọng tôi khô khan và lạnh lùng. Tôi không thể tin rằng Chu Yến Kinh lại dám làm như vậy — để tôi đứng trước hàng trăm con mắt, để tôi phải nói những lời dối trá.
Nửa giây sau, tôi nhận ra anh đang chờ. Tôi đưa tay vào túi.
Những bức ảnh trên điện thoại của tôi hiện ra — những ảnh rõ nét, không thể chối cãi. Chúng không phảạo ra. Chúng là sự thật.
Chu Yến Kinh, sự việc đến nay hoàn toàn là hệ quả mà chính anh tự gây ra. Tôi không chịu trách nhiệm với bất cứ điều gì trong đó.
Cô nâng chiếc điện thoại cao lên, ánh sáng màn hình chiếu rọi trên gương mặt quyết liệt của cô. Rồi cô quay mình để nhìn thẳng vào dòng người phóng viên, ánh mắt cô lạnh lẽo như sắt đá.
Các vị ơi, đây chính là những hình ảnh và đoạn quay gốc mà tôi ghi lại trong ngày hôm ấy. Ngay lúc này, tôi sẽ chuyển gửi toàn bộ tệp tin chất lượng cao không bị cắt xén cho các đơn vị truyền thông. Mọi người hoàn toàn có thể đem đi cho các chuyên gia kỹ thuật số để xác minh — xem liệu đoạn video này có phải là bản gốc hay chỉ là sản phẩm được ghép nối một cách tinh vi.
Vừa những lời cuối cùng thoát khỏi môi cô, hiện trường ngay lập tức rơi vào tình trạng hỗn độn. Tiếng kêu la, tiếng chỉ trỏ, tiếng máy ảnh lách cách — tất cả hòa thành một bản nhạc hỗn loạn.
Nam Tang Ninh! Cô thật là mất trí rồi! Cô có ý thức được mình đang làm điều gì không? Hãy xoá bỏ những thứ đó ngay lập tức!
Chu Yến Kinh giơ tay vồ lấy, những ngón tay của anh chạm tới không khí trống rỗóng nâng điện thoại lên cao hơn. Một nụ cười hiền lành nở trên môi của cô, nụ cười đó như chứa đựng toàn bộ sự tự tin mà cô tích lũy suốt thời gian chịu nhục.
Quá muộn rồi đấy. Tôi đã gửi hết rồi. Chu Yến Kinh, anh thấy chưa? Những đoạn video này do chính tôi — Nam Tang Ninh — quay và công bố. Từ xưa đến nay, điều tôi ghét nhất chính là bị một ai đó gán cho tôi những cái tội mà tôi chưa bao giờ phạm phải. Nhưng bây giờ mọi bằng chứng đã sáng tỏ như ban ngày, liệu anh có thể yên tâm rồi?
Khuôn mặt Chu Yến Kinh chuyển thành màu đỏ tía, các cơ hàm của anh căng cứng đến mức hầu như có thể nghe thấy tiếng răng anh kêu thét.
Nam Tang Ninh, cô thực sự là kẻ điên loạn!
Anh cũng không tốt hơn gì cô đâu!
Một tiếng khóc lớn vang lên từ phía xa, phá vỡ sự im lặng tức thời đó. Giọng nói run rẩy, chứa đầy nỗi tuyệt vọng, khiến nhiều người quay lại để tìm nguồn âm thanh.
Giáo sư Chu, thật ra lỗi là ở em! ãy tha thứ cho em! Em sẽ tìm cách chuộc tội! Em không còn mặt để tiếp tục sống trên thế gian này nữa!
Đám đông tự động táên. Chu Yến Kinh lập tức nhìn thấy hình dáng của Tô Man Man — cô gái đang run rẩy, đôi chân yếu ớt hầu như không thể chịu được trọng lượng cơ thể của chính mình.
Tô Man Man mặc chiếc váy trắng tinh sạch, những sợi tóc dài buông quơ phía sau lưng, nước mắt cuộn cuộn chảy trên gương mặt gầy gò. Cô trông đáng thương đến mức có thể khiến bất cứ ai cũng muốn bảo vệ, những giọt nước mắt đó như chứa đựng hàng năm gian khổ trong lòng.
Man Man!
Chu Yến Kinh chạy vội về phía cô gái, mỗi bước chân đều chứa đựng sự hối hận và nỗi lo âu sâu sắc.
Nhưng Tô Man Man không có bất cứ dấu hiệu do dự nào. Cô quay người, lao thẳng vào cái cột đá gần đó, muốn hoàn thành hành động tuyệt vọng của mình.
Một tiếng động to tợt vang lên khi trán cô chạm vào đá. Âm thanh nặng nề đó như sấm sét, khiến mọi người kinh hoàng, máu ơi là máu đã tràn ra từ vết thương.
Máu ấm chảy xuống trán, từng giọt rơi vãi lên mặt đất cứng. Cơ thể Tô Man Man mất thăng bằng, người ngã quỵ xuống như một chiếc búp bê vỡ.
"
Man Man! Không được! Không được ngất đi!"
Tiếng gọi của Chu Yếên, đầy hoảng loạn và tuyệt vọng. Anh không còn kiềm chế được bản thân nữa — cơ thể xô tới, hai tay nắm lấy cô bằng cách gần như tuyệt vọng. Sợ hãi xâm chiếm anh hoàn toàn, khiếẩy.
"
Em đừng để anh sợ như thế! Anh sẽ đưa em tới bệnh viện ngay lập tức! Anh thề, sẽ không bao giờ để điều gì xảy ra với em!"
Nhưng cô gái trong vòẫn lẩm thẩm những lời xin lỗi, giọng nói yếu ớt như sợ mình gây phiền toái cho mọi người.
"
Giáo sư Chu… xin lỗi anh… em không có ý định gây rắc rối… xin bà mẹ đừng trách em nữa…"
Tô Man Man rồi từ từ trôi vào trong bóng tối của bất tỉnh. Chu Yến Kinh siết chặt cô lại, mặt mũi tái nhợt, sắc mắt trở nên sắc lẻm — không còn đó là biểu hiện yêu thương, mà là cơn thịnh nộ thuần khiết. Anh ngẩng đầu lên, mắt nhìn thẳng và, mỗi từ ngôn phát ra như lưỡi gươm.
"
Nam Tang Ninh, cô vừa mới hạ được một ai đó gần như chết? Cô thỏa mãn rồi, phải không?"
Không có lời trả lời nào. Chu Yến Kinh chỉ xoay người, vẫn ôm chặt lấy Tô Man Man, bước đi nhanh. Nửa đám phóng viên lập tức dấu theo, các máy ảnh và micro nhập nhòm, tìm kiếm từng chi tiết cho câu chuyện của họ. Nhưng nửa kia vẫn còn đó, vây lấư những con chó săn nóng lòng theo vết mùi máu.
"
Cô Nam, tình cảnh căng thẳng đến như vậy — cô có đang sự dụng từ 'hôn nhân' để nói về mối quan hệ hiện tại của mình vớông? Cô còn tin rằng nó sẽ kéo dài được không?"
Nam Tang Ninh đứng yên một lúc. Cô không nhìn vào bất cứ ai — mắt cô hướng vào khoảng không, như đang nhìn thấu qua tất cả mọi thứ phía trước. Dưới ánh sáng của các bóng đèn chớp, khuôn mặt cô trở nên quá lạnh lùng, quá yên tĩnh.
"
Một tháng. Vì tôi đã nộp đơn ly hôn từ sáng sớm hôm nay."
Câu nói của cô rơi xuống giữa không gian như một hòn đá rơi xuống mặt hồ, tạo nên những gợn sóng ngầm. Cô không chờ phản ứng, không lắng nghe những câu hỏi rầm rộ theo sau, mà quay lưng lại và bước đi với bước chân thong thả, khoảnh khắc đó giống như cô đang buôỏi tất cả.
Chu Yến Kinh — anh vừa thắng được điều mình muốn. Tâm nguyện cuối cùng đã thành hiện thực.
Và chúng tôi? Chúng tôi bắt đầu chính thức đếm ngược từng ngày còn lại trước khi tất cả khép lại.