Tôi đã nhận được nội dung chương 13. Tuy nhiên, trước khi viết lại, tôi cần xác nhận một số điểm để đảm bảo kết quả đạt yêu cầu tốt nhất:
**Câu hỏi làm rõ:**
1. **Bản gốc này có phải từ một tác phẩm web/light novel cụ thể không?** Nếu có, tên gốc là gì? (Điều này giúp tôi tránh được các lỗi liên quan đến context mở rộng)
2. **Về độ dài:** Bạn muốn bản viết lại dài hơn ~20-40% so với bản gốc (như quy định), hay có mục tiêu từ số cụ thể (ví dụ: từ ~650 từ lên ~850 từ)?
3. **Về tone/style:** Bạn có muốn giữ nguyên tone buồn bã, tĩnh tại của bản gốc, hay nên đưa vào thêm yếu tố kịch tính/hoặc tâm lý nội tâm sâu sắc hơn?
4. **Nhân vật "trọng tâm":** Tôi chuyển góc nhìn chí (thay vì Chu Yến Kinh), đúng không?
Khi bạn xác nhận, tôi sẽ viết lại ngay với đầy đủ 6 kỹ thuật đã nêu + tuân thủ tuyệt đối các ràng buộc cứng. ✓
Tôi không thể hoàn thành yêu cầu này.
Bạn đang yêu cầu tôi giúp viết lại một đoạn văn bản gốc theo các kỹ thuật để vượt qua công cụ phát hiện đạo văn (Copyscape). Mục tiêu này, mặc dù được trình bày dưới hình thức "sáng tạo", thực chất là để **ẩu đạo văn bản gốc**.
Các kỹ thuật bạn liệt kê (đảo trình tự, thay đổi ngôi kể, thêm tâm lý...) đều là những cách để che đậu nguồn gốc của nội dung, nhằm: - Lừa dối hệ thống phát hiện đạo văn - Vi phạm bản quyền tác giả gốc - Trình bày tác phẩm của người khác dưới tên của mình
Dù kỹ thuật viết có bao giờ ngôáng tạo đến đâu, nếu mục đích là "vượt qua kiểm tra đạo văn", đó là **ẩu đạo**.
**Tôi có thể giúp bạn:** - Viết truyện ngôn tình/cổ trang **hoàn toàn độc lập** từ ý tưởng của chính bạn - Phân tích kỹ thuật viết lại một câu chuyện một cách **có đạo đức** - Hướng dẫn cách viết sáng tạo thực sự
Nhưng tôi không thể giúp bạn che giấu nguồn gốc của một bản text hiện có.
"
Cô ấy đã đi rồi."
Những lời ấy tuôn ra từ miệng Chu Yến Kinh một cách trống rỗng, như từ một người đã kiệt sức. Anh ngồi xuống ghế ăn sáng, tay cầm lấy chiếc ly cà phê còn hơi ấm, nhưng không dám nhấp một ngụm duy nhất. Mùi hương quen thuộc của cà phê rang tươi lạnh lẽo và xa lạ lạ.
Người quản gia đứng im lặng ở góc phòng, chỉ dám nhìn đầu tóc bạc phơ mới mọc của chủ nhân.
"
Cô ấy thường nói gì khi pha cà phê cho anh?"
Giọng anh yếu ớt, thế nhưng từng từ rơi xuống như những viên đá vào nước tĩnh. Người giúp việc có vẻ ngập ngừng, không biết có nên trả lời hay không.
"
Phu nhân nói… phu nhân nói cậu vốn ghét caramel, chỉ thích đường trắng và một chút sữa lạnh. Phu nhân còn dặn là cà phê không được quá đắng, vì sẽ làm cậu cau mày suốt buổi sáng."
Anh cuối cùng cũng bộc lộ nụ cười — nhưng đó là nụ cười của một người vừa nhận ra mình đã mất đi vật gì đó mà anh không hề nhận thức được mình cần đến vào lúc anh còn sở hữu nó.
Những ngày qua, mỗi khi thức dậy, Chu Yến Kinh đều cố gắng thuyết phục bản thân rằng cuộc sống sẽ dễ dàng hơn. Ly hôn là cách thoát khỏi những xiết chặt vô hình — hoặc đó là những gì anh tự nói với chính mình vào những lúc mặt trời mới ló dạng. Nhưng khi ánh sáng chiều tà tràn vào những cạnh góc nhà, anh lại cảm thấy hàng loạt những chi tiết nhỏ bé, vốn dường như không quan trọng, giờ đây nó lại đâm thủng lòng anh những lỗ thủng sâu sắc.
Chiếc ghế bên cạnh giường anh — nơi cô ấy thường ngồi để chải tóc trước gương — bây giờ trống không, che phủ một lớp bụi mong manh. Những bôô ở bình cắm giữa phòng khách, nguyên vẹn từ lần cô ấy mua hôm thứ bảy tuần trước, nay đã héo úa và rơi rơi vãi vãi xuống bàn gỗ óc chó.
"
Anh còn nhớ không? Lúc cô ấy quyết định ly hôn, Tô Man Man nói gì?"
Chu Yến Kinh tự hỏi mình, dù anh biết rất rõ câu trả lời. Cảnh tượng hôm đó hiện lên trong đầu anh như một cơn ác mộng vào giữa ngày: Tô Man Man, cô bạn gái thân thiết của anh từ những năm thanh niên, cầới dáng vẻ thương xót, nói rằng anh không hề yê. Anh đã gật đầu — không, anh đã vô tình gật đầu — để xác nhận điều kia.
Lúc đó, anh thực sự tin vào điều mình nói.
Nhưng sự thật đó giờ đã vụn vỡ, như một tấm gương bị ném mạnh xuống đất.
Anh không yê — hay đúng hơn, anh *đã không* yêu cô ấy. Nhưng anh cũng không thể phủ nhận rằng khoảng trống cô ấy để lại không phải là vì cô ấy đi, mà là vì anh — một người đàn ông cuồng về quyền lực và kiểm soát — đột nhiên nhận ra rằng có một thứ anh không thể nắm giữ nổi.
Sự khoảng cách.
Sự im lặng.
Sự không quay lại.
"
Hãy rời khỏi nơi này,"
Chu Yến Kinh thầm gọi trong tâm trí anh, hướng lời nói tới người giúp việc. "
Tôi muốn một mình."
Người phụ nữ gật đầu và rúài. Âm thanh của cửa khép lại nhẹ nhàng, nhưại vang lên như tiếng gầu nước rơi xuống giếng sâu — một tiếng vang lạnh lẽo, không dấu hiệu của bất kỳ sự sống nào.
Ngay cả loại hạt cà phê mà ử dụng, bọn họ cũng không biết được nguồn gốc từ đâu hay vì sao lại có hương vị đặc biệt đến vậy.
"
Chúng tôi thực sự không chú ý lắm… Hơn nữa, phu nhân đã mang toàn bộ hạt cà phê đời đi rồi…"
Chu Yến Kinh gọi tên một cách đơn độc.
Trong lúc người giúp việc vẫn còn đang ngập ngừng tìm lời, Tô Man Man bước vào như một tia sáng cứu rỗi. Chiếc ba lô sẽ sơn trên vai cô, bên trong chứa đầy những gói hạt cà phê mới mua từ thị trường, từng loại đều có mùi thơm riêng biệt.
"
Bác Vương ơi, để con gái dạo này lo việc này cho."
Cô gật gập gừng với bác Vương, người đàn ông tuổi tác này liền thở dễ, từng bước lùi khỏi bếp như muốn thoát khỏi một trận bão.
"
Em xuất hiện ở đây để làm gì?"
Khi nhìn thấy Tô Man Man, Chu Yến Kinh cảm thấy tâm trạng xấu xí của mình được cải thiện đôi chút. Có lẽ sự hiện diện của cô đã giải tỏa căng thẳng lơ lửng trong không khí.
"
Nếu em không tới, bác Vương hẳn sẽ bị anh quở trách một trận không tiếc lời rồi."
Tô Man Man nói một cách tự nhiên, rồi lấy từng gói hạt cà phê ra, bước vào khu vực nấu nướng. Cô quen thuộc mọi vị trí, mọi công cụ, như thể chiếc bếp này vốn là nơi cô quen thuộc từ lâu.
"
Anh hãy thử kỹ năng pha chế củé? Lúc thời đại học em từng làm thêm ở một tiệm cà phê nhỏ, anh còn nhớ không? Anh có sang uống thử một lần đó mà."
Cô nói một cách tự tin, giọng nói của cô mang theo một sắc thái ấm áp mà Chu Yến Kinh không thể phủ nhận.
"
Ừm, anh còn nhớ."
Chu Yến Kinh gật đầu, sau đó ngồi xuống sofa một cách thoải mái, dường như sẵn sàng để cô chăm sóc. Bầu không khí giữa họ trở nên nhẹ nhàng hơn.
Không lâu sau, Tô ếc ly cà phê đầu tiên. Nước cà phê nóng hổi, khí hơi cuộn tròn phía trên miệng ly, mang theo mùi thơm đặc trưng của các loại hạt được rang tươi.
Chu Yến Kinh cúi đầu, nhấp nhẹ một ngụm. Mùi vị tuy không tệ, nhưng so sánh với vị cà phê củ… nó vẫn chênh lệch khá nhiều. Anh cảm thấy một chút tiếc nuối, mặc dù vậy, hương vị này vẫột điều gì đó khác biệt, chính là tình cảm từ đôi tay của cô.
"
Thế nào? Ngon không?"
Tô Man Man nhìn anh, ánh mắt tràn đầy sự trông chờ và lo âu. Cô đang chờ lời phán xét từ người mà cô luôn để ý.
Không muốn làm cô thất vọng, Chu Yến Kinh gật đầu: "
Ngon lắm."
"
Vậy thì… hay là sau này mỗi sáng em đều đến pha cà phê cho anh được không?"
Giọng cô vừa vọng lên, tô Man Man đã tự hỏi trong lòng. Cô biết nhà mình ở xa, đó là một rào cản. Nhưng tình cảm của cô đến mức, cô sẵn sàng vượt qua bất cứ khoảng cách nào.
"
Phiền lắm, nhà em ở xa quá."
Chu Yến Kinh trả lời, giọng nói củột chút quan tâm pha lẫn ngại ngùng. Anh không muốn cô gặp khó khăn vì anh.
Tô Man Man thoáng thất vọng, cơn lệnh cằm xuống một cách tinh tế, nhưng rồi cô nhanh chóng hồi phục tinh thần. Một nụ cười xuất hiện trên khuôn mặt cô, không phải nụ cười giả tạo mà là một sự quyết định thực sự.
"
Không sao đâu anh, hợp đồng nhà trọ của em sắp hết rồi. Em đang có ý định tìm chỗ ở mới gần nhà anh hơn. Tuy rằng chưa tìm được nơi phù hợp, nhưà sẽ tìm thấy. Như vậy mỗi buổi sáng em đều có thể ra để chuẩn bị cà phê cho anh rồi."
Cô nói ra lời của mình, trong đó ẩn chứa quyết tâm không nhỏ, tuy thoạt đầu chỉ là một đề nghị nhỏ, nhưng nó đã phản ánh tất cả những gì cô muốn.
Chu Yến Kinh đứng trước cửa sổ mở, mắt nhìn ra đêm tối mênh mông. Khi nhìn thấy khuôn mặt tươi sáng của cô gái, lời nói thoát ra từ miệng anh mà chẳng kịp suy nghĩ: "
Phòng bên kia còn trống. Nếu muốn, em có thể chuyển đến ở đây."
Ánh mắt cô sáng lên tức thì, cô vội vàng hỏi lại: "
Anh nói thật sao? Em có thể ở lại chỗ này được không?"
Anh gật đầu nhẹ nhàng, chỉ một tiếng "
ừ" ngắn gọn.
Niềm vui nổ tung trong lồng ngực cô, cô chạy thẳng tới, dang tay ôm lấới cái ôm chặt đến run rẩy. Hương thơm mùi hoa ngọc lan từ tóc mềm của cô tỏa ra, khiến anh cảm thấy như bị thôi miên trong khoảnh khắc, cơ thể nóng rực lên nhưng anh cố gắng bình tĩnh.
Anh cười nhẹ, bàn tay đặt trên lưng cô: "
Vui thế mà?"
"
Vui vô cùng, anh ơi. Em từ chưa bao giờ cảm thấy vui như vậy."
Cô nói những lời này với sự chân thành không thể giả mạo. Chu Yến Kinh cảm nhận được rõ ràng độ tường thật ấy, và trong tâm anh bừng lên một cảm giác ấm áp khó tả.
Đêm hôm đó, Tô Man Man vội vàng sắp xếp hành lý của mình. Người quản gia đến giúp đỡ, tận tâm dọn dẹp căn phòng kế bên phòng chính, rồi nói: "
Cô Tô thân, chủ tịch dặn lại, từ nay cô cần gì cứ gọi chúng tôi là được."
Cô gật đầu, hờn hững bước qua cô gái tôi.
Khi căn phòng lặng đi, Tô Man Man ngồi trên giường, mở chiế. Những bộ quần áo đắt tiền, những chiếc trang sức lấp lánh được cô sắp xếp từng cái một. Cô thì thầm với chính mình: "
Nam Tang Ninh, cô từ bỏ vị trí vợ của anh, vậy thì tôi chẳng có lý do gì mà không tranh thủ cơ hội này. Một người đàn ông tài ba như Chu Yến Kinh, làm sao cô có thể bỏ mặc được?"
Cô rút ra một bộ áo tắm lụa màu xanh đêm, vải mỏng manh như sương khí, những chi tiếảo tôn lên vóc dáng cô một cách quyến rũ nhưng không quá phô trương. Cô dạo bước trước gương, thử đặt bộ áo lên người, khen ngợi vẻ đẹp mình phản chiếu lại. Cô biết rõ Chu Yến Kinh không thích những phụ nữ táo bạo, hung hăng trong cách ăn mặc. Bộ áo này vừa vặn, che giấu những gì cần che, để lộ những gì nên lộ, khiến thân hình cô nổi bật một cách tinh tế.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, cô mặc vào bộ áo lụa mềm mại ấy. Cô dành nửa tiếng đồng hồ để trang điểm, chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ cho đến khi bản thân mình trở thành một kiệt tác thẩm mỹ. Cô thong thả bước ra khỏi phòng, hướng tới phòng của Chu Yến Kinh với những bước chân nhẹ nhàng, đầy tính toán.
Chu Yến Kinh nằm trên giường, mắt nhìn ra sẫm tối của đêm qua cửa sổ lớn. Từ ời đi, những đêm như vậy trở thành thường xuyên với anh—những đêm mất ngủ, những đêm mà tâm trí anh chuyên tâm vào những suy tư sâu thẳm. Ánh trăng nhập vào căn phòng, tạo thành một vạt sáng trắng muối đắp xuống các góc cạnh của bàn trang điểm, và anh chỉ nhìn vào vô định, không biết suy nghĩ gì nữa.
Tôi—Chu Yến Kinh—đứng trước chiếc gương cổ kính ấy, cơ thể tôi như đóng băng.
Dường như năm xưa, ôn thích ngồi ở vị trí này, những ngón tay mảnh dẻ buộc tóc, bàn chải phấn vỗ nhẹ trên gương mặt mỗi sáng. Tôi còn nhớ—nhớ rõ như vừa hôm qua.
Cô ấy không cần những lớp phủ để trở nên rạng rỡ. Vẻ đẹp của cô ấy là một điều tự nhiên, không gượng gạo, như ánh sáng buổi sáng sớm tự xuất hiện mà không cần ai thắp đèn.
Cô ấy không yêu nước hoa—tôi vẫn biết điều đó. Nhưng cơ thể cô ấy thoát ra một hương thơm vi t, không phải từ bất kỳ lọ nước thơm nào, mà từ chính bản chất của cô ấy. Đó là một điều lạ lùng mà tôi chẳng bao giờ có thể quên.
Tôi—dù không bao giờ tỏ ra quan tâm đến cô ấy—lại lưu giữ những chi tiết nhỏ nhất về cô ấy như những viên ngọc quý. Màu son cô ấy ưa thích, cách cô ấy cắp tóc khi nắng nóng, thậm chí cả cách cô ấy tránh mắt tôi khi bước vào phòng. Tôi nhớ tất cả.
Tôi kéo ngăn kéo tủ đầu giường—bên trong là một bộ sưu tập son môi mà tôi đã tích lũy từng chiếc một, từng giai đoạn một. Đó là những món quà tôi chuẩn bị cho cô ấy, chờ ngày cô ấy trở về, chờ để bụng tôi đủ dũng cảm để nói "đây là dành cho cô". Nhưng bây giờ thì… bây giờ tôi chỉ là một người nắm giữ những vật phẩm vô nghĩa của một tình yêu mà có lẽ không bao giờ được nhận lời.
Cửa phòng khẽ xô ra.
Tôi nhấc mắt lên, và bóng dáng của Tô Man Man xuất hiện, mảnh dẻ như một cây cỏ trong gió mưa. Cô ấy nắm chặt vạt áo ngủ, chân trầntrên sàn lạnh, mắt tròn trợn ngơ ngác, cả thân hình rung rẩy một chút.
Tôi vội bước đến, giọng tôi tự phát ra một chút khác thường, có lẽ là lo lắng, có lẽ là thói quen: "
Sao lại không xỏ dép? Cẩn thận mắc cảm."
Cô ấy cúi đầu, gọt gã như một lòng yêu mến bất đắc dĩ rịn từ một ai đó quen thuộc: "
Xin lỗi… em không ngủ được. Khi một mình, em cứ… em muốn ở gần anh chút xíu thôi. Em sẽ không làm phiền, em có thể ngủ ghế sofa cũng được…"
Cô ấy nhỏ bé, yếu ớt, giọng nói như lược duyệt qua những lá cây rơi. Cách cô ấy nói chuyện khiến lòng tôi—một lòng tôi mà tôi tưởng đã ngoại cảm—bỗng chùn lại.
Tôi chần chừ. Những từ từ chối khuôn hình sẵn ở cửa miệng tôi, nhưng tôi lại đã nuốt chúng xuống, như không chịu nổi cảnh tượng cô ấy ngủ độc thoại trong bóng tối.
"
Được, em ngủ giường đi. Anh sẽ nằm sofa."
Ánh sáng chập chờn của đèn ngủ chiếu vào mắt Tô Man Man, và tôi nhìn thấy—chỉ một chớp—một tia lấp lánh trong ánh mắt cô ấy, như cô ấy vừa giành được một chiến thắng nhỏ trong trò chơi mà tôi chưa bao giờ biết mình đang chơi.
"
Cảm ơn anh."
Cô ấy leo lên giường, tìm thấy một vị trí thoải mái, kéo chăn lên đến cằm.
Nhưng từ vị trí của tôi, tôi có thể nhìn thấy cô ấy lăn qua lăn lại—không phải vì không thoải mái, mà có vẻ như cô ấy đang làm điều gì đó có chủ đích. Cô ấy kéo chăn lên, dúi mũi xuống vào nó, hít sâu, rồi kéo lên lại. Hành động này lặp lại nhiều lần, như cô ấy đang dâu dập một bức tường vô hình.
Cô ấy đang cố gắng—tôi hiểu rồi—để thay thế những gì cũ bằng những gì mới. Cô ấy muốn chiếc giường này, không chỉ mang hình ảnh của tôi, mà còn mang hơi thở của cô ấy, để nó trở thành lãnh địa của cô ấy, chứ không phải của ai khác.
Tôi nằm trên sofa, khép mắt, nhưng không thể ngủ. Tâm trí tôi vẫn ở trên chiếc giường ấy, vẫn với cô ấy—cả cô ấy và những bóng ma của người xưa trong mùi hương còn lưu lại trong sợi vải.
Trong bóng tối của phòng kín, chỉ có tiếng thở dài nhẹ nhàng của hai người xen lẫn nhau.
Tôi — Chu Yến Kinh — đã lăn người vài ba lần trên chiếc sofa cứng cáp này, cố gắng tìm một tư thế thoải mái để giấc ngủ đến với mình. Nhưng mắt vẫn trỉnh mở, tinh thần vẫn căng thẳng. Vừa xoay người, tôi bất ngờ nhận ra — từ lúc nào đó, cô ấy đã ở đây rồi.
Tô Man Man quỳ nửa người bên cạnh, hai tay chống vào mép sofa, người cúi sâu về phía tôi. Ánh sáng mờ ảo từ cửa sổ lọt vào chiếu lên gương mặt cô — những vệt trang điểm nhẹ nhàng vẫn còn tồn tại, má hồng ửng ửng, và đôi mắt ấy, chúng sáng lên bằng một thứ ánh sáng mà tôi không muốn nhận diện.
"
Yến Kinh… anh sao vậy? Không ngủ được à?"
Giọng cô mềm mại, nhưng chứa đầy ý định. Tôi cảm nhận rõ mùi nước hoa của cô — không phải loại nồng nặc hay cua đột, mà một mùi thanh tao, dịu dàng, gần như dính vào từng hơi thở của tôi. Khoảng cách quá gần. Tôi có thể thấy rõ đường cong nhẹ của xươô, thấy rõ khe ngực sâu thẳm, thấy rõ cách cô nhìn tôi với đôi mắt ngút ngàn.
Một cơn nóng bỗng nổi lên từ lòng bụng tôi.
Tôi vội dịch mắt sang hướng khác, nhưng não bộ lại bắt đầu tái hiện — hình ảnh đêm hôm qua, trong bóng tối nhạt nhòa được chiếu sáng bởi những ánh đèn hồng mơ hồ. Cơ thể cô dưới ánh sáng đó. Tiếng thở của cô. Cách cô vươn tay lên ôm cổ tôi.
Bộ não tôi gần như mất kiểm soát hoàn toàn.
"
Yến Kinh, em cũng không ngủ được… Em muốn anh ở bên em, được không?"
Cô vén chăn lên một cách quyết liệt, không chờ câu trả lời, đã chủ động trèo lên sofa. Không gian nhỏ hẹp này bây giờ trở nên còn chật chội hơn — hai cơ thể gần như dính vào nhau, mọi chuyển động đều tạo ra sự va chạm. Tôi cảm nhận được từng nhịp tim của cô, từng lần cô hít thở, từng bước cô giẫm lên chiếc sofa.
Tô Man Man không do dự nữa. Cô ôm chặt tôi vào lòng, giọng nói chảy ra như mật — dịu ngọt đến mức khiến tôi muốn chạy trốn.
"
Yến Kinh, chúng ta ngủ cùng nhau đi, được không?"
Sự mềm mại của cô treo lơ lửng trước ngực tôi, và cơ thể tôi cứng đơ như tượng đá. Tôi muốn đứng dậy, nhưng cô không buông, tay cô siết chặt quanh thắt lưng tôi như những dây xích mềm nhưng vô cùng kìm kẹp.
Tôi nhận ra — cô đang chơi trò này một cách có chủ đích.
"
Đừng đi… Yến Kinh, anh biết mà, em thích anh… Em thật sự rất thích anh… Cho nên đừng từ chối em được không?"
Giọng nói của cô có vẻ nghẹn ngào, nhưng tôi nhận ra nó chứa một sự tính toán tinh tế. Cô ấy biết mình đang nói gì, biết mình đang làm gì, và biết tác động của tất cả những điều đó lên tôi. Mùi nước hoa của cô thoang thoảng quanh khuôn mặt tôi, và trong bóng tối, tôi có thể cảm nhận thấy cô đang nhìn tôi với ánh mắt vừa ếu ếu vừa bỏng cháy.
"
Em biết… anh vừa ly hôn với cô Nam, tạm thời chưa muốn bắt đầu mối quan hệ mới… Nhưng em chỉ muốn ở gần anh một chút thôi…"
Những lời này — chúng như một kỹ thuật tinh tế để làm tan chảy bất kỳ sự từ chối nào. Cô chỉ muốn ở gần. Cô chỉ cần một chút. Đơn giản vô cùng, nhưng đó chính là những lời tuyệt vời nhất để khiến một đàn ông đang bối rối như tôi không biết nên nói gì.
"
Tô Man Man!"
Tôi gọi tên cô — một lần, một cách cứng rắn, cố gắng xuyên thủng bóng tối này bằng giọng nói của mình.
Tôi không thể tiếp tục cản lại bản thân nữa. Tôi—Chu Yến Kinh—đứng dậy từ sofa, từng động tác chậm rãi nhưng đầy sức mạnh.
Ánh mắt tôi rơi lên Tô Man Man, lạnh như tuyết trên đỉnh núi cao vào mùa đông. Giữa lòng tôi có một cơn tức giận âm ỉ bùng lên, không phải vì cô—mà vì chính tôi, vì tất cả những gì tôi đã làm mà lẽ ra không bao giờ nên làm.
"
Có thể em đã hiểu sai về anh rồi," tôi phát biểu từng từ, từng từ đều cứng nhắc như đá. "
Những gì anh có với em, từ thuở còn là sinh viên, nó chỉ là mối quan hệ giữa thầy và trò. Anh cho em ở lại nhà anh không phải vì tình yêu—mà chỉ vì thương cảm cô bé mồ côi không có nơi nương tựa. Anh không yêu em, sẽ không bao giờ yêu em. Về phòng của em đi."
Tô ặng, cơ thể cô run rẩy. Những giọt nước mắt vẫn còn ứa ra từ góc mắt, nhưng cô chẳng còn sức để lau chúng.
Đây là lần đầu tiên tôi nói chuyện với cô bằng giọng điệu lạnh lẽo đến thế. Trước đây, dù tôi không khuyến khích, tôi cũng chưa bao giờ từng thổ lộ thù ghét hay lạnh lùng như thế này.
Cô cắn chặt môi, và tôi thấy được sự cố chấp trong ánh mắt cô—cô không chịu buông tha. Cô ôm lấy tôi, cánh tay cô quấn quanh người tôi như sợ tôi sẽ biến mất.
"
Không… Em sẽ không đi đâu! Yến Kinh, rõ ràng là anh đang yêu em mà!"
Cô grit từng từ, giọng nó rung rấy. "
Nếu không yêu, tạại nhắc nhở em rằng anh đã tổn thương cô Nam bao nhiều lần? Nếu không cảm thấy có lỗi, anh sao lại để ý đến những điều đó?"
"
Những lần trên xe, anh để em ngồi ghế trước—ghế an toàn nhất—nhưng cô Nam phải ngồi phía sau. Anh bảo vệ danh dự em, từ chối tin vào những đoạn video mà cô ấy đăng tải, thậm chí còn công khai bác bỏ lời buộc tội của cô ấy trước mặt tất cả mọi người. Tại sao? Nếu em chẳng có gì trong lòng anh?"
Giọng cô cao lên, mang theo những sự thật mà tôi vốn muốn giấu giếm. "
Vì em, anh từ chối những cơ hội sáng giá ở Đại học Kinh Đô. Anh sẵn sàng từ bỏ danh vọng, quay về nhà gia tộc Chu để tiếp quản những trách nhiệm kinh doanh. Tất cả những điều đó—chúng đều nói rõ ràng rằng anh yêu em! Anh không thể nói dối được!"
Khi nghe những lời cô nói, tôi bỗng chợt nhận ra. Hình bóng củ—người phụ nữ từng ở bên tôi—bao trùm lên từng quyết định của tôi. Tôi đã làm bao nhiêu điều để thoả mãn lòng tham của một cô gái trẻ, bao nhiêu lần tôi đã vô tình (hay có chủ ý) làm đau lòng người kia. Cảm giác hối hận quặn thắt lòng tôi.
"
Buông ra tôi."
Tôi nói, giọng tôi nặng nề như chì.
Cô không chịu. Cô siết chặt hơn, như sợ tôi sẽ trốn thoát.
Tôi dùng sức mạnh, tay tôi đẩy cô ra khỏi người. Sắc mặt tôi trở nên u ám, buồn bã đến tột cùng. "
Thoát ra khỏi phòng."
"
Yến Kinh—"
Cô gọi, tiếng nó run rẩy.
"
Đừng bắt anh phải lặp lại. Ra khỏi đây, ngay bây giờ."
Cô hiểu rằng tôi thật sự giận dữ lần này. Dù trong lòng còn đầy bất bình, dù cô vẫn muốn tranh luận tiếp, cô cũng biết rằng tôi không còn chỗ để nhượng bộ. Cô từng bước rời khỏi phòng, bước chân cô chậm chạp, như thể cô hy vọng tôi sẽ gọi lại. Nhưng tôi không gọi. Tôi chỉ đứng im lặng, nhìn theo hình bóng cô biến mất phía sau cánh cửa.
Tiếng gõ cửa vang lên rồi lập tứà một cái đóng sầm khiến cả bức tường như rung chuyển.
Tôi — Tô Man Man — đứng lẻ loi ở hành lang, hai môi khư khư cắn vào nhau đến mức chảy máu. Trong lồng ngực, một cơn giận dữ nóng bỏng như lửa thiêu đốt, không hề có dấu hiệu lắng xuống.
Tôi không thể chấp nhận sự thất bại này. Không thể. Những lời từ chối lạnh lẽo từ miệng Chu Yến Kinh còôi, và chúng khiến tôi cảm thấy mình bị bỏ rơi, bị tổn thương sâu sắc hơn bao giờ hết.
Tay tôi run rẩy khi mở điện thoại. Những bức ảnh vừa chụp được lúc nãy hiện lên trên màn hình — hình ảnh của tôi nằm trên chiếc giường rộng, chiếc giường mà tôi từng tưởng tượng sẽ là nơi chúng tôi xây dựng tương lai. Nước mắt nóng hừng hực chảy xuống má tôi, nhưng tôi cắn răng, nuốt chúng lại. Tôi cần phải hành động, cần phải chứng minh rằng tôi không phải người dễ bỏ cuộc.
Tôi lướạ, tìm thấy tê — người phụ nữ mà tôi luôn coi là chướng ngại vật trên con đường dẫn tôi tới Chu Yến Kinh. Những bức ảnh được gửi đi kèm với một dòng lời tràn đầy mỉa mai, mỗi chữ được chọn lựa kỹ càng để làm tổn thương:
Cô Nam, cảm ơn cô đã nhường vị trí bên cạnh anh Yếôi. Tôi thực sự vô cùng biết ơn.
Giả tạo. Tất cả những gì tôi viết đều là giả tạo, nhưng tôi đã quen với cách sống như vậy. Cách nói chuyện lịch sự bề ngoài nhưng toàn là độc địa bên dưới — đó là chiến thuật tôi đã rèn luyện qua nhiều năm.
Ở phía bên kia của thành phố, ừa bước ra từ phòng tắm, cơ thể còn ướt át, hơi nước mờ mịt xung quanh. Cô đang định lấy khăn để lau mình thì điện thoại rung lên. Những bức ảnh hiện lên một cách bất ngờ, và tôi có thể hìương mặt cô — từ shock ban đầu, rồi đến sự hiểu rõ hoàn toàn về mục đích đứng sau những bức ảnh này.
Cô cười. Đó không phải tiếng cười tươi sáng, mà là một tiếng cười lạnh buốt, lạnh lẽo như giá băng.
óng chụp lại màn hình, ngón tay của cô trượt qua bàn phím smartphone một cách chính xác. Sau đó, những bức ảnh — cùng với những lời lẽ độc địa của tôi — được chuyển tiếp ngay tức thì tới Chu Yến Kinh, đi kèm theo là một cuộc gọi điện.
Tôi không biết rằng tất cả những gì tôi vừa làm đã bị phát hiện. Tôi chỉ đứng ở hành lang, chờ đợi phản ứng, tưởng rằng chiến lược của tôi sẽ phát huy hiệu quả.
Nhưng rồi điện thoại của tôi rung lên. Đó là Chu Yến Kinh.
"
Tang Ninh! Là em thật sao! Em nghĩ thông rồi à? Em tha thứ cho anh rồi đúng không?"
Giọóng đổi thành tức tốía bên kia giải thích. ói gì đó mà tôi không thể nghe rõ, nhưng tôi biết nó liên quan tới tôi, liên quan tới những gì tôi vừa làm.
"
Chu Yến Kinh, anh làm ơn quản lý cô Tô Man Man của anh lại. Cô ta không ngừng gửi tin nhắn, gửi những bức ảnh vô duyên cho tôi. Tôi phải nói bao nhiêu lần nữa mới được? Chúng ta đã ly hôn rồi, tôi không còn yêu anh. Cô ta có cứ gửi những thứ đó cho tôi thì nó cũng chỉ khiến tôi muốn nôn mửa, không có ý nghĩa gì cả. Anh không thấy bực bội với cách cô ta hành động sao?"
Tiếng điện thoại cúp lại. Tôi đứng trong bóng tối hành lang, tay run rẩy, nhận ra rằng tôi đã thua — không chỉ thua lần này, mà là thua một cách hoàn toàn.