Chu Yến Kinh giơ điện thoại lên, màn hình sáng chiếu vào khuôn mặt cô gái đứng trước mặt anh. Tiếng nói củên lạnh lẽo, như cóc chuông gõ khắc khoải từng từ: "
Cô định trả lời hay cứ mặc kệ đứng đó như một bức tượng?"
Những từ vừa nói vớẫn còn như những mảng lửa bỏng rát trong lồng ngực anh. Anh không thể tin được — không, anh tin rồi, vì sự thật đang nằ, những bằng chứng mà cô gái này tự tay tạo ra. Mỗi tin nhắn, mỗi ảnh là một cú đấm thẳng vào lòng tin mà anh dành cho cô.
Tô Man Man từng bước lùi lại, cô muốn nói gì nhưng những lời ấy như bị kẹt lại trong họng. Mắt cô đỏ lên, không phải vì sự ăn năn mà vì sự hoảng sợ khi bị phát hiện. Cô có thể cảm nhận được bầu không khí lạnh giá ến Kinh — không phải là sự giận dữ bình thường, mà là một sự bất bình phục sâu sắc từ một người đã bị phản bội.
"
Em… em chỉ muốn…"
Cô bắt đầu nói, nhưng giọng cô yếu ớt, run rẩy.
"
Cô chỉ muốn gì? Phá hoại danh tiếng của anh? Hay là dùng những hình ảnh này để diễu nhoại?"
Chu Yến Kinh bước lại gần hơn, mắt anh không chứa một tia sự trân trọng hay thương cảm nào. "
Anh muốn cô nói thật với anh — cô gửi cái gì ? Anh muốn nghe từ miệng cô, không phải những suy đoán hay những lời giải thích ngoằn ngoèo."
Những câu hỏi của anh không phải là những câu hỏi thực sự, chúng là những phán quyết được che giấu dưới dáng vẻ của sự tò mò. Anh đã biết câu trả lời rồi — đầu óc anh đã sắp xếp tất cả những mảnh ghép lại với nhau, vẽ nên bức tranh hoàn chỉnh về sự phản bội.
Tô , cô cố gắng chạm vàưng bị anh né tránh. Động tác né tránh đó, nhỏ nhưng quyết liệt, như một cái búa đập trực tiếp vào tim cô.
Tôi đang cầu xin anh, xin anh hãy nghe tôi giải thích…
Lời nài nỉ của cô vang vọng trong không gian yên tĩnh, nhưng giọng nói của cô đã mềm yếu đến mức không thể thuyết phục bất kỳ ai. Bộ dáng cô lúc này chỉ còn là sự khiêm nhường và sợ hãi, không một chút tự tin hay quyết đoán. Cô đã hoàn toàn để lộ sự thật của mình.
Chu Yến Kinh nhìn sâu vào đôi mắt người phụ nữ đứng trước mặt, từng chút một. Trong ánh mắt của anh chỉ toàn là thất vọng, một thất vọng sâu sắc như sương mù bao phủ từng ngóc ngách tâm hồn.
Anh đã từng tưởng rằng cô là một người đặc biệt, không giống những người phụ nữ tầm thường mà anh từng gặp. Anh đã nghĩ rằng giữa anh và cô có một sự gương cảm tinh thần, một sự đồng điệu về cách nhìn nhận cuộc sống. Chính vì điều ấy, anh mới dành cho cô sự quan tâm đặc biệt, một sự quan tâm mà anh hiế.
Nhưng hôm nay, anh nhận ra mình đã nhầm lẫn hoàn toàn. Cô không khác gì những phụ nữ khác mà anh từng chứng kiến — những người luôn tràn ngập ganh ghét, những người sẵn sàng tranh đoạt, những người không có gì ngoài những tham vọng tầm thường.
"
Vậy cô nói cho tôi nghe, ý thực sự của cô là gì?"
Anh hỏi, giọng nói lạnh như tiếng gió buốt qua những con phố vắng vẻ.
Tô Man Man nước mắt đổ dồn dập, dòng nước mắt nóng chảy trên từng đường nét của gương mặt xinh đẹp. Cô khóc không có lời, những tiếng nức nở chỉ diễn tả rõ ràng sự tuyệt vọng của cô.
"
Vì em yêu anh."
Cô cuối cùng cũng nói ra lời ấy, những chữ đơn giản nhưng chứa đầy cả thế giới của cô.
"
Em thật lòng muốn cảm ơn chị Nam… cảm ơn chị ấy đã chịu từ bỏ anh, để anh đến với em. Em thề, ngoài ý đó ra, em thật sự không có bất kỳ ý định gì khác nữa!"
Cô lắp bắp, mỗi chữ được nói ra như một lời xin lỗi, như một lời cầu cứu.
Chu Yến Kinh nhíu lông mày, một nụ cười lạnh lẽo hiện lên khóe miệng anh. Nhưng ánh mắt của anh lại không có gì là vui vẻ cả.
"
Tô Man Man, cô thực sự nghĩ rằng tôi là một kẻ ngu ngốc à?"
Anh bước lại gần hơn, mỗi bước chân của anh đều như những tiếng sấm gầm trong cơn mưa giữa đêm tối.
"
Tôi sẽ chỉ nói một lần duy nhất, và tôi mong cô ghi nhớ kỹ từng chữ của tôi."
Anh nói, giọng nói của anh lúc này không còn là lạnh lẽo nữa, mà là một sự kiềm nén sâu sắc, những từ ngữ được từng tiếng nói ra như những mảnh sứ vỡ, sắc như lưỡi dao.
"
Vợ của tôi, chỉ có duy nhấ. Dù chúng tôi đã ly hôn, nhưng tôi vẫn sẽ dùng mọi cách để níu giữ cô ấy, để mang cô ấy trở về."
Anh nói rõ ràng từng chữ một. "
Còn cô, nếu cô vẫn muốn tiếp tục công việc thư ký tại công ty của tôi, thì cô cần phải loại bỏ hết những ý nghĩ bẩn thỉu, những mưu đồ xấâm trí cô. Không thì từ ngày mai, cô không cần phải tới công ty nữa."
Lời nói của anh như một câu kết thúc một phần cuộc sống của cô. Chu Yến Kinh không chờ cô trả lời, anh quay người và bước tới phòng. Nhưng chưa được vài bước, anh lại dừng lại và quay đầu lại nhìn cô.
"
Còn một điều nữa, cô cần phải nhớ kỹ."
Anh nói, tone giọng vẫn lạnh lẽo nhưng có một sắc thái mới lạ. "
Nếu tôi phát hiện ra rằng người tung bức video ấy trong quán bar là cô, những hành động ngu dốt ấy — thì tôi sẽ không tha thứ cho cô. Tôi sẽ chắc chắn không tha thứ."
Sau những lời nói cuối cùng ấy, Chu Yếưng và mất hút vào phòng, để lại Tô Man Man một mình trong bóng đêm.
Toàn bộ cơ thể của Tô Man Man chạm xuống đất, không còn một chút sức lực để giữ tư thế đứng. Cô ngã gục, hai tay bám chặt vào chiếc ghế, gương mặt xinh đẹp không còn để lại gì ngoài sợ hãi và run rẩy. Những giọt nước mắt tiếp tục chảy dài, mùi tanh của những giọt nước mắỏa.
Đêm hôm đó, Chu Yến Kinh nằm thao thức trên chiếc giường lạnh lẽo. Anh không ngủ, mắt anh đơ cứng nhìn vào bóng tối của trần nhà, trong đầu anh lặp đi lặp lại những hình ảnh từ cuộc gặp gỡ tối nay. Chiếc điện thoại trên bàn đầu giường nhấp nháy, như những chất chứa tâm sự của anh không thể nói với ai.
Khi ánh bình minh lần đầu tiên ló dạo qua các cửa sổ, Chu Yến Kinh mới chìm vào một giấc ngủ không yên. Nhưng anh chỉ ngủ được mấy tiếng đồng hồ.
Sáng sớm, ngay khi thức dậy, điều đầu tiên anh làm là gọi cho trợ lý.
"
Cậu hãy giúp tôi điều tra ngay. Tôi cần biết ai là người đã tung bứán bar lên mạng – bức video có tôi và Tô Man Man trong đó. Cậu phải tìm ra được. Ngay khi tìm ra kết quả, hãy báo cho tôi ngay lập tức, không được chậm trễ."
Anh kết thúc cuộc gọi và ngồi im lặng trên chiếc ghế da, những suy nghĩ uốn lượn trong tâm trí anh như những sợi dây không thể gỡ rối.
Khi đặt máy xuống, Chu Yến Kinh không ngay lập tức rời khỏi văn phòng. Anh ngồi yên một lúc, chỉ chiều sáng đột ngột trở nên chèn ép trên vai anh — rồi anh mới đứng dậy, bước ra cửa với từng bước đều đều.
Cầu thang dẫn xuống tầng dưới, và Tô Man Man đã chờ đó, tay cầm một chiếc cốc nóng hơi.
"
Anh Yến Kinh, đây là cà phê. Em vừa pha."
Cô nói với giọng nhẹ nhàng, hơi run run, như sợ anh lại tỏ ra không vui. Nhưng Chu Yến Kinh chỉ nhìn cốc cà phê rồi nhìn lên khuôn mặt cô — trong đó có cái gì đó không chân thành mà anh cảm nhận được.
"
Không uống đâu. Còn điều khác — tôi đã sắp xếp chỗ ở khác cho cô rồi. Hôm nay cô có thể dọn hành lý và chuyển đi. Công ty sẽ không cần cô ở lại nữa."
Cốc cà phê rơi từ tay Tô Man Man, vỡ thành từng mảnh trên sàn. Cô không thèm nhặt lên, chỉ nhìn Chu Yến Kinh với đôi mắt tròn tành, và rồi những giọt nước mắt bắt đầu ứa ra.
"
Sao vậy? Sao anh lại đuổi em?"
Tiếng cô vừa run vừa chặn, như những cơn gió mùa đông đâm thẳng vào lồng ngực.
"
Em chỉ mới ở đây chưa bao lâu mà… Em xin lỗi vì chuyện video hôm trước, em thực sự xin lỗi. Em sẽ tìm cô Nam, xin cô ấy tha thứ. Em sẽ không gửi tin nhắn hay liên lạc cô ấy nữa, anh tin em được không? Xin anh đừng đuổi em. Em rất muốn ở lại, ở đây gần anh…"
Những lời nài nỉ của cô không hề lay động Chu Yến Kinh. Anh đứng đó, lạnh lùng, không hề chuyển động.
"
Tôi không cần ai ở bên cạnh tôi. Cô hãy rời đi ngay. Nếu cô không đi, cho đến khi tôi phát hiện hết sự thật, lúc ấy thì cô sẽ hối không kịp."
Tô Man Man gần như không thể đứng vững. Cô lắc đầu, cơ thể run rẩy: "
Em không… em không hiểu anh nói gì cả. Anh là gì? Phát hiện cái gì?"
Chu Yến Kinh thấy cô vẫn còn bất chấp, vẫn còn đóng kịch. Thất vọng tràn ngập lên trong anh — một thứ thất vọng sâu sắc, như nước tràn từ một căn phòng bị khóa chặt. Anh mới định nói gì thêm, thì cửa phòng làm việc mở ra. Trợ lý của anh bước ra, tay cầm một bộ hồ sơ dày cộp.
"
Tổng giám đốc, cuộc điều tra đã hoàn thành."
Chu Yến Kinh nhướng mày. Anh đã chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc điều tra kéo dài, những tài liệu khó khăn, những mâu thuẫn phức tạp. Nhưng như vậy là quá nhanh.
"
Vậy sao? Nhanh như thế à?"
"
Vâng, thật ra cũng không có gì phức tạp lắm. Chỉ là… trước đây ngài không để ý đến những gì phu nhân nói, nên mới bỏ qua những chi tiết này."
Tiếng lời đó như một tát thẳng buộc tôi phải dừng lại, đau đớn tấn công từng góc tâm hồn.
Tất cả đều đúng.
Nếu lúc ấy tôi chỉ dành một chút tin tưở, chỉ cần thay vì để nó lẩn tránh, mà ngay lập tức khai động cuộc điều tra, thì làm sao còn có tình cảnh này.
Mọi sai lầm… đều từ tay tôi mà ra.
Cổ họng tôi co chặt, giọng nói lùi sâu: "
Vậy thì sao? Video ấy được ai phát tán?"
"
Chính là…"
Nhân viên trỏ tay về phía người phụ nữ đứng cách xa.
"
Chính tay chị Tô tạo ra, dùng thiết bị máy tính của thời kỳ học sinh để đẩy lên mạng."
"
Chính là cô!"
Tức giận dâng lên từng sóng, tôười lại nhìn thẳng cô gái kia.
Cô run rẩy, chiếc cốc trà nóng rơi khỏi bàn tay mềm yếu, nước trà bắn tung tóe ra đất.
"
Tô Man Man!"
Giọng tôi hạ thấp, mỗi bước tiến lại gần là một sự dọa nạt âm thầm.
Cô lùi dần, lưng dâm chạm tường, không còn nơi nào để chạy trốn.
"
Yến Kinh, ói…"
Cô cố gắng nắm lấy tay tôi, nhưng tôi không thể nhìn cô bằng thứ gì khác ngoài sự kinh tởm, ngón tay chỉ thẳng vào cô: "
Hồi trước tôi tin cô như tin chính mình, thậm chí từ bỏ sự nghiệp giảng dạy vì cô. Tô Man Man, tôi chẳng bao giờ ngờ rằng lòng người của cô sâu khổ đến thế!"
"
Không phải… em chỉ yêu anh quá nên muốn giúp anh…"
Cô khóc nức nở, giọng run rẩy: "
Anh không phải nói anh không có tình cảm vớ? Em chỉ muốn bằng cách của riêng em, giúp anh thoát khỏi tình cảm đó…"
Cô khóc như mưa rơi, nhưng những gì tôi thấy trong mắt cô chỉ còn là mỉa mai và sự khinh thường đối với chính bản thân tôi.
"
Bà Vương, hãy dọn dẹp đồ dùng của chị Tô, sau đó đuổi chị ta ra khỏi công ty."
Tôi gút lại ánh nhìn, lạnh lùng ra lệnh mà không còn chút nhuận sắc nào.
Tiếng giọng lạnh lẽo củên trong phòng làm việc rộng lớn, như một phán quyết tối hậu không có chỗ cho bất kỳ sự giải thích nào. Chu Yến Kinh không nhìn mặt cô gái đứng trước mặt, ánh mắt của anh chỉ dán vào màn hình máy tính, nơi những con số và báo cáộn tăn dưới ánh sáng xanh lạnh.
"
Cô làm tôi thất vọng tột cùng. Công ty cũng khỏi cần đến cô nữa."
Tô Man Man cảm thấy cả thế giới của cô như bị rút từng giây. Cô định nói gì đó, nhưng rồi những tiếng gõ cửa liên tiếp từ hành lang báo hiệu rằng vận mệnh của cô đã được quyết định từ lâu.
Nhân viên giúp việc xuất hiện với bộ mặt vô cảm, vợi tung từng chiếc vali, từng bó quần áo của cô ra khỏi tòa nhà như thể chúng là những vật phế liệu. Tô Man Man nhìn đoá hoa rơi từ trên bàn xuống sàn, cuộc sống bề ngoài lộng lẫy của cô tan tác trong chớp mắt.
Cô gục xuống, cơ thể rung lên vì tiếng khóc nức nở.
"
Em xin anh, vui lòng đừng làm điều này. Em sẽ thay đổi, em hứa sẽ thay đổi tất cả. Yến Kinh ơi, đừng đuổi em đi."
Những lời van nài của cô vang vọng trong không gian hẻo lánh như những tiếng rên rỉ cuối cùng từ một linh hồn đang chìm naufrage. Nhưng Chu Yến Kinh vẫn im lặng, vẫn nhìn vào phía trước như thể cô không tồn tại, như thể cô chỉ là một mảnh giấy tờ rách nát trong gió.
Anh chỉ ngón tay một cách trang trọng, dấu hiệu mà cả đội vệ sĩ đã hiểu từ lâu. Họ tiến lại phía cô, không bạo lực nhưng vô cùng kiên định, kéo cô ra khỏi phòng, ra khỏi đó, ra khỏi cuộc sống của anh.
Cánh cửa gập lại.
Tĩnh lặng trở lại.
Chu Yến Kinh gật đầu nhẹ hướng về người trợ lý đứng chảy máu ở góc phòng.
"
Lịch trình củững ngày gần đây, điều tra rõ chưa?"
Người trợ lý nhanh chóng đưa ra hồ sơ đã chuẩn bị từ trước. Mỗi chi tiết trong đó là kết quả của nhiều ngày truy vết, từ các cuộc gọi điện thoại đến các vị trí GPS được ghi lại.
"
Đã xác nhận xong, tổng giám đốc. Tối nay, cô Nam sẽ xuất hiện tại một bữa tiệc trên du thuyền riêng tư của gia đình cô ấy. Đó là một cuộc tụ họp của những người bạn thân thiết nhất, để ăn mừng sự trở về độc lập của cô."
Anh tạm dừng, nhưng điều gì đó khác biệt hiện lên trên khuôn mặt củếp tục.
"
Theo thông tin, ngoài những người bạn nữ thân quen của cô ấy, còn có sự huy động khá lớn của những nam nhân sự. Nghe đồn là để... tạo không khí vui vẻ."
Một mưa ghen giận nổi lên trong cánh mắt sắc lẹm của Chu Yến Kinh. Anh đứng dậy, bước đến cửa kính nhìn ra thành phố phía dưới, đèn điệư những viên ngọc lấp lánh.
"
Chuẩn bị thuyền của tôi. Tôi sẽ đến."
Trợ lý không dám hỏi thêm. Những yêu cầu của tổng giám đốc là những lệnh thần thánh không có quyền từ chối.
---
Đêm nước biển dâng lên cao, sương muối lạnh buốt bám vào từng sợi tóc. Chiếc du thuyền của nhà Nam nổi bật giữa bầu trời đêm đen thẳm, ánh đèn từ các cabin tỏa ra như một tinh tú di động trên mặt nước, phản chiếu từng phen sóng vỗ.
Bên trong, âm nhạc bùng nổ từ các loa stereo, những điệu nhạc hiện đại hòa lẫn với tiếng cười vui vẻ của những người phụ nữ. Không khí tươỏa khắp nơi, mùi rượu vang đắt tiền pha lẫn với nướấp.
Nam Tang Ninh để bạn bè chủ động bịt mắt cô bằng một tấm lụa mềm mại. Cô cười, tuy không chắc chắn lắm, nhưng vẫn để những đôộc dẫn cô đi.
"
Các cô định bắn pháo gây sốc cho tôi sao? Hay là đã sửa soạn một bó hoa lớn như cái tủ lạnh?"
Cô vừa đi vừa cười nói.
"
Thôi thôi, đừng cố đoán mò nữa. Bảo đảm cái gì ẩn bị cho cậu sẽ khiến cậu thích lắm!"
Bạn cô kéo tấm khăn xuống.
Ánh sáng bất ngờ tràn vào, Tang Ninh chớp mắt, rồi cô đứng yên người tại chỗ.
Trước mặt cô, trên sàn boong tàu rộng mở, mười người đàn ông cao lớn, hình thể lực lưỡng, mặc những bộ đồ vest bóng bẩy, đứng sừng sững theo hàng ngang. Mỗi người trong họ đều có những nét mặt đẹững kiểu khác nhau—có người gương mặt cứng rắn như điêu khắc, có người đôi mắt nâu sâu sắc như biển, có người nụ cười duyên dáng như diễn viên.
Tang Ninh nuốt khó khăn nước bọt, mặt cô bàng hoàng.
Những chiếc mặt nạ bạc bóng loáng che phủ phần trên gương mặt của họ, để lộ ra chỉ những đường nét sắc cạnh ở cằm và đôi môi mỏng manh có vẻ đầy quyến rũ. Khôố những người đàn ông này có thể được nhận ra, và có lẽ chính điều đó là mục đích của bữa tiệc đêm nay.
"
Vậy là thích không? Sao không nói gì cả?"
Các cô bạn củậô, mắt sáng loáng với sự phấn khích chưa kìm được.
"
Tôi và các cô đã sàng lọc kỹ lưỡng từng người. Toàn bộ đều là những gương mặt hàng đầu trong giới người mẫu, những thân hình điêu luyện không có chút khiếm khuyết. Cậu chỉ cần chỉ vào ai mà cậu muốn tiếp xúc, tất cả đã được chúng tôi kiểm duyệt kỹ càng. Họ đều là những vệ tinh sáng nhất trên bầu trời này!"
"
Mọi người…"
ăn mũi, nhưng cặp mắt cô lại bé xé cười một cách bất chấp: "
Các cô không thấy rằng điều này có hơi vượt quá ranh giới không?"
"
Vượt quá cái gì mà vượt? Cậu giờ là một phụ nữ tự do mà! Nếu không tận dụng cơ hội như này thì còn phải chờ đợi tới bao giờ nữa?"
Một trong những người bạn thân nhất của cô xoay người cô lại, đẩy từng bước cô vào giữa nhóm những người đàn ông lạ mặt.
"
Chúng tôi nghe nói Chu Yến Kinh kia, cả tháng trờỉ sắp xếp được một buổi gặp gỡ với cậu. Có lẽ anh ta đã không còn sức lực để chăm sóc cậu như những lời hứa nguyên soái không? Thôi được, chúng tôi đã tìm ra những lựa chọn tốt hơn, những người có thể mang đến cho cậu những trải nghiệm mà anh ta không bao giờ có thể cung cấp!"
"
Đúng vậy, đúng vậy! Cậu đã kể cho chúng tôi biết bao nhiêu lần rồi, nói rằng Chu Yến Kinh chẳng muốn chạm vào cậu nữa! Ở chỗ này, có mườên tươi trẻ, và cậu hoàn toàn có quyền thoải mái yêu cầu bất kỳ điều gì cậu muốn, bao nhiêu lần cũng được!"
Ngay khi lời cuối cùng còông khí, một bàn tay bỗng siết chặt. Tiếng kính vỡ vang lên, khi chiếc ly rượòng bàn tay ấy tan thành những mảnh nhỏ, máu đỏ thấm ẩm những mảnh vỡ.
"
Oách… em yêu quý này sao vậy, để anh bị thương mất rồi!"
Một cô bạn nhìn thấy cảnh tượng ấy liền túc thì đẩía trước người đàn ông có tay chảy máu.
"
Đừng có buồn bã nữa, để Tang Ninh chăm sóc vết thương củây giờ nhé? Chỉ cần anh khiến em ấy cười thành tiếng, chị đây sẽ trả bất kỳ giá tiền nào anh yêu cầu!"
"
Các cô, xin hãy dừng lại!"
ố gắng đứng dậy, tìm cách thoát khỏi bàn tay đang nắm chặt eo cô, nhưng người đàn ông đó lại kéo cô lại gần hơn, từ chối buông tay.
Cô nâng mặt lên, ánh mắt của cô chạm vào những đôi mắt ẩn sau chiếc mặt nạ bạc kia. Trong bóng tối của phòm, những ánh mắt ấy lấp lánh như ngọn lửa, nóng bỏng và bí ẩn, khiến cô cảm thấy tất cả sự kiểm soát trong người bỗng tan biến.
Càng nhìn vào bóng dáng đó… càng thấy nó quen thuộc theo một cách mà cô không thể lý giải nổi.
Nàng đưa tay lên, định kéo bỏ chiếc mặt nạ che kín khuôn mặt người đàn ông trước mặt, nhưng bị anh ta bắt lấy cổ tay, buộc dừng lại giữa chừng.
"
Sao tiểu thư vội vã thế chứ?"
Giọng nói củố tình hạ thấp, trầm và gợi cảm, làông thể nhận diện được đó là ai. Cô chỉ cảm nhận được một cảm giác lạ lùng — thứ gì đó vừa quen vừa xa, vừa gợi cảm vừa nguy hiểm.
Nàng để cho cơ thể mình tựa vào lòng anh ta, từng ngón tay vô tình trượt qua những nút áo sơ mi đen trên ngực anh, môi cô uốn lên thành nụ cười đầy dụ dỗ và bí hiểm.
"
Nếu không vội làm gì được? Anh nghe rồi chứ — chồng cũ của tôi… thật sự vô dụng quá. Tháo mặt nạ ra đi, để tôi được nhìn thấy anh trong ánh sáng thật."
"
Vô dụng sao?"
Người đàn ông như bị giáng một cú đấm vào lòng, cơ thể anh cứng lại, ánh mắt phía sau lớp vải che phủ dâng lên những dòng tức giận mà cô không thể thấy rõ.
"
Vậy… tiểu thư muốn kiểm chứng xem tôi có khác biệt gì không?"
Một câu hỏi đầy thách thức, chứa trong nó những cảm xúc phức tạp mà anh ta cố gắng che giấu.
"
Chính xác. Anh sẽ là lựa chọn của tôi."
éo cà vạt của anh ta, dẫn anh vào khoang phòng kín. Phía sau, những cô gái khác hét lên những tiếng thích thú rộn ràng, sau đó mỗi người tự chọn cho mình một vị khách mời và bắt đầu những trò vui nhộn lộn trêền.
Bêín, âng cằên, giọng nói của cô lười nhác nhưng pha lẫn những manh mối của sự trêu ghẹo.
"
Bây giờ thì được phép tháo mặt nạ rồi phải không?"
"
Tiểu thư không muốn xem những phần khác trước sao?"
"
Cũng không phiền."
Cô nhếch mép, vẻ mặt tỏ rõ sự thờ ơ, như thể bất kỳ ai cũng có thể chiều lòng cô trong giây phút này.
Người đàn ông kéo chiếc áo sơ mi đen từ trên cơ thể mình, lộ ra một vòng eo chắc khỏe, những nút cơ bụng sáu múi nổi bật dưới ánh sáng, và đường cong hông tinh tế mà bất kỳ ai cũng phải công nhân là quyến rũ.
ỗi tay ra, cho phép ngón tay mình chạm nhẹ lên da anh — cảm giác ấm áp và mạnh mẽ chảy khắp bàn tay cô. Đó không phải là một trải nghiệm tồi tệ.
Chỉ là… tại sao thân thể này lại gợi nhớ đến những điều cô từng quên?
Thậm chí cả mùi nước hoa — một hương thơm cũ kỹ, quen thuộc đến mức cô có thể nhắm mắt và nhận ra ngay — cũng tuôn ra từ từng sợi tóc, từng lớp da của anh ta.
Cô nhíu mày, cảm giác lạ lùng trở nên khó chịu hơn bao giờ hết. ẫn chưa để ý, ngón tay cô bất ngờ giơ lên, một cái tát nhẹ nhưng đầy quyết định.
Chiếc mặt nạ rơi xuống sàn với tiếng động vang vang, vô tình hé lộ bộ mặt đằng sau.
Khuôn mặt của anh hiện lên trước mắt cô với vẻ nghiêm túc và lạnh lùng, những nét trán cao, những đường nét sắc sảo mà cô từng quen thuộc. Nhưng lần này, anh không phải là vị thẩm phán lạnh lùng trong phòng họp, mà là một người lạ.
"
Đó là... Chu Yến Kinh à?"
Cô thốt lên, giọng nói run run. Nụ cười thoải mái trên môi Tương Đông Ninh đóng băng lại ngay lập tức. Ánh mắt cô rơi xuống dần, như đang cố gắng ghi nhớ khuôn mặt này trong quá khứ.
Vậy thì... không phải tình cờ.
Cô buô, từng bước thụt lùi như muốn tạo ra một khoảng trống mà cả hai đều cảm nhận được. Không có cách nào để cô không thấy rõ ràng rằng người đàn ông này đã cải trang, xâm nhập vào du thuyền của cô dưới danh nghĩa một vị khách lạ.
Trước kia, Chu Yến Kinh không bao giờ sẽ làm điều như vậy. Anh là người quá tự trọng, quá tự tin vào vị thế của mình để phải chạy theo bất kỳ ai.
"
Em tại sao khôặp mặt? Anh chỉ còn cách này để tiếp cận em."
Khi anh nói, cô nhậầy đi. Những vòng tròn đen dưới mắt anh không thể che giấu được bao nhiêu đêm anh đã thao thức. Hình ảnh anh mệt mỏi này khiến cô cảm thấy điều gì đó trong lồng ngực mình xao động.
Anh tiến lại gần, tay anh ôm lấy tay cô, giọng nói củột sắc thái cô chưa từng nghe thấy bao giờ: "
Tương Ninh, video đó anh đã tìm ra sự thật. Em không có liên quan gì đến nó. Chính Tô Mạn Mạn là người đã tự đăng tải nó."
"
Anh xin lỗi em. Anh nhầm lẫn em. Anh cầu xin em..."
Cô rút tay ra, một cười nhạt nhẽôi: "
Xin lỗi? Nó có ý nghĩa gì với tôi chứ?"
Cô cảm thấy khó chịu vì chính mình bị cảm xúc chi phối. Tại sao lại phải nghe những lời xin lỗi muộn màng như vậy?
"
Có ý nghĩa lắm."
Anh nhìn cô, mắt anh không rời đi tức khắc: "
Anh không bao giờ định ly hôn với em. Anh biết em cũng chưa bao giờ thực sự muốn điều đó..."
"
Đủ rồi."
Cô nắn nại, những lời nói của anh vừa làm cô cảm thấy buồn vừa làm cô tức cười. Chính sự tự tin ấy, chính sự cho rằng anh hiểu được tâm tư của cô, chính điều đó đã từng làm cô đau.
Tôi từng tin rằng mình là một người vợ may mắn, cho đến khi nhận ra rằng chính tôi đang sống trong một cuộc gian dối kéo dài năm năm.
Chu Yến Kinh đứng giữa phòng khách của căn hộ áp mái, ánh sáng buổi chiều tỏa qua cửa kính làm mềm nét mặt anh. Nhưng tôi biết rõ — vẻ buồn bã ấy chỉ là màn kịch để tạo cảm tình.
"
Anh không thể nói với tôi rằng tôi chưa bao giờ muốn ly hôn," tôi nói, giọng lạnh lùng như từng tờ giấy bản án. "
Chu Yến Kinh, dù anh hôm nay sang đây vì lý do gì đi chăng nữa, tôi đã quyết rồi — chúng ta đó là hai người lạ thay."
Lời nói của tôi từng vô cùng yên tĩnh, nhưng trong đó chứa đựng tất cả những phút giây tôi đã im lặng chịu đựng, mỗi lần anh tìm lý do để tránh xa giường giấy tôi.
"
Ly hôn cũng chỉ là một trang giấy thôi. Chúng ta vẫn có thể bắt đầu lại từ đầu — tái hôn."
Anh nói những lời này với giọng điều hòa, như thể anh đang đề xuất một việc tầm thường. Cách anh nhìn tôi khiến tôi cảm thấy dạo này anh đã rút kinh nghiệm từ các cuộc hôn nhân khác — hoặc ít nhất là anh đã học được cách nói những lời ngọt ngào một cách thuyết phục hơn.
Tôi cười. Không, đó không phải nụ cười mềm yếu của cô vợ chung thủy anh đã từng biết. Đó là nụ cười của một phụ nữ đã tỉnh ngộ.
"
Tiếc thay, Chu Yến Kinh, trong bộ từ điển tâm hồn của tôi, hai chữ 'tái hôn' không bao giờ tồn tại cả."
Tôi bước tới chiếc sofa bên cửa sổ, chiếc sofa mà anh vẫn quen chỗ ngồi nhất khi muốn giữ khoảng cách với tôi. Cầm lấy ly rượu vang đỏ trên bàn — một ly tôi vừa mới rót trướếng chuông cửa đó — tôi nhấp từng ngụm nhỏ. Hương vị đắng đó kéo dài trên lưỡi, giống như vị của từng năm tháng không được yêu thương.
"
Anh cũng thấy mà," tôi nói tiếp, ánh mắt tôi chuyển sang cửa sổ, nhìn xuống những con phố phía dưới với ánh nắng chiều vàng ửng. "
Tôi hiện giờ sống rất hạnh phúc. Quay về với gia đình họ Nam, được là một cô tiểu thư được cưng chiều — điều này sướng gấp bao lần lần việc làm vợ của giáo sư Chu ngài bạn."
Tôi cố tình nhấn mạnh chữ "giáo sư", như thể muốn nhắc anh rằng danh vọng, học vị, và những lợi ích xã hội anh đã từng tự hào về đó — tất cả những thứ đã không thể giữ chân một phụ nữ.
"
Sang Ninh..."
Anh gọi tên tôi một cách nhẹ nhàng, như thể những âm tiết đó có thể xoa dịu tất cả những vết thương anh đã gây ra. Nhưng tôi đã quen với những lời gọi như vậy rồi. Tôi biết rõ rằng đó chỉ là một kỹ thuật, một cách anh cố gắng tạo ra sự thân mật giả tạo khi những việc đã quá muộn màng.
Khi tôi cười, khoảnh khắc đó anh nhìn thẳng vào tôi, và tôi bắt được sự đau đớn trong ánh mắt anh — thứ gì đó sâu sắc và chân thật. Có thể anh thực sự đang chịu đựng, nhưng điều đó không thay đổi sự thực: anh đã chọn lời nói dối thay vì sự chân thành.
Anh hít sâu một hơi, cố nén lại những cảm xúc đang tuôn chảy.
"
Hay là... vì anh không thể làỏa mãn?"
Giọẩy từng chút. "
Hay là vì những lần chúng ta ở cạường chỉ xảy ra một lần mỗi tháng mà em cảm thấy bất mãn? Anh có thể thay đổi tất cả điều đó, em tin tôi đi."
Anh muốn cứu vãn bằng cách thừa nhận lỗi lầm? Quá muộn rồi. Quá muộn từ hôm nay, từ hôm qua, và từ những năm năm trước đó.
Nhìn thấy Chu Yến Kinh — một người đàn ông được biết đến vì những bài giảng sắc bén, vì khí chất học thức và sự lạnh lùng trong công việc — bây giờ cúi đầu xin lỗi, tôi không cảm thấy được sự thỏa mãn. Thay vào đó là một cảm giác hơi buồn cười.
"
Chu Yến Kinh à," tôi nói, từng từ rõ ràng, "chúng ta đều là người lớn rồi. Không cần phải làm như vậy cả."
"
Ly hôn là ly hôn mà. Tôi đã buôồi, cũó thể dứt khoát một chút."
Anh im lặng. Có thể anh đang cố tìm lời để phản bác, hoặc anh chỉ đơn giản là không biết nói gì tiếp.
"
Năm năm chúng ta ở bên nhau, anh đụng vào tôi được mấy lần? Tôi không bao giờ yêu cầu quá nhiều — một lần mỗi tháng tôi đã tính là may mắn rồi."
Tôi đặt ly rượu xuống bàn, âm thanh nhẹ của kính chạm vào gỗ vang lên giữa sự im lặng.
"
Nhưng điều khiến tôi thất vọng nhất, Chu Yến Kinh — điều đó không phải về những lần anh tránh xa tôi. Đó là những lần anh nói dối tôi."
Tôi đứng dậy bây giờ, mắt tôi nhìn thẳng vào anh với một cảnh tỉnh thức hoàn toàn.
"
Anh nói với tôi rằng anh dị ứng phụ nữ. Anh nói rằng những cơn sốt, những trận ngứa ngáy làm anh khó chịu khi chúng ta gần gũi nhau. Anh nói rất nhiều thứ, Chu Yến Kinh, và tôi — tôi đã tin anh, từết sức tâm huyết."
Cảm xúc này bùng lên trong tôi như một ngọn lửa mà tôi đã cố gắng dập tắt trong từng tháng, từng năm.
"
Nhưng bây giờ tôi hiểu rồi. Từ lúc anh lấy tôi, anh đã có kế hoạch rồi. Anh chỉ cần tôi làm một vai trò trong cuộc đời của anh — không phải một vợ, không phải một người bạn đồng hành. Tôi chỉ là một cái gì đó mà anh có thể phủ nhận, một cái gì đó mà anh có thể bỏ đảm thấy mệt mỏi."
Giọng tôi không còn run rẩy. Nó mạnh mẽ và rõ ràng.
"
Chu Yến Kinh, anh đang xúc phạm tôi bằng cách này. Và tôi — Nam Tang Ninh — tôi không ngu đến mức để bít cả sự thật mà vẫn miễn cưỡng bám lấy anh như một người vợ ngu ngốc. Tôi có tự trọng."
Anh phát ra một tiếng thở dài dài, như thể anh vừa nhận ra rằng tất cả những gì anh chuẩn bị nói đều không có ý nghĩa gì cả.
"
Tang Ninh, anh không phải vì em," anh nói, giọng anh bây giờ thay đổi — không còn là lời cầu xin, mà là một thứ gì đó sâu sắc hơn, như thể anh đang cố gắng làm sáng tỏ một sự thật mà anh đã giấu giếm quá lâu. "
Chuyện đó là do anh bài xích cuộc hôn nhân do bố mẹ sắp xếp từ lúc đầu. Anh không phải bệnh dị ứng, anh chỉ..."
Anh dừng lại, không hoàn thành câu nói. Nhưng tôi đã hiểu rồi. Và chính vì điều đó, tôi càng thêm xác định: chúng ta không thể quay lại được.
Tiếng nước b lên rồi lặng yên.
Chu Yến Kinh nằm dưới khoang, gương mặt ướt sũng. Anh mở mắt, nhìn lên trần nhà gỗ quý hiếm, rồi từ từ đứng dậy. Quần áo ướt nước bết vào người, từng giọt nước rơi xuống sàn mà anh không quan tâm. Tất cả những gì anh đang nghĩ là — cô vừa đá anh xuống nước.
Cô thực sự đã đá anh xuống nước.
Anh đi ra ngoài boong, tóc ướt rũm rượm, mắt lạnh như đá. Du thuyền đã quay về phía bờ, những người phụ nữ trên đó, khi nhìn thấy anh, đều hú hét thất thanh.
"
Trời ơi!"
"
Chu Yến Kinh, cậu sao rồi?"
Nhưng Chu Yến Kinh chỉ im lặng, từng bước tiến lại gầ, nước từ quần áo anh nhỏ giọt xuống sàn gỗ. Anh không hề rửa mặt, không hề quấn khăn. Anh chỉ nhìn cô, và trong ánh mắt ấy, không phải là tức giận hay xấu hổ — mà là một thứ gì đó sâu hơn, buồn hơn.
"
Thế thì cô đã trả lời câu hỏi của tôi rồi," anh nói nhẹ, giọng có chút run rỉn.
Các cô gái quanh đó liếc nhau, không biết phải làm sao. Cái cảnh tượng của một người đàn ông nước ướt, tóc rối, nói lời có vẻ yêu đương mà lại đầy bất lực — nó khiến cả bầu không khí trở nên tủi cực.
ắt vẫn tinh tú như thủy tinh, nhưng trong đó một lần nữa lại hiện lên điều gì đó — một phút sở hữu? hay là đau đớn? — rồi cô nhanh chóng che giấu lại.
"
Chu Yến Kinh," cô phát âm từng chữ, mỗi âm tiết là một viên đạn, "nếu anh còn muốn sống, hãy rời khỏi đây. Lần này tôi chỉ cảnh cáo."
Nhưng anh không đi. Anh đứng yên, quần áo nhỏ giọt nước, mắt không rời mặt cô một giây. Và trong sự yên tĩnh ấy, những cô gái ngoài hành động — họ cảm nhận được điều gì đó sâu sắc, một thứ tình cảm mà họ không thể gọi tên.
Có lẽ chính vì sự cứng đầu này, chính vì cách anh nhìn cô mà không hề run sợ, mà ần đầu tiên bộc lộ ra chút tổn thương của bản thân.