Người đàn ông bước vào phòng khách lúc chiều tà, ánh nắng vàng óng từ cửa sổ tạo ra một vệt sáng dài trên sàn gỗ sánh mịn. Anh ta là Chu Yến Kinh—thiếu gia của gia tộc Chu, người từng có một tên tuổi lẫy lừng trong các vòng tài chính thành phố. Nhưng hôm nay, anh bước vào với bước chân không cùng chắc chắn như những lần trước.
Ba Tang Ninh đang ngồi trên ghế sofa màu kem, chiếc áo gấm trắng của ông già tạo nên hình ảnh lạnh lùng, nghiêm nghị. Ông không cười, không cử chỉ nào để bày tỏ sự chào đón. Chỉ có hai mắt nhìn thẳng vào Chu Yến Kinh, với ánh nhìn trìu mến nhưng cứng rắn.
Chu Yến Kinh cất tiếng trước: "
Bác Ba."
Phản ứng của ông ta lập tức tuôn ra, không có chút nên nước: "
Chu Yến Kinh, cháu không cần gọi tôi như vậy nữa. Con gái tôi—người mà cháu từng lấy làm vợ—giờ đây cháu không còn mối quan hệ nào với cô ấy cả. Hãy xưng hô cho phù hợp. Từ đây về sau, cháu gọi tôi là bác Nam là đủ."
Hình như toàn bộ khí máu của Chu Yến Kinh bị rút hết. Anh ta nhắp nước miếng khó khăn, mặt mày xám xịt như một tờ giấy bị dãi nước. Nhưng dù sao, anh vẫn gật đầu mềm mại.
"
Vâng… bác Nam."
Tiếng nói của anh chập chờn, như thể mỗi từ từ được phát ra đều tốn hết sức lực của anh.
ật đầu, vẻ mặt vẫn không thay đổi. Ông ta ngả người về phía trước, chiếc đồng hồ vàng trên cổ tay ông lấp lánh.
"
Cháu đến đây có việc gì?"
Chu Yến Kinh hít một hơi thật sâu, như thể chuẩn bị bước vào một trận chiến không tưởng. Anh cúi người phía trước, tay buông dài: "
Dạ, cháu đến để… để xin một cơ hội. Cháu muốn tái hôn với Tang Ninh. Cháu muốn quay trở lại với cô ấy."
Từng chữ từ anh phát ra đềính cấp bách, như những lời khẩn cầu cuối cùng của kẻ đang chìm trong biển sâu. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt tìm kiếm khuôn mặt củăn phòng.
Khi anh nhìn thấy cô, mắt anh dừng lại, cầu xin.
"
Chuyện cô ấy đệ đơn li hôn, cháu hoàn toàn không biết. Cháu chưa từng… chưa từng một lần nào cháu nghĩ tới việc sẽ phải rời xa cô ấy mà sống. Mong bác Nam và Tang Ninh hãy cho cháu một cơ hội thứ hai. Lần này, cháu đã thay đổi, cháu nhất định sẽ không làm cô ấy thất vọng nữa."
Những lời này được anh nói ra một cách chân tình, mắt anh tỏ ra sự hối hận sâu sắc. Nhưỉ lắng nghe xong, sau đó lại lại ghế sofa.
"Ý thì tốt lắm."
Ông ta thừa nhân điểm này, nhưng giọng ông ta lạột nỗi buồn: "
Tiếc là cháu đến quá muộn. Con gái tôi vừa mới đồng ý lời cầu hôn của Tạ Liêm Chu. Cô ấy sắp lấy chồng rồi."
Từng từ từ ông phát ra như từng cái búa đánh vào ngực Chu Yến Kinh. Anh ta đứng sững người tại chỗ, cơ thể run rẩy, như thể toàn bộ trọng lực của thế giới đã tập trung vàột cách kinh khủng.
Anh nhìn quanh phòng, tìm kiếm bóng dáng của Tang Ninh. Và anh thấy cô—cô đang ngồi cạnh một người đàn ông lạnh lùng mặt nghiêm túc. Điểm khác biệt duy nhất là lần này, cô không còn buồn, không còn cái ánh mắt trống rỗng của kẻ đã từng bị tổn thương. Thay vào đó là ánh mắt sáng và kiêu hãnh, như thể cô đã tìm được điểm tựa trong cuộc đời.
Chu Yến Kinh thấy mọi thứ ỗng trở nên mơ hồ, nước mắt bắt đầu nơm nớp trong mắt anh. Hốc mắt anh chuyển thành màu đỏ sẫm, như lửa cháy rừng.
"
Tang Ninh—"
Anh ta thầm gọi, giọng anh rung động: "
Không thể… không thể nào em lại cưới người khác được… Người em yêu nhất thế giới, rõ ràng là anh mà!"
Đó là lời nói của một người vừa mất mát tất cả, một người đang tuyệt vọng tìm cách cứu lấy cái gì đó đã trôi ra khỏi tay mình lâu lắm rồi.
, không nhịn được mà trợn mắt to. Cô quay sang nhìn Chu Yến Kinh, mắt cô tỏ ra kinh ngạc và một chút khó chịu. Người đàn ông này—người mà cô từng là vợ anh—thực sự không hiểu lời nói của con người.
Cô từ chỗ ngồi đứng lên, lạnh lùng: "
Sao lại không thể cưới người khác? Anh có quyền nào để dừng lại quyết định của tôi không?"
ủ động bước tới bên Tạ Liêm Chu, cô vươn tay khoác vào cánh tay của anh ta. Động tác này không chỉ là một cử chỉ, mà là một tuyên bố—tuyên bố về sự lựa chọn, sự quyết định, và sự rời bỏ hoàn toàn.
"
Tôi thật sự định cưới Tạ Liêm Chu. Anh không nhìn thấy sao?"
Cô mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không ấm áp gì, nó lạnh lùng và thẳng thắn: "
Vậy nên mong anh đừng đến nhà tôi nữa. Cũng đừng đến công ty tôi. Vị hôn phu của tôi—"
Cô tự dừng lại và nhìn vào mắt Tạ Liêm Chu, như để xác nhận lại từng lời: "
Anh ấy rất hay ghen. Anh ấy sẽ không vui chút nào nếu thấy anh xuất hiện."
Từ cáíu mày và ánh mắt tỏ ra khiêm khỉnh, Tạ Liêm Chu hiểu rõ cô đang thử thách anh. Anh gently bắt lấy bàn tay cô, từng ngón tay xỏ vào khoảng cách giữa các ngón tay của cô.
"
Đúng vậy," anh nói, giọng điệu vừa kiên định vừa có chút tế nhị, "tôi không muốn vị hôn thê của mình để tâm đến bất kỳ người đàn ông nào khác. Nhưng nếu người đó là một người bạn cũ, hay một quý khách muốn dự tiệc cưới của chúng ta để gửi lời chúc tụng, thì tôi sẽ không cấm."
Nhìn vào mắt anh, ảm thấy một sự bình tĩnh lạnh lùng ẩn sau những lời nói đó.
"
Chu Yến Kinh, em đang cố tình xúc phạm anh sao? Em muốn thay đổi ý định chỉ vì muốn gây phẫn nộ với anh?"
Có gì đó trong câu hỏi này khiến cô run rẩy. Anh biết. Anh luôn biết khi cô nói dối hay lấy cớ.
"
Em khô," cô trả lời, nhưng giọng cô yếu hơn trước. "
Em chưa bao giờ có dịp tiếp xúc lâu lâu với người đó."
"
Vậy thì sao? Khi chúng ta ký hợp đồng hôn nhân, em có phải là người hiểu rõ anh lắm sao? Chúng ta là những kẻ xa lạ khi bước vào hôn nhân, Tang Ninh. Sự hiểu biết sâu sắc không phải là tiền điều kiện."
Lúc này, những dữ liệu mà ập về Tạ Liêững tháng vừa qua bỗng hiện ra trong đầu cô—mọi thông tin đều chỉ tới một sự thật duy nhất: cô không nên chơi với lửa. Nhưng cô đã suy nghĩ kỹ. Cô đã cân nhắc tất cả. Và cô quyết định rồi—cô sẽ cưới anh ta.
Tại sao? Vì Tạ Liêm Chu đứng trên những bậc cao hơn Chu Yến Kinh nhiều lần. Không chỉ là tài sản hay địa vị. Đó là sự kiểm soát, sự bình tĩnh, và khả năng không bao giờ để cảm xúc chi phối quyết định của mình. Nếu có người sẽ phải chịu thiệt trong cuộc hôn nhân này, nó chắc chắn sẽ không phải là cô.
"
Tang Ninh, hôn nhân không phải là một trò chơi mà em có thể thoái lui bất cứ lúc nào,"
Chu Yến Kinh nói, giọng anh có vẻ khác thường—có chút bối rối, như một người vừa nhận ra mình đã nhầm lẫn thứ gì đó nhưng không thể quay lại được.
ựa người, nhìn thẳng vào anh. "
Nhân vật như Chu tiên sinh có vẻ không bao giờ hiểu được rằng những người khác có thể nói những lời họ không muốn nói."
Tạ Liêm Chu đứng dậy với động tác chậm rãi, từng cơ bắp trong cơ thể anh dường như được kéo căng bởi một sức mạnh bên trong mà không ai có thể thấy rõ. Anh cao hơn Chu Yến Kinh gần một đầu người. Khi anh đi gần lên, không khí trong phòng dường như trở nên nặng nề hơn, như thể mọi oxygen đều bị anh hút vào phổi của mình.
Tạ Liêm Chu là một tên tuổi mà Chu Yến Kinh không bao giờ muốn trở thành kẻ thù. Anh ta không phải loại người mà bạn có thể thương lượng hay thuyết phục bằng lời nói. Nhưng ngay bây giờ, vì Nam Tang Ninh, Chu Yến Kinh phải thử.
"
Anh Tạ,"
Chu Yến Kinh nói, mỗi chữ được phát âm một cách chậm chạp, "một quý ông thực sự không bao giờ cướp đi một người phụ nữ từ tay người khác bằng cách sử dụng quyền lực và áp lực. Nếu anh buộải cưới anh bằng bất kỳ hình thức ép buộc nào, thì dù vào đơn tính hôn nhân rồi, cô ấy cũng chẳng bao giờ thực sự hạnh phúc."
Những từ ngữ này như một lời cảnh báo, hay có thể là một lời van xin. Chu Yến Kinh không chắc nữa.
Tạ Liêm Chu phát ra một tiếng cười nhẹ, nó vang lên trong phòng yên tĩnh như tiếng chuông từ một ngôi miếu cổ kính. Sau đó, anh vươà ôm lấào lòng một cách mạnh mẽ, ấô, kéo cô sát vào người anh.
"
Không hạnh phúc?"
anh lặp lại các từ của Chu Yến Kinh, nhưng giọng anh có vẻ không phải là câu hỏi. Đó là một khẳng định.
Anh từng từ hạ thấp đầu, con mắt sâu thẳm dõi theo từng biến chuyển của khuôn mặt cô. Không có sự gượng ép nào trong cử chỉ ấy—chỉ là một loại quyện rũ tinh tế, như thể muốn đọc hết bí mật ẩn giấu trong tâm khảm của người kia.
"
Ninh Đường, hãy nói cho tôi nghe. Đêm qua có khiến em cảm thấy hạnh phúc không?"
Câu hỏi dường như bình thường, nhưng giọột sắc thái khác—có chút gợi cợt, chút khiêu khích. Cô hiểu rõ ý đồ trong những từ ngữ đó. Nước da trên má cô bỗng nóng rực, lan dần lên tai, hơi thở trở nên không đều.
"
Tạ Liêm Chu! Anh dám nhắc lại chuyện đó? Biết không, chỉ tới bây giờ cơ thể em vẫn còn mệt mỏi, đau nhói ở từng cơ bắp!"
Lời phàn nàn của cô vừa dứt, anh đã nhấc mép lên một nụ cười đầy bí ẩn.
"
Ngoài anh ra, còn ai khác mà em kéo không buông suốt đêm? Cô ta bảo người trước đây không thể làm em hài lòng, vì vậy em mới cầên tục—"
"
Im đi! Không bao giờ cho phép anh tiếp tục nói những lời đó!"
Cô cắt ngang, nhưng anh lại không hề e ngại. Anh chậm rãi kéo cổ áo xuống, lộ ra một phần da trắng ngần. Những dấu tích tím đỏ bao phủ khắp, từng dấu vết là bằng chứng sống động của đêm qua.
"
Nhìn xem anh đã để em ra nông nỗi nào. Suýt nữa cô không dám để mặt ra ngoài gặp người quen!"
Thấy những dấu hôn sâu đỏ tươi nơi cổ họng của cô, Liêm Chu đột ngột cảm thấy một cơn lạnh thoáng qua. Đồng tử anh co rút, ánh mắt tối sầu.
"
Ninh Đường…"
Giọng anh khàn đi, những từ thoát ra từ cơ hoành của anh, mang theo sợ hãi.
"
Những điều anh vừa nói… những vết ấy… chúng không phải là thật, đúng không?"
Ghen tuông châu chấu trong lồng ngực anh, nhưng anh không có quyền tỏ bộ tức giận. Không phải vậy. Anh quá rõ rằng mình đã mất cơ hội để phản đối.
Cô nhìn anh với ánh mắt lạnh lùng. Những từ cô nói, từng chữ một, mang sự quyết liệt: "
Chúng hoàn toàn thật. Liêm Chu, đến lúc này rồi, chuyện đã không còn có thể quay về được nữa. Anh cũng đã không còn nhỏ dại. Tỉnh thức lại đi, hãy chấp nhận thực tế."
Cô quay sang hướng tới nơi người hầu đứng: "
Tiễn vị khách ra cửa."
"
Dạ, vị tiên sinh, mời theo đây."
Dù lệnh đuổi đã được phát hành, Liêm Chu vẫn đứng im tại chỗ, hai chân như bị dính vào nền gạch. Trong mắt anh ánh lên thứ ánh sáng tuyệt vọng.
"
Anh không sợ em sẽ gọi bảo vệ lôỏi cửa sao?"
Câu hỏi của cô vang lên từng tiếng, cắt ngang không khí—mỗi từ như một nhát dao sắc bén xuyê.
"
Ninh Đường, tại sao? Tại sao lại thế?"
Anh gầu lên, giọỗi khốn đốn.
"
Không yêu, thế thôi. Đó chính là những lời anh nói với tôi ngày xưa mà. Anh quên mất rồi sao?"
Cô không còn chú ý tới anh nữa. Cô nằm lại trên ghế sofa, cơ thể thoải mái dựa vào tấm lưng quen thuộc, và nở một nụ cười nhẹ nhàng, toàn ánh sao.
Chu Yến Kinh nhìn cô gái nằm trong vòng tay của một người đàn ông, lúc ấy anh mới thực sự hiểu được cảm giác thua cuộc là thế nào.
Khi anh rời khỏi dinh thự nhà họ Nam, bóng tối đã nuốt chửng cả bầu trời. Anh đứng trước cánh cổng sắt dài lâu, đợi cho đến khi thấy Tạ Liêm Chu bước ra từ bên trong, anh mới buộc lòng bước đi.
Tô Mạn Mạn đã chờ anh ở căn biệt thự từ sớm. Khi cuối cùng gặp được Chu Yến Kinh, cô đã có dòng nước mắt sẵn sàng.
"
Anh về rồi sao? Em… em có thể nói chuyện với anh được không? Về cái video đó, em có thể giải thích hết mọi chuyện. Anh đừng tránh em nữa, được không?"
Đôi mắt cô đỏ hoe, giọng nói run rẩy như sợi dây sắp đứt. Những ngày vừa qua cô sống trong địa ngục — mất việc, mất lòng tin của Chu Yến Kinh, cô cảm thấy mình sắp điên loạn.
"
Tô Mạn Mạn, tôi đã nói rõ lắm rồi."
Giọng của Chu Yến Kinh lạnh lẽo, không chút dịu êm: "
Dù video đó có tồn tại hay không, tôi cũng không bao giờ chọn cô. Người mà tôi yêu là Tang Ninh — chỉ có cô ấy mà thôi."
Lời anh như những nhát kiếm đâm thẳng vào trái tim cô. Cô khóc lớn hơn, tiếng nức nở nghẹn trong họng: "
Nhưói rồi… rằng chị ấy sắp lấy người khác… sắp kết hôn thành thức rồi. Anh… anh vẫn còn muốn đợi cô ta sao?"
"
Đợi. Tôi sẽ đợi."
Ánh mắt của Chu Yến Kinh cứng như đá granit, không dao động: "
Tôi sẽ đợi cho đến khi cô ấy ly hôn với Tạ Liêm Chu và quay về bên tôi. Tôi sẽ đợi cho đến lúc cô ấy nhận ra rằng — chỉ có tôi mới là người xứng đáng yêu thương cô."
Những lời nói ấy không chứa tình cảm nào ngoài sự quyết tâm và một chút tự tin tiềm ẩn, nhưng chúng khiến Tô Mạn Mạn cảm thấy tuyệt vọng.
"
Xứng đáng?"
Cô cười, nhưng tiếng cười ấy khàn khàn, chứa đầy sarcasm: "
Chu Yến Kinh, anh đừng tự lừa dối chính mình nữa. Năm năm chung sống với chị ấy, anh từng làm được gì cho cô ấy chưa? Một lần nào không?
Thậm chí nếu sau này chị ấy thực sự ly hôn, chị ấy cũng sẽ không bao giờ quay lại với anh đâu.
Chị ấy không phải người ngốc. Chị ấy không thể yêu lại một người chưa bao giờ thực sự yêu thương mình."
Cô quay lại, trực diện nhìn vào mắt anh, giọng nói run rẩy nhưng vẫn cố gắng nói tiếp: "
Còn em thì khác, anh. Em thích anh từ những ngày đầu tiên ở đại học. Ra trường rồi em vẫn theo anh, làm thư ký riêng cho anh. Em luôn ở đây, chờ anh nhìn thấy em."
Tôi đứng yên trong bóng tối, từng từ lặp lại câu nói của anh trong đầu như một bản thánh ca buồn đâm thủng tim. "
Chúng ta là cặp trời sinh, Yến Kinh à."
Câu nói ấy từng làm tôi tin rằng số mệnh đã định sẵn, rằng những gì xảy ra giữa hai người chúng tôi là vinh dự, là tất yếu của vũ trụ. Bây giờ nó chỉ là một trò cười chua xót.
"
Cô quả thật là một kẻ điên, và không ai có thể chữa được những điều điên rồ ấy."
Tôi cảm thấy những lời lẽ ấy đâm thủng qua từng lớp da, từng tế bào của mình. Anh lạnh lùng quay mặt đi, tay vung ra để tránh xa sự chạm của tôi.
"
Tôi đã cảnh báo cô rất rõ ràng—"
Giọng anh lạc lõng, lạnh như tuyết. "
Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa. Nếu cô cứ ngoan cố, tôi sẽ đặt cô vào một hoàn cảnh mà thậm chí không thể thở được ở Bắc Kinh này, không thể sống sót."
Cánh cửa gỗ cổ kính đóng lại với một tiếng vang chói tai. Gió lạnh từ trong căn biệt thự thoát ra, quét qua khuôn mặt tôi như một cách từ biệt cuối cùng của anh dành cho tôi.
Tôi vẫn đứng yên ở ngoài. Bóng lưng củớp cửa kính lịm dần trong ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn lồng. Mười ngón tay tôi siết chặt lại thành những nắẩy, như thể đang cố giữ lại những mảnh vỡ của một cái gì đó quá vô giá để mất đi.
"
Chu Yến Kinh—"
Giọng tôi tách ra từ cổ họng như những tiếng nói của một người chết. "
Tôi không ngờ anh lại có thể tàn nhẫn với một người phụ nữ yêu anh đến thế."
Nước mắt không rơi, nhưng tôi cảm thấy chúng đang cháy nóng phía sau mắt. Tôi nhớ lại những đêm đó—những đêm mà tôi đặt từng giọt thuốc vào chiếc cốc rượu, tay run rẩy bởi vì sợ hãi và mong mỏi. Lần đầu tiên, tôống. Tôi tưởng rằng việc đó sẽ kết nối chúng tôi lại với nhau bằng những sợi dây gần như thần bí.
Thay vào đó, nó chỉ trở thành bằng chứng của sự điên cuồng của tôi, một tội lỗi mà anh không bao giờ có thể tha thứ.
Lúc ấy tôi không biết—tôi không thể biết được—rằng hành động ấy sẽ trở thành ranh giới mà chúng tôi không bao giờ có thể vượt qua.
---
"
Nam Tang Ninh, cô đã hủy hoại từng tấc của tôi, mọi thứ tôi có, mọi sự tin tưởng tôi từng đặt vào cô. Vậy mà cô vẫn có mặt mũi đi hỏi cưới nhà Tạ, định trở thành thiếp phu của họ?"
Câu nói ấy không phải dành cho tôi, nhưng như thể từng lời đều đâm thẳng vào trái tim. Không—nó dành cho người phụ nữ khác, người mà tôi sắp thay thế.
ốn là người nóng tính, luôn vội vàng trong quyết định của mình. Anh ấy muốn nhanh chóng giải quyết chuyện gả con gái, nên lịch trình cưới đã được đặt ngay tháng sau mà không để lại chút thời gian để thở dài. Tang Ninh—cô gái sắp trở thành vợ tôi—lúc đầu vẫn còn những chút e dè, nhưng rồi cô ấy cũng chịu nhận phận. Dù sao, sớm hay muộn thì sự vật vẫn vậy thôi. Cái đám cưới này sẽ xảy ra.
Những ngày qua, kể từ sáng khi ánh mắt tôi vừa mở ra từ giấc ngủ, điều đầu tiên luôn chiếm lấy trí tưởng tượng của tôi là… hình ảnh của cô gái đó. Tang Ninh. Cô ấy ngồi cạnh giường, những ánh mắt không rõ ý định xem xét tôi như thể tôi là một con thú hoang dã mà cô sắp phải chia sẻ một căn phòng suốt đời.
Tôi là loại con vật ăn thịt—đó là cách nhiều người mô tả tôi từ trước. Còũng không phải một con chiên hiền. Cô ấy có những móng vuốt, có những cách để đáp trả, để bảo vệ bản thân.
Vì thế, mỗi khi gặp nhau—chúng tôi như hai con thú hoang dã gặột chuồng. Không có lời thoại dài dòng, không có những tiền chơi nhẫn tâm. Chúng tôi chỉ lao vào nhau, mục đích rõ ràng, ham muốn nồng nàn.
Qua những đêm, tôi bắt đầu nhìới một sự hài lòng mới mẻ. Mọi thứ ở cô gái ấy—cách cô giãy giụa, cách cô đẩy tôi, cách những tiếng thở của cô vang lên trong bóng tối—đều khiến tôi cảm thấy mãn nguyện, gần như say sưa.
Chỉ có một điều duy nhất—sự thèm khát của tôi có vẻ không bao giờ được thoả mãn hoàn toàn.
Ba bốn lần một đêm vẫn chưa đủ để làm dịu cái lửa bên trong. Thỉnh thoảng tôi lại buộc cô ở một trạng thái mà sáng hôm sau, cô gái ấy cần phải cố gắng để có thể bước xuống từ chiếc giường. Tôi thấy những vết tím trên da cô, và tôi—thay vì cảm thấy tội lỗi—lại cảm thấy một sự sở hữu mầm mống.
Đêm trước đám cưới, tôi cuối cùng cũng chịu buông cô ra. Tôi rời khỏi phòng một cách không lực lưỡng, cơ thể tôi vẫn còn đầy những thứ muốn khi mà trí óc của tôi cố gắng tuân theo những quy tắc xã hội.
"
Mai là ngày cưới rồi—"
Tôi nói, giọng tôi khàn khàn từ những thứ khác mà không phải từ lời nói. "
Tôi sẽ không ở lại đêm nay."
Ngón tay của anh chạm nhẹ lên gò má cô, giọng nói thấp thoáng một vẻ khát khao khó tả: "
Anh mong chờ cảnh cô mặc chiếc áo dâu trắng muốt đó. Cô sẽ trở thành vợ của anh mà."
Cô tự nhiên nói ra một câu lo lắng mà không cần suy nghĩ: "
Anh phải về an toàn nhé."
Gương mặt Tạ Liêm Chu tối lên khi nhìn thấy màu hồng ửng trên đôi má cô và đôi môi căng mọng. Anh dừng lại chỉ một chút rồi cúi đầu xuống, hôn cô với một cơ địa mạnh mẽ và toàn quyền của người đã tuyên bố chủ quyền.
"
Ừm— Tạ Liêm Chu! Anh muốn làm gì nữa đây?"
"
Ai bảo cô lại lo lắng cho anh? Nam Tang Ninh, thú thật đi — cô đã yêu anh rồi phải không?"
Cô không nói gì, chỉ dừng im lặng mà nhìn vào những ánh mắt anh. Khoảng lặng đó nói lên một triệu câu.
"
Tạ Liêm Chu… thực sự tôi rất sợ hãi. Tôi chỉ mong có một người duy nhất… có thể yêu tôi hết lòng."
Những giọt nước mắt tập trung trong đôi mắt cô, sắp tràn ra bất cứ lúc nào. Tạ Liêm Chu cảm thấư bị xé nát, vội vàng kéo cô vào lòng mình, ôm chặt đến mức cô gần như không thể thở.
"
Anh hiểu cô sợ điều gì. Anh — Tạ Liêm Chu — sẽ hứa với cô, trong cả cuộc đời này anh sẽ không bao giờ làm cô chịu đau khổ."
Anh tiếp tục, giọng nói trở nên mềm mại và đầy ý nghĩa: "
Cô có biết lần đầu tiên anh nhìn thấy cô là vào thời gian nào không? Đó là lúc tang lễ của mẹ cô. Hôm ấy cô mới sáu tuổi, ngồi một mình trên nấc cửa mà khóc không dứt. Anh đã tự hứa với chính mình — phải lớn lên để bảo vệ em gái bé nhỏ này."
Từng giọt nước mắt trôi xuống, để lại những vệt ẩm trên khuôn mặt củ. Cô nhìn vào mắt người đàn ông ngay trước mình, và cô chủ động hạ đầu để hôn anh, cử chỉ đơn giản nhưng chứa đầy sự tin tưởng.
"
Tôi tin anh."
---
**CHƯƠNG 26**
Hôn lễ của gia tộc Tạ kết hợp với gia tộc Nam gần như làm rung động toàn bộ thành phố với sự kiện này.
Trong gian phòng dành cho cô dâu, một chuyên viên trang điểm tỉ mỉ nhổi từng nét vẽ lên gương mặ. Mỗi cọ lướặt, mỗi lớp phấn được thoa lên đều hết sức cẩn thận để tạo nên vẻ đẹp hoàn hảo cho ngày trọng đại này.
Lý Yên Nhiên — người bạn thân được chọn làm phù dâu — đứng nhìấn lấy trên người chiếc váy cưới rồi bật khóc nức nở.
"
Yên Nhiên, cậu đang khóc cái gì vậy? Sao khóc hoài thế?"
"
Hu hu hu— Tang Ninh ơi, tôi gặp Tạ Liêm Chu vừa rồi… trời đất ơi, anh ta đẹp trai khủng khiếp luôn! Tôi không tin nổi là cậu sắp trở thành vợ của anh ta… tôi ghen tị với cậu lắm!"
Tiếng cười khanh khách vang lên trong phòng trang điểm, theo sau là những lời chỉ trích đầy mỉa mai: "
Nhìn cái tương lai mờ mịt của nàng kia — chẳng có gì để chỉ cho."
Tô Mạn Mạn miệng cười nhưng ánh mắt lạnh tanh. Cô vừa nói vừa sờ vào vai củ, tư thế quen thuộc của những người bạn thân.
ại, nhận ra chính là cô bạn của mình — cô bạn mà cô vẫn tin tưởng từ nhiều năm trước.
"
Nếu cậu biết... nếu cậu có cơ hội nhìn cậu ấy lúc khác, có lẽ cậu sẽ thay đổi ý kiến."
ói một cách trêu tức, muốn xem phản ứng của Tô Mạn Mạn.
"
Một đêm mười lần? Hay còn nhiều hơn?"
Lý Yên Nhiên vừa bước vào, lập tức phá mũi kế hoạch củằng cách phát biểu một cách thẳng thắn đến mức câm lặng cả phòng.
"
Ơi trời!"
ội che miệng bạn lại, khuôn mặt ửng hồng vì xấu hổ.
Chuyên viên trang điểm đang công việc của mình nghe được những lời này, mặt tái xanh. Cô cô gái vội vàng đẩy chiếc ghế trang điểm ra: "
Nam tiểu thư, những công việc này đã hoàn thành xong. Để tôi gọi các vị khác vào tiếp tục chuẩn bị cho buổi lễ."
Cô không chờ câu trả lời, vội vã bước ra khỏi căn phòng.
Khi tiếng bước chân dần xa, ảm thấy nhẹ nhõm. Nhưng ngay lập tức, cô nhớ đến điều gì đó quan trọng. Cô sờ lên cổ mình — sợi dây chuyền bạc với hạt ngọc trai nhỏ, chiếc huyền tích duy nhất mà mẹ cô để lại trước khi qua đời, đã không còn ở đó.
Một cảm giác hoảng loạn tràn ngập cô, làm cho lời nói của cô run rẩy: "
Yên Nhiên, sợi dây chuyền của mẹ mình... mất rồi. Mình phải tìm nó ngay."
"
Là vật kỷ niệm của dì?"
Lý Yên Nhiên tức thì hiểu rõ tầm quan trọng của nó, cô gái này không phải là kiểu người chỉ biết cười và tán gẫu. Lúc cần thiết, cô luôn sẵn sàng hỗ trợ bạn của mình.
"
Để tôi đi tìm cho. Cô ở đây, chuẩn bị tinh thần cho buổi lễ."
Lý Yên Nhiên chạy ra khỏi phòng mà không chờ phản đối.
Một mình trong căn phòng yên tĩnh, ắt đầu lục lọi từng góc — dưới ghế trang điểm, trên bàn, trong các chiếc hộp và túi xách. Những chiếc trang sức lấp lánh kìm lại những hy vọủa cô. Cô có cảm giác sợi dây chuyền sẽ xuất hiện bất cứ lúc nào, nhưng mỗi lần cô quay lại, chỉ có sự im lặng chào đón cô.
Cánh cửa phòng trang điểm bất ngờ mở ra với một lực mạnh.
ĩ rằng Lý Yên Nhiên đã quay lại — có lẽ cô bạn đã tìm thấy sợi dây chuyền.
Cô không ngẩng đầu, tiếp tục tìm kiếm: "
Yên Nhiên, cậu tìm được chưa?"
Nhưng tiếng nói trả lời không phải của Lý Yên Nhiên. Nó lạnh lẽo, đầy căm phẫn: "
Nam Tang Ninh, hãy chết đi!"
Trướó thời gian để phản ứng, một bóng người xông đến. Cô nhìn thấy tóc dài và chiếc váy trắng — những đặc điểm quen thuộc. Nhưng nó không phải là những gì cô mong đợi.
Lưỡi dao lạnh toát từ phía trước, cắt qua không khí với tiếng rít trầm. Cô không có thời gian né tránh. Lưỡi dao đó đâm thẳng vào bụng cô, xuyên qua quần áo duyên dáng, xuyêịt.
Cơn đau như lửa cháy — không phải cơn đau nhất thời, mà là cơn đau sâu sắc, lan tỏa khắp cơ thể. ảm thấy máu nóng trào ra, thấm ướt những vải vóc của cô. Bản năng làm cho cô nhìn lên, mắt mở to để tìm hiểu xem kẻ công kích cô là ai.
Khuôn mặt bạn bè — bạn bè thân thiết từ nhiều năm — xuất hiện trước mặt cô. Nhưng đôi mắt của nó lại lạnh lẽo, sâu thẳm như vực thẳm.
"
Tô Mạn Mạn?"
ốt ra tên gọi ấy như một câu hỏi. Cô không tin vào điều mình đang chứng kiến.
Tô Mạn Mạn giơ tay lên — chiếô vẫn còn nhỏ giọt máu tươi. Cô tiến lại gầừng bước một, từng bước kế tiếp, như một con mèo ưỡn cơ trước khi nhảy lên con mồi.
"
Cô hại tôi thê thảm như vậy mà vẫn định gã cho người giàu quyền nhất trong thành phố sao? Cô có biết tôi đã nỗ lực bao nhiêu để có được ngày hôm nay không?"
Lời nói của Tô Mạn Mạn tràn đầy cách cục, cách này như những câu nói bị bềứa chặn trong lòng suốt một thời gian dài.
"
Tôi thoát khỏi một ông bố chỉ biết chơi bài, một bà mẹ luôn ốm yếu, tôi liều mạng để học hành, để có ngày đứng trên đỉnh cao, để những ngườưng trước tôi. Nhưng cô — cô chỉ với một cái chạm tay, cô đã có thể phá hủy tất cả những gì tôi đã xây dựng."
Tô Mạn Mạn tiếp tục tiến lại, giọng nói cô trở nên cao hơn, mạnh hơn: "
Cô phá nát cuộc đời tôi, cô phá nát tương lai của tôi, và cô vẫn có thể cười tươi và bước vào lâu đài, bước vào cuộc hôn nhân mà mọi người mơ ước. Đừng mơ — điều đó sẽ không bao giờ xảy ra."
Trong mắt Tô Mạn Mạn, ìn thấy hình ảnh của chính mình phản chiếu — nhưng không phải như một bạn bè, mà như một kẻ thù, như một vật cản phía trước tầm nhìn của cô.
Cô ta càng nói càng sôi máu, những từ ngữ như những mũi tên độc. Tay cô nâng dao lên—ánh sáng bạc trắng thoáng qua lưỡi—rồi lao thẳng về phía trước, quyết tâm nhích từng bước gần hơn.
"
Nam Tang Ninh!"
Cánh cửa phòng chuẩn bị trang điểm bật mở với một tiếng sập lớn. Tạ Liêm Chu xuất hiện ở khe cửa, ánh mắt quét qua cảnh tượng trước mặt chỉ trong một thoáng—cô gái mặc váy cưới bê bết máu, chiếc dao sáng lạười phụ nữ đang lao tới.
Anh không có thời gian để suy nghĩ. Cơ thể anh đã phản ứng trước tinh thần—bước vào với sức bật dữ dội, chân anh khoảng lên, cú đá quét qua không khí với ताकत của sự tuyệt vọng. Tô Mạn Mạn bị đẩy về phía tường, cơ thể cô húc vào bề mặt cứng rắn với tiếng động lớn. Máu tuôn ra từ miệng cô, nhưng anh thấy sự kiên cường trong mắt cô—cô vẫn cố gắng đứng dậy, vẫn muốn tiếp tục.
"
Anh ơi! Tang Ninh!"
Tiếng gọi của Lý Yên Nhiên vang lên khi cô bước vào, sợ hãi làm nghẹn từng chữ. Tay cô vẫn còn xách dây chuyền từ buổi tiệc—một chi tiết bé nhỏ của bình thường giữa tình huống điên rồ này. Cô thét lên, một tiếng la xuyến thấu, thoắt cả không khí xung quanh: "
Cứu mạng! Có ai nghe thấy không! Nhanh lên đây!"
Khi tiếng chân những người bảo vệ bắt đầu bùm bùm chạy đến, khi tiếng gọọng khắp hành lang, Tô Mạn Mạn mới cảm nhận được sự tuyệt vọng thực sự. Cô vứt dao xuống—nó lách cạch khi rơi trên sàn—rồi quay chạy hướng tới cửa. Nhưng không được. Nhữớn của các vệ sĩ bao quanh cô, kềm chặt cô lại không có chút nhún nhường.
"
Thả tôi ra! Thả đi!"
Cô gào thét, giọng nói bị biến dạng bởi phẫn nộ và đau đớn: "
Nam Tang Ninh, tôi sẽ không bao giờ tha cho cô! Tôi sẽ quay lại! Tôi sẽ—"
Nhưng tiếng cô bị kéần.
Tạ Liêm Chu không nghe thấy những lời đó nữa. Anh đã ôm lấ—cô gái mà anh yêu thương, bây giờ đầy máu chảy từ những vết thương sâu—và chạy. Châắn vượt qua từng bước, từng cánh cửa. Cô nhẹ nhàng đến lạ thường trong vòng tay anh, như nếu anh không cẩn thận, cô có thể tan biến hoàn toàn.
Máu tươi loang trên váy cưới trắng muốt của cô, những chấm đỏ lớn dần thành những đốm, rồi thành những sợi chảy xuống. Nó trông như những bông hồng nở rộ trên nền trắng ngà—một hình ảnh đáng lẽ ra đẹp mỹ mãn nhưng bây giờ chỉ gây ám ảnh.
"
Tang Ninh, ói!"
Tạ Liêm Chu nói, giọẩy với một nỗi sợ hãi mà anh chưa bao giờ cảm thấy trước đây. Anh đặt cô lên xe, những động tác nhanh chóng nhưng cẩn thận. "
Anh sẽ đưa em đến bệnh viện. Em sẽ ổn thôi. Em nhất định phải ổn thôi, em nghe không?"
Chiếc xe bắt đầu chuyển động, tốc độ tăng lên mỗi lúc một cao hơn.
Ở lại phía sau, Chu Yến Kinh bước ra khỏi tòa nhà ngay lúc chiếc xe vừa lao đi. Anh nhìn thấy cô gái mặc váy cưới trong vòng tay của Tạ Liêm Chu—cô gái anh từng định kết hôn, bây giờ chỉ còn một hình bóng mờ ảo. Sắc mặt anh chết lặng, máu rút khỏi khuôn mặt khiến anh trông như một bức tượng đá.
"
Cô ấy… cô ấy bị sao vậy?"
Anh bước tiến, định chạy theo chiếc xe.
Lý Yên Nhiên đứng chắn trước anh, ánh mắt cô cháy bỏng bởi sự phẫn nộ. Lời nói của cô từng chữ một, nặng nề như những cú đấm: "
Chính nữ sinh của anh—cô bé mà anh nuôi dạy—đã đến bên trong lễ thành hôn và đâm Tang Ninh. Chu Yến Kinh, nếu cô ấy—nếu bất kỳ điều gì xảy ra với Tang Ninh—tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh."
Trướịp phản ứng, tay cô đã bay lên—một cú tát rõ rang, mạnh mẽ, một tiếng vang vọng khắp quảng trường trước hôn lễ.
Chiếc xe biến mất vào trong đêm, chỉ để lại vệt máu nhỏ trên mặt đất—những nhất thời chứng tích của một kiếp người thay đổi mãi mãi.
Chu Yến Kinh đứng bất động, mắt nhìn xuống những giọt đỏ trên nền gạch. Anh không chuyển động. Anh không nói gì. Chỉ có sự im lặng nặng nề của một người vừa mới hiểu ra—quá muộn—rằng anh đã mất đi điều gì đó quý giá hơn cả cuộc sống của chính mình.
Giấc ngủ dài ấy như một chuyến hành trình xuyên qua những mây mờ. ần lượt tỉnh dậy, mở mắt trong một khoảng trống trắng trệch — cô không còn nhớ khi nào mình ngã vào bóng tối.
Những hình ảnh từ quá khứ thoáâm thức của cô. Cô nhìn thấy chính mình, cô bé nhỏ bé, miệt mài bám theo bóng dáng của Chu Yếững con đường dài. Năm tháng trôi đi, mỏi mệt tích tụ trong từng bước chân, cho đến khi cô không còn đủ sức để tiếp tục. Cô muốn dừng lại, muốn từ bỏ, nhưng rồi một giọng nói hùng hô vang lên, xuyên qua những tầng mây sương: "
Nam Tang Ninh! Tỉnh lại! Hãy tỉnh lạ!"
Giọng nói đó của Tạ Liêm Chu, cấu thành từ sự cấp bách và lo âu. Nó đè nặng lên cô, xốc thức những tế bào trong cơ thể như những tiếng trống chiến.
"
Sao ồn thế…"
Cô lầm bầm, khom người muốn lăn qua phía bên. Nhưng ngay lập tức, những cơn đau nhói xé nát tất cả — sắc nhọn, thiêu đốt, không thể chối cãi. Cô giật mình thức hoàn toàn.
"
Đau… đau lắm…"
Cô thốc một tiếng rên nhỏ, những giọt mồ hôi nổi trên trán. Khi đôi mắt cô chập chừng mở ra, ánh sáng lập tức xâm chiếm từng góc tối. Những hình dáng quanh cô dần trở nên rõ ràng — những tấm voan trắng trôi động, mùi thuốc men mùi lạc lõng.
"
Tang Ninh tỉnh rồi! Em tỉnh rồi!"
Tiếng nước mắt trong giọng Lý Yên Nhiên chợt phát nổ. Cô bạn cầm chặt tay cô, đôẩy: "
Cậu biết cậu đã làm tớ sợ hãi đến mức nào không? Ba ngày! Cậu ngủ suốt ba ngày mà không dậy được!"
Cô hốc mắt nhìn người bạn thân. Gương mặt Yên Nhiên tái nhợt, quầng thâm dưới mắt sâu như những hố vực. Cô hiểu rằng bạn mình cũng đã trải qua những giờ đồng hồ dài ngắn không yên.
"
Em khát không? Uống nước trước."
Giọng Tạ Liêên, thấp thoáng những nét lo lắng. Anh đã ngồi bên giường từ lâu, chắc chắn — ận ra từ cách anh chuyển động, từ sự quen thuộc trong từng động tác. Bình nước mát lạnh chạm vào môi cô, và cô uống từ từ, để nước chảô cằn của mình.
"
Ba ngày sao?"
Cô lên tiếng, giọng vẫn yếu ớt như lông vũ. Cô cố gắng ngồi dậy, từ từ, cẩn thận với vùng bụng nơi những sợi dây buộc chặt quanh cơ thể. Mỏ moi một góc, cô nhìn thấy băng gạc trắng phủ kín, dưới đó là những vết thương chưa lành — còi cợt, vẫn nhức nhối.
"
Tô Mạn Mạn?"
Cô hỏi, giọng lạnh lẽo. Những hình ảnh cuối cùng trước khi cô mất ý thức ập vào — cái dao, cái máu, cái gương mặt đầy sân si của Tô Mạn Mạn.
Tạ Liêặng một chút, rồi nói: "
Bắt rồi. Anh sẽ chắc chắn cô ta không thoát thân được dễ dàng. Đừng lo."
Tiếng tuyên bố đó nghe chứng chỉ và cứng cỏi — không có sự thương xót. ực sự cảm thấy tiếc nuối. Tiếc cho Tô Mạn Mạn — một người có tài năng, có khả năng, nhưng chỉ vì một quyết định sai lạc, chỉ vì những tham vọng quá cao, nàng đã đi đến cái kết này. Một quãng đường sai lầm không có cách nào quay lại.
"
Bác trai vừa về. Còn Tạ Liêm Chu này…"
Lý Yên Nhiên kéo dài giọng, ánh mắt nhìn sang hướng anh, có ý chỉ cho cô biết. "
Ba ngày không ngủ một mắt. Bác sĩ bảo là cơn sốt đã hạ rồi, chỉ cần hạ được cơn sốt là không còn nguy hiểm. May mà cậu tỉnh lại, không thì…"
Yên Nhiên không nói tiếp, nhưểu được ý của cô — tất cả những gì không được nói ra, những sợ hãi chưa được nói lên.
Cô lặng lẽ quan sát Tạ Liêm Chu. Quả thực, khuôn mặt anh tiều tụy, với vành mắt sẫm sâu như những vết thương — không phải từ lưỡi dao, mà từ mất ngủ và lo âu. Cô cảm thấy một cảm giác ấm áp từ trong trái tim, lẫn lộn với tội lỗi vì đã khiến anh chịu đựng như vậy.
Cô từ từ nâng tay lên, chủ động nắm lấy bàn tay Tạ Liêm Chu. Bàạnh lẽo, cơ bắp cứng cỏi — dấu hiệu của sự căng thẳng kéo dài.
"
Xin lỗi anh. Em đã khiếắng."
Cô nói, giọng thật chân tình. Cô không chỉ xin lỗi cho cơn bệnh này, mà còn cho những gì cô đã gây ra trước đó — những ngày tháng cô để anh chờ đợi, để anh lo âu.
Tạ Liêm Chu khẽ cười, nhưng nó là một nụ cười buồn bã: "
Không, phải là anh xin lỗi. Anh không nên để chuyện này xảy ra. Anh đã hứa sẽ bảo vệ em, mà lại để em bị thương… không sẽ có lần sau nữa."
Những lời hứa đó được nói ra với một sự quyết liệt mà ông bao giờ nghe thấy trước đó — như một lời thề với cả vũ trụ.
Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa, nhưng câu nói của anh vẫn còn vang vọng trong tai.
"
Hôn lễ bị hoãn rồi… em không trách anh chứ?"
Giọng anh vừa quyết đoán vừa chứa đầy lo lắng, như đang chờ một lời từ chối. Tôi nằm trên giường bệnh, cơ thể còn yếu ớt, nhưng tôi cười — một nụ cười buồn bã mà anh không bao giờ có thể hiểu được.
"
Không, em không trách. Sao em có thể trách anh chứ?"
"
Vậy thì tốt rồi. Chúng ta sẽ tổ chức lại, một lễ cưới hoành tráng hơn. Anh hứa với em. Giờ em phải tập trung khỏi bệnh, được không?"
Anh bắt tay tôi, ánh mắt sáng rỡ như tin rằng tương lai đã sẵn sàng chờ đợi chúng tôi. Tôi gật đầu, từng chữ "được" thoát ra nhẹ nhàng từ môi tôi. Chính lúc đó, một bóng hình lướửa — mỏng manh, chóng tán, nhưng đủ để làm tôi cảm thấy như bị chọc thủng lòng ngực.
Đó là anh.
Tôi biết mà. Dù chỉ là một ánh nhìn vụng về, dù chỉ là cách anh đứng — tôi vẫn nhận ra. Nhưng tôi giả vờ không thấy, giả vờ chỉ chú ý đến người đàn ông đang nắm tay mình, người duy nhất có quyền ở đây. Nỗi đau trong ngực tôi không phải từ cơn sốt hay vết thương trên cơ thể — nó đến từ sự hiểu biết rằng, một số thứ đã mất mãi mãi.
---
Những tuần tiếp theo trôi qua như một giấc mơ mờ ảo. Tôi dần hồi phục, sức khỏe quay trở lại, và cuộc sống của chúng tôi lại tiếp tục đi tiếp. Tạ Liêm Chu là một chồng tuyệt vời — chăm sóc tôi từng ly từng tí, vổ lau trán tôi khi mệt, nói những lời tình cảm vào buổi tối. Anh không bao giờ để tôi thấy mình bị bỏ rơi. Nhưng ngay cả khi anh ôm tôi chặt nhất, tôi vẫn cảm thấy lạnh lẽo — một nỗi lạnh từ nơi sâu thẳm của tâm hồn, nơi mà một người khác từng chiếm lĩnh.
Hôn lễ lần thứ hai được tổ chức vào một chiều tháng Ba. Trời nắng dịu, hoa liễu rủ xuống dòng sông gần dinh thự, mọi thứ đều được sắp xếp hoàn hảo. Tôi mặc chiếc áo cưới dệt từ lụa nhập ngoại, sợi tơ lóng lánh dưới ánh sáng. Tạ Liêm Chu đứng cạnh tôi, mắt sáng như sao. Tôi biết anh yêu tôi — yêu thực sự, yêu đến mức sẵn sàng dành hết cuộc đời cho tôi.
Vậy tại sao tôi lại có cảm giác như mình đang thiếu một phần của bản thân?
Giữa buổi lễ, khi chúng tôi chuẩn bị trao nhẫn, tôi bất chợt nhìn về phía cửa vòm. Một bóng hình, rồi biến mất. Anh đã đến — và đã rời đấy tôi nắm tay người khác. Tôi muốn gọi tên anh, muốn chạy theo, muốn nóết — những lý do, những dối trá, nhữà anh không bao giờ biết được. Nhưng lúc ấy đã quá muộn. Tôi chỉ có thể mỉm cười khi Tạ Liêẫn vào ngón tay tôi, làm như những gì vừa xảy ra chỉ là một ảo giác của tâm trí mệt mỏi.
---
Một năở thành vợ chính thức của Tạ Liêm Chu, tôi được anh đề nghị đi thăm mộ mẹ. Anh biết mẹ tôi là người anh quý trọng nhất, nên anh muốn cùng tôi làm việc đó. Chúng tôương, hoa, và những lễ vật tuyệt đẹp. Khi tôi quỳ xuống trước bia mộ, tôi cảm thấy có người đang nhìn tôi — một cái nhìn sâu sắc, đau đớn, như thể muốn nói điều gì đó nhưng không dám.
Tôi không quay lại. Tôi không thể quay lại.
Nhười đi, tôi bảo Tạ Liêm Chu rằng mình muốn quay lại một lần nữa, một mình. Anh chiều tôi, dùng tay vuốt ve má tôi, rồi đợi ở xa. Lần này, khi tôi trở lại, tôi thấy một bó cúc họa mi để bên bia mộ — những bông hoa trắng xanh, còn ướt sương, như thể vừa được đặt đó vài phút trước.
Tôi biết ngay đó là ai.
Cúc họa mi — loại hoa mà tôi yêu thích từ nhỏ, loại hoa tôi từng nói với anh rằng nó nhắc tôi nhớ đến mùa xuân buồn bã. Anh nhớ. Dù tất cả đã kết thúc, dù anh biết tôi không còn là của anh, anh vẫn nhớ.
Trong bó hoa, có một tấm thiệp nhỏ. Chữ viết của anh — hơi run, hơi mơ hồ, như thể tay anh chưa bao giờ dùng để viết những lời tình cảm: "
Chúc cô bình yên. Xin lỗi vì đã đến muộn."
Tôi cầm chiếc thiệp, bàn tay chợp chành. Lần đầu tiên kể từ hôm hôn lễ, nước mắt tôi chảy ra không kiểm soát được. Tôi hiểu được những gì anh muốn nói — rằng anh đã nhìn thấy tôi hạnh phúc, hạnh phúc thật sự với người khác, và anh đã thả tay. Anh hiểu cuối cùng rồi — cô gái mà anh yêu cần không phải là tình yêu, mà là sự yên tâm, sự chắc chắn, sự không phải lo sợ mỗi ngày.
Tạ Liêm Chu có thể cho tôi những thứ đó. Anh không thể.
---
Hôm đó gió rất lớn, cây cối lay động xung quanh, lá rơi vằng vặc trên đất. Khi tôi trở lại với Tạ Liêm Chu, anh nhìn vào mắt tôi, dường như anh biết tôi vừa khóc. Anh không hỏi, chỉ kéo tôi vào vòng tay, ôm tôi từ phíít khao, che chắn tôi khỏi cơn gió lạnh.
"
Em đã khóc sao?"
Cuối cùng, anh vẫn hỏi.
"
Không, chỉ… gió làm em mắt mở to."
Anh cười nhẹ, hiểu hay không hiểu thì anh cũng không bao giờ nói ra. Anh chỉ thì thầm: "
Chúng ta về nhà. Anh sẽ pha nước gừống."
---
Đêm hôm đó, tôi nằm trên giường trong cơn sốt nhẹ — có thể do gió, có thể do những cảm xúc khuấy đảo. Tạ Liêm Chu ngồi bên cạnh, lau trán tôi bằng khăn ấm, tay anh nhẹ nhàng, đầy tình cảm. Tôi nhìn lên, thấy ánh sáng đèn lồng phía ngoài chiếửa, in bóng anh trên tường như một bứên.
"
Anh yêu em lắm đấy," anh nói, giọng anh nhỏ, như nói với một người bệnh, "em sẽ mãi được hạnh phúc bên anh thôi."
Tôi gật đầu, khép mắt lại. Tôi biết anh nói đúng. Với Tạ Liêm Chu, tôi sẽ hạnh phúc — một kiểu hạnh phúc bình yên, an toàn, khôững nỗi đau tới tấp. Anh sẽ cho tôi một cuộc sống mà tôi có thể sống mà không phải lo sợ thực tại.
Nhưng trong đêm im lặng, khi anh đã ngủ, tôi vẫn thức, tôi vẫn đặt chiếc thiệp gần ngực, cảm nhận từng chữ viết tay anh ấy. Tôi cầu nguyện với mẹ, không phải vì tôi cần bao nhiêu hạnh phúc nữa — tôi đã có đủ. Tôi cầu nguyện cho anh. Tôi cầu nguyện anh sẽ tìm được người có thể yêu anh cách anh yêu tôi. Tôi cầu nguyện anh sẽ buông tay, sẽ quên đi, sẽ bước vào một cuộc sống mới mà trong đó, anh không phải là người thứ hai.
"
Mẹ à," tôi thì thầm vào đêm, "phù hộ cho con. Phù hộ cho em… phù hộ cho cả anh ấy nữa."