Mùi hương của bữa cơm tối sum họp vẫn còn vương vấn trong không khí, thế mà giờ đây đã bị thay thế bằng mùi nước mắt mặn chát và sự im lặng căng như dây đàn. Tôi ngồi đó, lòng bàn tay áp vào mặt bàn gỗ mát lạnh, từng thớ gỗ như in hằn vào da thịt. Cái cảm giác này quen thuộc đến đau lòng – nó luôn bắt đầu như thế này, bằng một món đồ bỗng dưng biến mất và đôi mắt đỏ hoe của Lạc Thư Vy.
Cô ta khóc, những giọt nước mắt lấp lánh dưới ánh đèn chùm rơi xuống chiếc khăn tay lụa màu hoa đào. “Chị ơi…”, giọng nói nghẹn ngào, run rẩy, được tính toán kỹ lưỡng đến từng âm tiết. “Sợi dây chuyền bạch kim ấy… bố mẹ đã tặng em nhân sinh nhật mười tám tuổi. Em nâng niu nó như bảo vật. Chị… chị trả lại cho em được không? Em biết, em biết mình chỉ là người ngoài, chị mới là con ruột. Chị muốn gì cũng được, em không tranh, chỉ xin chị trả lại sợi dây chuyền đó thôi…”
Tôi nhắm mắt lại trong giây lát, lắng nghe tiếng thở dài nặng nề của mẹ và tiếng ngón tay gõ nhịp bồn chồn của bố trên mặt bàn. Trái tim tôi thắt lại, không phải vì bị nghi ngờ, mà vì sự dễ dàng mà họ một lần nữa sẵn sàng tin vào vở kịch này. Họ chưa kịp mở miệng, ánh mắt chất vấn đã đổ dồn về phía tôi, nặng trĩu sự thất vọng mà tôi chưa từng gây ra.
Không một lời biện giải, tôi rút chiếc điện thoại từ túi áo. Màn hình sáng lên, để lộ một đoạn video ngắn được ghi lại từ góc khuất của chiếc tủ sách trong phòng khách. Tôi đẩy nhẹ thiết bị về phía trước, để nó trượt trên mặt bàn nhẵn bóng về phía hai người đang ngồi đối diện. “Kịch bản đầy đủ đây rồi,” tôi nói, giọng bình thản đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên. “Từ cả đến phản ứng dự kiến của mọi người, đều có cả.”
Sự im lặng lập tức bao trùm. Ánh mắt của bố mẹ tôi dán chặt vào màn hình, nơi hình ảnh Lạc Thư Vy tự tay tháo sợi dây chuyền ra khỏi cổ và nhét nó vào ngăn kéo tủ quần áo của chính cô ta được chiếu rõ ràng. Màu sắc trên khuôn mặt họ thay đổi – từ giận dữ chuyển sang bối rối, rồi thành xấu hổ. Hàm của bố siết chặt, cổ họng mẹ như có vật gì mắc nghẹn. Cuối cùng, mẹ cất tiếng, giọng khàn khàn, gượng gạo: “Vy Vy… con… con xem lại kỹ đi, có khi nhớ nhầm chỗ. Chị con… chị con sao lại lấy đồ của con?”
Khoảnh khắc ấy, biểu cảm trên mặt Lạc Thư Vy mới thật đáng xem. Đôi mắt đỏ hoe của cô ta mở to, ngỡ ngàng, như thể vừa bị một cú tát vô hình. Sự ngây ngô giả tạo tan biến, thay vào đó là vẻ bẽ bàng lộ rõ. Cô ta đứng phắt dậy, ghế gỗ kêu lên một tiếng chói tai. “Được… được lắm!” Giọng cô ta vỡ ra, trộn lẫn giữa uất ức thật và giả. “Tất cả mọi người đều nghĩ em nói dối! Em hiểu rồi! Chị về rồi, gia đình này không cần em nữa! Em còn ở đây làm gì nữa?”
Cô ta quay người, mái tóc dài vung lên để lại một làn hương hoa nhài nồng nặc, lao về phía cửa lớn đang mở thông ra màn đêm đen đặc bên ngoài. Bóng lưng nhỏ bé ấy run lên theo từng tiếng nấc, một cảnh tượng đầy tính bi kịch và thuyết phục.
Tôi thở dài, ngón tay lại lướt nhẹ trên màn hình. “Đoạn kế tiếp đây,” tôi nói, giọng vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra, trong khi trái tim thì lạnh giá. “Cảnh giả vờ bỏ nhà đi để mọi người phải chạy theo dỗ dành. Mọi chi tiết đều được lên kế hoạch.”
Bước chân đang chạy của Lạc Thư Vy khựng lại đột ngột ngay ngưỡng cửa, như thể vấp phải một bức tường vô hình. Tiếng khóc của cô ta tăng lên, trở nên thê lương và tuyệt vọng hơn, nhưng đã mất đi sức nặng ban đầu. Rồi, không một lời nào thêm, cô ta hối hả biến mất vào trong bóng tối dày đặc, để lại sau lưng sự im lặng nặng nề và mùi hương hoa nhài còn vương vấn, cùng với những ánh mắt của bố mẹ tôi – giờ đã đầy hỗn loạn, xấu hổ và một nỗi mệt mỏi vô hình.
Mưa rơi lộp bộp trên mái hiên, âm thanh ấy xuyên qua lớp kính dày để đến với tôi, vẫn đủ làm tim tôi thắt lại từng hồi. Tôi đứng trong căn phòng ấm áp, khô ráo, nhìn qua cửa sổ mờ hơi nước cảnh tượng hỗn loạn ngoài sân. Bố tôi, với một chiếc giày trên chân và một chiếc đã mất tích đâu đó, đang chạy lảo đảo dưới màn mưa xối xả. Tiếng ông gọi tên Lạc Thư Vy vang lên thảng thốt, bị gió xé nát từng mảnh. Tôi biết ông sợ. Sợ cô con gái nuôi bé bỏng ấy gặp chuyện chẳng lành. Trái tim tôi chùng xuống, một cảm giác lạnh lẽo lan tỏa dù đang đứng giữa nhà. Có lẽ, tôi cũng đáng sợ như cơn mưa này trong mắt họ.
Cánh cửa phòng khách bật mở, kéo theo một luồng hơi ẩm lạnh buốt và tiếng bước chân vội vã. Mẹ tôi bước vào, đôi mắt đỏ hoe không phải vì gió, mà vì những giọt nước mắt vừa rơi. Hơi thở của bà gấp gáp, ngực lên xuống không đều. Bà nhìn tôi, ánh mắt chất chứa đầy sự mệt mỏi và một nỗi trách móc khó giấu. “Thư Di,” giọng bà khàn đặc, run rẩy, “Vy Vy là em gái con. Cả hai đứa đều là bảo bối trong lòng mẹ. Con… con không thể đối xử tốt với em một chút được sao?” Câu hỏi ấy như một nhát dao cùn, cứa vào chỗ đã sẹo. Tôi cảm thấy nghẹn ứ trong cổ họng. Họ luôn nhìn thấy sự ngoan cố của tôi, nhưng nào có thấy được vết thương đang rỉ máu trong lòng tôi.
Tôi cố hít một hơi thật sâu, để lấy lại chút bình tĩnh mong manh. “Là em ấy đối xử không tốt với con trước.” Tôi nói từng chữ một. “Em ấy nói con đã lấy trộm sợi dây chuyền của em ấy. Món quà sinh nhật bố mẹ tặng em.” Mỗi lời nói ra, tôi như nhìn thấy lại cảnh Lạc Thư Vy khóc lóc, chỉ tay về phía tôi với vẻ mặt tổn thương tột cùng trước mặt bố mẹ. Sự giả dối ấy khiến dạ dày tôi quặn lại. Nhưng tôi chưa kịp nói hết, chưa kịp kể về ánh mắt đắc thắng thoáng qua trong đôi mắt đẫm lệ của cô ta khi không có ai nhìn.
“Thôi!” Mẹ tôi đưa tay lên, một cử chỉ cắt ngang dứt khoát. Bà nhắm mắt lại, như đang tìm kiếm sự kiên nhẫn từ đâu đó. “Con hiểu cho mẹ. Vy Vy bây giờ… tâm lý em ấy không ổn định, thiếu cảm giác an toàn. Con là chị, con phải bao dung, phải nhường nhịn em nhiều hơn một chút.” Giọng bà nhỏ dần, như một lời cầu xin. Nhưng với tôi, đó là một mệnh lệnh bất công được ngụy trang dưới lớp vỏ tình cảm. Tôi chợt muốn cười, một nụ cười chua chát. Bao dung ư? Nhường nhịn ư? Cho đến khi nào?
“Ý mẹ là,” tôi hỏi, giọng điệu bình thản đến lạnh lùng, “con nên đứng ra nhận tội ăn trộm ấy, đúng không?” Căn phòng im lặng đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường. Mẹ tôi thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu nỗi niềm. Bà không trả lời câu hỏi của tôi mà quay sang một hướng khác. “Dù sao… dù sao con cũng đã trở về nhà rồi, an toàn rồi. Vy thì khác. Từ nhỏ đến lớn, em ấy chưa từng chịu uất ức như vậy. Lần này không biết sẽ khóc đến thế nào, đau lòng đến thế nào.” Trong giọng nói của bà, tôi chỉ nghe thấy sự lo lắng vô bờ cho Lạc Thư Vy. Còn nỗi uất ức của tôi? Dường như nó vô hình, nhẹ tênh.
Sự bình thản trong tôi cuối cùng cũng vỡ vụn. “Yêu cầu người vô tội phải xin lỗi kẻ có tội,” tôi nói, giọng không còn chút dao động nào, “cảnh tượng ấy, trong những đoạn phim ngắn trên mạng, có rất nhiều.” Tôi nhìn thẳng vào mắt mẹ. Sắc mặt bà đột nhiên tái đi, đôi môi mấp máy nhưng không phát ra thành tiếng. Ánh mắt bà tránh né tôi, như thể không dám đối diện với sự thật phũ phàng trong lời nói của tôi. Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng sự im lặng của bà là một câu trả lời.
Tôi quay lưng lại, bước về phía chiếc bàn học. Trong lòng tôi trống rỗng, không còn cảm giác gì nữa. Tôi nhớ đến bản thỏa thuận ngầm mà tôi đã tự lập ra từ lâu, một cách để bảo vệ chính mình khỏi những tổn thương vô hình. Tôi lấy điện thoại, mở ứng dụng Alipay một cách chậm rãi. Rồi tôi quay lại, đưa màn hình điện thoại về phía bố mẹ – lúc này bố tôi đã về đến cửa, quần áo ướt sũng, khuôn mặt lo lắng. Trên màn hình, một dòng chữ được soạn sẵn hiện ra rõ ràng: “Vu oan giá họa: năm nghìn đồng. Phiền hai người thanh toán giúp.” Giọng tôi phẳng lặng như mặt nước hồ thu. Không một gợn sóng.
Nghe người giúp việc kể lại, bố tôi đã tìm thấy Lạc Thư Vy dưới một gầm cầu nhỏ cách nhà không xa. Cô ta ngồóng tối, người ướt nhẹp, nước mưa hòa lẫn với nước mắt trên khuôn mặt trắng bệch không một chút huyết sắc. Khi được bố tôi cõng về nhà, hơi ấm và sự an toàn dường như đã khơi lại màn kịch của cô ta. Lạc Thư Vy nhào vào phòng, ném mình lên chiếc giường mềm mại, bắt đầu lăn lộn, khóc lóc thảm thiết. Những tiếng nức nở, nghẹn ngào vang lên đầy đau khổ. “Đừng quan tâm đến con nữa! Mọi người đều chỉ yêu chị ấy thôi! Có ai thương con đâu!” Mỗi lời, mỗi tiếng khóc của cô ta như những mũi kim đâm vào tim những người đang đứng ngoài cửa phòng. Bố mẹ tôi vội vàng chạy vào, giọng nói dỗ dành đầy xót xa. Còn tôi, vẫn đứng ở hành lang, nghe tiếng khóc ấy vọng ra. Trong lòng tôi chỉ còn một sự mệt mỏi vô hạn. Căn nhà ấm cúng này, giờ đây với tôi, lạnh lẽo hơn cả ngoài trời mưa.
Canh gừng nóng hổi bốc hơi nghi ngút, mùi thơm nồng nàn xộc thẳng vào mũi. Lạc Thư Vy cầm chiếc thìa bạc nhỏ nhắn, đưa môi lại gần mép bát. Rồi đột nhiên, đôi mắt trước ấy liếc về phía tôi – một cái liếc nhanh như tia chớp, đầy vẻ đắc ý và thách thức, như con mèo con vừa vồ được con mồi trước mặt chủ nhân. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu. Màn kịch kinh điển mà tôi đã xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần trên màn hình nhỏ, cuối cùng cũng sắp diễu trước mắt tôi, trong căn phòng khách ấm áp mà lạnh lẽo này.
Tôi đứng đó, hai tay buông thõng, lặng lẽ quan sát. Trái tim tôi không còn những đợt sóng dữ dội như lần đầu phát hiện ra sự thật nữa. Chỉ là một sự tĩnh lặng kỳ lạ, như mặt hồ phẳng lặng vào một buổi sớm không gió. Tôi đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ lâu, đã tự nhủ với bản thân hàng trăm lần rằng mình sẽ không bị tổn thương thêm nữa. Nhưng khi chứng kiến ánh mắt đó, vẫn có một thứ gì đó trong lồng ngực tôi se thắt lại, nhẹ thôi, như một cái chớp mắt quên lãng.
"Ái chà!"
Tiếng kêu thảng thốt của Lạc Thư Vy cắt ngang không khí. Chiếc thìa bạc rơi xuống sàn nhà gỗ óng ánh với tiếng "lách cách" khô khốc. Bát canh gừng màu hổ phách đổ nghiêng, chất lỏng nóng bỏng tràn ra mặt bàn gỗ sẫm màu, tạo thành những vệt loang ẩm ướt, nhanh chóng thấm vào thớ gỗ.
"Con xin lỗi, chị Di!"
Giọng nói của cô ta run rẩy, đôi mắt đỏ hoe lập tức hướng về phía bố mẹ tôi. "Con… con không cố ý. á. Có lẽ vì lạnh..."
Mẹ tôi, người vừa mới lau nước mắt xong, vội vàng chạy đến, ên lo lắng. "Trời ơi, Vy Vy, con có bị bỏng không? Để mẹ xem nào!"
Bàn tay bà nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay nhỏ nhắn của Lạc Thư Vy, thổi phù phù, như thể cô ta vừa trải qua một tai nạn nghiêm trọng. Hơi thở của mẹ gấp gáp, đầy lo âu.
Bố tôi nét mặt sa sầm hẳn đi. Ánh mắt ông như những mũi kim lạnh giá đâm thẳng vào tôi. "Thư Di! Con đứng đó làm gì? Sao con không giữ bá? Con thấy đến mức vậy mà không biết giúp đỡ sao?"
Giọng ông trầm và nặng nề, chất chứa sự thất vọng mà tôi đã quá quen thuộc.
Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi gừng nồng nặc trộn lẫn với mùi nước hoa dịu nhẹ mẹ tôi thường dùng, tạo thành một thứ hỗn hợp kỳ lạ nghẹt thở. Tôi nhìn vào mắt bố, cố gắng giữ cho giọng nói của mình bằng phẳng nhất có thể. "Bố, con đã đặt bát canh xuống bàn một cách cẩn thận. Em Vy ngồi ngay đó, cầm thìa rất vững. Con không hiểu tại sao đột nhiên..."
"Con còn cãi!"
Bố tôi cắt ngang lời tôi, tay vung lên một cái. "Con là chị, phải biết nhường nhịn, chăm sóc em gái. Chẳng lẽ con không thừa khóc xong, tinh thần còn chưa ổn định hay sao? Một chút quan tâm nhỏ nhoi mà con cũng không có được à?"
Lạc Thư Vy khẽ rúc vào lòng mẹ, giọng nói nhỏ như muỗi vo ve. "Bố ơi, đừng mắng chị ấy. Là tại con… tại con vụng về thôi. Chị Di có lẽ… có lẽ không thích con, nên không muốn lại gần."
Một giọt nước mắt lăn dài trên má cô ta, lấp lánh dưới ánh đèn pha lê.
Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Sự phối hợp hoàn hảo này, những lời nói như tẩm mật ngọt ngào mà sắc nhọn này. Tôi nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt của cô em gái cùng cha khác mẹ ấy, rồi nhìn sang ánh mắt đầy trách móc của bố và vẻ xót xa của mẹ. Cảnh tượng này quá quen thuộc, quá kịch tính và cũng quá mệt mỏi.
Tôi cúi xuống, nhặt chiếc thìa bạc lên. Kim loại mát lạnh chạm vào đầu ngón tay tôi. "Con xin lỗi."
Tôi nói, giọng không chút gợn sóng. "Lần sau, con sẽ cẩn thận hơn."
Câu nói ấy tự động tuôn ra từ miệng tôi, như một bản năng sinh tồn đã được rèn giũa năm. Không tranh cãi, không giải thích. Chỉ có sự chấp nhận và rút lui.
Bố tôi có vẻ hơi hài lòng với thái độ ngoan ngoãn đó, nét mặt dịu xuống một chút. "Biết lỗi là được. Lần sau phải chú ý, nghe chưa? Vy Vy, con đừng khóc nữa, lát nữa bố đưa con đi mua dây chuyền mới, đẹp hơn cái cũ."
Mẹ tôi ôm chặt Lạc Thư Vy, tay vỗ nhẹ vào lưng cô ta. "Ừm, con gái ngoan của mẹ. Canh đổ thì thôi, người không sao là tốt rồi."
Tôi lặng lẽ quay người, bước về phía nhà bếp để lấy khăn lau. Mỗi bước chân đi, tôi đều cảm nhận rõ sự cô độc của mình trong chính ngôi nhà này. Tiếng dỗ dành ngọt ngào phía sau lưng, tiếng nức nở nhỏ dần của Lạc Thư Vy, tất cả như một bản nhạc nền xa lạ. Tôi biết rõ, dù màn kịch hôm nay có kết thúc, thì ngày mai, ngày kia, những cảnh tương tự vẫn sẽ tiếp diễn. Và tôi, tôi đã học được cách đứng ngoài vở kịch ấy, dù trái tim đôi lúc vẫn còn những vết nứt chưa lành.
Tôi đứng đó, lặng im như một bức tượng gỗ, mắt dán vào từng cử động nhỏ nhất của cô gái đang ngồi bên bàn ăn. Trong lòng tôi không một gợn sóng, chỉ có sự tò mò lạnh lùng muốn biết trò diễn này sẽ kết thúc ra sao.
Và rồi, điều tôi đoán trước đã xảy ra. Ngóài của cô ta khẽ chạm vào mép bát sứ, một cái chạm nhẹ tưởng như vô tình. Thế nhưng, cả bát canh nóng hổi bỗng đổ ập xuống, dòng chất lỏng nóng rực tàn áo lụa mỏng. Tiếng kêu thét, xé toạc không khí yên tĩnh.
“Nóng quá! Em chết mất! Chị ơi, cứu em…”
Gương mặt Lạc Thư Vy biến dạng trong nháy mắt. Nỗi kinh hoàng và vẻ đau đớn hòa lẫn vào nhau, tạo nên một vẻ mặt hoàn hảo đến mức đáng kinh ngạc. Đôi mắt cô ta mở to, ngấn nước, như thể không thể tin nổi người chị lại nhẫn tâm đến thế. Tôi thầm cảm thán: khả năng diễn xuất này xứng đáng được trao giải.
Bóng dáng bố tôi xông tới trước khi tôi kịp thở. Một lực đẩy mạnh từ phía sau khiến cơ thể tôi mất thăng bằng, lao về phía trước. Tường nhà lạnh ngắt đón lấy tôi bằng một cú va đập khô khốc vào vùng thái dương. Một cơn đau nhói lan tỏa. Tôi biết ngay chỗ ấy sắp sưng lên. Mùi vô lực xộc vào mũi, gợi nhớ về vô số lần tương tự trong quá khứ.
“Lạc Thư Di! Con có điên không hả? Sao con có thể độc ác với em gái ruột của mình như vậy!”
Giọng ông gầm lên đầy phẫn nộ, nhưng trong đôi mắt ấy, tôi chỉ thấy sự vội vàng che giấu một nỗi xấu hổ nào đó. Bàn tay ông lại giơ lên, nhưng lần này bị ngăn lại bởi bàn tay mềm mại của mẹ. Giọng bà nghiêm nghị, nhưng thiếu đi sức nặng của sự công bằng.
“Thư Di, lần này con thật sự quá đáng. Mau xin lỗi em con đi!”
Không khí trong phòng đặc quánh sự chờ đợi. Họ chờ đợi một lời xin lỗi, một sự quỵ lụy mà họ cho là đương nhiên. Thay vì lời nói, tôi lấy điện thoại từ túi áo. Màn hình sáng lên và tôi bật đoạn video đã được lưu từ trước. Ngón tay tôi lướt nhẹ, dừng lại ở cảnh thiên kim giả tự tay làm bản thân bị thương rồi khóc lóc đổ tội. Tôi đưa màn hình về phía họ, giọng điệu từ bình thản đến lạnh lùng.
“Xem xong rồi mà quên nhanh thế? Trí nhớ của hai vị chắc là kém lắm.”
Hai khuôn mặt đối diện tôi thoáng biến sắc. Sự giận dữ nhường chỗ cho một chút lúng túng, rồi thành ra xấu hổ. Họ không dám nhìn thẳng vào mắt tôi nữa, cũng chẳng ai nhắc lại chuyện bắt tôi xin lỗi. Kịch bản đã bị phá vỡ, diễn viên chính lộ nguyên hình.
Cả căn phòng bỗng xoay chuyển sự chú ý. Bố mẹ tôi vội vã xúm quanh Lạc Thư Vy, người vẫn đang rên rỉ khẽ. Tiếng mở tủ lạnh tìm đá, tiếng lục lọi hộp thuốc, tiếng dìu nhau đi thay đồ… ồn ào vang lên. Họ quên bẵng đi vết sưng trên trán tôi, hay đúng hơn, họ cố tình không muốn nhìn thấy nó. Tôi tựa lưng vào tường, cảm nhận hơi lạnh từ bức tường thấm qua lớp vải áo. Cơn đau âm ỉ nhắc nhở tôi về sự khác biệt vốn đã quá rõ ràng.
Khi màn kịch nhỏ ấy kết thúc, không gian trở lại yên tĩnh. Tiếng “ting” vang lên từ điện thoại trong túi tôi. Tôi lấy ra xem, một thông báo chuyển khoản hiện lên: mười nghìn đồng lại được gửi đến. Một nụ cười nhẹ nở trên môi tôi.
Rất tốt. Ngày đầu tiên trở về ngôi nhà này, tôi đã thu về mười lăm nghìn. Nó không phải là tiền, mà là một sự đền bù nhỏ bé, một bằng chứng mặc nhiên thừa nhận lỗi lầm của họ.
Có lẽ vì chút áy náy còn sót lại, ba ngày tiếp theo đó, bố mẹ tôi đối xử với tôi bằng một sự ân cần hiếm hoi. Bữa cơm có món tôi thích, giọng nói nhẹ nhàng hơn, những cái nhìn dò xét cũng tạm thời được thu lại. Tôi đón nhận tất cả với thái độ bình thản, như đón một cơn gió thoảng qua. Tôi biết sự ân cần ấy như bong bóng xà phòng, và tôi không còn là đứa trẻ ngây thơ dễ dàng bị mua chuộc bởi chút ngọt ngào giả tạo ấy nữa.
Tai tôi vẫn còn đỏ ửng và nóng rát dưới những ngón tay gầy guộc nhưng đầy sức mạnh của ông nội khi tiếng khóc thút thít của nó vang lên trong phòng khách. Lạc Thư An, đứa em trai út, đang ôm mặt khóc lóc. Không khí vui vẻ lúc nãy tan biến, thay vào đó là một sự tĩnh lặng nặng nề, chỉ vỡ ra bởi tiếng nức nở của cậu bé và hơi thở gấp gáp, khó nhọc của một người khác. Tôi đứng trên bậc cầu thang, bàn tay đặt lên, mịn màng và lạnh lẽo, không định quay lại nhưng cũng chưa kịp bước đi. Chính khoảnh khắc lưỡng lự ấy, mẹ đã nhìn thấy bóng lưng tôi.
"Thư An," giọng mẹ cất lên, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng vẫn lộ chút gượng gạo, "con không mua quà cho chị Thư Di sao?"
Câu hỏi như một ngòi nổ châm chậm. Lạc Thư An ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ hoe, bĩu môi một cái đầy bất cần và oán trách. Cậu ta nhìn thẳng qua tôi, ánh mắt dường như muốn đốt cháy lớp vỏ bình yên giả tạo tôi đang cố giữ. "Con chỉ có một người chị là Vy Vy thôi."
Lời nói ấy buông ra, sắc bén và lạnh lùng như một lưỡi dao nhỏ. Nó không chỉ cắt đứt sự chờ đợi của mẹ mà còn khẳng định một sự thật tàn nhẫn tôi đã biết từ lâu: trong trái tim đầy, tôi chưa bao giờ tồn tại với tư cách một người chị. Một cảm giác tê dại lan từ ngón tay nắm chặt đến tận cổ họng, chua chát và nghẹn ứ. Tôi thấy mình thật nực cười. Vì sao vẫn còn chút hy vọng? Vì sao vẫn đứng đây để lắng nghe sự phủ nhận ấy một lần nữa?
Thì ra, bốn ngày qua, sự dịu dàng, những tiếng "chị" ngọt ngào của Lạc Thư Vy và cả niềm vui của bố mẹ, tất cả chỉ là một lớp sơn mỏng manh. Chỉ cần một câu nói ngây thơ mà độc ác của đứa trẻ, lớp sơn ấy đã bong tróc hoàn toàn, để lộ ra bức tường lạnh lẽo của sự xa cách thực sự.
Và rồi, ông nội xuất hiện. Có lẽ ông đã đứng ở cửa từ lúc nào, khuôn mặt khắc khổ hiện lên vẻ giận dữ tột cùng với câu trả lời của cháu trai. Ông vốn là người đề cao huyết thống, coi trọng gia pháp. Hành động của Lạc Thư An không chỉ là sự vô lễ, mà còn là một sự phản nghịch với trật tự mà ông hằng gìn giữ. Ông bước nhanh tới, tay nắm lấy vành tai đỏ au của Lạc Thư An, vặn mạnh. "Thằng nhãi ranh hư đốn! Ai dạy mày ăn nói càn rỡ như vậy? Thư Di mới là chị ruột của mày! Còn Thư Vy, giọng ông trầm xuống, đầy uy quyền và sự phân định rạch ròi: "Chỉ là đứa trẻ chúng ta nuôi nấng cho có phước, là người ngoài!"
Hai từ "người ngoài" vang lên chói tai, nặng nề như những hòn đá tảng ném thẳng vào giữa căn phòng. Tôi thấy Lạc Thư Vy đứng bên cạnh bố mẹ, toàn thân cô ta khẽ run lên. Mọi sự dịu dàng, cố gắng hòa nhập của cô ta trong mấy ngày qua dường như bị hai từ ấy đập tan tành. Da mặt cô ta tái đi, đôi mắt mở to, nhìn ông nội với vẻ kinh hãi và bất lực. Cô ta không dám hé răng, bởi uy quyền của ông nội trong nhà này là tuyệt đối. Nhưng ánh mắt của cô ta, khi rời khỏi ông nội, lại đảo qua tôi. Đó là một ánh nhìn sắc lẹm, chất chứa đầy oán hận và đổ lỗi, như thể tôi mới là nguyên nhân của tất cả những lời nói khắc nghiệt ấy. Trong đáy mắt ấy, tôi thấy sự thù địch mà cô ta đã cố giấu kín bấy lâu, giờ đã bộc lộ không cần che đậy.
Còn Lạc Thư An, dưới sự trừng phạt của ông nội, chỉ còn biết khóc lớn hơn, tiếng khóc xé tan không khí. Những món quà được gói cẩn thận nằm rải rác trên bàn, bị lãng quên. Chiếc khăn lụa mềm mại dành cho "chị Vy Vy" có lẽ cũng đã thấm đẫm nước mắt hay bị vò nhàu. Cảnh tượng hòa thuận, ấm áp lúc mọi người cùng mở quà chỉ là thoáng chốc, giờ đã biến thành một màn kịch đầy bi kịch và sự chia rẽ.
Tôi buông tay khỏi lan can. Cảm giác lạnh lẽo của gỗ vẫn còn ám trên da thịt. Tôi quay lưng, bước từng bước chậm rãi lên cầu thang, trở về căn phòng riêng của mình. Tiếng khóc, tiếng quở trách và cả ánh nhìn hằn học ấy vẫn theo sát sau lưng. Cánh cửa phòng đóng lại, khép kín một không gian tĩnh lặng giả tạo. Tôi tự hỏi sự trở về này của mình, rốt cuộc là sự tự giác hay chỉ là một cuộc chạy trốn? Trong ngôi nhà rộng lớn này, có chỗ nào thực sự là chỗ của tôi, khi mà ngay cả huyết thống ruột thịt cũng không đủ để xóa đi khoảng cách của mười tám năm xa cách?
Tiếng khóc thảm thiết của Lạc Thư An vang lên, xé toạc không khí yên tĩnh vốn có của căn phòng khách. Ông nội tôi, tay vẫn nắm chặt áo đứa cháu trai, gương mặt đỏ bừng vì giận dữ. Tôi chỉ đứng đó, lặng lẽ nép vào bóng tối bên cạnh cây đèn đứng, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh. Mùi hương gỗ trầm từ chiếc tủ cổ thoang thoảng, hòa lẫn với mùi nước hoa đắt tiền của mẹ kế, tạo thành một thứ hỗn hợp kỳ lạ nghẹt thở.
"Con không hiểu người ngoài là gì!"
Giọng Thư An thì thế, đầy nước mắt và sự bướng bỉnh. "Con chỉ nhậà chị thôi!"
Câu nói như một nhát dao găm xoáy sâu vào tim tôi. Dù đã quen với sự xa lánh ấy rồi, nhưng mỗi lần nghe thấy, tim vẫn đau nhói một cách vô lý. Tôi tự nhủ, mình đã mười tám tuổi rồi, sao vẫn còn mong chờ sự ấm áp viển vông từ những con người chung một mái nhà nhưng khác dòng máu này? Bố và mẹ kế vội vàng chạy đến, giọng nói đầy lo lắng xen lẫn sự cầu xin. Họ vòng tay ôm lấy Thư An, như muốn dùng thân thể mình che chở cho cậu khỏi cơn thịnh nộ của ông nội. Ánh mắt họ liếc về phía tôi thoáng qua, nhanh đến mức tôi không kịp bắt lấy đó là tình thương hay sự oán trách.
Ông nội hít một hơi thật sâu. Tiếng thở khò khè vang lên trong lồng ngực. Ông buông Thư An ra, đẩy nhẹ cậu bé về phía bố mẹ. Rồi ông quay sang, bàn tay gầy guộc nhưng ấm áp nắm lấy tay tôi, dắt tôi ngồi xuống chiếc sofa bọc nhung màu rượu vang đã cũ. Hơi ấm từ tay ông truyền sang, xua tan đi phần nào cái lạnh đang bủa vây trong lòng tôi. Ông ngồi xuống bên cạnh, đôi mắt một vòng căn phòng, dừng lại ở những món quà sinh nhật xa xỉ được bày la liệt trên bàn, và ở chiếc hộp quà nhỏ bé, đơn sơ của tôi nằm lẻ loi ở góc.
Ông chẳng cần hỏi nhiều. Sự im lặng và vị trí của những món quà đã nói lên tất cả. Một nỗi buồn thoáng qua trong đáy mắt ông, rồi nhanh chóng bị thay thế bằng sự cứng rắn quen thuộc.
"Thì ra," giọng ông trầm xuống, chậm rãi nhưng đầy uy lực, "cháu gái ruột của ông, ngày sinh nhật lại chẳng nhận được món quà nào tử tế từ cha mẹ sao? Tốt thôi."
Ông siết chặt tay tôi. Làn da nhăn nheo của ông chạm vào tôi, mang theo một sự an toàn kỳ lạ.
"Lạc Thư Di này," ông nói, rõ ràng từng chữ, "đừng sợ. Từ nay về sau, ông sẽ là chỗ dựa cho cháu. Toàn bộ trang sức truyền thừa mấy đời của gia tộc họ Lạc, ông chỉ để lại cho một mình cháu. Những thứ đó chỉ có con cháu chính tông mới xứng đáng được nhận. Còn những kẻ vô danh, đừng hòng mơ tưởng."
Lời ông vừa dứt, tôi thấy Lạc Thư Vy đứng ở đầu cầu thang, mặt tái đi. Ánh đèn pha lê chiếu xuống. Những giọt nước mắt của cô ấy trông thật đáng thương và tổn thương. Cô ấy cắn chặt môi dưới, đến nỗi gần như thấy được vết hằn trắng. Trong lòng tôi dấy lên một sự thương hại mơ hồ, nhưng ngay lập tức bị dập tắt. Tôi nhớ quá rõ những lời thì thầm đầy ác ý, những ánh mắt khinh miệt cô ấy dành cho tôi suốt bao năm qua.
Mẹ kế do dự một lúc, rồi cất giọng nhỏ nhẹ, đầy vẻ nài nỉ: "Bố… Vy Vy nó cũng ở với nhà mình lâu năm, coi như… cũng nên có một chút phần chứ ạ…"
"Im đi!"
Ông nội quát lên, không chút nương tay. "Đồ đạc của ông, chỉ có người mang họ Lạc, có dòng máu Lạc chảy trong người mới có tư cách động vào. Một kẻ ngoại tộc, tâm tư không thuần, lưu lại càng lâu chỉ càng thêm phiền phức. Đuổi đi sớm còn đỡ đau lòng!"
Lạc Thư Vy không thể chịu đựng thêm nữa. Một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra. Cô ấy quay người, bước chân vội vã chạy lên cầu thang. Tiếng bước chân dồn dập, yếu ớt rồi mất hút sau cánh cửa phòng. Bố tôi thở dài, vẻ mặt mệt mỏi và bất lực. Ông quay sang ông nội, giọng có phần trách móc: "Bố! Bố nói quá lời rồi. Vy là con nuôi của con. Con nhìn nó lớn lên. Con hiểu nó hơn bố. Nó cũng là một đứa trẻ tốt…"
Ông nội nghe xong, chỉ nhếch mép cười một tiếng. Nụ cười lạnh lẽo, đầy vẻ châm biếm và thất vọng. Ông nhìn thẳng vào bố tôi, ánh mắt sắc như dao.
"Đồ đầu heo," ông lẩm bẩm, giọng chỉ đủ cho tôi và bố nghe thấy, nhưng mỗi chữ đều nặng trịch. "Già đời rồi mà tôi vẫn không hiểu, sao tôi lại có thể đẻ ra một đứù quáng, ngu muội đến thế này."