Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Thiên Kim Lúng Túng

Chị gái bị vu khFrame, lòng tổn thương chưa ai thấy

1328 từ

Mùi hương của bữa cơm tối sum họp vẫn còn vương vấn trong không khí, thế mà giờ đây đã bị thay thế bằng mùi nước mắt mặn chát và sự im lặng căng như dây đàn. Tôi ngồi đó, lòng bàn tay áp vào mặt bàn gỗ mát lạnh, từng thớ gỗ như in hằn vào da thịt. Cái cảm giác này quen thuộc đến đau lòng – nó luôn bắt đầu như thế này, bằng một món đồ bỗng dưng biến mất và đôi mắt đỏ hoe của Lạc Thư Vy.

Cô ta khóc, những giọt nước mắt lấp lánh dưới ánh đèn chùm rơi xuống chiếc khăn tay lụa màu hoa đào. “Chị ơi…”, giọng nói nghẹn ngào, run rẩy, được tính toán kỹ lưỡng đến từng âm tiết. “Sợi dây chuyền bạch kim ấy… bố mẹ đã tặng em nhân sinh nhật mười tám tuổi. Em nâng niu nó như bảo vật. Chị… chị trả lại cho em được không? Em biết, em biết mình chỉ là người ngoài, chị mới là con ruột. Chị muốn gì cũng được, em không tranh, chỉ xin chị trả lại sợi dây chuyền đó thôi…”

Tôi nhắm mắt lại trong giây lát, lắng nghe tiếng thở dài nặng nề của mẹ và tiếng ngón tay gõ nhịp bồn chồn của bố trên mặt bàn. Trái tim tôi thắt lại, không phải vì bị nghi ngờ, mà vì sự dễ dàng mà họ một lần nữa sẵn sàng tin vào vở kịch này. Họ chưa kịp mở miệng, ánh mắt chất vấn đã đổ dồn về phía tôi, nặng trĩu sự thất vọng mà tôi chưa từng gây ra.

Không một lời biện giải, tôi rút chiếc điện thoại từ túi áo. Màn hình sáng lên, để lộ một đoạn video ngắn được ghi lại từ góc khuất của chiếc tủ sách trong phòng khách. Tôi đẩy nhẹ thiết bị về phía trước, để nó trượt trên mặt bàn nhẵn bóng về phía hai người đang ngồi đối diện. “Kịch bản đầy đủ đây rồi,” tôi nói, giọng bình thản đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên. “Từ cả đến phản ứng dự kiến của mọi người, đều có cả.”

Sự im lặng lập tức bao trùm. Ánh mắt của bố mẹ tôi dán chặt vào màn hình, nơi hình ảnh Lạc Thư Vy tự tay tháo sợi dây chuyền ra khỏi cổ và nhét nó vào ngăn kéo tủ quần áo của chính cô ta được chiếu rõ ràng. Màu sắc trên khuôn mặt họ thay đổi – từ giận dữ chuyển sang bối rối, rồi thành xấu hổ. Hàm của bố siết chặt, cổ họng mẹ như có vật gì mắc nghẹn. Cuối cùng, mẹ cất tiếng, giọng khàn khàn, gượng gạo: “Vy Vy… con… con xem lại kỹ đi, có khi nhớ nhầm chỗ. Chị con… chị con sao lại lấy đồ của con?”

Khoảnh khắc ấy, biểu cảm trên mặt Lạc Thư Vy mới thật đáng xem. Đôi mắt đỏ hoe của cô ta mở to, ngỡ ngàng, như thể vừa bị một cú tát vô hình. Sự ngây ngô giả tạo tan biến, thay vào đó là vẻ bẽ bàng lộ rõ. Cô ta đứng phắt dậy, ghế gỗ kêu lên một tiếng chói tai. “Được… được lắm!” Giọng cô ta vỡ ra, trộn lẫn giữa uất ức thật và giả. “Tất cả mọi người đều nghĩ em nói dối! Em hiểu rồi! Chị về rồi, gia đình này không cần em nữa! Em còn ở đây làm gì nữa?”

Cô ta quay người, mái tóc dài vung lên để lại một làn hương hoa nhài nồng nặc, lao về phía cửa lớn đang mở thông ra màn đêm đen đặc bên ngoài. Bóng lưng nhỏ bé ấy run lên theo từng tiếng nấc, một cảnh tượng đầy tính bi kịch và thuyết phục.

Tôi thở dài, ngón tay lại lướt nhẹ trên màn hình. “Đoạn kế tiếp đây,” tôi nói, giọng vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra, trong khi trái tim thì lạnh giá. “Cảnh giả vờ bỏ nhà đi để mọi người phải chạy theo dỗ dành. Mọi chi tiết đều được lên kế hoạch.”

Bước chân đang chạy của Lạc Thư Vy khựng lại đột ngột ngay ngưỡng cửa, như thể vấp phải một bức tường vô hình. Tiếng khóc của cô ta tăng lên, trở nên thê lương và tuyệt vọng hơn, nhưng đã mất đi sức nặng ban đầu. Rồi, không một lời nào thêm, cô ta hối hả biến mất vào trong bóng tối dày đặc, để lại sau lưng sự im lặng nặng nề và mùi hương hoa nhài còn vương vấn, cùng với những ánh mắt của bố mẹ tôi – giờ đã đầy hỗn loạn, xấu hổ và một nỗi mệt mỏi vô hình.

Mưa rơi lộp bộp trên mái hiên, âm thanh ấy xuyên qua lớp kính dày để đến với tôi, vẫn đủ làm tim tôi thắt lại từng hồi. Tôi đứng trong căn phòng ấm áp, khô ráo, nhìn qua cửa sổ mờ hơi nước cảnh tượng hỗn loạn ngoài sân. Bố tôi, với một chiếc giày trên chân và một chiếc đã mất tích đâu đó, đang chạy lảo đảo dưới màn mưa xối xả. Tiếng ông gọi tên Lạc Thư Vy vang lên thảng thốt, bị gió xé nát từng mảnh. Tôi biết ông sợ. Sợ cô con gái nuôi bé bỏng ấy gặp chuyện chẳng lành. Trái tim tôi chùng xuống, một cảm giác lạnh lẽo lan tỏa dù đang đứng giữa nhà. Có lẽ, tôi cũng đáng sợ như cơn mưa này trong mắt họ.

Cánh cửa phòng khách bật mở, kéo theo một luồng hơi ẩm lạnh buốt và tiếng bước chân vội vã. Mẹ tôi bước vào, đôi mắt đỏ hoe không phải vì gió, mà vì những giọt nước mắt vừa rơi. Hơi thở của bà gấp gáp, ngực lên xuống không đều. Bà nhìn tôi, ánh mắt chất chứa đầy sự mệt mỏi và một nỗi trách móc khó giấu. “Thư Di,” giọng bà khàn đặc, run rẩy, “Vy Vy là em gái con. Cả hai đứa đều là bảo bối trong lòng mẹ. Con… con không thể đối xử tốt với em một chút được sao?” Câu hỏi ấy như một nhát dao cùn, cứa vào chỗ đã sẹo. Tôi cảm thấy nghẹn ứ trong cổ họng. Họ luôn nhìn thấy sự ngoan cố của tôi, nhưng nào có thấy được vết thương đang rỉ máu trong lòng tôi.

Tôi cố hít một hơi thật sâu, để lấy lại chút bình tĩnh mong manh. “Là em ấy đối xử không tốt với con trước.” Tôi nói từng chữ một. “Em ấy nói con đã lấy trộm sợi dây chuyền của em ấy. Món quà sinh nhật bố mẹ tặng em.” Mỗi lời nói ra, tôi như nhìn thấy lại cảnh Lạc Thư Vy khóc lóc, chỉ tay về phía tôi với vẻ mặt tổn thương tột cùng trước mặt bố mẹ. Sự giả dối ấy khiến dạ dày tôi quặn lại. Nhưng tôi chưa kịp nói hết, chưa kịp kể về ánh mắt đắc thắng thoáng qua trong đôi mắt đẫm lệ của cô ta khi không có ai nhìn.

“Thôi!” Mẹ tôi đưa tay lên, một cử chỉ cắt ngang dứt khoát. Bà nhắm mắt lại, như đang tìm kiếm sự kiên nhẫn từ đâu đó. “Con hiểu cho mẹ. Vy Vy bây giờ… tâm lý em ấy không ổn định, thiếu cảm giác an toàn. Con là chị, con phải bao dung, phải nhường nhịn em nhiều hơn một chút.” Giọng bà nhỏ dần, như một lời cầu xin. Nhưng với tôi, đó là một mệnh lệnh bất công được ngụy trang dưới lớp vỏ tình cảm. Tôi chợt muốn cười, một nụ cười chua chát. Bao dung ư? Nhường nhịn ư? Cho đến khi nào?

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này thể hiện tài năng kể chuyện tâm lý tuyệt vời - cách tác giả xây dựng hình ảnh Lạc Thư Vy là "nạn nhân hoàn hảo" qua chi tiết ánh mắt đắc thắng thoáng qua giữa những giọt lệ, từ đó phơi bày bản chất thao túng ẩn sau vẻ ngây thơ. Sự mâu thuẫn giữa tình cảm gia đình và công bằng được dệt nên một cách vô cùng tinh tế.

📖 Chương tiếp theo

Con gái không còn im lặng chịu đựng, một bước đi táo bạo sẽ mở ra cuộc chiến công bằng mà gia đình không hề dự đoán trước.

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord