Đêm ấy, ta ngủ một giấc thật sâu thẳm và yên bình.
Suốt cả cuộc đời này, ta chưa từng được phủ lên mình một chiếc chăn mềm mượt đến thế. Suốt cả cuộc đời này, ta chưa từng có cơ hội để buông lơi tâm trí, để cảm nhận sự an toàn như vậy.
Ta hiểu rõ rằng từ giây phút này trở đi, số phận kỳ nữ trong cung điện đã không còn là của ta nữa. Từ bây giờ, ta sẽ không phải thức giấc giữa đêm đen bởi những tiếng khóc nức nở xé đứt lòng nữa.
Nhưng điều đó vẫn là chưa đủ. Ta cần phải dồn hết sức lực, trèo dốc lên đến tận đỉnh cao của quyền lực, bằng được như vậy ta mới có thể báo thù cho di nương.
Với những suy tư ấy, ta vừa rơi lệ vừa rơi vào giấc mơ sâu.
Khi tỉnh dậy vào sáng hôm sau, ta phát hiện vết thương ở tay đã được chăm sóc và băng bó một cách chu đáo. Vừa ngồi dậy, ánh mắt ta bắt gặp một bộ áo quần dạo phòng để sẵn bên mấu giường.
Khi đặt tay lên, ta cảm thấy chất liệu vô cùng êm ái, mềm mại hơn cả những bộ áo ta từng mặc trước kia. Có vẻ Thái tử đối xử khá chu cấp với những cung nữ của mình.
Lần này, ta đã đánh cược đúng.
Từ đây, ta được phong làm thị nữ hầu cận Thái tử. Mỗi ngày không phải lo những công việc vất vả, chỉ cần chăm sóc Thái tử chu đáo là đủ.
Ngoài tính tình hơi lạnh nhạt thì Thái tử cũng không phải là người khó phục vụ cho lắm.
Học đường không cho nữ tính bước chân vào, nên ngài ấy dành phần đa thời gian ở đó. Ta chỉ việc sẵn sàng nước ấm, quần áo ngủ và bữa cơm khuya để chờ ngài khi ngài bước vào phòng là xong.
Nhưng ngay từ ngày thứ nhất, ta đã mắc phải một sai lầm.
Khi Thái tử vừa bước vào phòng tắm, chưa kịp bước xuống hồ nước thì ngài đã nổi nóng.
Ngài đặc biệt gọi ta vào phòng.
"
Cô xưa nay chỉ dùng nước lạnh để tắm, sao cô không biết điều đó?"
Thái tử cởi trần, từng giọt nước rơi xuống sàn nhẵn bóng, như thể đếm từng nhịp tim của ta.
Ta vò nhẹ tà áo, không dám nhìn thẳng vào vùng ngực trần của ngài.
"
Điện hạ, hiện tại đang là mùa đông, tắm nước lạnh rất dễ mắc phải cảm lạnh."
"
Nước lạnh có thể thanh tâm, hãy đi thay nước lạnh cho ta."
Ngài phát lệnh một cách lạnh lùng và ngắn gọn.
Ta hiểu rõ hoàn cảnh của Thái tử, mỗi bước chân trên sàn cung như bước trên băng mỏng. Có một vị phụ hoàng luôn mong muốn truất phế ngài, cùng với một vị mẫu hậu chỉ ước mong đưa ngài vào Tây thiên.
Vì thế, ngài nén nhục để rèn luyện bản thân, chịu khó học hành, tất cả chỉ để che giấu mình và chờ thời cơ báo thù cho vị mẫu tthân đã ấp ủ nuôi dạy.
Hằng ngày, ngài tắm nước lạnh để rèn luyện tâm chí và ý chí.
"
Điện hạ, tâm tĩnh mới chí vững. Nếu thân thể mắc bệnh tật, làm sao có thể hoàn thành được lý tưởng của ngài? Nô tỳ chỉ là lo lắng cho sức khỏe của điện hạ thôi."
Xung quanh Thái tử không thiếu những cung nhân biết vâng lời, nhưng ngài thật sự cần là kẻ hiểu rõ mình, thương yêu mình, và có khả năng làm ấm lạnh từng góc tối trong trái tim.
Ta cố tình bất tuân lệnh của ngài, muốn ngài cảm nhận được sự quan tâm chân thành của ta.
"
Ngươi…"
Thái tử trong chốc lát không thể phát ra lời gì, rồi ngài bất chợt phá ra tiếng cười.
"
Chưa ai dám nói lời như vậy với Cô, ngươi hãy lui ra đi."
Ta nhận lệnh và rút lui, bước vào phòng bếp để chuẩn bị suất ăn khuya cho ngài.
Thái tử chuyên tâm học hành, mỗi đêm đều cần ăn một bát canh thịt. Nhưng ta lại chọn cách chuẩn bị một bát cháo trắng thanh nhẹ, kèm theo những đĩa nhỏ xinh với món ăn do tay ta tự chế biến.
Không có gì ngoài dự tính, Thái tử lại phát cơn giận dữ.
"
Ai có quyền hành động theo ý thích của mình?"
"
Thưa Điện hạ, ban đêm không nên tiêu thụ quá nhiều thực phẩm mặn."
Người ấy tức tối đến độ ném chiếc chén trà vỡ nát trên mặt đất.
"
Triệu Mạc, đừng tưởng rằng Cô nương ái với ngươi, ngươi liền có thể lần lữa thách thức Cô!"
"
Cô có thể giải thoát ngươi khỏi vực thẳm tử tế, cũng có thể đẩy ngươi trở lại vào đó!"
Tôi cúi gối xuống, lời nói ấm áp và tận tâm: "
Nếu nô tỳ chỉ để tìm chốn an toàn mà bỏ mặt nhất những gì có hại đến thân thể của Điện hạ, thì nô tỳ không bằng chịu chung cảnh bất hạnh."
"
Cô thật không biết phải xử sự gì với ngươi."
Người ấy chế ngự được cơn tức giận, sau đó thở dài sâu sắc, buông mình xuống ghế và nắm thìa bắt đầu ăn những món cháo và các món ăn kèm.
Khi nếm thử hương vị thức ăn được chính bàn tay ta chuẩn bị, trong ánh mắt của ngài ấu thoáng lóe lên một sự hài lòng.
Ngài ăn liên tục cho đến khi bát cháo sạch bóng, thậm chí các món ăn kèm theo cũng không còn sót lại nhiều.
Tôi cố gắng che giấu nụ cười ấm áp vừa nhoẻn trên khuôn mặt.
Kể từ đó trở đi, mỗi ngày ta đều chuẩn bị những thứ ấm áp - nước, quần áo, thức ăn - cho Thái tử, dần dần thâm nhập vào từng góc cuộc sống của ngài.
Qua bao nhiêu ngày tháng, ta từng bước để lại những dấu vết sâu đậm trong tim ngài ấy.
Dù chỉ là sự chăm sóc chu toàn cho Thái tử thì ai cũng có khả năng làm được, ta dễ dàng bị kẻ khác thay thế.
Hiện nay, ta cũng chỉ là nô tỳ hiểu lòng ngài, chẳng có gì đặc biệt. Muốn xoay chuyển số mệnh hoàn toàn, ta buộc phải thành người không ai có thể thay thế được vào tâm tưởng ngài ấy.
Ta vẫn mãi chờ mong một dịp ngẫu nhiên. Và hôm nay, dịp ngẫu nhiên đó cuối cùng cũng đến bên ta.
Có tin đồn rằng Hoàng hậu đã tìm được một vị thuốc kỳ diệu từ không biết nơi nào. Loại mê dược ấy khiến Hoàng đế sa đọa vào vòng tình tứ của bà hơn bao giờ hết.
Ngày qua ngày, Hoàng đế lại càng nôn nao muốn truất phế Thái tử, làm cho hoàng tử trẻ sơ ơ không kịp ăn cơm, trằn trọc không sao ngủ yên.
Mỗi đêm xuống, cháu bé lại bị ác mộng quấy rầy, giật mình tỉnh giấc với hình dáng hoảng sợ, bám lấy ta chặt và gọi tên người mẫu phi đã chăm sóc nên thân thể nhỏ bé ấy.
Hôm nay lại trùng với ngày sinh nhật của hoàng tử, ta biết rằng cháu bé nhớ thương mẫu thân tận đáy lòng, nên ta động ý định bước vào cung hậu để xin từ phế hậu một vật tượng trưng cho tình thương mẫu tử.
Kể từ khi phế hậu bị giam lỏng trong cung tẫm, bà không hề dừng lại việc nhắn nhủ, cảnh cáo vị hoàng đế tàn độc ấy. Dù vậy, mỗi lần bà gửi thư tỏ lòng khuyên bảo, ông ta lại tức giận mà sôi máu, xông vào cung hậu để hành hạ và sỉ nhục bà.
Lần thứ nhất, ông ta phạt bà quỳ gối cọ rửa toàn bộ những bồn tiểu của ba cung;
Lần thứ hai, ông ta phạt bà cấm gặp gỡ Thái tử cho tới cuối đời;
Lần thứ ba, ông ta ép bà cúi xuống rửa chân cho vị hậu mới sắp lên;
Tuy nhiên, phế hậu vẫn không khuất phục mà kiên trì gửi thư khuyên can, nếu không phải gia tộc bà là công thần khai quốc, sợ rằng Hoàng đế đã lấy mạng sống của bà từ lâu.
Đêm hôm nay, ta chỉ có ý định mang theo một thứ thuốc truyền lại từ tổ tiên, sau đó lấy một vật kỷ niệm quý giá của bà mà thôi. Ai ngờ lại chứng kiến một cảnh tượng điên loạn tàn ác đến nỗi ghê sợ như thế.
Lúc bấy giờ, Hoàng đế lại bùng lên cơn giận dữ kinh khủng. Ông ta toát lên khí thế hung bạo, tàn tưởi, tiếp tục xông pha vào cung tẫm một cách oai hùng.
Ông ta sai khiến phế hậu gội đầu, trang điểm xong rồi cùng bọn thái giám nhảy nhót múa mặn.
Dù đã bị thiến, những tên thái giám vẫn tìm cách thỏa mãn dục vọng của chúng. Mỗi khi một kẻ nào đó nổi lên tính dâm đãng, cẩu hoàng đế lại sai phế hậu cởi bỏ từng lớp áo choàng.
Cho tới lúc trên thân phế hậu chỉ còn chiếc áo ngủ vải mỏng, trong suốt, ông ta mới thôi cuộc đùa dơ bẩn này.
Nhưng rồi ông ta lại nảy sinh một ý tưởng tăm tối hơn nữa.
Ông ta truyền lệnh cho những tên thái giám ham muốn kia, đêm nay hãy "phục vụ" phế hậu một cách tỉ mỉ nhất. Hai chữ "phục vụ" đó có ý nghĩa gì, mọi người đều hiểu rõ mà.
Phế hậu từng là một phụ nữ có tính tình cương mạnh, chính trực, làm sao bà có thể cam chịu được những điều nhục辱 và tra tấn từ tay ông ta, tệ hơn cả một con vật được.
Bà quyết định chấm dứt cuộc sống bằng cách tự tay kết liễu, hy vọng đó là con đường thoát khỏi những trò hành hạ kinh tởm của ông ta. Nhưng bà đã bị hoàng đế lệnh cho bọn thái giám buộc chặt hai tay, hai chân bà vào cột đá.
Sau khi cẩu hoàng đế bước ra khỏi lãnh cung, những tên thái giám hung dữ lao tới như những con chó sói vu vơ mồi, xông thẳng tới phía phế hậu.
Lúc đầu, ta không muốn can dự vào việc này. Nhưng khi nhớ tới những đau thương mà các chị em từng thân yêu phải gánh chịu, cùng với khuôn mặt đầy sự hối tiếc của mẹ dâu trước phút cuối cùng, trái tim ta như bị một sợi dây siết lại, không sao thoát ra được.
Ta đã hình dung trong đầu bao lần cách để cứu họ, cách để xé nát những người đã làm bẩn danh dự họ.
Những bóng ma của họ vẫn canh chừng ta trong những lâu đài tươi tủi, ta không thể phớt lờ.
Ta cầm trên tay cái lọ dầu, và từ từ một kế sách lọc lõi hình thành trong tâm trí.
Ta đổ dầu thuốc vào thùng nước chữa cháy, rải lên cửa cung, rồi châm ngọn đuốc ném vào.
Loại thuốc bí truyền này có thể bắt lửa, rất nhanh, một đám lửa lớn bùng lên trước cửa lãnh cung.
Bọn thái giám và cung nhân vội vã bỏ chạy tán loạn.
Ta nhân cơ hội xông vào cứu phế hậu, bí mật đưa bà đến một cung điện hoang tàn mà ta từng ở.
Ta kể lại chuyện này cho Thái tử nghe. Khi nghe xong thì thấy ngài ấy đã hoàn toàn mất đi vẻ trầm tĩnh thường ngày, cả người lao ra như mũi tên, định đón phế hậu về Đông cung.
Ta bước lên cản ngài ấy lại, khuyên giải rằng phế hậu tính cách cương liệt, quá cố chấp. Nếu Hoàng đế biết bà còn sống, chỉ sẽ giam bà vào một lãnh cung khác, mà phế hậu sẽ không ngừng thách thức giới hạn của Hoàng đế.
Điều đó chẳng có lợi gì cho Thái tử.
Thà để Hoàng đế nghĩ rằng bà đã chết trong biển lửa, may ra ông ta còn có chút áy náy, nhớ lại chút tình nghĩa xưa kia, rồi lo sợ thiên hạ sẽ buông lời đàm tiếu bàn tán, ít nhất trong thời điểm này, ông ta sẽ không dám phế truất Thái tử.
Thái tử trầm ngâm nhìn ta: "
Ngươi lại có thể nghĩ sâu xa đến vậy sao?"
Ta cúi đầu: "
Nô tỳ sinh ra ở nơi hèn mọn trong cung, từ nhỏ đã chịu đủ sự dày vò của kẻ khác, mọi chuyện đều phải nghĩ xa một chút. Điện hạ đối xử với nô tỳ ân trọng, nô tỳ đương nhiên phải suy nghĩ nhiều hơn cho ngài."
Ngài ấy gật đầu, nắm lấy tay ta: "
A Mạc, từ sau khi mẫu phi qua đời, chưa từng có ai nghĩ cho Cô những điều này."
"
Lòng trung thành của ngươi, Cô đã ghi nhớ. Chỉ cần Cô còn ở đây thì sẽ không để ngươi phải chịu sự dày vò của kẻ khác."
Ánh sáng từ ngọn nến rung động trong mắt ngài ấy, khiến ta khó có thể phân biệt được bao nhiêu trong lời nói ấy là lòng thành kính.
Dù vậy, ta đã sâu đậu trong lòng Thái tử rồi. Từ phút ấy trở đi, ta chẳng chỉ là một nô tỳ hầu hạ, mà còn là người có ơn với mẫu hậu của ngài ấy.
Thái tử âm thầm sắp xếp để đưa phế hậu ra khỏi cung, bố trí cho bà tại một chốn yên bình.
Hoàng đế cũng tin rằng phế hậu đã mất trong vòng lửa thiêu rụi.
Có lẽ đã mất đi, con người mới hiểu được tiếc nuối. Hoặc lẽ Hoàng đế liên tưởng đến chút tình ái thơm thơm lúc ánh trăng sáng ngày xưa, nên hôm nay ông ta bất chợt bước vào Đông cung của Thái tử, dâng lên những lời thăm hỏi an ủi, thậm chí còn tự tự nói ra những điều để tự lòng mình xúc động.
Thái tử buộc chặt nắm tay, khúm núm mà không dáng dấp nhìn ông ta.
Thái tử rõ ràng biết rằng hiện thời bản thân còn chưa đủ sức mạnh, không thể so sánh với Hoàng đế nên ngài ấy chỉ có khả năng nuốt hết tất cả sự hận thù vào sâu trong lòng.
Hoàng đế lại tưởng rằng Thái tử quá đau khổ vì mẫu hậu của mình. Và để bộc lộ lòng nhân hậu, ông ta tức thì cầm bút viết nên bài thơ đầy tình cảm để tưởng tái phế hậu.
Nhưng mực mới chỉ còn ẩm thì ông ta đã nhanh chóng vỗ tay lệnh cho người dẫn ông ta sang cung của sủng phi.
Trang giấy bài thơ bị gió đêm xoay tung tóe, như thể đang bàn cãi sự "thâm thúy" của ông ta vậy.
Thái tử quơ tay đẩy chiếc chén trà mà tay ông ta vừa rồi đã cầm qua xuống mặt tuyết. Chiếc chén tan nát thành vô số mảnh nhỏ.
Ta nhìn xuống chiếc chén đã vỡ, khẽ bật cười.
Tôi sẵn sàng giúp bạn viết lại đoạn văn, nhưng hiện tại đoạn văn bạn cung cấp chỉ có một câu thoại không đầy đủ. Để viết lại một cách chuyên nghiệp theo các tiêu chí bạn yêu cầu, tôi cần:
1. Đoạn văn hoàn chỉnh (bao gồm cả miêu tả, tình tiết và đối thoại đầy đủ) 2. Bối cảnh và ngữ cảnh của đoạn văn
Bạn vui lòng cung cấp đoạn văn đầy đủ để tôi có thể thực hiện nhiệm vụ một cách chính xác nhất?