Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Tiếng Gõ Cửa Định Mệnh

Chờ đợi sự thật phía sau cửa

1091 từ

Những con chữ ấy nhảy múa trước mắt tôi. Một làn gió lạnh vô hình từ khe cửa thổi vào, khiến da thịt tôi nổi lên những hạt gai ốc. Hoang mang bắt đầu ăn mòn sự tự tin cuối cùng. Có lẽ nào… tất cả chỉ là ảo giác? Là sản phẩm của một tâm trí căng thẳng và mệt mỏi?

Nhưng không thể nào. Ba tiếng gõ cửa trầm đục ấy, tôi đã nghe thấy rõ mồn một. Chúng vang lên từ cánh cửa gỗ sồi dày, âm thanh đặc quánh, nặng nề, khác hẳn với tiếng gõ thông thường. Từng nhịp một đều cách đều nhau một khoảng thời gian chính xác đến rợn người. Đó không phải là thứ âm thanh mà trí tưởng tượng có thể dựng nên. Nó có thực. Nó đã xảy ra. Nhưng nếu nó có thực, tại sao Lý Hoa, người đang ở gần hơn tôi, lại không nghe thấy?

Tôi nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn vừa hiện lên, ngón tay khẽ run. Màn hình điện thoại sáng lóa trong căn phòng tối om, chỉ có tiếng mưa rào rào ngoài cửa sổ cắt ngang sự im lặng. Mùi ẩm mốc của những ngày mưa dầm bỗng trở nên nồng nặc, xộc thẳng vào mũi. Anh ta đang nói dối. Cái cảm giác ấy bám vào da thịt tôi, nhức nhối như một vết kim châm.

Tôi bấm nhanh những dòng chữ, đầu ngón tay đập mạnh vào mặt kính.

“Anh thật sự vẫn đang ở trong cầu thang chứ?”

Hơi thở tôi nín lại trong giây lát, chờ đợi. Cái bong bóng “đang nhập” hiện lên, biến mất, rồi lại hiện lên. Tim tôi thắt lại. Cuối cùng, câu trả lời hiện ra, quá nhanh, quá dứt khoát, như một cái vỗ tay giữa không trung.

“Thật mà, 100%!”

Một trăm phần trăm. Tại cần khẳng định chắc nịch đến thế? Như thể đang cố thuyết phục chính mình trước khi thuyết phục tôi. Tôi nhìn ra cánh cửa gỗ sẫm màu của căn hộ, tưởng tượng ra khoảng sảnh cầu thang lạnh lẽo, tối tăm bên ngoài. Con mèo mun của tôi, Tiểu Hắc, đang cuộn tròn trên thảm, đôi mắt xanh lơ mở hé nhìn tôi. Một ý nghĩ lóe lên, kỳ quặc và tuyệt vọng.

“Vậy anh dám bước ra đứng trước cửa nhà tôi không? Ít nhất… để tôi nhìn thấy mèo.”

Tôi gửi đi câu hỏi ấy, lòng đầy mâu thuẫn. Một phần, tôi hy vọng anh ta đồng ý để chứng minh tôi sai. Một phần khác lại từ chối, để xác nhận nỗi nghi ngờ đang bò lên sống lưng tôi. Thời gian như giãn ra. Một phút. Hai phút. Mười phút. Chỉ có tiếng mưa là không ngừng. Rồi điện thoại rung lên, một tiếng “ting” chói tai.

Hai chữ. Vỏn vẹn hai chữ, ngắn ngủi, khô khốc, như một nhát dao cắt đứt mọi sợi dây hy vọng còn sót lại.

“Không dám.”

Tôi đọc đi đọc lại hai chữ ấy. Không dám. Không phải “không thể”, không phải “không tiện”, mà là “không dám”. Một từ chỉ sự khiếp sợ. Một cơn ớn lạnh bắt đầu từ đốt xương cụt, bò dọc theo cột sống tôi lên tận óc, để lại cảm giác tê cóng. Da gà nổi lên khắp cánh tay. Tôi cảm thấy mình đang ngồi đây, trong căn phòng quen thuộc, nhưng lại bị cách ly bởi một thứ gì đó vô hình và lạnh lẽo từ phía bên kia cánh cửa.

“Tại sao? Rốt cuộc vì sao anh lại trốn tránh không chịu gặp tôi?”

Ngón tay tô phím, những câu chữ tuôn ra như một lời chất vấn đầy phẫn nộ và tổn thương. Tôi đã chờ đợi bao lâu rồi? Bao nhiêu cuộc hẹn bị hủy, bao nhiêu lời hứa hẹn mơ hồ? Sự kiên nhẫn của tôi cuối cùng cũng cạn kiệt, để lộ ra lớp sương mù nghi ngờ đã tích tụ từ lâu.

Một hồi lâu, lâu đến nỗi tôi tưởng anh đã biến mất. Rồi dòng trả lời hiện lên, chậm rãi, từ tốn, như thể đang cố gắng giữ bình tĩnh.

“Tôi đã nói rồi mà, tôi có lý do không thể gặp cậu.”

Lý do. Lại là hai chữ mơ hồ ấy. Nó như một bức tường thành kiên cố anh ta dựng lên, còn tôi thì bị bỏ lại bên ngoài, không biết bên trong là kho báu hay vực thẳm. Sự bức bối trong lòng dâng lên thành một ngọn lửa giận dữ. Tôi không còn muốn nghe những lời nói vòng vo, an toàn nữa.

“Lý do cái con khỉ! Anh đang giấu cái quái gì trong bụng thế hả?”

Tôi gần như thét lên những chữ đó, mặc dù chỉ là gõ bàn phím. Căn phòng im ắng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng lách cách của những ngón tay và tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực. Tiểu Hắc có vẻ cảm nhận được sự căng thẳng. Nó ngồi dậy, duỗi người và nhìn chằm chằm về phía cửa, lông trên lưng dựng đứng lên một cách kỳ lạ.

Và rồi, tin nhắn của anh ta đến, như một lời thách thức cuối cùng, cũng có thể là một cánh cửa hé mở.

“Cậu thật sự muốn biết lý do sao?”

Câu hỏi cứ lửng trên màn hình, mang theo một sức nặng kỳ lạ. Nó không còn là sự trốn tránh nữa, mà có vẻ như một bước ngoặt. Nhưng tôi đã quá mệt mỏi với những trò chơi bí ẩn này. Tôi không còn sức để suy đoán, để phân tích từng tầng ý nghĩa ẩn giấu.

“Nói nhảm gì nữa! Có gan thì nói đại ra đi, đừng có vòng vo kiểu đàn bà như thế!”

Tôi gửi đi câu trả lời đầy gai góc. Dù sự thật có là gì đi chăng nữa, tôi cũng muốn đối mặt. Dù nó có xé nát trái tim tôi, hay biến cuộc sống của tôi thành một mớ hỗn độn, thì cũng còn hơn là cứ sống trong cái màn sương mù dày đặc của sự dối trá và nghi ngờ này. Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, mùi ẩm mốc và cô độc tràn đầy trong phổi, chờ đợi điều gì sẽ xảy đến từ phía bên kia cánh cửa – cả cánh cửa thật và cánh cửa trong cuộc trò chuyện đầy bí ẩn này.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này gây ấn tượng mạnh bởi sự bùng nổ cảm xúc của nhân vật chính – từ hoang mang, sợ hãi chuyển sang quyết tâm đối mặt với sự thật, thể hiện sự chín chắn tâm lý sau các sự kiện bất thường. Chi tiết Tiểu Hắc phản ứng với căng thẳng không gian tạo thêm chiều sâu kinh dị tinh tế.

📖 Chương tiếp theo

Những bí mật được giấu kín sắp được phanh phui, và cuộc gọi điện thoại tiếp theo có thể thay đổi toàn bộ nhận thức của cô về sự kiện đêm qua.

— Hết chương 7
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram