Tôi đứng trước cổng Ủy ban, cảm giác như không khí xung quanh đang trở nên nặng nề hơn. Vừa rồi, một chiếc Maybach đen đã phanh gấp trước mặt tôi, và Tần Mặc Hàn đã lao xuống xe với sắc mặt tiều tụy đến đáng sợ.
Tôi nhìới cảm giác lãnh lãnh, như thể đang quan sát một người xa lạ. "
Vãn Vãn! – Anh sải bước chạy đến, giọng nói đầy lo lắng – Em không thể làm thế!"
Tôi cảm thấy một chút buồn cườói như vậy. "
Tôi không thể? – Tôi nhìn anh lạnh lùng, cố gắng giữ lại cảm xúc – Tần Mặc Hàn, anh không có tư cách ngăn cản tôi."
Tôi nghĩ về những gì đã xảá khứ, về sự gian dối và sự im lặng của anh ta.
"
I có! Tôi là chồng em!"
– Anh ta nói, nhưng tôi chỉ cảm thấy một sự căm ghét nhẹ trong lòng. "
Chồng? – Tôi bật cười, một nụ cười lạnh lùng – Một người chồng dùng tiền của vợ để nuôi nhân tình? Một người chồng giấu vợ suốt ba năm trời?"
Gương mặắng bệch, như thể anh ta đã bị tấn công bởi chính những lời nói của mình. Tôi tiếp tục, "
Vãn Vãn, Giang Thành đã kể hết với em rồi đúng không? Vậy thì em nên biết, anh là bị ép buộc…"
Nhưng tôi biết đó chỉ là một lời biện minh yếu ớt.
"
Bị ép buộc? – Tôi gằn từng chữ, cố gắng giữ lại giọng nói – Tần Mặc Hàn, anh có miệng mà! Chẳng lẽ ba năông có lấy một cơ hội để nói cho tôi biết sự thật? Anh đã chọn im lặng!"
Tôi cảm thấy một sự đau đớn sâu sắc, như thể lòng tôi đang bị xé ra thành từng mảnh.
Anh ta nói, "
Anh sợ em lo lắng…"
Nhưng tôi chỉ cảm thấy một sự khinh bỉ nhẹ. "
Lo lắng? – Nước mắt tôi lại trào ra, như thể tôi đang bị nhấn chìm trong biển nước mắt – Anh có biết ba năm qua tôi đã sống thế nào không? Tôi tự trách bản thân, tự nghi ngờ chính mình. Tôi nghĩ có thể là tôi chưa đủ tốt, chưa đủ yêu anh, hoặc tôi đã làm gì đó sai…"
Tôi cảm thấy một sự trống rỗng trong lòng, như thể tôi đang đứng trước một cái hố sâu. "
Anh để tôi sống trong sự dằn vặt ấy suốt ba năm trời!"
Tôi nghĩ về những gì đã xảy ra, về sự gian dối và sự im lặng của anh ta.
Tần Mặc Hàn muốn tiến lại gần tôi, nhưng bị Giang Thành chặn lại. "
Mặc Hàn, dừng lại đi. – Giọng Giang Thành lạnh lẽo, như thể anh ta đang đứng trên một tảng băng – Vãn Vãn đã chịu đủ tổn thương rồi."
Tôi cảm thấy một sự biết ơn nhẹ đối với Giang Thành, người đã đứng ra bảo vệ tôi.
Giang Thành nói, "
Tôi không tránh. – Anh ta không hề nhượng bộ, như thể anh ta đang đứng trước một bức tường – Từ hôm nay, tôi sẽ bảo vệ Vãn Vãn. Không để ai làm tổn thương cô ấy nữa, kể cả anh."
Tôi cảm thấy một sự yên tâm nhẹ, như thể tôi đã tìm được một người bạn đứng bên cạnh mình.
Hai người đàn ông đối đầu căng thẳng, chỉ thiếu chút nữa là lao vào đánh nhau. Tôi đứng giữa họ, cảm giác như tôi đang đứng trên một vực thẳm, không biết phải làm gì tiếp theo.
Tôi đứng trước cổng Ủy ban, tim đậìn Tần Mặc Hàn. Những năm qua, tôi đã cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng giờ đây, tất cả những cảm xúc bị kìm nén đã tràn ngập trong tôi.
Đủ rồi! – Tôi hét lên, tiếng nói của tôi vang vọng trong không gian – Hai người đủ rồi đấy! Tôi nhìn Mặc Hàn, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng những suy nghĩ về quá khứ đã khiến tôi cảm thấy đau đớn.
Mặc Hàn, chúng ta đã kết thúc rồi. Dù anh có lý do gì đi nữa, cũng không thể thay đổi được việc anh đã làm tổn thương tôi suốt ba năm qua. Tôi cảm thấy một luồng cảm xúc hỗn độn trong lòng, sự tức giận, sự đau đớn, và sự thất vọng.
Vãn Vãn, anh có thể bù đắp cho em… – Mặc Hàn nói, nhưng tôi không thể tin vào lời nói của anh.
Bù đắp bằng gì? Tiền à? – Tôi cười lạnh, cảm giác sự lạnh lùng của mình đang bao trùm lên tất cả – Anh quên rồi sao, số tiền đó vốn dĩ là của tôi. Hay anh định dùng mạng sống để bù đắp? Mạng của anh với tôi giờ chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Tôi cảm thấy sự kinh hoàng khi nghĩ về việc Mặc Hàn có thể nghĩ rằng tiền hoặc mạng sống có thể bù đắp cho những tổn thương anh đã gây ra.
Tần Mặc Hàn như bị sét đánh, cả người lảo đảo. Tôi nhìn anh, cảm thấy một chút tiếc nuối, nhưng tôi biết rằng tôi không thể quay lại.
Vãn Vãn, vậy còn quá khứ của chúng ta thì sao? Mười năm tình cảm, em nói bỏ là bỏ? – Mặc Hàn hỏi, nhưng tôi biết rằng quá khứ đã đi quá far.
Là anh đã bỏ trước. – Tôi quay người bước vào cổng Ủy ban, cảm giác sự tự do đang chờ đợi tôi – Từ khoảnh khắc anh chọn giấu tôi mọi chuyện, chúng ta đã kết thúc. Tôi nghĩ về tất cả những lần Mặc Hàn đã giấu tôi, những lần anh đã nói dối tôi, và tôi biết rằng tôi không thể tin vào anh nữa.
Lâm Vãn Vãn! – Tần Mặc Hàn gào lên phía sau – Nếu hôám bước vào đó, chúng ta thật sự sẽ không còn gì nữa! Tôi dừng bước, không quay đầu lại, cảm giác sự quyết tâm đang thúc đẩy tôi tiến về phía trước.
Chúng ta vốn dĩ đã không còn gì rồi. – Tôi nói, cảm giác sự thật đang được nói ra – Tôi biết rằng tôi đã làm đúng, và tôi sẽ không quay lại.
Nửa tiếng sau, tôi và Tần Mặc Hàn hoàn tất thủ tục ly hôn. Khi nhân viên dân sự đưa giấy chứng nhận ly hôn cho tôi, tôi thấy tay Tần Mặc Hàn run lên. Tôi cảm thấy một chút đau đớn, nhưng tôi biết rằng tôi đã làm đúng.
Mặc Hàn. – Tôi nhìn anh lần cuối, cảm giác sự thương tiếc đang tràn ngập trong tôi – ày hạnh phúc. Tôi biết rằng tôi sẽ không bao giờ Mặc Hàn, nhưng tôi cũng biết rằng tôi cần phải tiếp tục cuộc sống của mình.
Nói xong, tôi khoáành, không quay đầu lại mà bước ra khỏi Ủy ban. Phía sau, vang lên tiếng hét xé lòng của Tần Mặc Hàn.
Vãn Vãn! Vãn Vãn! – Mặc Hàn hét lên, nhưng tôi không quay lại. Tôi biết rằng tôi đã làm đúng, và tôi sẽ không quay lại.
Có những con đường, một khi đã chọn, thì mãi mãi không thể quay đầu. – Tôi nghĩ, cảm sự thật đang được nói ra – Tôi đã chọn con đường của mình, và tôi sẽ tiếp tục trên con đường đó.
Xe của Giang Thành đậu bên lề đường, anh mở cửôi, dịu dàng hỏi.
Đi đâu? – Giang Thành hỏi, cảm giác sự quan tâm đang tràn ngập trong tôi.
Về nhà anh. – Tôi nhìn anh, cảm giác sự thoải mái đang tràn ngập trong tôi – Giang Thành, em muốn bắt đầu cuộc sống mới. Tôi biết rằng tôi đã tìm được người đúng, và tôi sẽ bắt đầu cuộc sống mới với anh.
Tôi nhớ lại khoảnh khắc Giang Thành nở nụ cười, một biểu hiện tôi chưa từng thấy trong suốt ba năm qua. Đó là một nụ cười rạng rỡ, ấm áp, và nó đã làm tôi cảm thấy như đang được bao bọc trong một khôàn.
"
Được, chúng ta về nhà," tôi nói, cố gắng giữ cho giọng nói của mình ổn định.
Khi xe khởi động, tôi không thể không quay đầu lại nhìn qua gương chiếu hậu. Tần Mặc Hàn vẫn đứng đó, trước cổng Ủy ban, bất động như một pho tượng. Tôi cảm thấy một chút xóĩ về anh, về những gì chúng ta đã trải qua cùng nhau.
"
Tạm biệt, Tần Mặc Hàn," tôi thầm thì, như thể đang nói lời tạm biệt với một phần của mình.
"
Tạm biệt, mười năm thanh xuân của tôi," tôi tiếp tục, cảm giác như tuổi trẻ của tôi đang trôi qua dần dần.
Nhà của Giang Thành là một căn hộ hai phòng ngủ đơn giản, nhưng sạch sẽ và gọn gàng. Mỗi góc nhỏ đều toát lên sự kỷ luật của một người lính, một điều mà tôi luôn ngưỡng mộ.
"
Cứ tự nhiên nhé,"
Giang Thành nói, khi anh rót cho tôi ly nước. "
Vãn Vãn, nếu em hối hận..."
Tôi ngắt lời anh, cố gắng giữ cho giọng nói của mình ổn định. "
Em sẽ không hối hận. Giang Thành, em đã nói là hãời gian, em sẽ cố gắng yêu anh."
Giang Thành khựng lại, ánh mắt phức tạp. Tôi có thể thấy sự quan tâm và lo lắng trong mắt anh.
"
Vãn Vãn, anh không muốn em miễn cưỡng," anh nói, giọng nói mềm mại.
Tôi đứng dậy, bước đến gần anh. "
Không phải miễn cưỡng. Giang Thành, anh là một người đàn ông tốt, xứng đáng được yêu. Em chỉ cần thời gian... để trái tim mình thực sự buông bỏ Mặc Hàn."
Giang Thành nhẹ nhàng chạm tay lên má tôi, một hành động làm tôi cảm thấy ấm áp. "
Vậy thì anh sẽ đợi. Đợi đếật lòng yêu anh."
Tôi khẽ gật đầu, cảm thấy mệt mỏi. "
Em muốn ngủ một chút."
Giang Thành nói: "
Vào phòng anh mà nghỉ, anh sẽ ngủ ghế sofa."
Tôi từ chối: "
Không cần, chúng ta có thể cùng..."
Giang Thành ngắt lời tôi: "
Vãn Vãn. Anh đã nói sẽ đợi, thì sẽ thật sự đợi. Đợi đến ngày em yêu anh bằng cả trái tim."
Tôi cảm động đến đỏ cả mắt. Trên đời này, sao lại có người đàn ông tốt đến vậy? So với anh ta, Tần Mặc Hàn...
Tôi quyết định không nghĩ về nó nữa. "
Thôi, không nghĩ nữa," tôi thầm thì.
Tôi nằm trên giường Giang Thành, mùi hương dịu nhẹ của nước xả vải khiến tôi thấy bình yên hơn đôi chút. Nhưng rồi, điện thoại reo. Là cuộc gọi từ Tần Mặc Hàn.
Tôi nhớ lại giây phút tôi nhấn nút nghe, và giọng nói khàn đặc của Mặc Hàn vang lên, làm tôi không thể nhận ra ngay đó là anh.
Mặc Hàn, chúng ta đã đi đến bước đường cùng rồi, không còn gì để nói nữa, tôi đáp lại, cố gắng giữ cho giọng mình không rung lên.
Nhưng Mặc Hàn không chịu bỏ cuộc, anh nói rằng anh đã nhậầm và xin tôột cơ hội nữa, anh sẵn sàng côỗi và giải thích rõ mọi chuyện về Tô Như.
Tuy nhiên, tôi biết rằng đã quá muộn, những tổn thương mà anh gâôi không thể giải quyết bằng một lời xin lỗi đơn giản, tôi đáp lại, cố gắng giữ cho cảm xúc của mình không bị xáo trộn.
Đầu dây bêặng trong một lúc lâu, lâu đến mức tôi nghĩ rằng anh đã cúp máy, nhưng rồi giọên, kiên định hơn bao giờ hết.
Vãn Vãn, anh sẽ không từ bỏ đâu, anh sẽ chứấy tình cảm anh dàà thật, anh nói, và tôi cảm thấy một luồng cảm xúc phức tạp hỗn độn trong lòng.
Tôi cố gắng giữ cho giọng mình không rung lên, nhưng anh có thể nghe thấy sự không chắc chắn trong giọng tôi, Mặc Hàn, hãy dừng lại, tôi nói, cố gắng kết thúc cuộc gọi.
Nhưng anh không chịu bỏ cuộc, anh nói rằng anh sẽ giành lại tôi, và cuộc gọi kết thúc với một cái lặng lẽ khó chịu.
Tôi nằm trên giường, cảm xúc của tôi như đang bị kéo lê trên một con đường dài và gập ghềnh, tôi không biết phải làm gì, nhưng tôi biết rằng tôi phải tiếp tục đi tiếp.
Tiếng gõ cửa vang lên, và Giang Thành bước vào, mang theo một bát hoành thánh nóng hổi, anh nói rằng anh biết tôi chưa ăn sáng, nên anh nấu chút hoành thánh.
Cảm ơn anh, tôi nói, cố gắng giữ cho giọng mình không rung lên, và tôi đón lấy bát, cảm nhận được ấm áp của món ăn.
Cuộc gọi của Mặc Hàn à, Giang Thành hỏi, và tôi gật đầu, anh ấy nói sẽ không từ bỏ.
Gương mặt Giang Thành thoáng tối lại, nhưng tôi nhanh chóng ngắt lời, Giang Thành, một khi đã chọn anh, em sẽ không quay đầu lại, dù Mặc Hàn có làm gì, em cũng sẽ không thay đổi quyết định.
Giang Thành thở phào nhẹ nhõm, và chúng tôi tiếp tục trò chuyện, nhưng chuông cửa vang lên, làm gián đoạn câu chuyện của chúng tôi.
Tôi đứng ở cửa sổ, nhìn xuống dưới đường và thấy Tần Mặc Hàn đang ở đó, với một xe đầy những bông hoa hồng đỏ rực. Giang Thành bước vào phòng, khuôn mặt củái nhợt và đầy tức giận.
Tại sao vậy? – Tôi hỏi, trong khi mắt vẫn còn dán vào hình ảnh của Tần Mặc Hàn dưới đường.
Mặc Hàn đang ở dưới nhà, và ột xe đầy hoa hồng. – Giang Thành nói, giọng anh ta đầy sự khó chịu – Nói là muốn theo đuổi em trở lại. Vãn Vãn, có cần anh xuống đuổi anh ta đi không?
Tôi nhíu mày, cảm thấy không hiểu tại sao Tần Mặc Hàn lại làm như vậy. Tôi suy nghĩ một lúc, rồi lắc đầu.
Thôi, kệ anh ấy đi. Để anh ấy tự làm mệt chính mình. Rồi sẽ có lúc anh ấy chán. – Tôi nói, trong khi tâm trí của tôi đang cố gắng phân tích hành động của Tần Mặc Hàn.
Nhưng tôi đã đánh giá thấp sự cố chấp của Tần Mặc Hàn. Suốt một tuần liền, mỗi ngày anh đều đứng dưới nhà Giang Thành, với những món quà khác nhau. Có hôm là hoa hồng, có hôm là bánh ngọt tôi thích, có hôm chỉ đơn giản là đứng đó cả ngày, không nói gì.
Hàng xóm bắt đầu bàn tán. Ai cũng nói người đàn ông đẹp trai đứng dưới nhà kia đang theo đuổi cô gái tầng trên. Tôi cảm thấy không thoải mái khi mọi người biết về chuyện này, nhưng tôi không muốn làm gì để thay đổi tình hình.
Vãn Vãn, thế này không ổn đâu. – Giang Thành nhíu mày – Hay là mình chuyển chỗ ở?
Tại sao phải chuyển? – Tôi cười lạnh – Giang Thành, chúng ta đâu làm gì sai. Tại sao phải trốn? – Tôi nói, trong khi cảm thấy một chút tự tin và kiên quyết.
Đúng lúc đó, chuông cửa lại vang lên. Tôi cứ ngỡ lại là Tần Mặc Hàn, nhưng mở cửa ra lại thấy một người phụ nữ lạ. Cô ta rất đẹp, một vẻ đẹp yếu ớt, nhợt nhạt. Trong mắt còn đọng nước.
Cô là Lâm Vãn Vãn đúng không? – Cô ta cất giọng nhẹ nhàng – Tôi là Tô Như. – Cô ta nói, giọng cô ta đầy sự mềm mại và yếu đuối.
Tôi sững người. Thì ra đây là người phụ nữ khiến Tần Mặc Hàn phải gánh trên lưng gánh nặng suốt ba năm? Tôi cảm thấy một chút ngạc nhiên và tò mò.
Cô đến đây làm gì? – Tôi hỏi, trong khi mắt vẫn còn dán vào hình ảnh của Tô Như.
Tôi đến để xin lỗi. – Nước mắt Tô Như lăn dài – Vãn Vãn, xin lỗi cô. Tất cả là lỗi của tôi. Chính tôi đã phá hỏng cuộc hôn nhân giữa cô và Mặc Hàn. – Cô ta nói, giọng cô ta đầy sự đau khổ và hối hận.
Tôi không ngờ Tô Như lại chủ động tìm đến tôi. Tôi cảm thấy một chút bất ngờ và không biết phải nói gì.
Tôi nhìn Tô Như với sự ngạc nhiên và bất ngờ, cô ấy yếu hơn tôi tưởng tượng, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy cũ, nhưng vẻ đẹp của cô ấy vẫn nổi bật, không thể che giấu được. Không trách được Tần Mặc Hàn vì sao lại vì cô ta mà làm đến mức đó, tôi tự hỏi trong lòng.
Xin lỗi sao? Tôi hỏi với giọng điệu lạnh lùng, cố gắng giữ cho cảm xúc của mình không bị lộ ra ngoài. Tôi nhìn Tô Như với sự ngờ vực, không hiểu tại sao cô ấy lại nghĩ một lời xin lỗi có thể giải quyết tất cả mọi chuyện.
Tôi biết là không thể, Tô Như nói với giọng điệu mềm mại, cố gắng giữ cho nước mắt không chảy ra. Nhưng tôi nhất định phải nói, cô ấy tiếp tục, Vãn Vãn, Mặc Hàn chưa từng phản bội cô, suốt ba năm qua, anh ấy chỉ có thương hại và trách nhiệm với tôi, hoàn toàn không có tình yêu.
Thương hại và trách nhiệm? Tôi hỏi với giọng điệu cao hẳn lên, cảm xúc của tôi bắt đầu nổi lên. Dùng tiền của tôi để chữa bệnh cho cô, đó là thương hại và trách nhiệm sao? Tôi tự hỏi, không hiểu tại sao Tô Như lại nghĩ như vậy.
Tôi biết em hận tôi, tôi cũng hận chính mình, Tô Như nói với giọng điệu khóc, nước mắt của cô ấy bắt đầu chảy ra. Nếu không phải tôi uy hiếp anh ấy, thì anh ấy đã không… Cô ấy nói, nhưng không tiếp tục, như thể không muốn nói thêm.
Khoan đã, tôi nói, cố gắng giữ cho cảm xúc của mình không bị lộ ra ngoài. Cô thừa nhận đã uy hiếp anh ấy? Tôi hỏi, nhìn Tô Như với sự ngờ vực.
Tô Như gật đầu, đúng, tôi thừa nhận, cô ấy đã dùng chuyện năm xưa để ép anh ấy đưa tiền điều trị cho tôi. Nhưng Vãn Vãn, xin hãy tin tôi, Mặc Hàn yêu em là thật, cô ấy nói với giọng điệu mềm mại.
Thật sao? Tôi hỏi với giọng điệu phẫn nộ, cảm xúc của tôi bắt đầu nổi lên. Tô Như, nếu anh ấy thật sự yêu tôi, thì anh ấy phải nói sự thật với tôi, chứ không phải để tôi giày vò trong đau khổ suốt ba năm! Tôi tự hỏi, không hiểu tại sao Tần Mặc Hàn lại không nói sự thật với tôi.
Anh ấy sợ em lo lắng, Tô Như nói, nhưng tôi không cho cô ấy tiếp tục.
Đủ rồi! Tôi ngắt lời, cảm xúc của tôi đã đạt đến đỉnh điểm. Những lời này tôi nghe đủ rồi, Tô Như, rốt cuộc cô đến đây là để nói gì? Tôi hỏi, nhìn Tô Như với sự ngờ vực.
Tô Như hít sâu một hơi, lấy ra từ túi xách một xấp tài liệu, và đưa cho tôi. Đây là bản tường trình do tôi tự viết, thừa nhận tôi đã uy hiếp Mặc Hàn, cô ấy nói. Còn đây là toàn bộ sự thật về nhiệm vụ năm đó, Tô Như tiếp tục, đưa cho tôi một xấp tài liệu khác.
Khi tôi cầm lấy tài liệu, mắt tôi nhanh chóng lướt qua từng trang, và khuôn mặt tôi bắt đầu phản ánh sự phức tạp của tâm trạng tôi.
Tôi bắt đầu hiểu rằng sự thất bại của nhiệm vụ năm đó không phải là kết quả của sự chỉ huy sai lầm từ Tần Mặc Hàn, mà là do hành động phản bội của Tô Như khi cô ta làm lộ thông tin mật. Để bảo vệ bản thân, cô ta đã tạo ra bằng chứng giả mạo và đổ tất cả tội lỗi lên đầu Mặc Hàn.
Tôi nhìn Tô Như, sự hỏi trong tôi ngày càng lớn: "
Tại sao cô mới tiết lộ điều này bây giờ? Tại sao không nói sớm để Mặc Hàn biết được sự thật?"
Cô ta nhắm mắt lại, giọng nói nghẹn ngào: "
Bởi vì tôi ích kỷ. Tôi muốn Mặc Hàn nhớ đến tôi, dù chỉ là bằng cách này. Nhưng khi thấy hai ngườì tôi, tôi không thể chịu đựng được sự dằn vặt nữa."
Tay tôi run rẩy khi tôi nắm lấy tài liệu, tôi hiểu rõ ý nghĩa của những gì mà tài liệu này chứa đựng.
Nó có nghĩa là trong suốt ba năm qua, tất cả áp lực, tất cả đau khổ mà Mặc Hàn phải chịu đều là để bảo vệ tôi. Có nghĩa là anh ấy chấp nhận để tôi hiểu lầm, còn hơn để tôi phải lo lắng vì sự thật ấy.
Tôi cảm thấy một sự trống rỗng trong lòng, một cảm giác hỗn độn của tội lỗi và sự biết ơn. Tôi không biết phải làm gì, nhưng tôi biết rằng tôi phải tìm cách để sửa chữa những sai lầm, để giúp Mặc Hàn và để giúp bản thân tôi.
Tô Như mở mắt, nhìn tôi với sự cầu xin: "
Vãn Vãn, xin hãy giúp tôi sửa chữa sai lầm. Hãy giúp tôi làm cho mọi thứ trở lại đúng đắn."
Tôi nhìn cô ta, và tôi biết rằng tôi phải làm gì. Tôi sẽ giúp cô ta, và tôi sẽ giúp Mặc Hàn. Tôi sẽ làm mọi thứ để sửa chữa sai lầm, để giúp họ và để giúp bản thân tôi tìm lại sự yên tâm.