Hồng Trần Truyện
Tình Yêu Bất Ngờ

Chương 3

3088 từ

Tôi ngồi một mình trong căn phòng, vẫn còn nhớ rõ cuộc trò chuyện vừa xảy ra với Tô Như. Cô ấy đã đến gặp tôi với một bệnh tật không thể chữa khỏi, và chỉ còn sống được khoảng nửa năm nữa. Trong mắt tôi, Tô Như luôn là một người mạnh mẽ, nhưng bây giờ, tôi thấy sự yếu đuối và buồn bã trong đó.

Tôi nhớ lại những lời cô ấy nói: "

Bác sĩ nói tôi chỉ còn sống được khoảng nửa năm nữa. Cho nên, trước khi chết, tôi muốn trả lại những gì đã nợ hai người."

Giọng nói của Tô Như yếu ớt, nhưng vẫn đầy sự quyết tâm. Tôi không biết phải nói gì, chỉ im lặng và lắng nghe.

Tô Như tiếp tục: "

Vãn Vãn, em vẫn còn yêu Mặc Hàn phải không?"

Tôi không trả lời, nhưng nước mắt tôi đã lặng lẽ rơi xuống. Tô Như nhìn tôi với sự hiểu biết, "

Tôi nhìn ra được, em vẫn còn yêu anh ấy."

Câu nói của cô ấy như một mũi tên xuyên qua tâm hồn tôi, làm tôi nhớ lại tất cả những gì đã xảy ra giữa tôi và Mặc Hàn.

Tô Như nói tiếp: "

Vãn Vãn, đừng vì một người sắp chết như tôi mà phá hủy cả cuộc đời hai người."

Tôi cảm thấy như có một gánh nặng trên vai, nhưng Tô Như tiếp tục: "

Nhưng chúng tôi đã ly hôn rồi. Và hiện tại tôi đang ở bên Giang Thành."

Câu nói của tôi như một sự phản ứng tự nhiên, nhưng Tô Như đã chuẩn bị sẵn lời đáp: "

Đó chỉ là vì em đang chạy trốn."

Tôi cảm thấy như mình đang lạc lối trong một rừng tối, không biết phải đi đâu. Tô Như tiếp tục: "

Vãn Vãn, tình yêu thật sự không nên có quá nhiều hiểu lầm và tổn thương. Hãy cho Mặc Hàn một cơ hội, cũng là cho chính em một cơ hội."

Câu nói của cô ấy như một lời khuyên chân thành, làm tôi phải suy nghĩ lại về tất cả những gì đã xảy ra.

Tô Như đứng dậy chuẩn bị rời đi, nhưng tôi gọi cô lại: "

Khoan đã. Tô Như, tại sao cô lại làm vậy?"

Cô ấy quay đầu lại, trên gương mặt hiện rõ nụ cười thanh thản: "

Vì tôi muốn, trước khi chết, làm một việc đúng đắn. Thật ra… tôi chưa từng thật sự yêu Mặc Hàn. Tôi yêu chỉ là ký ức của tuổi trẻ mà thôi."

Câu nói của Tô Như như một sự thật đơn giản, nhưng nó làm tôi phải suy nghĩ lại về tất cả những gì đã xảy ra.

Sau khi Tô Như rời đi, tôi ngồi một mình trong căn phòng, cảm thấy như mình đang ở trong một thế giới khác. Tôi không biết phải làm gì, chỉ ngồi đó và suy nghĩ. Đột nhiên, tôi nghe thấy tiếng mở cửa, và Giang Thành bước vào. Anh nhìn thấy tập giấy trên tay tôi, và ánh mắt anh trở nên phức tạp: "

Em biết hết rồi?"

Tôi gật đầu, nước mắt không kìm được mà rơi mãi không dừng. Giang Thành bước đến gần tôi, nhưng tôi không biết phải nói gì, chỉ im lặng và để nước mắt chảy xuống.

Tôi bước ra khỏi thang máy, và không gian rộng lớn của Tập đoàn Tần thị hiện ra trước mắt tôi như một bức tranh đầy màu sắc và ánh sáng.

Tôi cảm thấy tim mình đang đập nhanh hơn, và tay cầm xấp tài liệu run rẩy không ngừng. Tôi không biết liệu tôi đã sẵn sàng để đối mặt với Tần Mặc Hàn hay chưa, nhưng tôi biết rằng tôi không thể lùi bước nữa.

Ba năm hiểu lầm đã tạo ra một khoảng cách lớn giữa tôi và Tần Mặc Hàn, và tôi không biết liệu chúng tôi có thể vượt qua được nó hay không. Nhưng tôi quyết tâm phải làm sáng tỏ mọi chuyện, phải biết được sự thật về những gì đã xảá khứ.

Tôi nhìn xung quanh, và thấy những người đi lại trong không gian rộng lớn này. Tôi cảm thấy mình như một người lạ, một người không thuộc về nơi đây. Nhưng tôi biết rằng tôi phải tiếp tục, phải đi tìm Tần Mặc Hàn và nói rõ mọi chuyện.

Tôi nhớ lại những lời của Giang Thành, những lời đã giúp tôi mạnh mẽ hơn. "

Tình yêu không phải ai đến trước thì người đó thắng. Nếu tráông ở nơi anh, thì có níu kéo cũng chẳng ai hạnh phúc."

Tôi biết rằng Giang Thành đã cho tôi một món quà quý giá, đó là sự tự do để theo đuổi trái tim mình.

Tôi cảm thấy một luồng gió nhẹ thổi qua mái tóc tôi, và tôi biết rằng tôi đã sẵn sàng để đối mặt với những gì sắp tới. Tôi sẽ đi tìm Tần Mặc Hàn, và sẽ nói rõ mọi chuyện. Dù kết quả có thế nào, tôi biết rằng tôi sẽ không hối hận.

Tôi bước tiếp, và thấy một người đàn ông đang đứng trước mặt tôi. Đó là Tần Mặc Hàn.

Anh đang nhìn tôi với một ánh mắt đầy kinh ngạc, và tôi có thể thấy được sự ngạc nhiên trong mắt anh. Tôi biết rằng anh không nghĩ rằng tôi sẽ đến đây, và anh cũng không biết được lý do tại sao tôi lại xuất hiện.

Tôi cảm thấy một chút hồi hộp, nhưng tôi biết rằng tôi phải nói rõ mọi chuyện. Tôi sẽ không lùi bước, sẽ không để những hiểu lầm trong quá khứ tiếp tục phá vỡ chúng tôi.

"

Tần Mặc Hàn," tôi nói, và giọng nói của tôi vang lên trong không gian rộng lớn này. "

Chúng ta cần phải nói chuyện."

Khi tôi bước vào tòa nhà, bảo vệ đã nhận ra tôi và chào hỏi: "

Chào cô, cô trở lại rồi à?"

Tôi chỉ gật đầu nhẹ, không nói thêm gì, vì tôi biết rằng mình cần giữ bình tĩnh trong cuộc gặp sắp tới.

Tôi bước vào thang máy và nhìn thấy gương mặt nhợt nhạt của mình phản chiếu trong gương, tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ tâm trí mình khỏi những lo lắng và suy nghĩ đang ồn ào trong đầu.

Tầng cao nhất, nơi văn phòng tổng giám đốc Tần Mặc Hàn đang chờ tôi, là nơi tôi sẽ phải đối mặt với sự thật và với chính mình.

Khi tôi bước vào văn phòng, Tần Mặc Hàn đang trong một cuộc họp trực tuyến, nhưng khi thấy tôi, anh sững người, và sau một vài giây, anh kết thúc cuộc họp.

"

Vãn Vãn, em tới rồi à?"

– Anh hỏi, ánh mắự chờ mong thận trọng.

Tôi không nói gì, chỉ đưản tường trình của Tô Như, một tài liệu quan trọng mà tôi hy vọng sẽ giúp anh hiểu được tình hình.

Tần Mặc Hàn cầm lấy tài liệu, lướừng trang, và sắc mặt anh dần dần chuyển thành kinh ngạc.

"

Tô Như… sao cô ấy lại làm vậy?"

– Anh hỏi, giọng anh đầy sự ngạc nhiên và lo lắng.

"

Vì cô ấy không muốn chúng ta vì cô ấy mà chia xa" – Tôi nhìn anh, và tôi có thể thấy sự đau khổ trong mắt anh – "

Mặc Hàn, tạưa bao giờ nóết tất cả những điều này?"

Tần Mặc Hàn đặt tài liệu xuống, từ từ bước về phía tôi, và tôi có thể cảm nhận được sự khó khăn trong giọói.

"

Vì anh sợ em lo lắng, sợ em bị tổn thương" – Giọng anh nhẹ nhàng, nhưng tôi có thể nghe thấy sự đau khổ và hối tiếc trong đó – "

Vãn Vãn, chuyện năm đó là vết nhơ trong cuộc đời anh. Anh không muốn em biết".

Tôi cảm thấy nước mắt tôi bắt đầu tuôn rơi, vì tôi hiểu rằng anh đã che giấu sự thật với tôâu.

"

Vậy nên anh thà để em hiểu lầm?"

– Tôi hỏi, và tôi có thể thấy sự hối tiếc trong mắt anh.

"

Anh nghĩ mình có thể giải quyết được mọi chuyện" – Anh nói, giọng anh đầy sự đau khổ – "

Anh nghĩ chỉ cần chữa khỏi bệnh cho Tô Như, cô ấy sẽ rút lui. Nhưng anh không ngờ lại khiến em phải chịu đựng nhiều đến vậy".

Tôi cảm thấy đau khổ và sự tổn thương trong lời nói của anh, và nước mắt tôi tuôn rơi nhiều hơn.

"

Mặc Hàn, anh có biết ba năm qua em đã sống thế nào không?"

– Tôi hỏi, và tôi có thể thấy sự đau khổ trong mắt anh – "

Em luôn hoài nghi bản thân, nghi ngờ liệu mình có đủ tốt, liệu có đủ yêu anh…"

.

"

Không phải vậy!"

– Tần Mặc Hàn vội nói, giọng anh đầy sự quyết tâm – "

Vãn Vãn, em là người phụ nữ tuyệt vời nhất thế gian này. Là anh không xứng với em".

Tôi đứng trước anh, mắt nhìn thẳng vào đôi mắt sâu sắc của Tần Mặc Hàn, và tôi không thể không cảm thấy một chút đau đớn trong lòỏi tôi tại sao lại không tin em, tại sao lại không tin rằng tôi sẽ cùng anh gánh vác mọi khó khăn trong cuộc sống này.

Tôi cảm thấy nghẹn ngào khi nói rằng, đã là vợ chồng thì phải cùng nhau vượt qua mọi khó khăn, và tạại không tin tôi, không tin rằng tôi sẽ luôn ở bên cạnh anh.

Im lặng bao trùm khôúng tôi, và tôi có thể cảm nhận được sự nặng nề trong không khí. Cuối cùng, Tần Mặc Hàn lên tiếng, và anh nói rằng vì anh yêu tôi quá nhiều, yêu đến mức không dám để tôi phải chịu bất kỳ tổn thương nào.

Nhưng tôi biết rằng, chính sự che giấu của anh mới là tổn thương lớn nhất với tôi. Chúng tôi đứng đối diện nhau, và không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Tôi có thể cảm nhận được sự giằng xé trong lòng mình, giữa tình yêu và sự tổn thương.

Tần Mặc Hàn đưa tay ra, và anh gọi tên tôi, Vãn Vãn. Anh hỏi rằng, chúng ta còn cơ hội không? Tôi nhìn bàn tay anh đang đưa ra, và tôi cảm thấy lòng mình đang run rẩy. Lý trí bảo rằng ba năm hiểu lầm đã để lại quá nhiều tổn thương, chúng tôi không thể quay lại như xưa.

Nhưại mách bảo, tôi vẫn còn yêu người đàn ông này, yêu sâu sắc và đầy cố chấp. Cuối cùng, tôi vẫn quyết định nắm lấy tay anh, và tôi nói rằng cả hai chúng ta đều sai. Anh sai vì không tin tôi, còn tôi sai vì không kiên định đến cùng.

Đôi mắt Tần Mặc Hàn sáng rực lên, và anh hỏi rằng, vậy chúng ta... Bắt đầu lại đi. Tôi nhìn anh, và tôi nói rằng nhưng Mặc Hàn, lần này, chúng ta không được giấu nhau bất cứ điều gì nữa.

Tần Mặc Hàn gật đầu thật mạnh, và anh thề rằng từ giờ trở đi sẽ không còn bất kỳ sự che giấu nào nữa. Anh ôm chầm lấy tôi, và tôi cảm nhận được sự run rẩy trong vòng tay anh. Tôi biết rằng, anh từng nghĩ mình đã mất tôi mãi mãi, và những ngày qua, anh sống trong hối hận, hối hận vì đã không sớm nói cho tôi biết tất cả.

Tôi cảm thấy ấm áp khi được anh ôm, và tôi biết rằng, chúng tôi sẽ bắt đầu lại, bắt đầu lại một cuộc sống mới, một cuộc sống mà chúng tôi sẽ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn, và không còn bất kỳ sự che giấu nào nữa.

Khi tôi đương đầu với khoảnh khắc quyết định, tôi cảm nhận được sự ấm áp từ người đàn ông bên cạnh mình, và mùi hương quen thuộc của anh ấy lại một lần nữa thổi bùng lên ngọn lửa trong trái tim tôi.

Tôần Mặc Hàn, mắt anh sáng lên bởi sự ngạc nhiên khi tôi nói: Chúng ta nên đi đăng ký kết hôn lại, Mặc Hàn.

Lời đề nghị của tôi khiến Tần Mặc Hàn lập tức buông tôi ra, đôi mắt anh đầy sự ngỡ ngàỏi: Thật sao?

Tôi gật đầu, nụ cười nhẹ nhàng trên môi: Thật. Nhưng lần này, chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu, học cách yêu thương nhau một lần nữa.

Tần Mặc Hàn đáp lại với sự phấn khích: Được! Anh sẽ đưa em đến Ủy ban nhân dân ngay bây giờ!

Đúng lúc đó, cánh cửa văn phòng mở rộng, và Giang Thành bước vào, gương mặt anh vẫn điềm tĩnh nhưng đôi mắt lạự không nỡ rời xa.

Anh hỏi tôi: Vãn Vãn, em đã tìm được câu trả lời cho mình rồi đúng không?

Tôi gật đầu, và nói: Giang Thành, cảm ơn anh.

Giang Thành bước đến trước mặt Tần Mặc Hàn, hai người đàn ông đứng đối diện nhau, không khí trở nên nặng nề.

Giang Thành nói với giọng trầm: Mặc Hàn, Vãn Vãn là một người phụ nữ tốt. Nếu anh còn làm tổn thương cô ấy, tôi sẽ không tha thứ cho anh.

Tần Mặc Hàn đáp lại với vẻ nghiêm túc: Tôi hiểu. Giang Thành, cảm ơn anh đã chăm sóc Vãn Vãn trong khoảng thời gian qua.

Giang Thành lắc đầu và nói: Không cần cảm ơn tôi. Vãn Vãn, hãy hạnh phúc nhé.

Anh quay lưng và bước đi, không hề ngoảnh lại, để lại tôi và Tần Mặc Hàn trong sự im lặng.

Nhìn bóng lưng Giang Thành, lòng tôi lại dâng lên một cảm giác day dứt, tôi nghĩ về người đàn ông tốt bụng này, người đã không ngừng ở bên cạnh tôi.

Tôi nghĩ: Người đàn ông tốt nhất trên đời này, tôi lại không thể ình yêu mà anh mong muốn, đó là một điều thật đáng tiếc.

Tần Mặc Hàn nắm lấy tay tôi, và nói: Vãn Vãn, đừng áy náy. Giang Thành là người tốt, anh ấy sẽ tìm được hạnh phúc thuộc về mình.

Tôi gật đầu, cố gắng không nghĩ về bóng lưng cô đơn của Giang Thành nữa, và tập trung vào tương lai phía trước cùng Tần Mặc Hàn.

Tôi đã quyết định rằng đây là lúc để tôi và Tần Mặc Hàn bắt đầu lại từ đầu, xây dựng lại mối quan hệ của chúng tôi.

Tôi nhìn anh và nói: "

Chúng ta nên đến Ủy ban nhân dân, chúng ta cần phải nghiêm túc lần này."

Anh gật đầu và trả lời: "

Ừ, chúng ta sẽ thật sự nghiêm túc lần này."

Khi chúng tôi đến Ủy ban, tôi và Tần Mặc Hàn đã điền lại đơn đăng ký kết hôn. Nhân viên tại đó nhìn chúng tôi với sự tò mò rõ ràng.

"

Các bạn... không phải vừa ly hôn tuần trước sao?"

- nhân viên hỏi.

Tần Mặc Hàn và tôi nhìn nhau, cả hai đều cảm thấy ngượng ngùng. Tôi đỏ mặt và giải thích: "

Chỉ là... chúng tôi đã giải quyết được một số hiểu lầm."

Nhân viên cười và nói: "

Giới trẻ bây giờ là vậy, cãi vã cũng là một phần của yêu thương."

Sau nửa tiếng, chúng tôi đã nhận lại cuốn sổ hồng với ảnh cưới mới. Khi nhìn tấm ảnh trên giấy đăng ký, tôi cảm thấy mọi chuyện như một giấc mơ.

Tần Mặc Hàn siết chặt tay tôi và nói: "

Vãn Vãn, hãy bắt đầu lại từ đầu nhé."

Tôi gật đầu và đáp lại: "

Ừ, nhưng Mặc Hàn, em có một điều kiện."

"

Điều kiện gì?"

- anh hỏi.

"

Em muốn yêu lại từ đầu," - tôi nhìn anh và nói - "giống như khi chúng ta mới quen nhau, bắt đầu lại từ con số không."

Tần Mặc Hàn ngẩn người trong giây lát, sau đó bật cười.

"

Được, vậy chúng ta giới thiệu lại từ đầu nhé," - anh nói.

Anh chỉnh lại cổ áo, đưà giới thiệu: "

Xin chào, tôi tên là Tần Mặc Hàn, rất vui được làm quen."

Tôi mỉm cười, nắm lấà đáp lại: "

Chào anh, tôi là Lâm Vãn Vãn, cũng rất vui được quen biết anh."

"

Cô Lâm, không biết tôi có vinh hạnh mời cô đi ăn tối không?"

- anh hỏi.

"

Tất nhiên là được, anh Tần," - tôi trả lời.

Chúng tôi như hai người vừa mới yêu, ước ra khỏi Ủy ban. Mặt trời đang lặn, ánh nắng cuối ngày kéo dài bóng của hai chúng tôi thật xa.

Tôi cảm thấy một cảm giác ấm áp và hạnh phúc khi đang bước đi bên cạnh Tần Mặc Hàn. Tôi biết rằng chúng tôi đã có một khởi đầu mới, và tôi rất mong chờ những gì sẽ xảương lai của chúng tôi.

Tôi vẫn nhớ như ngày hôm qua, Tần Mặc Hàn đã dẫn tôi đến một nhà hàng phương Tây, nơi chúng tôi từng có lần hẹn hò đầu tiên.

Tôà hỏi: Anh có nhớ không, đó là nơi chúng ta đã cùng nhau dùng bữa tối riêng tư lần đầu tiên, đã mười năm trôi qua.

Anh nhìn tôi với nụ cười nhẹ và nói: Tôi nhớ, lúc đó tôi còn hồi hộp đến mức cầm menu còn cầm ngược.

Bây giờ, anh cũng có vẻ hồi hộp, còn hơn cả lúc ấy, anh nói với giọng kıs counterpart.

Tôi cũng hiểu rõ cảm giác đó, vì tôi cũng đang cảm thấy tương tự, với sự hồi hộp và lo lắng lẫn trong lòng.

Chúng tôi từng yêu nhau, từng chia xa, và bây giờ lại quay về bên nhau, những cảm xúc ấy thật sự rất lạ lẫm và khó tả.

Vừa có cảm giác quen thuộc, vừa có cảm giác xa lạ, vừa háo hức, vừa lo sợ, tất cả đều trộn lẫn trong tâm trạng của tôi vào lúc này.

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio