Hồng Trần Truyện
Tình Yêu Bất Ngờ

Chương 4

2960 từ

Tôi nhìn sâu vào mắt anh, cảm nhận được sự thay đổi trong cách anh đối xử với tôi. – Tôi bắt đầu nói, giọng nói của tôi tràn đầy cảm xúc – Mặc Hàn, tôi muốn chúng ta cùng nhau xây dựng tương lai, một tương lai mà chúng ta có thể đối mặt với mọi thứ một cách thành thật và cởi mở.

Anh gật đầu, một vẻ nghiêm túc hiện lên trên khuôn mặt anh. – Được, tôi hứa sẽ luôn ở bên cạnh em, cùng em vượt qua mọi khó khăn.

Tôi tiếp tục, tâm trí tôi đầy những suy nghĩ về tương lai. – Thứ hai, tôi muốn tìm hiểu lại về anh, về quá khứ của anh, về những suy nghĩ và cảm xúc của anh. Tôi muốn hiểu rõ hơn về người đàn ông mà tôi đang yêu.

Anh nhìn tôi, mắt anh sáng lên với mộọng. – Tôi cũng muốn tìm hiểu lại về em, Vãn Vãn. Ba năm qua, em đã thay đổi rất nhiều, trở nên mạnh mẽ và độc lập hơn trước rất nhiều.

Tôi cảm nhận được sự ngưỡng mộ trong lời nói của anh, và tôi không thể không cảm động. – Đúng vậy, tôi không còn là người phụ nữ yếu đuối và dựa dẫm vào anh như trước đây. – Tôi nói, giọng nói của tôi đầy tự tin – Mặc Hàn, nếu anh đang tìm kiếm một người vợ ngoan ngoãn và nghe lời, thì có lẽ anh sẽ thất vọng.

Anh cười, một nụ cười ấm áp và chân thành. – Tôi không cần một người vợ ngoan ngoãn, Vãn Vãn. Tôi cần chính là em, một người phụ nữ có chính kiến, có cảm xúc và cả những cơn giận.

Tôi nhìn anh, cảm nhận được sự thay đổi trong cách anh đối xử với tôi. Anh không còn là người đàn ông lạnh lùng và xa cách như trước đây. – Mặc Hàn, chuyện của Tô Như…

Anh ngắt lời, giọng nói của anh đầy quyết tâm. – Đã kết thúc rồi, Vãn Vãn. Tôi vẫn sẽ tiếp tục chi trả chi phí điều trị của cô ấy, nhưng chỉ vậy thôi. Tôi đã nói rõ với cô ấy rồi, giữa chúng tôi không còn bất kỳ ràng buộc tình cảm nào.

Tôi cảm nhận được sự nhẹ nhõm trong lòng, biết rằng anh đã đặt sự quan tâm của tôi lên trên hết. – Em không có ý gì khác, Mặc Hàn. Chỉ là… nếu cô ấy cần giúp đỡ, chúng ta có thể cùng nhau hỗ trợ.

Anh nhìn tôi, mắt anh đầy kinh ngạc và sự ngưỡng mộ. – Vãn Vãn, em thật sự là một người phụ nữ tuyệt vời.

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể nói những lời như vậy, nhưng khi đối mặt với Tần Mặc Hàn, tôi cảm thấy cần phải trung thực với bản thân. – Tôi nói, cố gắng giữ giọng nói định – Em không phải là người dễ dàng tha thứ, nhưng em không muốn để quá khứ ảnh hưởng đến tương lai của chúng ta. Hơn nữa, Tô Như không còn nhiều thời gian, và em hy vọng cô ấy có thể rời đi trong sự thanh thản.

Tôi nhìn thấy sự xúc động sâu sắc trong mắt Tần Mặc Hàn, và tôi cảm thấy một chút xót xa. Anh ấy đã thay đổi rất nhiều, và tôi bắt đầu nhận ra rằng anh ấy đã trưởng thành hơn, biết trân trọng hơn, và quan trọng là anh ấy đã học được cách thể hiện cảm xúc.

Vãn Vãn, anh không biết em có đức gì, phúc gì mà có được người vợ như em. – Tần Mặc Hàn nói, giọng nói đầy cảm xúc – Anh cảm thấy may mắn khi có em ở bên cạnh.

Tôi cười và đáp lại anh ấy, cố gắng làm dịu không khí. – Chúng ta là vợ chồng mà, phải cùng nhau vượt qua tất cả. Chúng ta không thể để quá khứ ảnh hưởng đến tương lai của mình.

Bữa ăn tối hôm đó kéo dài rất lâu, từ khi trời còn sáng cho đến tận khuya. Chúng tôi nói rất nhiều, từ quá khứ đến hiện tại, và cả tương lai. Tôi cảm thấy như mình đã biết anh ấy hơn, và anh ấy cũng đã biết tôi hơn.

Sau bữa tối, Tần Mặc Hàn hỏi tôi, giọng nói ngập ngừng. – Tối nay… em định ở đâu?

Tôi biết anh ấy đang lo lắng điều gì, lo rằng tôi vẫn chưa thật sự chấp nhận anh. Nhưng tôi quyết định trung thực với bản thân và với anh ấy. – Về nhà của chúng ta đi. – Tôi đáp – Mặc Hàn, một khi em đã chọn bắt đầu lại với anh, thì sẽ không chạy trốn nữa.

Đôi mắt Tần Mặc Hàn sáng bừng, và tôi cảm thấy một chút hạnh phúc. – Thật sao? – Anh ấy hỏi, giọng nói đầy hy vọng.

Thật. – Tôi nắm lấy tay anh – Nhưng… tốốn ngủ phòng khách.

Gương mặt anh thoáng chút hụt hẫng, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. – Được thôi. Em muốn ngủ đâu cũng được.

Về đến nhà, nhìn mọi thứ quen thuộc, trong lòng tôi dâng lên một cảm giác khó tả. Ba năm trôi qua, ngôi nhà này không hề thay đổi. Như thể thời gian đã dừng lại ở khoảnh khắc chúng tôi hạnh phúc nhất.

Mặc Hàn. – Tôi quay lại nhìn anh – Tối nay, anh có thể ôm em được không? Chỉ là ôm thôi. Tôi cảm thấy cần được ôm ấp, cần được cảm nhận sự ấm áp của anh ấy.

Tôi nằm trong vòng tay của Tần Mặc Hàn, cảm nhận được sự dịu dàng và ấm áp từ anh. Mùi hương quen thuộc trên người anh mang đến cho tôi cảm giác an toàn, một cảm giác đã lâu không có.

Có lẽ, chúng tôi thật sự có thể bắt đầu lại từ đầu, như thể mọi thứ đã xảy ra trước đó chỉ là một giấc mơ xấu.

Khi tỉnh dậy vào sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi mùi thơm của đồ ăn đang được nấu trong bếp. Bước vào bếp, tôi thấy Tần Mặc Hàn đang rộn với công việc nấu ăn, mặc một chiếc tạp dề và trông vô cùng ấm áp.

"

Em tỉnh rồi à?"

– Anh quay đầu lại nhìn tôi với nụ cười nhẹ – "

Ngủ thêm chút nữa cũng được, sắp xong rồi."

"

Em không buồn ngủ nữa."

– Tôi tiến lại gần, cố gắng không để lộ cảm xúc – "

Có cần em giúp gì không?"

Tần Mặc Hàn lắc đầu. "

Không cần đâu, em cứ ngồi chơi."

Tôi ngoan ngoãn ngồi xuống, nhìn anh đang bận rộn với công việc, và trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp. Khoảnh khắc như thế này, với anh và tôi cùột không gian ấm áp, là điều em từng mơ ước mỗi ngày.

"

Mặc Hàn," – Tôi đột nhiên lên tiếng, cố gắng giữ bình tĩnh – "

Anh đã từng hối hận chưa?"

Tần Mặc Hàn ngừng tay, quay lại nhìn tôi với sự tò mò. "

Hối hận gì?"

"

Hối hận vì đã cưới em," – Tôi nói, cố gắng không để lộ cảm xúc – "

Nếu không có em, có lẽ anh sẽ không bị Tô Như uy hiếp, cũng không phải chịu nhiều áp lực như vậy."

Tần Mặc Hàn bước đến, ngồi xổm trước mặt tôi, và nhìn tôi với sự chân thành. "

Vãn Vãn, anh chưa bao giờ hối hận vì đã cưới em."

– Anh nói, tay anh nắm lấy tay tôi – "

Nếu không có em, cuộc sống của anh không còn ý nghĩa gì cả. Ba năm vừa rồi, đau khổ là do chính anh gây ra, không liên quan gì đến em."

Tôi cảm thấy một luồng cảm xúc dâng lên, và tôi biết rằng tôi không thể giữ im lặng nữa. "

Nhưng mà..."

Tần Mặc Hàn cắt đứt lời tôi. "

Không có nhưng gì hết."

– Anh nói, nhìn tôi với sự quyết tâm – "

Vãn Vãn, em là điều đẹp đẽ nhất trong đời anh. Làó thể hối hận được?"

Mắt tôi đỏ hoe, và tôi biết rằng tôi không thể giấu cảm xúc của mình nữa. "

Mặc Hàn, em yêu anh," – Tôi nói, tiếng nói của tôi run rẩy – "

Đây là lần đầu tiên, kể từ khi chia xa, em nói lại ba từ ấy với anh."

Tần Mặc Hàn nhìn tôi, và tôi có thể thấy sự hạnh phúc và tình yêu trong mắt anh.

Tôi vẫn còn nhớ như in giây phút Tần Mặc Hàn nắm lấy tay tôi, xúc động đến mức không thể nói thành lời, và anh đặt nhẹ một cái hôn lên mu bàn tay tôi. Đó là một cử chỉ đơn giản, nhưng nó lại mang đến cho tôi một cảm giác ấm áp và an toàn.

Anh cũng yêu em, Vãn Vãn, Tần Mặc Hàn nói, giọng anh rung động bởi cảm xúc. Yêu hơn bất kỳ thời điểm nào trong cuộc đời này. Lời anh nói như một lời thề, và tôi có thể cảm nhận được sự chân thành trong giọng anh.

Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên, phá vỡ không khí ấm áp giữa chúng tôi. Tần Mặc Hàn nhíu mày, có vẻ không hài lòng với sự gián đoạn này. Sáng sớm thế này, ai có thể đến được chứ? anh hỏi, nhưng không chờ đợi câu trả lời, anh đã đi mở cửa.

Tôi đ, và khi chúng tôi mở cửa, tôi thấy một chàng trai trẻ đang đứng ngoài cửa, trên tay ôm một bó hoa đẹp mắt. Cậu ta hỏi: Xin hỏi, cô Lâm Vãn Vãn có ở đây không? Giọng Tần Mặc Hàn có chút lạnh lùả lời: Cô ấy ở đây. Cậu là ai?

Chàng trai trẻ giới thiệu mình là Tô Thần, em trai của Tô Như, và anh nói rằng chị gái anh đã nhờ anh đến. Tôi bước lên và chào Tô Thần, hỏi cậu có chuyện gì. Tô Thần đưa bó hoa cho tôi và nói rằng chị gái anh muốn gửi lời cảm ơn vì sự tha thứ của tôi, và hiện giờ chị ấy đã nhập viện và muốn gặp tôi một lần.

Tôi nhận lấy bó hoa, và khi tôi ngửi thấy mùi hoa hồng trắng, tôi cảm thấy một cảm giác buồn bã. Hoa hồng trắng mang ý nghĩa tôn trọng và tình yêu thuần khiết, nhưng trong tình huống này, nó lại mang đến cho tôi một cảm giác đau đớn.

Tô Thần nói rằng bệnh tình của chị gái anh đã xấu đi, và bác sĩ nói rằng có lẽ chỉ còn vài ngày nữa thôi. Tôi và Tần Mặc Hàn nhìn nhau, và trong mắt chúng tôi đều là cảm xúc khó tả. Chúng tôi quyết định đến thăm Tô Như tại bệnh viện.

Một tiếng sau, chúng tôi có mặt tại bệnh viện, và khi chúng tôi vào phòng của Tô Như, tôi thấy cô ấy nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, trắng bệch như tờ giấy. Nhưng mặc dù tình hình của cô ấy rất nghiêm trọng, tinh thần của cô ấy vẫn khá ổn.

Thấy chúng tôi vào, Tô Như cố gắng ngồi dậy và nói: Vãn Vãn, Mặc Hàn, hai người đến rồi. Tôi bước đến bên giường, nhẹ giọng hỏi: Tô Như, chị cảm thấy sao rồi? Cô ấy mỉm cười và nói: Cũng ổn. Vãn Vãn, thấy hai người quay lại bên nhau, chị thật sự rất vui.

Tôi cảm thấy một cảm giác ấm áô Như nói như vậy, và tôi biết rằng tôi phải cố gắng làm cho cô ấy cảm thấy thoải mái hơn trong những ngày cuối cùng của cuộc đời cô ấy. Việc điều trị của cô ấy...

Tôi vẫn nhớ như ngày hôm qua, khi Tô Như nói với tôi rằng đã ngừng rồi. Cô ấy lắc đầu và nói rằng bác sĩ đã nói điều trị tiếp cũng không có ý nghĩa gì, và cô ấy không muốn làm phiền ai thêm nữa. Tôi cảm thấy bối rối và muốn tìm cách giúp đỡ, nhưng Tô Như đã nắm lấy tay tôi và nói rằng cô ấy đã sống đủ rồi, và ba năm qua cô ấy đã sống trong dằn vặt và tội lỗi, giờ cuối cùng cũng được giải thoát.

Khi tôi nhìn vào mắt Tô Như, tôi thấy sự chấp nhận và yên bình trong đó. Dù sao đi nữa, cô ấy cũng là một con người, một sinh mạng, và tôi không thể không cảm động trước quyết tâm của cô ấy. Tôi nhớ lại những lần chúng tôi gặp nhau, và cách Tô Như luôn cố gắng làm điều đúng đắn, dù cho điều đó có khó khăn đến đâu.

Tôi quyết định hỏi Tô Như một câu hỏi mà tôi đã muốn hỏi từ lâu: "

Tô Như, chị có muốn làm bạn với em không?"

Tô Như ngẩn ra một lúc, rồi nước mắt rưng rưng. "

Vãn Vãn, em thật sự muốn làm bạn với chị sao?"

Cô ấy hỏi lại, và tôi gật đầu thật mạnh. "

Em muốn. Tô Như, mọi chuyện đã qua rồi. Em không trách chị nữa."

Tô Như bật khóc và nói: "

Cảm ơn em, Vãn Vãn. Chị đã làm rất nhiều điều sai trái, nhưng gặp được em vào những ngày cuối đời, chị cảm thấy thật may mắn."

Tôi cảm thấy ấm áp trong lòững lời đó, và tôi biết rằng tôi đã làm đúng đắn khi quyết định làm bạn với Tô Như.

Tần Mặc Hàn cũng tiến lại gần và nói: "

Tô Như, nếu chị cần gì, cứ nói với chúng tôi."

Nhưng Tô Như chỉ nhìn chúng tôi và nói: "

Chị không cần gì cả. Chị chỉ hy vọng hai người hạnh phúc. Đó là sự đền bù lớn nhất cho chị rồi."

Chúng tôi ở lại bệnh viện cả ngày hôm đó, và Tô Như kể rất nhiều chuyện về quá khứ, về những điều tiếc nuối, và cả những ước mơ còn dang dở.

Khi Tô Như hỏi tôi và Tần Mặc Hàn về việc có em bé, tôi cảm thấy ngạc nhiên. Chúng tôi chưa từng bàn về chuyện đó, và tôi không biết phải trả lời như thế nào. Nhưng Tô Như chỉ mỉm cười và nói: "

Con cái là món quà của ông trời. Hai người phải trân trọng đấy nhé."

Tôi biết rằng Tô Như đang cố gắng truyền tải một thông điệp quan trọng, và tôi quyết định ghi nhớ những lời đó.

Cuối cùng, Tô Như ra đi trong giấc ngủ, và tôi cảm thấy mất đi một người bạn quý giá. Về sau, khi tôi nghĩ lại về những ngày cuối cùng của Tô Như, tôi biết rằng cô ấy đã để lại một dấu ấn sâu sắc trong lòng tôi, và tôi sẽ luôn nhớ đến những lời khuyên và tình bạn mà cô ấy đã dành cho tôi.

Khi tôi nhìn lại, cô ấy đã ra đi mà không lại bất kỳ một dấu vết đau buồn nào, chỉ còn lại trên môi là một nụ cười nhẹ nhàng và yên bình.

Tôi nhớ lại hình ảnh Tô Thần, anh ấy khóc rất nhiều, và chúng tôi đã ở bên cạnh cậu ấy cho đến khi cậu ấy bình tĩnh lại và có thể đối mặt với nỗi đau của mình.

"

Tô Thần, nếu cần gì, đừng ngần ngại liên hệ với chúng tôi bất cứ lúc nào," tôi nói với cậu ấy, cố gắng truyền tải sự quan tâm và hỗ trợ của mình.

"

Cảm ơn chị Vãn Vãn," giọng nói của Tô Thần nghẹn ngào, đầy cảm xúc – "

Chị em đã nói đúng, chị thật sự là một người tốt, luôn quan tâm và giúp đỡ người khác."

Trên đường về nhà, tôi và Tần Mặc Hàn đều im lặng, mỗi người đều chìĩ của mình.

"

Em đang nghĩ gì vậy?"

anh hỏi tôi, như thể anh có thể cảm nhận được sự sâu sắc trong tâm trí tôi.

"

Em đang nghĩ về ý nghĩa của cuộc sống," tôi trả lời, cố gắng thể hiện suy nghĩ của mình – "

Tô Như đã rời đi, nhưng trước khi đi, cô ấy đã làm được một điều tốt đẹp cuối cùng cho chúng ta, và có lẽ đó chính là lý do tồn tại của cô ấy."

Tần Mặc Hàn nắm chặt tay tôi, như thể anh muốn truyền tải sự quan tâm và đồng cảm của mình.

"

Đúng vậy," anh nói – "

Vãn Vãn, chúng ta phải trân trọng những gì đang có, và không bao giờ để mất đi những điều quan trọng."

Tôi gật đầu, như thể tôi đã tìm thấy câu trả lời cho câu hỏi của mình.

"

Ừm, Mặc Hàn, mìé," tôi nói, như thể đó là một quyết định đã được suy nghĩ kỹ lưỡng.

Tần Mặc Hàn nhìn tôi với đôi mắt đầy xúc động, như thể anh chưa bao giờ tưởng tượng được một tương lai như vậy.

"

Thật không?"

anh hỏi, như thể anh muốn xác nhận lại quyết định của tôi.

— Hết chương 4
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio