Tôi vẫn giữ nguyên tư thế, không quay đầu lại, nhưng tai tôi như bị kim đâm, mỗi lời nói đều như một vết thương mới.
“Ít ra còn có con trai đứng về phía mình,” giọng nói đó vẫn vang vọng trong tâm trí tôi, như một lời nhạo báng.
Tôi nâng ly trà lên, nhấp một ngụm nhỏ, vị đắng tràn xuống cổ họng, giống hệt như hai mươi năm tôi nuốt nước mắt vào trong, từng giọt nước mắt như một sự nhắc nhở về những đau khổ tôi đã trải qua.
Đúng lúc ấy, Lâm Vi bước tới, tang phục đen ôm sát thân hình mảnh mai của cô, gương mặt tái đi vì khóc, đôi mắt đỏ hoe, giọng mềm như bông:
“Chị… em biết chị hated em, nhưng anh Triết đã mất rồi… chị đừng làm Gia Ngôn khó xử nữa,” cô nói, như đang cố gắng tìm một sự đồng cảm từ tôi.
Tôi ngẩng lên nhìn cô ta, ánh mắt bình thản, nhưng trong lòng tôi đang bùng nổ một cơn giông bão, tôi cảm thấy một sự bất công, một sự oán giận đối với cô ta.
“Khó xử?” Tôi hỏi lại, như đang hỏi chuyện của ai khác, nhưng thực ra, tôi đang cố gắng tìm một sự giải thích cho những hành động của cô ta. “Cô nghĩ tôi có thể làm nó khó xử bằng cách nào?”
Lâm Vi cắn môi, khóe mắt lại rịn nước, như đang cố gắng kìm nén một sự đau khổ, một sự quẫn bách.
“Chị có thỏa thuận gì đó… ‘Thanh toán’… chị nói trước mặt mọi người… em sợ… sợ chị sẽ làm…” cô ta nói, nhưng tôi có thể cảm nhận được một sự sợ hãi, một sự lo lắng trong giọng nói của cô.
Ngay sau lưng, Thẩm Gia Ngôn lập tức bước tới chắn trước Lâm Vi như một phản xạ, như đang cố gắng bảo vệ cô ta khỏi tôi.
“Mẹ!” Nó thấp giọng, nhưng đầy cảnh cáo, như đang cố gắng ngăn chặn tôi. “Hôm nay là tang lễ của ba. Mẹ đừng gây chuyện,” nó nói, nhưng tôi có thể cảm nhận được một sự bất an, một sự lo lắng trong giọng nói của nó.
Tôi cười nhạt, một nụ cười vô cảm, như đang cố gắng che giấu một sự đau khổ, một sự oán giận.
“Yên tâm. Tôi không gây chuyện,” Tôi nói, như đang cố gắng trấn an nó, nhưng thực ra, tôi đang cố gắng tìm một sự giải thoát, một sự thoát khỏi những đau khổ của tôi. “Tôi chỉ đến dự tang lễ chồng tôi. Xong rồi, tôi đi,” tôi nói, như đang cố gắng kết thúc một sự kiện, một sự kết thúc của một giai đoạn trong cuộc đời tôi.
Gia Ngôn sững lại, như đang cố gắng hiểu tôi, nhưng tôi có thể cảm nhận được một sự bất an, một sự lo lắng trong mắt nó, như đang cố gắng tìm một sự giải thích cho những hành động của tôi.
“Mẹ… mẹ định đi đâu?” nó hỏi, như đang cố gắng tìm một sự giải đáp, một sự hiểu biết về tôi.
Tôi nhìn thẳng vào mắt nó, như đang cố gắng tìm một sự kết nối, một sự hiểu biết giữa chúng tôi, nhưng trong mắt nó, tôi chỉ thấy một sự lạnh lùng, một sự xa cách, giống hệt như cha nó.
“Tới chỗ cần tới,” Tôi nói, như đang cố gắng kết thúc một sự kiện, một sự kết thúc của một giai đoạn trong cuộc đời tôi.
Tôi bướười họ, đi thẳng ra khỏi linh đường, như đang cố gắng tìm một sự giải thoát, một sự thoát khỏi những đau khổ của tôi.
Ngoài cửa, gió lạnh luồn vào cổ áo, như đang cố gắng làm tôi thức tỉnh, làm tôi biết rằng tôi vẫn còn sống, vẫn còn có một cuộc đời để tiếp tục.
Tôi kéo áo khoác lên, nhìn trời xám xịt như sắp mưa, như đang cố gắng tìm một sự kết nối, một sự hiểu biết giữa tôi và thế giới xung quanh.
Điện thoại của tôi reo lên, làm tôi giật mình.
Luật sư Giang đang gọi.
Tôi nhấp vào nút nhận cuộc gọi.
“Chủ tịch Tô, mọi thủ tục đã được hoàn tất. Bên phía đối phương đang bắt đầu hoảng loạn,” luật sư Giang thông báo.
“Hoảng loạn là điều họ xứng đáng,” tôi trả lời, giọng tôi vẫn bình tĩnh dù trong lòng đang ngập tràn sự phẫn uất. Tôi nhìn ra dòng người đi lại náo nứễ, suy nghĩ về việc họ sẽ phải đối mặt với hậu quả của những hành động sai lầm.
“Cho họ biết thế nào là mất trắng,” tôi nói, nhấn mạnh vào mỗi từ.
“Vâng, thưa chủ tịch. Theo đúng thỏa thuận ‘Thanh toán’, toàn bộ tài sản đứng tên ông Thẩm trước thời điểm chuyển nhượng đã bị phong tỏa do có dấu hiệu tranh chấp và tẩu tán. Ngoài ra, quỹ tín thác cũng đã kích hoạt điều khoản rút quyền thụ hưởng,” luật sư Giang giải thích.
Tôi nhắm mắt một giây, để những suy nghĩ và cảm xúc hỗn độn trong lòng tôi lắng xuống.
Tôi nhớ lại tối đó, hai mươi năm trước, khi Thẩm Triết quỳ xuống trước mặt tôi trong căn nhà thuê chật hẹp, nắm tay tôi và thề thốt:
“Niệm Niệm, anh sẽ không để em thiệt. Sau này có gì cũng là của em.”
Tôi đã tin anh ta, và vì thế, tôi đã dùng tiền của mình, nhà của mình, quan hệ của mình để nâên, biến một kẻ tay trắng thành “tổng giám đốc Thẩm” mà hôm nay người ta tiếc thương.
Và anh ta đã trả tôi bằng cách chuyển sạch tài sản cho mối tình đầu của mình.
Anh ta tưởng mình khôn, nhưng không ai nhắằng tôi từng là người viết hợp đồý.
Tôi mở mắt, nhìn thẳng về phía linh đường lần cuối, cảm nhận sự lạnh lùng và quyết tâm trong lòng.
“Luật sư Giang,” tôi nói, “bước tiếp theo là gì?”
“Bước tiếp theo là thông báo cho ngân hàng, đối tác, và hội đồng quản trị. Khi dòng tiền bị chặn, công ty sẽ lộ ra các khoản vay ngầm và bảo lãnh cá nhân của ông Thẩm. Người kế thừa nghĩa vụ theo luật sẽ là người nhận di sản,” luật sư Giang giải thích.
Tôi bật cười khẽ, cảm thấy một sự giải thoát trong lòng.
“Di sản?” Tôi lẩm bẩm. “Anh ta để lại cho họ cái gì?”
“Để lại nợ,” luật sư Giang đáp. “Và một cái bẫy.”
Tôi tắt máy, cảm nhận sự nhẹ nhõm và quyết tâm trong lòng, sẵn sàng đối mặt với những thử thách tiếp theo.
Tôi đứng dưới bầu trời u ám, điện thoạên với một số lạ.
Tôi đưa nó lên tai, và giọng nói run rẩy của Thẩm Gia Ngôn vang lên:
“Mẹ ơi, mẹ làm gì vậy? Tài khoản của dì Lâm bị khóa rồi, và thẻ của ba không thể quẹt được! Công ty gọi đến và nói có vấn đề lớn, mẹ—”
Tôi để nó nói một lúc, sau đó mới lên tiếng với giọng điệu lạnh lùng:
“Gia Ngôn, con đã chọn đứng về phía ai, thì từ giờ con phải chịu trách nhiệm với người đó.”
Tôi nhìn thẳng đường phía trước, từng chữ trong giọng nói của tôi rõ ràng như băng giá.
Đầu dây bên kia thở gấp, và tôi có thể cảm nhận được sự hoảng loạn trong giọng nói của nó:
“Mẹ, con là con của mẹ! Mẹ không thể làm như vậy, mẹ không thể bỏ rơi con!”
Tôi nhếch môi, suy nghĩ về những lời nói đó.
“Con trai,” tôi bắt đầu nói, “con còn nhớ lúc con bị sốt, con khóc đòi mẹ suốt đêm không?”
Nó nghẹn lại, và tôi có thể cảm nhận được sự nhớ nhung trong giọng nói của nó.
“Khi đó, con nói: ‘Mẹ đừng bỏ con’,” tôi nhắc lại.
“Tôi không bỏ con,” tôi nói, giọng đều đều như đang kể một câu chuyện.
“Tôi chỉ bỏ đi những thứ đã bỏ tôi trước.”
Tôi dừng lại một chút, suy nghĩ về những lời nói đó.
“Con đã chọn con đường của mình, và bây giờ con phải đi đến tận cùng.”
Rồi tôi cúp máy, và gió thổi mạnh hơn, trời bắt đầu rơi những hạt mưa đầu tiên.
Tôi bước xuống bậc thềm của một cuộc đời cũ, cảm giác như mình đang bước vào một thế giới mới.
Ở phía sau, tiếng kèn tang vẫn vang lên não nề, nhưng tôi không để ý đến nó.
Còn tôi, lần đầu tiêươi năm, thấy mình thở được dễ dàng.
Và tôi biết, vở kịch vừa rồi chỉ mới là màn mở đầu, và tôi đã sẵn sàng cho những gì sẽ đến tiếp theo.
Bởi vì “Thanh toán” của tôi không chỉ là về tiền bạc, mà là về việc lấy lại tất cả những gì đã mất.