Hồng Trần Truyện

Tôi ngồi trong văn phòng tầng bốn mươi hai, ánh sáng từ màn hình lớn chiếu bản tin trên tường như một bức tranh sống động, và tôi không thể rời mắt khỏi những dòng chữ đang cuộn trên màn hình. "

Công ty Thẩm thị bị phong tỏa tài khoản."

- Tin tức này như một cú sốc, và tôi có thể cảm nhận được sự hỗn loạn đang ồ ạt tràn ngập không khí. Tôi lật từng trang hồ sơ trên tay, cố gắng tìm kiếm những thôọng.

Luật sư Giang đứng đối diện tôi, đặt lên bàn một tập tài liệu dày cộm, và tôi có thể thấy được sự nghiêm túc trong ánh mắt của ông. "

Đây là danh sách tài sản đã bị chuyển sang tên Lâáu tháng qua," ông giải thích. "

Bất động sản, cổ phần, xe, và cả hai tài khoản ngoại tệ."

Tôi gõ nhẹ đầu bút lên mặt bàn, cố gắng hiểu rõ tình hình.

"

Cô ta nhận hết, đúng không?"

Tôi hỏi, và luật sư Giang gật đầu. "

Vâng. Nhưng... theo điều tra, Lâm Vi không có thu nhập hợp pháp tương ứng. Nên khả năng cao sẽ bị xem là nhận tài sản bất hợp pháp hoặc tài sản tẩu tán."

Tôi gật đầu, cố gắng phân tích tình hình.

"

Còn Thẩm Gia Ngôn?"

Tôi hỏi tiếp, và luật sư Giang hơi dừng lại trước khi trả lời. "

Cậu ấy đang chạy khắp nơi. Hôm qua tới ngân hàng, bị từ chối rút tiền. Tối qua tới công ty, hội đồng quản trị yêu cầu trình giấy tờ thừa kế hợp pháp. Sáng nay... cậu ấy tới nhà chị."

Tôi bật cười, nhàn nhạt, và có thể cảm nhận được sự nhẹ nhõm trong giây lát.

"

Nó biết mật khẩu cửa không?"

Tôi hỏi, và luật sư Giang khẽ cong môi. "

Tôi đã cho người đổi khóa từ hôm tang lễ."

Đúng lúc ấy, điện thoại nội bộ vang lên, và thư ký nói: "

Chủ tịch Tô, dưới sảnh có hai người... Thẩm Gia Ngôn và cô Lâm Vi. Họ nói phải gặp chị."

Tôi nhìn luật sư Giang, và sau một giây lát, tôi nói: "

Cho lên."

Năm phút sau, cửa thang máy mở, và Thẩm Gia Ngôn bước ra trước, mặt mũi hốc hác, mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ. Lâ, vẫn bộ dáng yếu ớt, nhưng lần này lớp phấn không che nổi vẻ hoảng loạn. Vừa thấy tôi, Gia Ngôn lao tới, và tôi có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng trong ánh mắt của cậu. Tôi chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc gặp gỡ này, và tôi biết rằng mọi thứ sẽ trở nên phức tạp hơn rất nhiều.

Tôi ngồi im lặng, mắt nhìn thẳng vàôi, Gia Ngôn, khi cậu hỏi mẹ làm gì vậy. Cậu không hiểu tại sao mẹ lại có thể ngồi yên như vậông ty đang chìm trong tình trạng hỗn loạn. Người ta nói rằng ba tẩu tán tài sản, và mẹ có biết điều đó không? Cậu hỏi mẹ có muốn ba chết và bị người ta chửi không?

Tôi không đứng lên, nhưng trong lòng tôi đang có một cuộc chiến. Tôi nhẹ nhàng hỏôi: "

Con đến đây là để ếng của ba, úi tiền của dì Lâm?"

Tôi nhìn vào mắt cậu, và thấy sự bất an trong đó.

Gia Ngôn cứng họng, không biết phải nói gì. Lâm Vi, người phụ nữ mà Thẩm Triết đã tự nguyện giúp đỡ, lập tức chen vào cuộc trò chuyện. Cô nói với giọng run run: "

Chị Tô, em biết chị giận. Nhưng em không hề muốn tranh giành. Anh Triết tự nguyện giúp em, anh ấy nói đó là bù đắp cho em..."

Tôi bật cười, một tiếng cười lùng. "

Bù đắp?"

Tôi chống cằm và hỏi: "

Vậy ai bù đắp cho tôi?"

Tôi nhìn vào mắt Lâm Vi, và thấy nước mắt rơi xuống đúng lúc.

Lâm Vi sững lại, không biết phải nói gì. Tôi cắt ngang: "

Cô im. Đừng mang 'danh phận' ra làm cái cớ. Danh phận của tôi là thứ tôi tự giữ, không phải thứ cô bố thí."

Tôi nhìn vào mắt cô, và thấy sự sợ hãi trong đó.

Gia Ngôn đập tay xuống bàn, giọng nói cao lên: "

Mẹ! Dì Lâm đã vì ba mà chịu bao nhiêu ấm ức! Mẹ có cần tàn nhẫn vậy không?"

Tôi nhìôi thật lâu, và thấy sự bất an trong đó.

Rồi tôi hỏi: "

Con biết 'Thanh toán' là gì không?"

Gia Ngôn cau mày, không biết phải nói gì. Tôi mở một file trên máy tính, và đẩy màn hình xoay về phíôi.

Trên đó là hợp đồng ký cách đây bảy năm, khi Thẩm Triết còn quỳ trước tôi xin tôi cứu công ty khỏi phá sản. Điều khoản nổi bật: Nếu bên A (Thẩm Triết) có hành vi tẩu tán tài sản nhằm trốn tránh nghĩa vụ, bên B (Tô Niệm) có quyền kích hoạt cơ chế thu hồi và phong tỏa tài sản, đồng thời chuyển nghĩa vụ sang người thụ hưởng/ thừa kế theo quy định.

Gia Ngôn đọc xong, sắc mặt trắng bệch. Cậu hỏi: "

Mẹ... mẹ đã chuẩn bị từ lâu?"

Tôi gật, và thấy sự sợ hãi trong mắôi.

Tôi nhớ như in giây phút tôi phải đối mặt với sự phản bội của con mình, Gia Ngôn. Khi tôi nói thẳng vào vấn đề, tôi có thể cảm nhận được sự run rẩy trong giọng nói của mình: "

Đúng, bởi vì tôi biết người như con sẽ phản bội. Chỉ là tôi không ngờ con cũng chọn phản bội tôi nhanh như vậy."

Gia Ngôn há miệng, mắt nó run lên, như thể nó đang cố gắng tìm lời giải thích cho hành động của mình. Nhưng tôi không cho nó cơ hội để nói, tôi tiếp tục: "

Con chỉ yêu thương. Con chỉ tôn Steph tình yêu củà dì Lâm. Con chỉ coi hai mươi năm của mẹ là 'đủ rồi'."

Tôi không thể tin rằng con mình có thể nghĩ như vậy, rằng nó có thể bỏ qua tất cả những gì tôi đã làm cho nó.

Tôi đứng dậy, đi đến trước mặt hai người, và nhìn thẳng vào mắt Lâm Vi: "

Nghe rõ đây, tôi sẽ lấy lại tài sản của mình, không matter gì nó đang ở đâu."

Tôi sau đó nhìôn, và nói: "

Và con, sẽ học cách trưởng thành bằng chính cái giá con chọn. Con sẽ phải đối mặt với hậu quả của hành động mình, và tôi sẽ không bảo vệ con nữa."

Lâm Vi bắt đầu khóc nức nở, kéôn và nói: "

Gia Ngôn, chị ấy điên rồi, chị ấy không hiểu gì cả..."

Nhưng Gia Ngôn không nói gì, nó chỉ nhìn tôi với giọng khàn đặc: "

Mẹ, mẹ thật sự muốn đẩy con vào đường cùng sao?"

Tôi nhìn nó, và tôi có thể cảm nhận được sự đau đớn trong lòng mình, nhưng tôi vẫn giữ được bình tĩnh: "

Đường cùng là con tự chọn, con phải tự trách mình vì đã đưa mình đến nơi này."

Tôi nhấn nút gọi bảo vệ, và nói: "

Tiễn khách."

Tôi không muốn nhìn thấy hai người này nữa, tôi không muốn nhớ đến sự phản bội của con mình. Nhưng tôi biết rằng, tôi sẽ phải đối mặt với hậu quả của hành động mình, và tôi sẽ phải tìm cách để vượt qua nỗi đau này.

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio