Tôi ngồi trong văn phòng tầng bốn mươi hai, ánh sáng từ màn hình lớn chiếu bản tin trên tường như một bức tranh sống động, và tôi không thể rời mắt khỏi những dòng chữ đang cuộn trên màn hình. "
Công ty Thẩm thị bị phong tỏa tài khoản."
- Tin tức này như một cú sốc, và tôi có thể cảm nhận được sự hỗn loạn đang ồ ạt tràn ngập không khí. Tôi lật từng trang hồ sơ trên tay, cố gắng tìm kiếm những thôọng.
Luật sư Giang đứng đối diện tôi, đặt lên bàn một tập tài liệu dày cộm, và tôi có thể thấy được sự nghiêm túc trong ánh mắt của ông. "
Đây là danh sách tài sản đã bị chuyển sang tên Lâáu tháng qua," ông giải thích. "
Bất động sản, cổ phần, xe, và cả hai tài khoản ngoại tệ."
Tôi gõ nhẹ đầu bút lên mặt bàn, cố gắng hiểu rõ tình hình.
"
Cô ta nhận hết, đúng không?"
Tôi hỏi, và luật sư Giang gật đầu. "
Vâng. Nhưng... theo điều tra, Lâm Vi không có thu nhập hợp pháp tương ứng. Nên khả năng cao sẽ bị xem là nhận tài sản bất hợp pháp hoặc tài sản tẩu tán."
Tôi gật đầu, cố gắng phân tích tình hình.
"
Còn Thẩm Gia Ngôn?"
Tôi hỏi tiếp, và luật sư Giang hơi dừng lại trước khi trả lời. "
Cậu ấy đang chạy khắp nơi. Hôm qua tới ngân hàng, bị từ chối rút tiền. Tối qua tới công ty, hội đồng quản trị yêu cầu trình giấy tờ thừa kế hợp pháp. Sáng nay... cậu ấy tới nhà chị."
Tôi bật cười, nhàn nhạt, và có thể cảm nhận được sự nhẹ nhõm trong giây lát.
"
Nó biết mật khẩu cửa không?"
Tôi hỏi, và luật sư Giang khẽ cong môi. "
Tôi đã cho người đổi khóa từ hôm tang lễ."
Đúng lúc ấy, điện thoại nội bộ vang lên, và thư ký nói: "