Chủ tịch Tô, dưới sảnh có hai người... Thẩm Gia Ngôn và cô Lâm Vi. Họ nói phải gặp chị."
Tôi nhìn luật sư Giang, và sau một giây lát, tôi nói: "
Cho lên."
Năm phút sau, cửa thang máy mở, và Thẩm Gia Ngôn bước ra trước, mặt mũi hốc hác, mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ. Lâ, vẫn bộ dáng yếu ớt, nhưng lần này lớp phấn không che nổi vẻ hoảng loạn. Vừa thấy tôi, Gia Ngôn lao tới, và tôi có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng trong ánh mắt của cậu. Tôi chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc gặp gỡ này, và tôi biết rằng mọi thứ sẽ trở nên phức tạp hơn rất nhiều.
Tôi ngồi im lặng, mắt nhìn thẳng vàôi, Gia Ngôn, khi cậu hỏi mẹ làm gì vậy. Cậu không hiểu tại sao mẹ lại có thể ngồi yên như vậông ty đang chìm trong tình trạng hỗn loạn. Người ta nói rằng ba tẩu tán tài sản, và mẹ có biết điều đó không? Cậu hỏi mẹ có muốn ba chết và bị người ta chửi không?
Tôi không đứng lên, nhưng trong lòng tôi đang có một cuộc chiến. Tôi nhẹ nhàng hỏôi: "
Con đến đây là để ếng của ba, úi tiền của dì Lâm?"
Tôi nhìn vào mắt cậu, và thấy sự bất an trong đó.
Gia Ngôn cứng họng, không biết phải nói gì. Lâm Vi, người phụ nữ mà Thẩm Triết đã tự nguyện giúp đỡ, lập tức chen vào cuộc trò chuyện. Cô nói với giọng run run: "
Chị Tô, em biết chị giận. Nhưng em không hề muốn tranh giành. Anh Triết tự nguyện giúp em, anh ấy nói đó là bù đắp cho em..."
Tôi bật cười, một tiếng cười lùng. "
Bù đắp?"
Tôi chống cằm và hỏi: "
Vậy ai bù đắp cho tôi?"
Tôi nhìn vào mắt Lâm Vi, và thấy nước mắt rơi xuống đúng lúc.
Lâm Vi sững lại, không biết phải nói gì. Tôi cắt ngang: "
Cô im. Đừng mang 'danh phận' ra làm cái cớ. Danh phận của tôi là thứ tôi tự giữ, không phải thứ cô bố thí."
Tôi nhìn vào mắt cô, và thấy sự sợ hãi trong đó.
Gia Ngôn đập tay xuống bàn, giọng nói cao lên: "
Mẹ! Dì Lâm đã vì ba mà chịu bao nhiêu ấm ức! Mẹ có cần tàn nhẫn vậy không?"
Tôi nhìôi thật lâu, và thấy sự bất an trong đó.
Rồi tôi hỏi: "