Tôi nhớ như in khoảnh khắc tôi bước vào phòng hòa giải, những tiếng động nhẹ nhàng của kim đồng hồ chạy trên tường tạo nên một sự im lặng kỳ lạ, như thể cả không gian đang chờ đợi một điều gì đó lớn lao xảy ra.
Bên cạnh tôi, Lâm Vi đứng im, bộ váy đen đơn giản trên người cô ta dường như không phù hợp với không khí căng thẳng trong phòng. Gương mặt tái nhợt của cô ta không thể che giấu được ánh mắt của một người đang cố gắng một bí mật lớn, và tôi không thể không cảm nhận được một sự tham vọng sâu sắc trong đôi mắt đó.
Tôi nhìn sang Thẩm Gia Ngôn, người đang đứng cạnh Lâm Vi, và tôi có thể thấy được sự run rẩy trong cơ thể của cô ta khi tôi gọi tên cô ta. "
Gia Ngôn," tôi nói, và cô ta nhìn lên tôi với một biểu cảm phức tạp, như thể đang cố gắng hiểu rõ hơn về tình huống này.
"
Con biết không, mẹ đã từng nghĩ... dù Thẩm Triết phản bội, con vẫn sẽ là nhà của mẹ," tôi tiếp tục nói, và tôi có thể thấy được sự ngạc nhiên trong mắt cô ta. Cô ta cúi đầu, môi mấp máy, như thể đang cố gắng tìm lời để nói.
Nhưng trước khi cô ta có thể nói được gì, Lâm Vi đã nắm lấy tay cô ta, như một sợi dây kéo cô ta trở lại với sự hiện thực. "
Chị Tô," cô ta nói, "em thật sự không muốn tranh giành. Nhưng anh Triết để lại tất cả cho em, đó là di nguyện của anh ấy…"
Tôi bật cười khẽ, không thể tin được vào những lời nói của cô ta.
"
Di nguyện?"
tôi hỏi lại, và tôật sư Giang, người đang đứng bên cạnh tôi. "
Đưa ra đi," tôi nói, và luật sư Giang đặt lên bàn một tập hồ sơ dày. "
Đây là bản sao ghi âm trong bệnh viện," anh nói rõ ràng, "trong đó ông Thẩm Triết đã thừa nhận việc chuyển tài sản cho Lâm Vi là do cô ta ép buộc và đe dọa công bố chuyện biển thủ quỹ công ty."
Lâm Vi lập tức tái mặt, và tôi có thể thấy được sự sợ hãi trong mắt cô ta. "
Anh nói bậy!"
cô ta nói, nhưng luật sư Giang không lại. "
Đây là bằng chứng cô Lâm đã cấu kết với kế toán trưởng, lập khoản vay ngầm đứng tên ông Thẩm, sau đó chuyển tiền ra nước ngoài."
Tôi bước tới, nhìn thẳng vào cô ta. "
Cô tưởng tôi chỉ là một bà vợ bị bỏ rơi sao?"
tôi hỏi, và tôi có thể thấy được sự ngạc nhiên trong mắt cô ta. "
Tôi là người dựng nên Thẩm Triết," tôi tiếp tục nói. "
Và cũng là người có thể kéo tất cả xuống địa ngục."
Lâm Vi lùi lại một bước, môi run rẩy, và tôi có thể thấy được sự sợ hãi trong mắt cô ta. Ngay lúc đó, cửa phòng hòa giải bật mở, và hai cảnh sát bước vào. Tôi nhìn sang họ, và tôi biết rằng mọi thứ đã thay đổi. Trò chơi đã bắt đầu, và tôi sẵn sàng để chơi.
Tôi đứng trong phòng, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt mà lòng dường như bị đóng băng. Lâm Vi, người mà tôi từng coi là đồng minh, bị bắt và bị buộc tội chiếm đoạt tài sản và rửa tiền. Cảnh sát dẫn cô ta đi, và tôi không thể không cảm thấy một cảm xúc hỗn độn trong lòng.
Gia Ngôn, con trai tôi, đứng bên cạnh, mắt nhìn tôi với sự hỗn loạn và sợ hãi. Cô ta gào lên, kêu cứu, nhưng tôi không thể làm gì để giúp. Tôi chỉ có thể đứng đó, nhìn thấy mọi thứ diễn ra trước mắt.
Cảnh sát rời đi, và tôìn Gia Ngôn. Ánh mắt của cô ta vỡ vụn, và tôi có thể thấy sự tuyệt vọng trong đó. Cô ta hỏi tôi, "
Mẹ... mẹ đã biết hết từ đầu?"
và tôi gật đầu, cố gắng giữ bình tĩnh.
Gia Ngôn bật khóc, và tôi nhìn cô ta, cố gắng hiểu tại sao cô ta lại hành động như vậy. "
Vậy tại sao mẹ còơ hội?"
cô ta hỏi, và tôi nhìn cô ta thật lâu trước khi trả lời.
"
Vì con là con trai mẹ," tôi nói, từng chữ chậm rãi. "
Nhưng cơ hội đó... con đã tự tay ném đi."
Gia Ngôn quỳ xuống, khóc nấc, và tôi nhìn cô ta, cảm thấy một đau đớn trong lòng.
Tôi cúi xuống, đặt một tờ giấy trước mặt Gia Ngôn. "
Đây là thỏa thuận cuối cùng," tôi nói. "
Nợ của Thẩm Triết, mẹ sẽ trả hết. Nhưng từ hôm nay... con không còn là con trai của mẹ nữa."
Gia Ngôn trợn to mắt, và tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.
"
Mẹ sinh con ra," tôi nói. "
Mẹ nuôi con lớn. Nhưng mẹ không nợ con cả đời. Còn con... sẽ sống phần đời còn lại để hiểu rằng, phản bội mẹ mình là cái giá đắt nhất."
Tôi đứng dậy, quay lưng, và bước ra khỏi phòng hòa giải.
Ngoài trời, nắng đã lên, và ánh sáng chiếu xuống bậc thềm, rực rỡ đến chói mắt. Tôi hít sâu một hơi, bước đi, không quay đầu lại. Phía sau, tiếng khóc của Thẩm Gia Ngôn dần chìm vào khoảng không. Còn tôi... lần đầu tiên trong đời, thật sự tự do.
Tôi cảm thấy một cảm xúc giải thoát trong lòng, nhưng cũng có một đau đớn và tiếc nuối. Hai mươi năm hôn nhân, một đời hy sinh, cuối cùng cũng kết thúc ở đây. Tôi bước đi, không biết tương lai sẽ như thế nào, nhưng tôi biết rằng tôi đã làm đúng. Tôi đã làm đúng cho mình, và ôi.