Tôi đã đếm được chín mươi chín lần những con chữ trên màn hình điện thoại, trước khi dám tin rằng mình không nhìn nhầm. Không khí trong xe ngột ngạt, mùi hương nước hoa mới của Tần Tắc Án thoang thoảng, thứ mùi đó là sang trọng, nhưng lúc này nó khiến tôi buồn nôn. Ánh nắng tháng Năm xuyên qua kính chắn gió, chiếu rọi lên chiếc nhẫn cưới đơn giản trên ngón tay tôi, lấp lánh một cách châm chọc.
Chiếc xe vẫn đang lao về phía trước, con đường thẳng tắp dẫn đến cục dân chính, nơi tôi tưởng chừng sẽ khóa chặt phần đời còn lại của mình với người đàn ông bên cạnh. Giọng nói của tôi khô khốc vang lên, phá vỡ sự im lặng giả tạo: “Anh hủy bỏ phần mộ ẹ rồi à?” Tôi không nhìn anh ta, mắt vẫn dán vào dòng tin nhắn, như thể nếu tôi nhìn đi chỗ khác, nó sẽ biến mất, và mọi chuyện sẽ trở lại như cũ – mẹ tôi yên nghỉ trong khu đất nhỏ tôi dành dụm suốt ba năm, còn tôi sắp trở thành Tần phu nhân.
Tần Tắc Án khẽ nhướng mày, một cử chỉ quen thuộc mà tôi đang làm quá lên, đang vặn vẹo chuyện nhỏ nhặt. “À,” giọng phẳng, thiếu vắng bất kỳ gợn sóng hối hận hay áy náy nào, “Uyển Uyển muốn mở quán cà phê, khoản tiền đó đưa cho cô ấy dùng tạm để xoay xở.” Anh ta thậm chí còn liếc nhìn tôi, nụ cười nhẹ nở trên môi: “Bây giờ không còn thịnh hành mua mộ nữa. Mẹ em ở tuổi đó, nhiều người còn muốn rải tro cốt xuống sông, sau này cúng bái cũng tiện.”
Một cơn lạnh buốt từ sống lưng bỗng tràn lên đỉnh đầu tôi. Tôi cảm thấy toàn thân tê cứng, các ngón tay, móng tay đâm vào lòng bàn tay tạo ra những vết hằn đau nhói. Anh ta nói gì? Tiền mua đất, tiền cho mẹ tôi một chỗ an nghỉ cuối cùng, anh ta đã lấy đi, đưa cho cô gái trẻ mà anh ta gọi là “cần được giúp đỡ”, để cô ta mở quán cà phê mơ mộng? Và giờ, anh ta đề nghị tôi… rải tro cốt mẹ tôi xuống sông? Sự phản bội và sự xúc phạm trộn lẫn, tạo thành một thứ cảm xúc cay đắng nghẹn ứ nơi cổ họng.
Hành động tiếp theo của tôi hoàn toàn xuất phát từ bản năng. Tay phải tôi giơ lên, không nhắm vào mặt anh ta, mà đập mạnh một cú xuống bờ vai đang mặc bộ vest chỉn chu của anh ta. Một tiếng “uỳnh” đục và nặng nề vang lên. Tần Tắc Án giật mình, miệng buông một tiếng xuýt xoa đầy tức giận, chân anh ta đạp mạnh lên phanh. Chiếc xe dừng đột ngột, lốm đốm trên mặt đường, quán tính hất tôi về phía trước, dây an toàn siết chặt vào ngực.
“Làm loạn cái gì thế, không muốn sống nữa à?” Giờ đã mất đi vẻ bình thản, đầy vẻ quát tháo và bực dọc. In tôi, ánh mắt lạnh lùng, “Mẹ em cũng chết rồi, Uyển Uyển mới ngoài hai mươi, còn cả tương lai dài phía trước. Cứ coi như mẹ em hành thiện tích đức đi, em có gì mà không hài lòng?”
“Hành thiện tích đức.” Tôi lặp lại bốn chữ đó, từng âm tiết như những viên đá lạnh lẽo lăn trên lưỡi. Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh mẹ tôi, một người phụ nữ cả đời lam lũ, tiết kiệm từng đồng để nuôi tôi ăn học. Bà mơ ước duy nhất lúc cuối đời là có một nơi yên tĩnh để nằm xuống. Và giờ, người đàn ông tôi sắp lấy làm chồng, lại dùng tiền của bà, bảo tôi đem thứ còn lại duy nhất của bà rải xuống dòng sông vô định, và gọi đó là… “hành thiện tích đức”? Một tràng cười nắc nẻ bật ra từ cổ họng tôi, nghe thảm thiết và chua chát ngay cả đối với chính tôi. Nước mắt không chảy, có lẽ chúng đã cạn khô từ lúc nào rồi.
Tôi đã đếm từng chữ trong tin nhắn đó. Chín mươi chín lần. Con số cứ nhảy múa trước mắt tôi, nhức nhối và lạnh lẽo như những mảnh vỡ thủy tinh đâm vào đồng tử. Không khí trong xe đặc quánh mùi nước rửa, giờ đây bỗng trở nên ngột ngạt, như một sợi dây vô hình siết chặt lấy cổ họng tôi. Tiếng động cơ êm ái bỗng biến thành một thứ âm thanh ù ù đáng ghét, xé toạc không gian tĩnh lặng vốn chỉ có tiếng thở của hai người.
Tôi quay mặt nhìn anh. Gương mặt điển trai ấy vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra, đôi tay thoăn thoắt trên vô lăng. Ánh nắng xuyên qua kính chắn gió chiếu vào đường nét góc cạnh của anh, tạo nên một vầng hào quang giả tạo. Tôi nghe thấy giọng nói của chính mình vang lên, khô khốc và xa lạ: “Anh hủy bỏ phần mộ ẹ rồi à?”. Câu hỏi ấy tựa như một hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng; tôi nín thở chờ đợi gợn sóng.
Tần Tắc Án khẽ nhướng mày. Cử chỉ ấy tôi quá quen thuộc, cảm thấy tôi đang làm phiền hoặc hỏi những điều vô vị. Giọng anh bình thản, thậm chí còn phảng phất một chút ngụ ý tôi đang làm quá lên: “À, Uyển Uyển muốn mở quán cà phê, khoản tiền đó đưa cho cô ấy dùng tạm để xoay xở. Bây giờ không còn thịnh hành mua mộ nữa. Mẹ em ở tuổi này, nhiều người còn muốn rải tro cốt xuống sông, sau này cúng bái cũng tiện.”
Từng lời từng chữ của anh chậm rãi thấm vào tai tôi, rồi hóa thành những mũi kim băng giá đâm xuyên qua lớp da, thấu tận xương tủy. Tôi cảm thấy toàn thân mình cứng đờ lại, từng thớ thịt như bị đông cứng trong nháy mắt. Hai mắt tôi mở to, cố gắng nhìn rõ khuôn mặt người đàn ông sắp trở thành chồng mình. Trong đầu tôi ù ù lên một câu hỏi: Anh ta lấy tiền đưa cho nữ sinh mà mình tài trợ mở quán cà phê, rồi bảo tôi đem tro cốt của mẹ rải xuống sông? Mẹ tôi, người đã một tay nuôi tôi khôn lớn trong nghèo khó, người đã nhịn ăn nhịn mặc để cho tôi được học hành, cuối cùng lại không có được một chỗ yên nghỉ? Sự bình thản trong giọng nói của tôi cảm thấy buồn nôn. Một cơn giận dữ đột ngột bùng lên, nóng rực và dữ dội, xóa tan mọi sự tê liệt.
Tôi không kìm được nữa. Cánh tay phải của tôi giơ lên rồi đập mạnh xuống bờ ột cái thật đau. Âm thanh “bốp” vang lên khô khốc trong không gian hẹp. Tần Tắc Án xuýt xoa một tiếng, chân anh đạp mạnh lên phanh. Chiếc xe dừng đột ngột, lốp xe kêu lên một tiếng chói tai trên mặt đường. Thân hình tôi bị đẩy về phía trước rồi lại bị dây an toàn kéo ngược lại, một cơn choáng váng.
“Làm loạn cái gì thế, không muốn sống nữa à?” Giọng anh ta đầy bực dọc, ánh mắt quét qua tôi như nhìn một kẻ vô lý. Rồi anh tiếp tục, giọng điệu như đang giảng giải cho một đứa trẻ không hiểu chuyện: “Mẹ em cũng chết rồi, Uyển Uyển mới ngoài hai mươi, còn cả tương lai dài phía trước. Cứ coi như mẹ em hành thiện tích đức đi, em có gì mà không hài lòng?”
“Chết rồi. Hai chữ ấy từ miệng ra thật nhẹ nhàng, thật dễ dàng. Trong tai tôi, chúng như hai hòn đá tảng đè nặng, nghiền nát những mảnh vỡ cuối cùng của hy vọng. Tôi nhìn anh ta, nhìn khuôn mặt đẹp đẽ mà tôi từng nghĩ sẽ gắn bó cả đời. Lúc này, giữa chúng tôi dường như có một vực thẳm vô hình mở ra, sâu thẳm và lạnh lẽo, đầy rẫy sự xa lạ và vô tình. Không khí trong xe ngưng đọng, chỉ còn nghe thấy tiếng thở gấp của tôi và nhịp tim đập thình thịch như muốn vỡ tung ra khỏi lồng ngực.
Giọng cô ta vừa dứt, tôi đã cảm nhận được bàn tay Tần Tắc Án đang nắm chặt tay tôi bỗng chùng xuống một nhịp. Chỉ một nhịp rất khẽ, nhưng đủ để lòng tôi chìm vào một vũng băng giá. Tôi không rút tay ra, cũng chẳng buồn nhìn sang anh. Tôi chỉ dán mắt vào tấm biển chỉ dẫn màu xanh nhạt trên tường, nơi in dòng chữ "Phòng đăng ký kết hôn" bằng phông chữ rất đỗi bình thường.
Trong đầu tôi, ý nghĩ về việc bán hết cổ phần tập đoàn họ Tần vừa mới lóe lên ban nãy giờ như một trò cười. Tôi tự nhủ, có lẽ mình nên dùng số tiền đó để xây một ngôi chùa thật lớn, khắc tên mình lên tấm bảng công đức to nhất, biết đâu lại tích được chút phúc lành cho kiếp sau. Kiếp này, có lẽ đã quá muộn.
"Tiểu Tuyết, sao em lại đến đây?"
Giọng Tần Tắc Án vẫn êm dịu, nhưng tôi nghe ra được một sợi dây căng thẳng giấu kín trong đó. Anh ta không buông tay tôi, nhưng cũng không kéo tôi lại gần hơn.
Cô gái tên Tiểu Tuyết liếc nhìn tôi, đôi mắt to tròn chớp chớp, một nụ cười ngây thơ vô tội nở trên môi. "Em đi mua đồ gần đây, tình cờ thấy xe anh ở ngoài thôi. Ôi, đây hẳn là chị Tình Diên phải không? Em nghe mẹ và anh Tắc Án nhắc đến chị nhiều lần lắm."
Tôi gật đầu nhẹ, một cái gật đầu khô khan, không một lời đáp lại. Mùi nước hoa nhè nhẹ từ người cô ta tỏa ra, một mùi hương thanh khiết kiểu cách, quen thuộc đến mức tôi giật mình. Đó chính là mùi nước hoa tôi đã tặng Tần Tắc Án nhân dịp sinh nhật năm ngoái, loại mùi hương mà anh ta bảo rằng chỉ thích ngửi trên người tôi. Giờ thì nó phảng phất trên áo khoác lông màu trắng tinh của cô gái trẻ này.
Tần Tắc Án hắng giọng. "Tiểu Tuyết, anh đang bận chút việc. Em về trước đi, anh sẽ liên lạc sau."
"Nhưng mẹ em và cả nhà đều đang đợi anh cơ mà."
Giọng cô ta mang chút nũng nịu, tay vô thức với lên, sửa lại cổ áo cho Tần Tắc Án, một hành động thân mật đến mức khiếm nhã. "Hay là… chị Tình Diên cũng cùng về dùng cơm với nhà em đi ạ? Mẹ em cũng rất muốn gặp chị."
Khoảnh khắc đó, ký ức về dì tôi ùa về. Dì nằm trên giường bệnh, da xanh xao, bàn tay gầy guộc nắm lấy tay tôi. "Tiểu Diên, dì chỉ tiếc một điều là không thể thấy con mặc váy cưới…"
Giọng dì yếu ớt, như sợi chỉ mong manh. Tôi đã cắn môi đến bật máu để không bật khóc, để nụ cười cuối cùng dì nhìn thấy là nụ cười đầy hy vọng của tôi. Tôi đã hứa với dì, nhất định sẽ có một hôn lễ thật đẹp.
Vậy mà giờ đây, tôi đang đứng ở nơi này, tay bị một người đàn ông khác nắm chặt, trước mặt là một cô gái trẻ đang thể hiện địa vị của chủ nhân. Tôi cảm thấy mình như một diễn viên hài đang diễn một vở kịch bi thảm, mà khán giả duy nhất là chính linh hồn dì tôi, đang nhìn xuống với ánh mắt đau lòng.
"Không cần đâu."
Cuối cùng, tôi lên tiếng, giọng khàn đặc vì đã kìm nén quá lâu. "Tôi còn có việc."
Tôi rút tay Tần Tắc Án. Bà lập tức siết lại, như muốn giữ chặt, nhưng tôi đã rút ra quá nhanh. Sự trống trải trên đầu ngửa là một cảm giác tê buốt. Tôi xoay người, định bước đi.
"Tình Diên!"