Tôi đã đếm được chín mươi chín lần những con chữ trên màn hình điện thoại, trước khi dám tin rằng mình không nhìn nhầm. Không khí trong xe ngột ngạt, mùi hương nước hoa mới của Tần Tắc Án thoang thoảng, thứ mùi đó là sang trọng, nhưng lúc này nó khiến tôi buồn nôn. Ánh nắng tháng Năm xuyên qua kính chắn gió, chiếu rọi lên chiếc nhẫn cưới đơn giản trên ngón tay tôi, lấp lánh một cách châm chọc.
Chiếc xe vẫn đang lao về phía trước, con đường thẳng tắp dẫn đến cục dân chính, nơi tôi tưởng chừng sẽ khóa chặt phần đời còn lại của mình với người đàn ông bên cạnh. Giọng nói của tôi khô khốc vang lên, phá vỡ sự im lặng giả tạo: “Anh hủy bỏ phần mộ ẹ rồi à?” Tôi không nhìn anh ta, mắt vẫn dán vào dòng tin nhắn, như thể nếu tôi nhìn đi chỗ khác, nó sẽ biến mất, và mọi chuyện sẽ trở lại như cũ – mẹ tôi yên nghỉ trong khu đất nhỏ tôi dành dụm suốt ba năm, còn tôi sắp trở thành Tần phu nhân.
Tần Tắc Án khẽ nhướng mày, một cử chỉ quen thuộc mà tôi đang làm quá lên, đang vặn vẹo chuyện nhỏ nhặt. “À,” giọng phẳng, thiếu vắng bất kỳ gợn sóng hối hận hay áy náy nào, “Uyển Uyển muốn mở quán cà phê, khoản tiền đó đưa cho cô ấy dùng tạm để xoay xở.” Anh ta thậm chí còn liếc nhìn tôi, nụ cười nhẹ nở trên môi: “Bây giờ không còn thịnh hành mua mộ nữa. Mẹ em ở tuổi đó, nhiều người còn muốn rải tro cốt xuống sông, sau này cúng bái cũng tiện.”
Một cơn lạnh buốt từ sống lưng bỗng tràn lên đỉnh đầu tôi. Tôi cảm thấy toàn thân tê cứng, các ngón tay, móng tay đâm vào lòng bàn tay tạo ra những vết hằn đau nhói. Anh ta nói gì? Tiền mua đất, tiền cho mẹ tôi một chỗ an nghỉ cuối cùng, anh ta đã lấy đi, đưa cho cô gái trẻ mà anh ta gọi là “cần được giúp đỡ”, để cô ta mở quán cà phê mơ mộng? Và giờ, anh ta đề nghị tôi… rải tro cốt mẹ tôi xuống sông? Sự phản bội và sự xúc phạm trộn lẫn, tạo thành một thứ cảm xúc cay đắng nghẹn ứ nơi cổ họng.
Hành động tiếp theo của tôi hoàn toàn xuất phát từ bản năng. Tay phải tôi giơ lên, không nhắm vào mặt anh ta, mà đập mạnh một cú xuống bờ vai đang mặc bộ vest chỉn chu của anh ta. Một tiếng “uỳnh” đục và nặng nề vang lên. Tần Tắc Án giật mình, miệng buông một tiếng xuýt xoa đầy tức giận, chân anh ta đạp mạnh lên phanh. Chiếc xe dừng đột ngột, lốm đốm trên mặt đường, quán tính hất tôi về phía trước, dây an toàn siết chặt vào ngực.
“Làm loạn cái gì thế, không muốn sống nữa à?” Giờ đã mất đi vẻ bình thản, đầy vẻ quát tháo và bực dọc. In tôi, ánh mắt lạnh lùng, “Mẹ em cũng chết rồi, Uyển Uyển mới ngoài hai mươi, còn cả tương lai dài phía trước. Cứ coi như mẹ em hành thiện tích đức đi, em có gì mà không hài lòng?”
“Hành thiện tích đức.” Tôi lặp lại bốn chữ đó, từng âm tiết như những viên đá lạnh lẽo lăn trên lưỡi. Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh mẹ tôi, một người phụ nữ cả đời lam lũ, tiết kiệm từng đồng để nuôi tôi ăn học. Bà mơ ước duy nhất lúc cuối đời là có một nơi yên tĩnh để nằm xuống. Và giờ, người đàn ông tôi sắp lấy làm chồng, lại dùng tiền của bà, bảo tôi đem thứ còn lại duy nhất của bà rải xuống dòng sông vô định, và gọi đó là… “hành thiện tích đức”? Một tràng cười nắc nẻ bật ra từ cổ họng tôi, nghe thảm thiết và chua chát ngay cả đối với chính tôi. Nước mắt không chảy, có lẽ chúng đã cạn khô từ lúc nào rồi.
Tôi đã đếm từng chữ trong tin nhắn đó. Chín mươi chín lần. Con số cứ nhảy múa trước mắt tôi, nhức nhối và lạnh lẽo như những mảnh vỡ thủy tinh đâm vào đồng tử. Không khí trong xe đặc quánh mùi nước rửa, giờ đây bỗng trở nên ngột ngạt, như một sợi dây vô hình siết chặt lấy cổ họng tôi. Tiếng động cơ êm ái bỗng biến thành một thứ âm thanh ù ù đáng ghét, xé toạc không gian tĩnh lặng vốn chỉ có tiếng thở của hai người.
Tôi quay mặt nhìn anh. Gương mặt điển trai ấy vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra, đôi tay thoăn thoắt trên vô lăng. Ánh nắng xuyên qua kính chắn gió chiếu vào đường nét góc cạnh của anh, tạo nên một vầng hào quang giả tạo. Tôi nghe thấy giọng nói của chính mình vang lên, khô khốc và xa lạ: “Anh hủy bỏ phần mộ ẹ rồi à?”. Câu hỏi ấy tựa như một hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng; tôi nín thở chờ đợi gợn sóng.
Tần Tắc Án khẽ nhướng mày. Cử chỉ ấy tôi quá quen thuộc, cảm thấy tôi đang làm phiền hoặc hỏi những điều vô vị. Giọng anh bình thản, thậm chí còn phảng phất một chút ngụ ý tôi đang làm quá lên: “À, Uyển Uyển muốn mở quán cà phê, khoản tiền đó đưa cho cô ấy dùng tạm để xoay xở. Bây giờ không còn thịnh hành mua mộ nữa. Mẹ em ở tuổi này, nhiều người còn muốn rải tro cốt xuống sông, sau này cúng bái cũng tiện.”
Từng lời từng chữ của anh chậm rãi thấm vào tai tôi, rồi hóa thành những mũi kim băng giá đâm xuyên qua lớp da, thấu tận xương tủy. Tôi cảm thấy toàn thân mình cứng đờ lại, từng thớ thịt như bị đông cứng trong nháy mắt. Hai mắt tôi mở to, cố gắng nhìn rõ khuôn mặt người đàn ông sắp trở thành chồng mình. Trong đầu tôi ù ù lên một câu hỏi: Anh ta lấy tiền đưa cho nữ sinh mà mình tài trợ mở quán cà phê, rồi bảo tôi đem tro cốt của mẹ rải xuống sông? Mẹ tôi, người đã một tay nuôi tôi khôn lớn trong nghèo khó, người đã nhịn ăn nhịn mặc để cho tôi được học hành, cuối cùng lại không có được một chỗ yên nghỉ? Sự bình thản trong giọng nói của tôi cảm thấy buồn nôn. Một cơn giận dữ đột ngột bùng lên, nóng rực và dữ dội, xóa tan mọi sự tê liệt.
Tôi không kìm được nữa. Cánh tay phải của tôi giơ lên rồi đập mạnh xuống bờ ột cái thật đau. Âm thanh “bốp” vang lên khô khốc trong không gian hẹp. Tần Tắc Án xuýt xoa một tiếng, chân anh đạp mạnh lên phanh. Chiếc xe dừng đột ngột, lốp xe kêu lên một tiếng chói tai trên mặt đường. Thân hình tôi bị đẩy về phía trước rồi lại bị dây an toàn kéo ngược lại, một cơn choáng váng.
“Làm loạn cái gì thế, không muốn sống nữa à?” Giọng anh ta đầy bực dọc, ánh mắt quét qua tôi như nhìn một kẻ vô lý. Rồi anh tiếp tục, giọng điệu như đang giảng giải cho một đứa trẻ không hiểu chuyện: “Mẹ em cũng chết rồi, Uyển Uyển mới ngoài hai mươi, còn cả tương lai dài phía trước. Cứ coi như mẹ em hành thiện tích đức đi, em có gì mà không hài lòng?”
“Chết rồi. Hai chữ ấy từ miệng ra thật nhẹ nhàng, thật dễ dàng. Trong tai tôi, chúng như hai hòn đá tảng đè nặng, nghiền nát những mảnh vỡ cuối cùng của hy vọng. Tôi nhìn anh ta, nhìn khuôn mặt đẹp đẽ mà tôi từng nghĩ sẽ gắn bó cả đời. Lúc này, giữa chúng tôi dường như có một vực thẳm vô hình mở ra, sâu thẳm và lạnh lẽo, đầy rẫy sự xa lạ và vô tình. Không khí trong xe ngưng đọng, chỉ còn nghe thấy tiếng thở gấp của tôi và nhịp tim đập thình thịch như muốn vỡ tung ra khỏi lồng ngực.
Giọng cô ta vừa dứt, tôi đã cảm nhận được bàn tay Tần Tắc Án đang nắm chặt tay tôi bỗng chùng xuống một nhịp. Chỉ một nhịp rất khẽ, nhưng đủ để lòng tôi chìm vào một vũng băng giá. Tôi không rút tay ra, cũng chẳng buồn nhìn sang anh. Tôi chỉ dán mắt vào tấm biển chỉ dẫn màu xanh nhạt trên tường, nơi in dòng chữ "Phòng đăng ký kết hôn" bằng phông chữ rất đỗi bình thường.
Trong đầu tôi, ý nghĩ về việc bán hết cổ phần tập đoàn họ Tần vừa mới lóe lên ban nãy giờ như một trò cười. Tôi tự nhủ, có lẽ mình nên dùng số tiền đó để xây một ngôi chùa thật lớn, khắc tên mình lên tấm bảng công đức to nhất, biết đâu lại tích được chút phúc lành cho kiếp sau. Kiếp này, có lẽ đã quá muộn.
"Tiểu Tuyết, sao em lại đến đây?"
Giọng Tần Tắc Án vẫn êm dịu, nhưng tôi nghe ra được một sợi dây căng thẳng giấu kín trong đó. Anh ta không buông tay tôi, nhưng cũng không kéo tôi lại gần hơn.
Cô gái tên Tiểu Tuyết liếc nhìn tôi, đôi mắt to tròn chớp chớp, một nụ cười ngây thơ vô tội nở trên môi. "Em đi mua đồ gần đây, tình cờ thấy xe anh ở ngoài thôi. Ôi, đây hẳn là chị Tình Diên phải không? Em nghe mẹ và anh Tắc Án nhắc đến chị nhiều lần lắm."
Tôi gật đầu nhẹ, một cái gật đầu khô khan, không một lời đáp lại. Mùi nước hoa nhè nhẹ từ người cô ta tỏa ra, một mùi hương thanh khiết kiểu cách, quen thuộc đến mức tôi giật mình. Đó chính là mùi nước hoa tôi đã tặng Tần Tắc Án nhân dịp sinh nhật năm ngoái, loại mùi hương mà anh ta bảo rằng chỉ thích ngửi trên người tôi. Giờ thì nó phảng phất trên áo khoác lông màu trắng tinh của cô gái trẻ này.
Tần Tắc Án hắng giọng. "Tiểu Tuyết, anh đang bận chút việc. Em về trước đi, anh sẽ liên lạc sau."
"Nhưng mẹ em và cả nhà đều đang đợi anh cơ mà."
Giọng cô ta mang chút nũng nịu, tay vô thức với lên, sửa lại cổ áo cho Tần Tắc Án, một hành động thân mật đến mức khiếm nhã. "Hay là… chị Tình Diên cũng cùng về dùng cơm với nhà em đi ạ? Mẹ em cũng rất muốn gặp chị."
Khoảnh khắc đó, ký ức về dì tôi ùa về. Dì nằm trên giường bệnh, da xanh xao, bàn tay gầy guộc nắm lấy tay tôi. "Tiểu Diên, dì chỉ tiếc một điều là không thể thấy con mặc váy cưới…"
Giọng dì yếu ớt, như sợi chỉ mong manh. Tôi đã cắn môi đến bật máu để không bật khóc, để nụ cười cuối cùng dì nhìn thấy là nụ cười đầy hy vọng của tôi. Tôi đã hứa với dì, nhất định sẽ có một hôn lễ thật đẹp.
Vậy mà giờ đây, tôi đang đứng ở nơi này, tay bị một người đàn ông khác nắm chặt, trước mặt là một cô gái trẻ đang thể hiện địa vị của chủ nhân. Tôi cảm thấy mình như một diễn viên hài đang diễn một vở kịch bi thảm, mà khán giả duy nhất là chính linh hồn dì tôi, đang nhìn xuống với ánh mắt đau lòng.
"Không cần đâu."
Cuối cùng, tôi lên tiếng, giọng khàn đặc vì đã kìm nén quá lâu. "Tôi còn có việc."
Tôi rút tay Tần Tắc Án. Bà lập tức siết lại, như muốn giữ chặt, nhưng tôi đã rút ra quá nhanh. Sự trống trải trên đầu ngửa là một cảm giác tê buốt. Tôi xoay người, định bước đi.
"Tình Diên!"
Tần Tắc Án gọi tôi, giọng đầu tiên vang lên sự sốt ruột thật sự. Anh ta bước tới, chặn trước mặt tôi. Ánh mắt tôi phức tạp, khó hiểu, có ăn năn, có giằng xé, và cả một sự van nài. "Đừng như vậy. Chúng ta nói chuyện sau được không? Chuyện hôm nay, anh hứa sẽ giải thích cho em. Còn bây giờ, chúng ta cứ làm xong thủ tục trước đã. Số thứ tự sắp đến rồi."
Tôi nhìn vào đôi mắt ấy, nơi tôi từng thấy cả bầu trời và ánh sáng. Giờ đây, tôi chỉ thấy một màn sương mù dày đặc của sự dối trá. Tôi chợt nhớ đến chiếc áo sơ mi anh ta đang mặc, chất liệu vải, màu xám nhạt. Tôi đã chọn nó vì nghĩ rằng màu đó hợp với anh. Và cô gái kia cũng khoác lên mình một chiếc áo khoác trắng tinh, cùng một thương hiệu, như một sự tuyên ngôn thầm lặng.
"Giải thích?"
Tôi khẽ nhếch mép, một nụ cười không chút nhiệt độ. "Anh định giải thích điều gì? Giải thích vì sao mùi nước hoa của tôi lại ở trên người cô ấy? Hay giải thích vì sao cả nhà cô ấy đang chờ anh dùng bữa trưa, trong ngày mà anh nói là ngày quan trọng nhất của đời chúng ta?"
Tần Tắc Án sầm mặt lại. "Tình Diên, đây là nơi công cộng. Đừng làm quá lên."
"Làm quá?"
Tôi cảm thấy tim mình thắt lại. "Tần Tắc Án, người đang làm quá chính là anh. Anh đưa tôi đến đây, nói những lời ngọt ngào về dì tôi, về tương lai, trong khi thực tế, anh đã dựng lên một vở kịch khác cho cuộc đời mình. Phần mộ của dì ư? Tôi tự lo được. Cổ phần tập đoàn của anh ư? Tôi cũng chẳng thèm. Từ giờ phút này, anh hãy tự do."
Tôi bước qua anh, hướng về cánh cửa lớn. Ánh nắng trưa bên ngoài rọi vào, chói chang đến mức tôi phải nheo mắt lại. Tiếng bước chân vội vã đuổi theo từ phía sau.
"Chị Tình Diên! Xin chị đừng giận anh Tắc Án!"
Tiểu Tuyết chạy đến, giọng nói vẫn ngọt lịm, nhưng ánh mắt lại lấp lánh một thứ gì đó như sự đắc thắng. "Tất cả là tại em. Anh Tắc Án chỉ thương em nhỏ tuổi, cô đơn, nên mới quan tâm nhiều hơn một chút. Anh ấy luôn nói: "Chị mới là người anh ấy muốn kết hôn…"
Tôi dừng bước, quay người nhìn thẳng vào cô ta. Cô ta bị ánh mắt lạnh băng của tôi làm cho khựng lại. "Cô trẻ, xinh và biết cách nói chuyện."
Tôi chậm rãi nói. "Nhưng tôi không có hứng thú tham gia vào trò chơi tranh giành đàn ông của cô. Người đàn ông mà cô đang cố giữ chân, tôi cho cô. Hãy giữ lấy và cầu mong cô sẽ không có một ngày như hôm nay, đứng ở một nơi khác, với một cô gái trẻ hơn, nghe những lời giải thích tương tự."
Tôi không thèm nhìn lại phản ứng trên mặt Tần Tắc Án. Tôi bước ra khỏi đó, bước đi dưới ánh nắng trưa. Làn gió nóng thổi qua, mang theo mùi bụi đường và hương hoa sữa thoang thoảng từ đâu đó. Tai tôi ù đi, tiếng ồn ào của thành phố dường như biến mất. Tôi chỉ nghe thấy tiếng đập thình thịch của trái tim mình và giọng nói nhỏ nhẹ của dì vang vọng trong ký ức.
Có lẽ, tích đức thực sự không phải là cam chịu và nhẫn nhục. Mà là buông bỏ những thứ đã hư hỏng, để bản thân được thanh thản. Tôi vẫy tay gọi một chiếc xe. Mục tiêu tiếp theo của tôi là văn phòng luật sư.
Mùi khử trùng nồng nặc của sảnh đăng ký hôn nhân bỗng trở nên sắc nhọn, cắt vào từng nhịp thở của tôi. Tiếên, gọi tên tôi và Tần Tắc Án, nhưng âm thanh ấy dường như đến từ một thế giới khác, xa xôi và vô nghĩa. Tất cả những gì tôi còn cảm nhận được là cái liếc nhìn nhanh chóng, đầy bản năng phòng thủ của phía tôi, rồi bước chân lùi lại nửa bước. Khoảng cách ấy, ngắn ngủi về mặt vật lý nhưng lại là một vực thẳm đột ngột hiện ra giữa chúng tôi. Anh ta lùi lại để giữ khoảng cách với cô gái tên Lâm Uyển đang đứng đó, nhưng đồng thời cũng đẩy tới thế giới của anh.
Trong khoảnh khắc ấy, một sự thật lạnh lùng chạy dọc sống lưng tôi. Tôi chợt hiểu ra. Bữa cơới phải đi gặp đối tác quan trọng, chiếc cà vạt tôi chọn sãi vã tháo ra, tất cả đều dẫn đến đây, đến cuộc hẹn với cô ta. Anh ta vẫn đang diễn một vở kịch, và tôi là khán giả ngây thơ duy nhất. Số tiền mua phần mộ cho mẹ tôi, thứ mà anh ta hứa sẽ giúp tôi đòi lại từ người chú tham lam, có lẽ chỉ là một chiêu bài. Nó chưa bao giờ thực sự nằm trong kế hoạch của anh. Tôi cảm thấy một vị đắng chát trào lên cổ họng, như thể vừa nuốt phải bã cà phê nguội lạnh.
“Uyển Uyển, sao em lại đến đây?” Giọng Tần Tắc Án vang lên, mang một chút gượng gạo mà tôi chưa từng nghe thấy ở chuyện với tôi. Nó không phải sự ngạc nhiên thuần túy, mà ẩn chứa một sự bối rối bị bắt gặp.
Lâm Uyển, cô gái với mái tóc được vuốt keo mượt mà và bộ váy công sở thanh lịch, khẽ cười. Ánh mắt cô lướt qua tôi như một tia radar, chậm rãi và đầy đánh giá. “Chúc mừng hai người nha.” Giọng cô ngọt như mía lùi, nhưng đôi mắt lại lạnh như băng. Cô làm như vừa mới để ý đến sự hiện diện của tôi. “Đây chắc là chị Thẩm nhỉ? Chị đẹp thật đấy.”
Cô ta bước về phía trước hai bước nhỏ, khoảng cách đủ để tôi ngửi thấy mùi nước hoa hương hoa nhài pha lẫn xạ hương nồng nặc từ người cô. Cô cúi người xuống một chút, hạ giọng xuống một mức âm lượng thân mật giả tạo. “Chuyện của dì, chị đừng buồn quá.” Mỗi từ cô nói ra như những mũi kim châm nhẹ vào tai tôi. “Anh Tắc Án cũng chỉ muốn dùng số tiền đó làm những việc có ý nghĩa hơn thôi. Giờ người ta không chuộng mua mộ nữa đâu, thụ táng hay hải táng lãng mạn biết bao.”
Lời cô ta, thoạt nghe như một sự an ủi, thực chất lại là một nhát dao phủ lên vết thương đang rỉ máu của tôi. Nó vừa xác nhận việc Tần Tắc Án đã kể cho cô ta nghe chuyện riêng tư của gia đình tôi, vừa nhẹ nhàng phủ nhận mong muốn cuối cùng của người đã khuất. Tôi quay mặt nhìn thẳng vào Tần Tắc Án. Ánh mắt tôi lúc này có lẽ trống rỗng, hoặc có lẽ đang cháy lên một ngọn lửa nào đó. Tôi thấy yết hầu anh trượt lên xuống một cái, một cử chỉ nhỏ báo hiệu sự căng thẳng. Anh ta đứng im, không nói một lời nào để phản bác hay giải thích. Sự im lặng của anh còn đáng sợ hơn bất kỳ lời thừa nhận nào.
“Anh đăng ký xong, định đến nhà cô ta ăn cơm?” Tôi hỏi, giọng nói của chính tôi, phẳng lặng đến kinh ngạc. Nó không run rẩy, không giận dữ, chỉ đơn giản là một câu hỏi cần sự xác nhận.
“Tình Diên, giải thích…” Tần Tắc Án vươn tay ra, như muốn chạm vào cánh tay tôi, nhưng rồi lại hạ xuống. Giọng anh đầy vội vàng, lo lắng, nhưng tôi không còn cảm nhận được sự chân thành trong đó nữa. Nó giống như một đoạn kịch bản được đọc thuộc lòng.
Tiếng loa lại vang lên lần nữa, cắt ngang lờ một cách thô bạo, gọi số thứ tự của chúng tôi vào để điền hồ sơ. Âm thanh cơ học ấy như một hồi chuông cảnh tỉnh, kéo tôi ra khỏi cơn choáng váng. Tôi thấy Tần Tắc Án nhanh nhẹn tiến lên, nhận lấy tập tài liệu từ tay nhân viên. Trong ánh mắt anh lúc quay sang, tôi thoáng thấy một tia bực bội, không phải với tình huống này, mà là với Lâm Uyển vì đã xuất hiện không đúng lúc. Chi tiết nhỏ ấy khiến trái tim tôi thêm một lần nữa co thắt lại. Anh ta bực vì kế hoạch bị phá hỏng, chứ không phải vì đã làm tổn thương tôi.
Một nụ cười nhẹ bỗng nở trên môi tôi. Nó không phải là niềm vui, mà là sự giải thoát của một kẻ vừa nhìn thấy toàn cảnh bức tranh dối trá. Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi khử trùng lúc này có vẻ nhẹ bớt. Thân nhân viên hành chính đang đợi chúng tôi, giọng nói rõ ràng và dứt khoát vang lên trong không gian tĩnh lặng của sảnh chờ.
“Xin lỗi, chúng tôi không đăng ký kết hôn nữa.”
Tần Tắc Án quay phắt lại. Toàn bộ cơ thể anh như bị đóng băng trong giây lát. Đôi mắt anh mở to, tràn ngập sự kinh ngạc không thể tin nổi, lẫn với một chút hoảng loạn. “Tình Diên, đừng quậy nữa…” Anh thốt lên, giọng nói đã mất đi vẻ điềm tĩnh thường ngày, thay vào đó là sự van nài gấp gáp. Nhưng câu nói ấy, với từ “quậy” mà anh dùng, nghe thật xa lạ và xúc phạm. Nó như thể tôi đang làm một trò đùa trẻ con, chứ không phải đang hủy bỏ một quyết định hệ trọng của cả đời người. Khoảng không giữa chúng tôi giờ đây không chỉ là nửa bước chân, mà còn là cả một vực sâu của sự phản bội và thất vọng không thể hàn gắn.
Tôi đưa ra lời đề nghị ấy trước khi thốt hết câu. Giọng tôi phẳng lặng, không một gợn sóng, như thể đang nhắc đến chuyện thời tiết. "Thêm nữa, tôi muốn trình báo công an."
Khuôn mặt Tần Tắc Án biến sắc trong chớp mắt. Màu da từ hồng hào chuyển sang tái nhợt, rồi xanh xám, như một tờ giấy bị nhúng nước. Tôi thấy rõ sự hoảng loạn lóe lên trong đáy mắt anh, thoáng qua như tia chớp giữa trời quang. Có lẽ anh chưa bao giờ nghĩ tôi dám đi đến bước này, dám đem những thứ hổ lốn ấy phơi bày dưới ánh sáng mặt trời và pháp luật. Sự bình tĩnh của tôi lúc này có lẽ còn đáng sợ hơn cả sự gào thét.
Anh ta bước vội hai bước dài, thân hình cao lớn ập tới như một bức tường đen. Bà nắm chặt lấy cổ tay tôi, lực mạnh đến nỗi tôi nghe thấy tiếng xương khớp của mình rên lên khẽ. Cơn đau nhói lan từ cổ tay lên cánh tay, xuyêịt, đánh thẳng vào tâm can. Nhưng tôi không rút tay lại. Cái đau ấy giờ đây lại khiến tôi tỉnh táo lạ thường, như một liều thuốc giải cho sự mê muội bao năm qua.
"Thẩm Tình Diên, em đang gây chuyện gì thế hả?"
Giọng anh trầm đục, gằn từng chữ. "Có chuyện gì không thể về nhà nói? Cứ phải là mất mặt ở chốn đông người này sao?"
Hơi thở nóng hổi của anh phả vào mặt tôi, mang theo mùi nước mà tôi từng cho là thơm tho. Giờ nó chỉ khiến tôi buồn nôn. Tôi định mở miệng đáp trả, nhưng ánh mắt tôi vô tình liếc sang bên cạnh. Lâm Uyển, người phụ nữ đang đứng đó, khẽ lùi nửa bước về phía sau. Cử chỉ nhỏ ấy không thoát khỏi sự chú ý của tôi. Nó như một sự chuẩn bị, một tư thế sẵn sàng cho một màn kịch nào đó.
Quả nhiên, cô ta cất giọng to hơn mức cần thiết, vang lên giữa không gian vốn đã căng thẳng. "Chị Thẩm, em biết chị không hài lòng vì anh Tắc Án đưa cho chị ít tiền. Nhưng chị cũng không thể bắt anh ấy lấy tiền đầu tư dự án tiêu xài hoang phí được."
Giọng cô ta nghe có vẻ thiết tha, nhưng từng chữ đều được mài sắc như dao. "Hơn nữa, hai người hẹn hôm nay đi làm thủ tục kết hôn, chị lại đột ngột thay đổi ý định trước mặt mọi người, dùng chuyện này để uy hiếp anh ấy. Như vậy không hay đâu."
Tôi im lặng nghe, lòng dần lắng xuống thành một vũng nước đá. Rồi tôi nhìn thấy ánh sáng nhấp nháy phản chiếu từ ống kính điện thoại, hướng thẳng về phía tôi. Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. À, thì ra là vậy. Cô ta đang phát trực tiếp. Đang đem màn kịch này trình diễn cho những người xa lạ trên mạng, biến tôi thành một kẻ tham lam, vô lý, dùng hôn nhân để đe dọa đàn ông.
Tần Tắc Án cũng nhìn thấy chiếc điện thoại. Thân hình anh khựng lại trong giây lát, đôi mắt nhìn Lâm Uyển. Tôi thấy cô ta khẽ chớp mắt với anh, một cử chỉ nhanh đến mức tưởng như ảo giác. Và rồi, phản ứng của Tần Tắc Án khiến trái tim tôi cuối cùng cũng nguội lạnh hoàn toàn. Anh không hề yêu cầu cô ta dừng buổi phát sóng đó lại. Anh buông cổ tay tôi ra, thậm chí còn lùi lại một bước, tạo ra một khoảng cách rõ rệt.
Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu tất cả. Anh đang đứng về phía cô ta. Anh chối từ màn kịch bôi nhọ này, cùng cô ta dựng lên một vở kịch nơi tôi là nhân vật phản diện. Hơi ấm cuối cùng còn sót lại trong lòng tôi cũng theo cử chỉ lùi bước ấy của anh mà tiêu tan hết. Chỉ còn lại sự tĩnh lặng và tỉnh táo đến lạnh lùng.
Vết hằn trên cổ tay tôi vẫn còn nóng rát, như một dấu ấn bằng lửa mà Tần Tắc Án vừa khắc xuống. Cảm giác ấy không phải là đau, mà là một thứ gì đó tê dại, chậm rãi lan tỏa từ da thịt vào tận sâu trong xương tủy. Tôi đứng đây, giữa quầy bar ồn ào, trở thành tâm điểm của một vở kịch mà tôi không hề muốn tham gia. Đám đông phía sau lưng tôi không còn là những gương mặt xa lạ nữa. Họ biến thành một bức tường âm thanh. Những tiếng xì xào bàn tán chồng chất lên nhau, đè nặng lên nỗi sợ. Tôi thậm chí có thể ngửi thấy mùi hương nồng nặc của rượu lẫn mùi nước hoa giá rẻ, tất cả hòa vào một thứ mùi vị chua chát, khó chịu.
Ống kính điện thoại của Lâm Uyển chĩa thẳng vào mặt tôi, như một con mắt thứ ba lạnh lùng và vô cảm. Ánh đèn flash trắng xóa làm tôi chói mắt, nhưng tôi không né tránh. Tôi nhìn thấu qua lớp kính ấy, thấy được nụ cười đắc ý đang nở dần trên môi cô ta, một nụ cười đầy vẻ thách thức và khinh miệt. Bên cạnh tôi, Tần Tắc Án đứng im như một bức tượng. Sự im lặng của cúc còn đáng sợ hơn bất kỳ lời buộc tội nào. Nó là một sự đồng lõa mặc nhiên, một nhát dao lạnh lùng đâm thẳng vào lưng tôi, giữa thanh thiên bạch nhật. Trái tim tôi thắt lại, không phải vì đau đớn, mà vì một sự tỉnh táo kỳ lạ đang trỗi dậy. Tất cả tình cảm, tất cả sự mù quáng, dường như đang bị cơn gió lạnh từ cửa sổ tràn vào thổi bay đi hết.
Tiếng còi xe cảnh sát rít lên từ phố ngoài, xé toang bầu không khí ngột ngạt trong quán. Âm thanh ấy vừa xa lạ lại vừa quen thuộc, như một lời hứa hẹn về sự công bằng vốn đã mất từ lâu. Cánh cửa kính mở ra, vài bóng áo xanh tiến vào với những bước chân dứt khoát. Hơi lạnh từ bên ngoài ùa theo, làm tôi rùng mình. Sự rùng mình ấy khiến tôi càng thêm tỉnh táo.
"Mời hỏi ai là người báo cảnh sát?"
Một viên cảnh sát trẻ tuổi, giọng nói trầm ấm, cất tiếng hỏi.
Tôi hít một hơi thật sâu. Không khí lạnh lẽo tràn đầy trong phổi, như tẩy sạch mọi do dự cuối cùng. Tôi giơ tay lên, cử chỉ chậm rãi nhưng kiên định. Cánh tay tôi không hề run rẩy. "Thưa anh, là tôi."
Giọng nói của tôi vang lên, rõ ràng và bình tĩnh đến mức ngay cả chính tôi cũng cảm thấy bất ngờ. "Tôi muốn trình báo một vụ việc. Vị hôn phu của tôi, Tần Tắc Án, đã tự ý bán đi mảnh đất phần mộ của mẹ tôi mà không hề có sự đồng ý của tôi. Số tiền từ việc bán đất, anh ta đã dùng để đầu tư mở một quán cà phê cho người phụ nữ này, Lâm Uyển."
Tôi nói từng chữ một, mắt không rời khỏi khuôn mặt của Tần Tắc Án. Ánh mắt từ chỗ ngỡ ngàng chuyển rồi dần dần biến thành một sự phẫn nộ khó tin. Đôi mắt tôi to, như không thể tin được rằng tôi, một người luôn coi trọng thể diện gia đình, luôn muốn giấu kín mọi chuyện khôốn bức tường, lại có thể đứng giữa nơi công cộng như thế này, vạch trần tất cả những điều nhơ nhuốc nhất. Trong ánh mắt ấy, tôi không còn thấy chút tình cảm nào, chỉ còn lại sự xa lạ và giận dữ. Một cảm giác buồn bã lạnh lùng len lỏi trong tôi, nhưng nó lập tức bị ngọn lửa quyết tâm thiêu rụi.
Còn Lâm Uyển, khuôn mặt tươi tắn, đầy sức sống lúc nãy của cô ta giờ đây đã tái nhợt đi trông thấy. Màu son đỏ thắm trên môi cô ta giờ trông thật lố bịch, như một vết máu khô. Cô ta luống cuống, vội cầm lấy chiếc điện thoại, ngón tay lướt đi lướt lại trên màn hình một cách vô vọng, cố gắng tắt đi buổi phát trực tiếp mà chính cô ta đã mở ra. Hành động vụng về ấy chỉ càng tố cáo sự hoảng loạn trong lòng cô ta. Một ý nghĩ lạnh lùng chợt lóe lên trong đầu tôi: Nếu cô ta đã chọn cách dùng đám đông và ánh đèn sân khấu để hủy hoại tôi, để biến tôi thành trò cười, thì tại sao tôi không thể dùng chính sân khấu ấy để cho mọi người thấy rõ bộ mặt thật? Hãy để tất cả cùng nhìn, cùng đánh giá. Hãy để ánh sáng công khai này rọi thẳng vào những góc khuất đầy bụi bặm.
Tôi lặng lẽ rút điện thoại từ trong túi ra. Đầu ngón tay tôi hơi lạnh, nhưng động tác thì rất ổn định. Tôi mở ứng dụng lưu trữ, tìm đến file hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất mà tôi đã cất công sưu tầm được từ lâu, như một thứ bùa hộ mạng cuối cùng. Màn hình sáng lên, hiện rõ từng dòng chữ, từng chữ ký. Tôi đưa chiếc điện thoại về phía vị cảnh sát trẻ. "Đây là bản scan hợp đồng chuyển nhượng, cùng chữ ký xác nhận của anh ta. Tôi có đầy đủ bằng chứng."
Mùi thuốc sát trùng trong bệnh viện dường như vẫn còn bám dai tôi, nhưng giờ đây, nó đã bị át hẳn bởi mùi giấy tờ mới và hơi thở nóng hổi đầy toan tính của người đàn ông trước mặt. Tôi đặt tờ hợp đồng mua bán mộ phần lên bàn, rồi đẩy chiếc điện thoại có tin nhắn từ nhân viên nghĩ trang về phía anh ta. Ngón tay tôi chạm vào mặt kính lạnh ngắt. "Mọi thứ đã xong. Một phần là tôi trả đứt bằng tiền của mình, từ trước khi chúng ta kết hôn. Đây là hợp đồng. Còn đây là những gì người ta vừa nhắn cho tôi."
Giọng nói của tôi bằng phẳng, như một mặt hồ đóng băng, nhưng bên trong, từng mạch máu dường như đang co thắt lại vì một nỗi thất vọng tê tái. Tôi nhìn thấy đôi mắt Tần Tắc Án lướt qua dòng chữ, ánh mắt biến chuyển từ hòa bình, rồi nhanh chóng vụt tắt, nhường chỗ cho một vẻ sốt sắng kỳ lạ.
"Dì ấy… dì ấy từng nói rằng sau này, dì không muốn trở thành gánh nặng cho chúng ta mà."
Anh ta thốt lên, giọng có chút nghẹn ngào, nhưng đôi tay lại đang xoay chiếc nhẫn cưới trên ngón tay một cách vô thức. "Miếng đất ấy những tám mươi vạn. Nếu dì dưới suối vàng có biết, dì cũng sẽ đồng ý cho chúng ta hủy bỏ thôi. Phải không, Tình Diên? Dì tốt bụng như vậy, lúc nào chẳng nghĩ cho người khác trước."
Lời nói của những nhát dao mỏn lách nhẹ vào lớp băng giá trong lòng tôi. Từng lời từng chữ không phải để an ủi, mà là để thuyết phục, để đánh bật đi quyết định cuối cùng tôi dành cho mẹ. Tôi cảm thấy một cơn lạnh buốt từ sống lưng lan tỏa ra toàn thân, thấu tận xương tủy. Người đàn ông đã từng hứa sẽ cùng tôi chia sẻ mọi buồn vui, người đã nắm chặt tay tôi trước giường bệnh của mẹ, giờ lại có thể thốt ra những lời tính toán lạnh lùng đến thế sao?
"Tần Tắc Án," tôi gọi tên anh ta, giọng khàn đặc vì cố kìm nén. "Ngay trước giường bệnh, chính anh đã hứa. Anh hứa sẽ để bà ra đi một cách thanh thản và đàng hoàng. Giờ anh gọi đó là 'gánh nặng' ư?"
Anh ta lập tức quay mặt đi, cằm bạnh ra, những đường gân xanh trên cổ hơi nổi lên. Đó là biểu hiện của sự bực bội, của việc bị đặt vào thế bí, chứ không phải sự ăn năn. Không khí trong phòng khách trở nên ngột ngạt, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dồn dập của tiếng tích tắc đều đều từ chiếc đồng hồ treo tường.
Viên cảnh sát trẻ tuổi đứng một bên, lặng quan sát, lên tiếng cắt ngang sự căng thẳng đang đông cứng giữa hai chúng tôi. "Chúng tôi đã nắm được tình hình sơ bộ. Tuy nhiên, để có thể thu hồi số tiền và làm rõ tính chất vụ việc, có liên quan đến hình sự hay không, rất cần sự phối hợp của hai vị. Mời hai vị cùng chúng tôi về đồn để lấy lời hơn."
Ánh mắt tôi lướt nhanh về phía kim đồng hồ. Trời ơi, chỉ còn vài tiếng nữa thôi. Vài tiếng nữa là cổng nghĩ trang sẽ đóng. Một cảm giác gấp gáp, xót xa bỗng trào lên, lấn át mọi sự tức giận và bàng hoàng. Thôn cảnh sát, giọng nói không giấu nổi vẻ khẩn thiết. "Xin lỗi anh, tôi có một đề nghị. Liệu có thể để họ đi trước được không? Tôi… tôi phải đến nghĩ trang lo liệu ổn thỏa cho mẹ tôi trước đã. Chỉ sợ trễ mất. Tôi hứa sẽ lập tức có mặt tại đồn cảnh sát."
Hơi thở của tôi như nín lại, chờ đợi sự đồng ý. Nhưng lời đáp lại không đến từ phía cảnh sát. Tần Tắc Án đột ngột quay mặt lại, cặp lông mày rậm nhíu chặt, giọng nói chen ngang đầy vẻ bất mãn. "Đến lúc này rồi còn nghĩ đến chuyện đó làm gì? Việc quan trọng bây giờ là giải quyết chuyện tiền!"
Tôi đứng đó, hai tay nắm chặt đến mức móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, nhưng tôi chẳng cảm thấy đau. Tất cả những gì tôi nghe thấy chỉ là tiếng ù ù trong đầu, như thể có một cơn giông đang giam mình trong hộp sọ. Ánh mắt của Tần Tắc Án – thứ ánh mắt tàn nhẫn, liều lĩnh mà tôi chưa từng thấy bao giờ – đang xiên thẳng vào tôi. Hắn ta vừa nói xong. Hắn vừa dùng chính người mẹ đang nằm viện của tôi làm con tin.
"Thẩm Tình Diên, là em báo cảnh sát, em là đương sự."
Giọng nói của hắn vang lên lần nữa trong ký ức tôi, lạnh lùng và đầy tính toán, như một viên đá ném xuống mặt hồ đang đóng băng. "Trừ khi bây giờ em rút đơn, nếu không, em phải cùng chúng tôi đến đồn cảnh sát."
Tôi nhìn hắn, cố gắng tìm trong khuôn mặt quen thuộc ấy một chút dấu vết của người đàn ông năm xưa. Chỉ là hư ảo. Hắn đã biến thành một người xa lạ, một kẻ đang dùng từng lời nói như nhát dao sắc, khoét sâu vào hoàn cảnh tuyệt vọng của tôi. Hắn, cảnh sát trẻ, đang cầm sổ ghi chép, giọng điệu bỗng trở nên hợp tác và đầy vẻ lo lắng cho công lý. "Ai mà biết được trong khoảng thời gian này cô ta đi làm cái gì? Bây giờ số tiền liên quan là tám mươi vạn, một khi cô ta rời đi để làm bằng chứng giả, các anh có chịu trách nhiệm nổi không?"
Một luồng khí lạnh bắt đầu từ sống lưng tôi lan tỏa. Hắn không chỉ đe dọa; hắn đang dựng lên một kịch bản hoàn toàn mới, biến tôi từ nạn nhân thành kẻ tình nghi có âm mưu. Tôi cảm thấy hơi thở của mình trở nên gấp gáp, ngực như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Tôi phải cố hết sức mới thốt lên được, giọng khàn đặc vì sốc và phẫn nộ: "Tần Tắc Án, anh nói hươu nói vượn gì thế?"
Hắn bước lại gần. Mùi nước hoa hắn thường dùng, thứ mùi gỗ tuyết tùng ấm áp ngày nào, giờ đây chỉ khiến tôi buồn nôn. Hắn cúi xuống, hạ giọng xuống mức chỉ đủ cho hai chúng tôi nghe, nhưng mỗi âm tiết đều nặng trịch như chì. "Anh chỉ đang trần thuật lại sự thật thôi."
Ánh mắt hắn không chớp, nhìn thẳng vào sự ắt tôi. "Nếu không muốn đến đồn cảnh sát, em hãy nói với họ là em đang giận dỗi, báo án giả, căn bản không có chuyện này."
Rồi hắn nói tiếp, như thể đôi một ân huệ lớn lao. "Anh sẽ lập tức đi cướp cho dì. Chuyện kết hôn em muốn lùi lại sau cũng được, anh không bận tâm."
Chữ "dì" đó vang lên như một tiếng chuông báo tử. Mẹ tôi. Người phụ nữ đã coi hắn như con trai, đã nấu cho hắn những bữa cơm nóng hổi mỗi khi hắn đến nhà, đã dặn dò tôi phải biết trân trọng một người đàn ông như thế. Giờ đây, chính hắn lại dùng bà làm lá chắn, làm công cụ để buộc tôi phải im lặng, phải nuốt trọn nỗi oan ức tám mươi vạn và sự phản bội tận xương tủy này. Nỗi cay đắng dâng trào trong cổ họng tôi, mặn chát. Tôi nhìn hắn, ký ức ùa về như thác đổ.
"Tần Tắc Án," giọng tôi run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì một nỗi đau đớn tột cùng đang xé nát trái tim. "Năm xưa mẹ tôi đối xử tốt với anh thế nào, anh quên hết rồi đúng không?"
Ánh mắt Tần Tắc Án chợt chớp lên một tia sáng lạ. Có lẽ đó là chút dư vang của lương tâm, hay chỉ đơn giản là sự giật mình trước sự nhắc nhở đầy xót xa đó. Nhưng nó vụt tắt nhanh hơn cả một tia lửa yếu ớt trong đêm gió lớn. Gương mặt hắn trở lại vẻ lạnh lùng, cứng rắn, không còn một chút rung động nào. Hắn im lặng, nhưng sự im lặng đó còn đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa nào. Hắn đang chờ đợi sự lựa chọn của tôi, trong khi đặt lên bàn cân một bên là tự do và danh dự của tôi, còn bên kia là sự an nguy của người mẹ đang thập tử nhất sinh.
Tôi nhìn nước mắt mình rơi xuống, từng giọt trong suốt đập vỡ tan trên nền gạch lạnh lẽo. Chúng chẳng có tác dụng gì, cũng như tất cả những lời tôi vừa thốt ra. Trước mặt tôi, Tần Tắc Án chỉ hất tay tôi ra một cách dứt khoát, như thể vứt bỏ một thứ gì đó dính bẩn.
"Người sống thì phải hướng về phía trước!"
Giọì chiết, đầy sự bực dọc vì bị nhắc nhở về quá khứ. "Em chọn đi. Một là rút đơn, anh lập tức cùng em đi chọn một ngôi mộ mới đàng hoàng. Hai là cứ cố chấp, xem ai là người còn lại cuối cùng."
Tôi lảo đảo lui lại, gót chân chạm vào bức tường lạnh ngắt. Sự lạnh lẽo ấy xuyên qua lớp vải, truyền thẳng vào xương sống. Cả căn phòng sang trọng này bỗng trở nên ngột ngạt, mùi nước hoa gỗ sồi đắt tiền lẫn mùi tanh của sự phản bội. Tôi nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên hình ảnh mẹ tôi, bà lúc nào cũng mặc chiếc áo sờn vai đã cũ màu.
Chính bà là người đã chạy đến bên cái đêm định mệnh ấy. Khi tai nạn ập xuống đầu Tần Tắc Án, mới mười một tuổi, cha mẹ ruột chỉ nhìn thấy cơ hội kiếm tiền từ kẻ gây tai nạn. Họ mặc kệ sinh mạng của mình đến giường bệnh, chỉ lo tranh cãi đòi bồi thường. Trong khi đó, mẹ tôi – một người đàn bà quen sống dè sẻn – đã rút đến đồng cuối cùng trong sổ lương hưu mỏng manh để nộp viện phí. Bà bắt chuyến tàu đêm, ngồi xuyên suốt hành trình dài trong lo âu, chỉ vì thương đứa trẻ hàng xóm không được cha mẹ yêu thương.
Rồi đê mất, chôn chân trong núi nợ, chính ngôi nhà nhỏ của chúng tôi đã che chở cho anh. Mẹ tôi nhịn mua chiếc áo mới bà đã ngắm bao lâu, để dành tiền Tắc Án một bộ vest chỉn chu. Bà nó để lấy lại tinh thần, để bước ra ngoài thế giới. Bàn tay gầy guộc của bà vuốt ve chất vải, đôi mắt đầy thương cảm như nhìn một đứa con. Bao nhiêu năm, tình thương ấy chân thành và đơn giản đến mức tôi tưởng nó có thể làm tan chảy cả trái tim băng giá nhất.
Nhưng tôi đã lầm.
Yết hầu Tần Tắc Án trượt lên xuống dữ dội lúc nãy giờ đã lắng lại. Ánh mắt còn một chút xao động, chỉ còn lại sự tính toán lạnh lùng. Anh ta nhìn tôi như nhìn một chướng ngại vật cần được dẹp bỏ. Sự sống chết của mẹ tôi, người đã mất mái ấm, giờ đây chỉ là một phiền toái. Thậm chí, số tiền ít ỏi bà dành dụm cả đời, thứ anh ta biết rõ là để phòng thân lúc tuổi già, cũng bị anh ta lấy đi để làm quà cho một người đàn bà khác.
"Mộ mới?"
Tôi khẽ thốt lên, giọng khàn đặc vì nước mắt và sự phẫn nộ tột cùng. "Anh nghĩ thứ mẹ tôi cần bây giờ là một ngôi mộ sang trọng ư? Bà ấy cần sự ấm áp khi còn sống, cần sự biết ơn của chính kẻ mà bà đã xem như con!"
Tần Tắc Án quay đi, ánh mắt hướng về khung cửa sổ lớn nhìn ra thành phố phồn hoa. Dáng vẻ ấy, cuộc trò chuyện này đã kết thúc theo ý anh. Trái tim tôi thắt lại từng hồi. Tôi nhớ cái cúi đầu xuống bát mì mẹ tôi nấu, hơi nước bốc lên làm mờ đi đôi mắt anh. Lúc ấy, tôi tưởng đó là sự xúc động. Giờ thì tôi hiểu, có lẽ đó chỉ là hơi nước mà thôi.
"Anh đã quên hết rồi sao?"
Tôi nói, gần như là thì thầm. "Quên mất mùi thuốc sát trùng trong bệnh viện năm đó, quên mất vị mặn của nước mắt mẹ tôi khi bà cầm tờ biên lai viện phí? Anh cũng quên luôn cảm giác của bộ vest ấy trên người, thứ đầu tiên anh mặc sau chuỗi ngày dài thất bại?"
Anh ta vẫn im lặng. Sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn cả những lời chì chiết. Nó là bức tường thành kiên cố ngăn cản quá khứ, với lương tri.
Tôi đứng thẳng người, lau khô nước mắt trên má. Sự yếu đuối trong giây phút nãy đã bốc hơi, thay vào đó là một sự tĩnh lặng lạ thường. Tôi biết mình sẽ không rút đơn. Ngôi mộ mới không thể rửa sạch tội lỗi, càng không thể hàn gắn được trái tim của một người mẹ. Sự sống hướng về phía trước, nhưng nó phải được xây dựng trên nền tảng của sự ngay thẳng và biết ơn.
"Chúng ta sẽ gặp nhau ở tòa."
Tôi nói, câu từ rõ ràng và lạnh lùng hơn cả chính tôi tưởng.
Tần Tắc Án quay đầu lại, ánh mắt lóe lên một tia bất ngờ, rồi nhanh chóng bị sự giận dữ che phủ. Nhưng tôi đã không còn sợ nữa. Tôi bước từng bước vững chãi ra khỏi căn phòng đó, để lại sau lưng một kẻ mà tôi từng gọi là anh trai, cùng với tất cả ký ức ngọt ngào nay đã nhuốm màu đắng chát. Cuộc chiến này, tôi sẽ đấu đến cùng, không phải vì thù hận, mà vì công lý nhỏ nhoi mà mẹ tôi xứng đáng có được.
Tôi ngã về phía sau, hai chân như bị chặt đứt gân, không còn chút sức lực nào để chống đỡ. Thế rồi một bàn tay vững chắc đỡ lấy cánh tay tôi, ngăn không cho tôi ngã xuống nền đá lạnh buốt. Hơi ấm từ lòng bàn tay ấy xuyên qua lớp vải áo, truyền vào da thịt tôi một sự nâng đỡ bất ngờ. Tôi quay đầu nhìn,và viên cảnh sát trẻ đã đứng im lặng bên cạnh suốt cuộc tra hỏi căng thẳng vừa rồi. Anh ta không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, đôi mắt sáng quắc như có thể nhìn thấu mọi ngóc ngách của sự thật.
Cảm giác chống đỡ ấy khiến tôi lấy lại được chút thăng bằng. Tôi hít một hơi thật sâu, mùi ẩm mốc của căn phòng điều tra hòa lẫn với mùi mồ hôi lạnh trên người mình. Viên cảnh sát trẻ cảm nhận được tôi đã đứng vững, bà từ buông ra, nhưng vẫn đứng ở một vị trí có thể với tới ngay nếu tôi lại suy sụp. Ánh mắt rời khỏi tôi, chuyển sang người đàn ông đang đứng đối diện – Tần Tắc Án, viên điều tra viên chính với khuôn mặt lạnh như băng.
Giọng nói của em rõ ràng, chậm rãi, nhưng chứa đựng một sức nặng không thể chối cãi. “Theo quy định, người tố giác hoàn toàn có quyền và nghĩa vụ phối hợp với quá trình điều tra.” Anh ta dừng lại một nhịp, đôi mắt nhìn thẳng vào Tần Tắc Án. “Tuy nhiên, trước mắt cô ấy còn có việc quan trọng hơn cần phải làm, đó là lo liệu hậu sự cho người thân ruột thịt vừa qua đời. Đây không chỉ là một yêu cầu chính đáng về mặt tình cảm, mà còn là một quyền lợi cơ bản về mặt pháp lý.”
Lời nói như một làn gió ấm thổi vào căn phòng lạnh lẽo đầy áp lực này. Tôi cảm thấy một cục nghẹn trong lòng ngực dường như được tháo bớt. Hóa ra vẫn có người hiểu được nỗi đau đang thiêu đốt tôi lúc này, hiểu được việc tôi cần phải làm gì. Cái chết của mẹ tôi hiện lên trong đầu, thân thể lạnh ngắt nằm trên giường bệnh, đôi mắt nhắm nghiền không bao giờ mở lại được nữa. Nỗi đau ấy nhói lên, cấu xé, khiến tôi chỉ muốn được chạy về bên bà ngay lập tức.
Tần Tắc Án nhíu mày, vẻ mặt không hài lòng lộ rõ. Giọng ông ta cắt ngang không khí, sắc lạnh và cứng nhắc. “Làm như vậy là không đúng quy trình đã đề ra!” Ông ta nhấn mạnh từng tiếng, như thể đang cố gắng dùng quy tắc để đè bẹp mọi sự thông cảm. “Công việc điều tra phải được ưu tiên hàng đầu, mọi cá nhân liên quan đều phải tuân thủ. Việc riêng tư có thể tạm thời gác lại.”
Tôi nghe thấy mà lòng quặn thắt. Gác lại ư? Làm sao có thể gác lại được khi người thân duy nhất của tôi đang nằm đó, cô độc và lạnh lẽo? Một cảm giác phẫn uất dâng lên, trộn lẫn với nỗi đau đớn tột cùng. Nhưng tôi biết mình không thể mất bình tĩnh. Tôi phải tỉnh táo, phải đấền được tiễn đưa mẹ tôi một cách trọn vẹn.