Tần Tắc Án gọi tôi, giọng đầu tiên vang lên sự sốt ruột thật sự. Anh ta bước tới, chặn trước mặt tôi. Ánh mắt tôi phức tạp, khó hiểu, có ăn năn, có giằng xé, và cả một sự van nài. "Đừng như vậy. Chúng ta nói chuyện sau được không? Chuyện hôm nay, anh hứa sẽ giải thích cho em. Còn bây giờ, chúng ta cứ làm xong thủ tục trước đã. Số thứ tự sắp đến rồi."
Tôi nhìn vào đôi mắt ấy, nơi tôi từng thấy cả bầu trời và ánh sáng. Giờ đây, tôi chỉ thấy một màn sương mù dày đặc của sự dối trá. Tôi chợt nhớ đến chiếc áo sơ mi anh ta đang mặc, chất liệu vải, màu xám nhạt. Tôi đã chọn nó vì nghĩ rằng màu đó hợp với anh. Và cô gái kia cũng khoác lên mình một chiếc áo khoác trắng tinh, cùng một thương hiệu, như một sự tuyên ngôn thầm lặng.
"Giải thích?"
Tôi khẽ nhếch mép, một nụ cười không chút nhiệt độ. "Anh định giải thích điều gì? Giải thích vì sao mùi nước hoa của tôi lại ở trên người cô ấy? Hay giải thích vì sao cả nhà cô ấy đang chờ anh dùng bữa trưa, trong ngày mà anh nói là ngày quan trọng nhất của đời chúng ta?"
Tần Tắc Án sầm mặt lại. "Tình Diên, đây là nơi công cộng. Đừng làm quá lên."
"Làm quá?"
Tôi cảm thấy tim mình thắt lại. "Tần Tắc Án, người đang làm quá chính là anh. Anh đưa tôi đến đây, nói những lời ngọt ngào về dì tôi, về tương lai, trong khi thực tế, anh đã dựng lên một vở kịch khác cho cuộc đời mình. Phần mộ của dì ư? Tôi tự lo được. Cổ phần tập đoàn của anh ư? Tôi cũng chẳng thèm. Từ giờ phút này, anh hãy tự do."
Tôi bước qua anh, hướng về cánh cửa lớn. Ánh nắng trưa bên ngoài rọi vào, chói chang đến mức tôi phải nheo mắt lại. Tiếng bước chân vội vã đuổi theo từ phía sau.
"Chị Tình Diên! Xin chị đừng giận anh Tắc Án!"
Tiểu Tuyết chạy đến, giọng nói vẫn ngọt lịm, nhưng ánh mắt lại lấp lánh một thứ gì đó như sự đắc thắng. "Tất cả là tại em. Anh Tắc Án chỉ thương em nhỏ tuổi, cô đơn, nên mới quan tâm nhiều hơn một chút. Anh ấy luôn nói: "Chị mới là người anh ấy muốn kết hôn…"
Tôi dừng bước, quay người nhìn thẳng vào cô ta. Cô ta bị ánh mắt lạnh băng của tôi làm cho khựng lại. "Cô trẻ, xinh và biết cách nói chuyện."
Tôi chậm rãi nói. "Nhưng tôi không có hứng thú tham gia vào trò chơi tranh giành đàn ông của cô. Người đàn ông mà cô đang cố giữ chân, tôi cho cô. Hãy giữ lấy và cầu mong cô sẽ không có một ngày như hôm nay, đứng ở một nơi khác, với một cô gái trẻ hơn, nghe những lời giải thích tương tự."
Tôi không thèm nhìn lại phản ứng trên mặt Tần Tắc Án. Tôi bước ra khỏi đó, bước đi dưới ánh nắng trưa. Làn gió nóng thổi qua, mang theo mùi bụi đường và hương hoa sữa thoang thoảng từ đâu đó. Tai tôi ù đi, tiếng ồn ào của thành phố dường như biến mất. Tôi chỉ nghe thấy tiếng đập thình thịch của trái tim mình và giọng nói nhỏ nhẹ của dì vang vọng trong ký ức.
Có lẽ, tích đức thực sự không phải là cam chịu và nhẫn nhục. Mà là buông bỏ những thứ đã hư hỏng, để bản thân được thanh thản. Tôi vẫy tay gọi một chiếc xe. Mục tiêu tiếp theo của tôi là văn phòng luật sư.
Mùi khử trùng nồng nặc của sảnh đăng ký hôn nhân bỗng trở nên sắc nhọn, cắt vào từng nhịp thở của tôi. Tiếên, gọi tên tôi và Tần Tắc Án, nhưng âm thanh ấy dường như đến từ một thế giới khác, xa xôi và vô nghĩa. Tất cả những gì tôi còn cảm nhận được là cái liếc nhìn nhanh chóng, đầy bản năng phòng thủ của phía tôi, rồi bước chân lùi lại nửa bước. Khoảng cách ấy, ngắn ngủi về mặt vật lý nhưng lại là một vực thẳm đột ngột hiện ra giữa chúng tôi. Anh ta lùi lại để giữ khoảng cách với cô gái tên Lâm Uyển đang đứng đó, nhưng đồng thời cũng đẩy tới thế giới của anh.
Trong khoảnh khắc ấy, một sự thật lạnh lùng chạy dọc sống lưng tôi. Tôi chợt hiểu ra. Bữa cơới phải đi gặp đối tác quan trọng, chiếc cà vạt tôi chọn sãi vã tháo ra, tất cả đều dẫn đến đây, đến cuộc hẹn với cô ta. Anh ta vẫn đang diễn một vở kịch, và tôi là khán giả ngây thơ duy nhất. Số tiền mua phần mộ cho mẹ tôi, thứ mà anh ta hứa sẽ giúp tôi đòi lại từ người chú tham lam, có lẽ chỉ là một chiêu bài. Nó chưa bao giờ thực sự nằm trong kế hoạch của anh. Tôi cảm thấy một vị đắng chát trào lên cổ họng, như thể vừa nuốt phải bã cà phê nguội lạnh.
“Uyển Uyển, sao em lại đến đây?” Giọng Tần Tắc Án vang lên, mang một chút gượng gạo mà tôi chưa từng nghe thấy ở chuyện với tôi. Nó không phải sự ngạc nhiên thuần túy, mà ẩn chứa một sự bối rối bị bắt gặp.
Lâm Uyển, cô gái với mái tóc được vuốt keo mượt mà và bộ váy công sở thanh lịch, khẽ cười. Ánh mắt cô lướt qua tôi như một tia radar, chậm rãi và đầy đánh giá. “Chúc mừng hai người nha.” Giọng cô ngọt như mía lùi, nhưng đôi mắt lại lạnh như băng. Cô làm như vừa mới để ý đến sự hiện diện của tôi. “Đây chắc là chị Thẩm nhỉ? Chị đẹp thật đấy.”
Cô ta bước về phía trước hai bước nhỏ, khoảng cách đủ để tôi ngửi thấy mùi nước hoa hương hoa nhài pha lẫn xạ hương nồng nặc từ người cô. Cô cúi người xuống một chút, hạ giọng xuống một mức âm lượng thân mật giả tạo. “Chuyện của dì, chị đừng buồn quá.” Mỗi từ cô nói ra như những mũi kim châm nhẹ vào tai tôi. “Anh Tắc Án cũng chỉ muốn dùng số tiền đó làm những việc có ý nghĩa hơn thôi. Giờ người ta không chuộng mua mộ nữa đâu, thụ táng hay hải táng lãng mạn biết bao.”
Lời cô ta, thoạt nghe như một sự an ủi, thực chất lại là một nhát dao phủ lên vết thương đang rỉ máu của tôi. Nó vừa xác nhận việc Tần Tắc Án đã kể cho cô ta nghe chuyện riêng tư của gia đình tôi, vừa nhẹ nhàng phủ nhận mong muốn cuối cùng của người đã khuất. Tôi quay mặt nhìn thẳng vào Tần Tắc Án. Ánh mắt tôi lúc này có lẽ trống rỗng, hoặc có lẽ đang cháy lên một ngọn lửa nào đó. Tôi thấy yết hầu anh trượt lên xuống một cái, một cử chỉ nhỏ báo hiệu sự căng thẳng. Anh ta đứng im, không nói một lời nào để phản bác hay giải thích. Sự im lặng của anh còn đáng sợ hơn bất kỳ lời thừa nhận nào.
“Anh đăng ký xong, định đến nhà cô ta ăn cơm?” Tôi hỏi, giọng nói của chính tôi, phẳng lặng đến kinh ngạc. Nó không run rẩy, không giận dữ, chỉ đơn giản là một câu hỏi cần sự xác nhận.
“Tình Diên, giải thích…” Tần Tắc Án vươn tay ra, như muốn chạm vào cánh tay tôi, nhưng rồi lại hạ xuống. Giọng anh đầy vội vàng, lo lắng, nhưng tôi không còn cảm nhận được sự chân thành trong đó nữa. Nó giống như một đoạn kịch bản được đọc thuộc lòng.
Tiếng loa lại vang lên lần nữa, cắt ngang lờ một cách thô bạo, gọi số thứ tự của chúng tôi vào để điền hồ sơ. Âm thanh cơ học ấy như một hồi chuông cảnh tỉnh, kéo tôi ra khỏi cơn choáng váng. Tôi thấy Tần Tắc Án nhanh nhẹn tiến lên, nhận lấy tập tài liệu từ tay nhân viên. Trong ánh mắt anh lúc quay sang, tôi thoáng thấy một tia bực bội, không phải với tình huống này, mà là với Lâm Uyển vì đã xuất hiện không đúng lúc. Chi tiết nhỏ ấy khiến trái tim tôi thêm một lần nữa co thắt lại. Anh ta bực vì kế hoạch bị phá hỏng, chứ không phải vì đã làm tổn thương tôi.
Một nụ cười nhẹ bỗng nở trên môi tôi. Nó không phải là niềm vui, mà là sự giải thoát của một kẻ vừa nhìn thấy toàn cảnh bức tranh dối trá. Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi khử trùng lúc này có vẻ nhẹ bớt. Thân nhân viên hành chính đang đợi chúng tôi, giọng nói rõ ràng và dứt khoát vang lên trong không gian tĩnh lặng của sảnh chờ.
“Xin lỗi, chúng tôi không đăng ký kết hôn nữa.”
Tần Tắc Án quay phắt lại. Toàn bộ cơ thể anh như bị đóng băng trong giây lát. Đôi mắt anh mở to, tràn ngập sự kinh ngạc không thể tin nổi, lẫn với một chút hoảng loạn. “Tình Diên, đừng quậy nữa…” Anh thốt lên, giọng nói đã mất đi vẻ điềm tĩnh thường ngày, thay vào đó là sự van nài gấp gáp. Nhưng câu nói ấy, với từ “quậy” mà anh dùng, nghe thật xa lạ và xúc phạm. Nó như thể tôi đang làm một trò đùa trẻ con, chứ không phải đang hủy bỏ một quyết định hệ trọng của cả đời người. Khoảng không giữa chúng tôi giờ đây không chỉ là nửa bước chân, mà còn là cả một vực sâu của sự phản bội và thất vọng không thể hàn gắn.
Tôi đưa ra lời đề nghị ấy trước khi thốt hết câu. Giọng tôi phẳng lặng, không một gợn sóng, như thể đang nhắc đến chuyện thời tiết. "Thêm nữa, tôi muốn trình báo công an."
Khuôn mặt Tần Tắc Án biến sắc trong chớp mắt. Màu da từ hồng hào chuyển sang tái nhợt, rồi xanh xám, như một tờ giấy bị nhúng nước. Tôi thấy rõ sự hoảng loạn lóe lên trong đáy mắt anh, thoáng qua như tia chớp giữa trời quang. Có lẽ anh chưa bao giờ nghĩ tôi dám đi đến bước này, dám đem những thứ hổ lốn ấy phơi bày dưới ánh sáng mặt trời và pháp luật. Sự bình tĩnh của tôi lúc này có lẽ còn đáng sợ hơn cả sự gào thét.
Anh ta bước vội hai bước dài, thân hình cao lớn ập tới như một bức tường đen. Bà nắm chặt lấy cổ tay tôi, lực mạnh đến nỗi tôi nghe thấy tiếng xương khớp của mình rên lên khẽ. Cơn đau nhói lan từ cổ tay lên cánh tay, xuyêịt, đánh thẳng vào tâm can. Nhưng tôi không rút tay lại. Cái đau ấy giờ đây lại khiến tôi tỉnh táo lạ thường, như một liều thuốc giải cho sự mê muội bao năm qua.
"Thẩm Tình Diên, em đang gây chuyện gì thế hả?"