Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Tôi Từng Là Vợ Anh

Tuyết trắng và những cuộc gọi vô vọng

1781 từ

Tuyết trắng xóa phủ kín sân trại giam quân sự, lạnh đến mức tôi tưởng như máu trong người cũng đông cứng lại. Tôi vừa đặt chân xuống bậc thềm cuối cùng, bụi tuyết từ lốp xe quân dụng phanh gấp bắn thẳng vào mặt. Chiếc Jeep màu xanh lá rừng dừng sát trước mũi tôi, hơi nóng từ động cơ hòa vào hơi thở buốt giá, tạo thành một màn sương mỏng.

Cánh cửa bật mở. Phó Vân Thâm bước xuống, những bước chân dài cắt ngang lớp tuyết mới rơi, để lại dấu vết sâu hoắm. Anh đứng chắn ngang tầm nhìn của tôi, hơi thở gấp gáp phả ra thành khói trắng. "Tống Âm," giọng anh khàn đặc, "sao em không tìm anh?"

Câu hỏi ấy chạm vào một vết thương đã khô cứng. Tôi cảm thấy một nụ cười mỏi mệt nở trên môi mình, nhẹ như một bông tuyết tan. "Tìm anh ư?"

Tôi nghe thấy giọng mình bình thản đến lạ. "Hai mươi bảy cuộc gọi trong đêm đó, anh nghĩ tiếng tút dài vô vọng ấy có ý nghĩa gì?"

Trong lòng tôi lúc ấy không phải là phẫn nộ, mà là một sự trống rỗng tê dại. Mỗi lần chuông reo rồi tắt lịm là một lần hy vọng cuối cùng bị dập tắt. Đến cuối cùng, tôi chỉ còn biết ngồi trong căn phòng biệt giam lạnh ngắt, nhìn bóng tối nuốt chửng từng khoảnh khắc, và hiểu ra rằng mình thật sự cô độc.

Phó Vân Thâm im lặng một lúc. Gió thổi qua, mang theo vài sợi tóc của anh phất phơ trước trán. "Tô Lạc bị viêm dạ dày cấp," anh nói, giọng có chút gượng gạo. "Đêm đó cô ấy đau quằn quại, anh phải đưa cô ấy vào viện quân y. Bác sĩ bảo cần tuyệt đối yên tĩnh, nên anh đã tắt máy."

Lý do nghe thật hoàn hảo, hoàn hảo đến mức tôi gần như muốn vỗ tay tán thưởng. Tô Lạc luôn cần anh vào đúng những thời khắc tôi tuyệt vọng nhất. Trái tim tôi co lại, nhưng không còn cảm giác đau đớn nữa, chỉ như một khối băng trơ trọi.

"Không sao cả," tôi thở ra, hơi thở trắng xóa hòa vào không trung. "Tôi đâu có quyền làm phiền anh. Anh cứ chăười cần anh."

Tôi định bước đi, nhưng một bàn tay nắm chặt lấy cổ tay tôi. Da tay anh ấm nóng, nhiệt độ ấy xuyên qua lớp áo khoác mỏng, khiến tôi giật mình. Phó Vân Thâm nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt sâu thẳm như có ngọn lửa nào đó đang cháy âm ỉ. "Sao em không nổi giận?"

Anh hỏi, giọng nén xuống. "Sao em có thể bình thản như vậy?"

Tôi nhìn xuống bàn tay anh đang nắm chặt tay mình. Có một thời, cái chạm ấy có thể khiến tim tôi loạn nhịp. Giờ đây, nó chỉ gợi lên một sự mệt mỏi vô bờ. Sự tức giận cần năng lượng, mà tôi đã kiệt sức rồi. Tất cả những thứ như hy vọng, chờ đợi, thậm chí là oán hận, đều đã bị đốt cháy hết trong những ngày biệt giam tối tăm ấy.

"Tôi mệt rồi," tôi nói và rút ra cách nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Cảm giác trống trải nơi cổ ông ra thật rõ ràng. "Tôi chỉ muốn về."

Tôi đi vòng qua anh, mở cửa sau chiếc Jeep, ngồi vào trong. Ghế ngồi lạnh buốt, da thịt tiếp xúc khiến toàn thân tôi run lên. Tôi nhìn ra cửa sổ. Cảnh vật phủ tuyết trôi qua một cách đều đặn, im lặng.

Không biết bao lâu sau, giọng nói của Phó Vân Thâm vang lên từ ghế lái, phá vỡ sự tĩnh lặng nặng nề. "Em vẫn còn để bụng chuyện ngày trước, đúng không?"

Anh hỏi mà không quay đầu lại.

Tôi nhắm mắt lại. Chuyện ngày trước ư? Có lẽ đã từ rất lâu rồi. Lâu đến mức những ký ức về sự ấm áp giữa chúng tôi giờ đây mờ nhạt như một giấc mơ. Sự oán hận cũng thế, nó đã lắng xuống, trở thành một lớp trầm tích dưới đáy lòng, không còn sức khuấy động. Tôi không trả lời anh. Bởi vì câu trả lời, có lẽ ngay cả chính tôi cũng không còn biết rõ nữa.

Chiếc điện thoại im bặt, cái không khí ngột ngạt vừa kịp tan thì đã bị một thứ căng thẳng mới thế chỗ. Tôi vẫn dán mắt vào khung cảnh phố xá trôi qua bên ngoài cửa kính, những hàng cây, những gương mặt người lướt đi như những mảnh ghép mờ nhạt của một bức tranh không màu. Anh ta định nói gì đó, tôi biết. Cái cách hơi thở của Phó Vân Thâm khẽ chùng xuống, rồi lại gượng gạo bật lên, nó quen thuộc đến mức tôi có thể vẽ ra được khuôn mặt đang dần nhíu lại của cúc này.

“Tống Âm, anh…” Giỡ ra ở ngay âm tiết đầu tiên, mang theo một sự lúng túng hiếm thấy.

Tôi từ từ quay đầu lại. Ánh mắt tôi gặp ánh mắt anh ta – thứ ánh mắt đang chứa đựng một mớ hỗn độn giữa bực dọc, áy náy và một chút gì đó tựa như van xin. Trái tim tôi chợt thắt nhẹ, không phải vì đau, mà là vì một cảm giác chua xót lạnh lẽo. Đến bây giờ, anh ta vẫn nghĩ rằng mọi chuyện có thể bắt đầu lại chỉ bằng một lời giải thích sao? ỉ đơn giản là không chịu nổi sự thờ ơ này của tôi, thứ đã từng là điều không tưởng trong quá khứ?

“Phó thiếu tướng,” tôi cất lời, giọng điệu bằng phẳng không một gợn sóng, cắt ngang câu nói dở dang của anh ta. Tôi muốn nhìn thấy phản ứng trong đáy mắt anh ta. “Anh muốn tôi phải thế nào? Giống như trước đây, ngày ngày như cái bóng dính chặt lấy anh, hỏi han từng bữa ăn, giấc ngủ, sốt sắng từng cái điện thoại anh không nghe? Hay là giống như bây giờ,” tôi khẽ nhếch môi, một nụ cười không chạm đến mắt, “không ồn ào, không náo nhiệt, trả lại tất cả sự tự do mà anh hằng mong muốn?”

Khoảng lặng sau câu hỏi của tôi dày đặc đến mức có thể cắt ra được. Phó Vân Thâm như bị một vật gì vô hình chặn ngang cổ họng. Ánh mắt liên hồi, hàm răng siết chặt khiến cơ quai hàm nổi lên những đường gân nhỏ. Anh ta không ngờ tôi lại đặt vấn đề một cách trực diện và lạnh lùng đến thế. Trong ký ức của anh ta, có lẽ tôi vẫn là cô gái nhỏ dễ dàng dụ dỗ, dễ dàng xoa dịu bằng vài lời ngọt ngào.

“Anh…” anh ta thở ra một hơi, âm thanh khàn đặc đầy mệt mỏi, “Anh chỉ cảm thấy… em đã thay đổi.”

Câu nói ấy rơi xuống, nhẹ tênh mà nặng trĩu. Tôi quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ lần nữa. Một chiếc lá vàng lìa cành, xoay tít vài vòng trong làn gió lạnh đầu mùa trước khi chạm đất. Sự thay đổi ấy, nó đâu có gì khó hiểu. Khi trái tim còn đong đầy yêu thương, người ta sẵn sàng biến mình thành mặt trời nhỏ, chỉ mong sưởi ấm một góc nhỏ của đối phương. Còn khi ngọn lửa ấy đã tắt, tất cả những gì còn lại chỉ là tro tàn lạnh giá và một sự yên lặng vĩnh cửu. Yêu và không yêu, vốn dĩ đã là hai thái cực sống hoàn toàn khác biệt, mang hai dáng vẻ chẳng thể nào giống nhau.

Sự im lặng một lần nữa bao trùm lấy chúng tôi, nặng nề và đầy ngột ngạt. Phó Vân Thâm hình như đang gom góp dũng khí để nói thêm điều gì, những ngón tay nhẹ vào lớp vô lăng da. Nhưng chuông điện thoại lại một lần nữa chông, xé toang không gian vừa mới chớm mong manh ấy. Âm điệu đặc biệt dành riêng cho cuộc gọi đó – một bản nhạc chuông ngọt ngào mà tôi từng rất quen thuộc.

Giọng nói của Tô Lạc vọng ra, thanh tao, mềm mại, đầy sự nũng nịu được tính toán kỹ càng: “Anh Vân Thâm, em đang ở khu phố mua sắm trung tâm. Hôm nay, em mua hơi nhiều, nặng quá không thể tự mang về được. Anh lái xe đến đón em với, được không?”

Tôi không cần nhìn cũng biết ánh mắt của Phó Vân Thâm đang đổ dồn về phía mình. Nó như một luồng ánh sáng nóng hổi, dò xét, chờ đợi một phản ứng nào đó – có lẽ là sự ghen tuông, sự cáu kỉnh, bất cứ thứ gì chứng minh tôi vẫn còn để ý. Nhưng tôi vẫn bất động, mắt nhìn chăm chú vào một điểm mờ xa tít ngoài kia, nơi những đám mây xám đang dần kéo tới. Tai tôi nghe thấy tất cả, nhưng tâm trí tôi lại trống rỗng lạ thường, như thể những âm thanh ấy vang lên từ một thế giới khác.

Sự thờ ơ tuyệt đối của tôi dường như đã châm ngòi cho một ngọn lửa giận dữ trong lòng anh ta. Phó Vân Thâm hít một hơi thật sâu, giọng nói trở nên gắt gỏng, lạnh lùng, hướng vào chiếc điện thoại: “Tô Lạc, mấy người lính cảnh vệ tôi bố trí bên cạnh cô, họ để làm cảnh à? Công việc của họ là bảo vệ và hỗ trợ cô.”

“Nhưng mà,” giọng Tô Lạc càng thêm ngọt lịm, mang theo chút dỗi hờn rất đỗi quen thuộc, “trước giờ toàn là anh tự tay đến đón em mà. Nếu anh bận quá không đến được… thôi thì em sẽ nhờ phó đại đội trưởng ở Tiểu đoàn 3 vậy. Hôm qua trò chuyện, anh ấy còn nói… nói là rất ngưỡng mộ em, muốn có cơ hội được gần gũi em hơn đấy.”

Một tiếng “cạch” rất nhỏ vang lên. Tôi khẽ liếc nhìn. Những đốt ngón tay Phó Vân Thâm nắm chặt lấy điện thoại đã trắng bệch đi vì dùng lực, đến mức tưởng như cục kim loại kia sắp vỡ . Gương mặt anh ta đỏ lên, không phải vì xấu hổ, mà là vì một cơn thịnh nộ đang trào dâng không kiềm chế nổi. Ánh mắt sầm lại, đầy vẻ nguy hiểm.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả xây dựng tâm lý nhân vật qua sự tương phản sắc sảo: vô cảm ngoài lạnh lùng của nữ chính đối lập với sự bứt rứt, thao túng tinh tế của kẻ thứ ba, từng chi tiết nhỏ như tiếng "cạch" của điện thoại đều nói lên cơn thịnh nộ kìm nén không nổi.

📖 Chương tiếp theo

Cơn giận của anh sẽ dẫn đến bước quyết định nào, hay nữ chính sẽ chọn rời xa để tìm lại chính mình?

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord