Tôi bước vào căn phòng họp của Tập đoàn Lộ Diêu, ánh mắt lạnh lùng quét qua tất cả mọi người. Cố Hoài đang ngồi ở ghế đầu, khuôn mặứng lại khi thấy tôi.
"
Chào mọi người,"
Cố Hoài nói, cố gắng che giấu sự lo lắng trong giọng nói. "
Hôm nay, chúng ta có một cuộc họp quan trọng. Cô Chu Miểu, cô đã có những đóng góp lớn cho công ty chúng ta, và tôi quyết định thăng chức cho cô làm Phó Tổng Giám đốc, phụ trách mảng Thị trường và Quan hệ công chúng."
Tôi nhìn quanh phòng, thấy các cổ đông và lãnh đạo cấp cao đang đứng dậy vỗ tay chúc mừng. Nhưng tôi không để ý đến họ, tôi chỉ nhìn vào Cố Hoài.
"
Cố Hoài," tôi nói, giọng nói lạnh lùng. "
Tôi không nghĩ rằng anh có quyền quyết định việc thăng chức cho ai. Đặc biệt là khi người đó không có đủ năng lực."
Cố Hoài nhìn tôi, khuôn mặt anh ta đỏ bừng lên vì tức giận. "
Lục Vi, em không có quyền can thiệp vào việc này. Đây là quyết định của tôi, và em phải tôn trọng nó."
Tôi mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng. "
Tôn trọng? Anh có nghĩ rằng tôi sẽ tôn trọng một quyết định như vậy không? Đặc biệt là khi nó liên quan đến tương lai của công ty chúng ta."
Tôi nhìểu, cô ta đang đứng đó với một nụ cười tươi rạng rỡ. Nhưng tôi không thấy gì ngoài một người phụ nữ yếu đuối, không có đủ năng lực để lãnh đạo.
"
Cô Chu Miểu," tôi nói. "
Cô có thể nghĩ rằng mình đã được thăng chức, nhưng thực tế là cô không có đủ năng lực để đảm nhiệm vị trí đó. Và tôi sẽ không để điều đó xảy ra."
Cố Hoài bước lên, khuôn mặứng lại vì giận dữ. "
Lục Vi, em không có quyền quyết định điều đó. Đây là quyết định của tôi, và em phải tôn trọng nó."
Tôi nhìn anh ta, khuôn mặt tôi lạnh lùng. "
Tôn trọng? Anh có nghĩ rằng tôi sẽ tôn trọng một quyết định như vậy không? Đặc biệt là khi nó liên quan đến tương lai của công ty chúng ta."
Tôác cổ đông và lãnh đạo cấp cao. "
Tôi đề nghị chúng ta nên xem xét lại quyết định này. Chúng ta cần một người có đủ năng lực và kinh nghiệm để lãnh đạo công ty chúng ta."
Phòng họp trở nên im lặng, mọi người đều nhìn vào tôi với sự ngạc nhiên. Cố Hoài bước lên, khuôn mặt anh ta đỏ bừng lên vì tức giận.
"
Lục Vi, em không có quyền can thiệp vào việc này," anh ta nói. "
Đây là quyết định của tôi, và em phải tôn trọng nó."
Tôi mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng. "
Tôn trọng? Anh có nghĩ rằng tôi sẽ tôn trọng một quyết định như vậy không? Đặc biệt là khi nó liên quan đến tương lai của công ty chúng ta."
Tôi nhìểu, cô ta đang đứng đó với một nụ cười tươi rạng rỡ. Nhưng tôi không thấy gì ngoài một người phụ nữ yếu đuối, không có đủ năng lực để lãnh đạo.
"
Cô Chu Miểu," tôi nói. "
Cô có thể nghĩ rằng mình đã được thăng chức, nhưng thực tế là cô không có đủ năng lực để đảm nhiệm vị trí đó. Và tôi sẽ không để điều đó xảy ra."
Cố Hoài bước lên, khuôn mặứng lại vì giận dữ. "
Lục Vi, em không có quyền quyết định điều đó. Đây là quyết định của tôi, và em phải tôn trọng nó."
Tôi nhìn anh ta, khuôn mặt tôi lạnh lùng. "
Tôn trọng? Anh có nghĩ rằng tôi sẽ tôn trọng một quyết định như vậy không? Đặc biệt là khi nó liên quan đến tương lai của công ty chúng ta."
Tôác cổ đông và lãnh đạo cấp cao. "
Tôi đề nghị chúng ta nên xem xét lại quyết định này. Chúng ta cần một người có đủ năng lực và kinh nghiệm để lãnh đạo công ty chúng ta."
Phòng họp trở nên im lặng, mọi người đều nhìn vào tôi với sự ngạc nhiên. Cố Hoài bước lên, khuôn mặt anh ta đỏ bừng lên vì tức giận.
"
Lục Vi, em không có quyền can thiệp vào việc này," anh ta nói. "
Đây là quyết định của tôi, và em phải tôn trọng nó."
Tôi mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng. "
Tôn trọng? Anh có nghĩ rằng tôi sẽ tôn trọng một quyết định như vậy không? Đặc biệt là khi nó liên quan đến tương lai của công ty chúng ta."
Tôi nhìểu, cô ta đang đứng đó với một nụ cười tươi rạng rỡ. Nhưng tôi không thấy gì ngoài một người phụ nữ yếu đuối, không có đủ năng lực để lãnh đạo.
"
Cô Chu Miểu," tôi nói. "
Cô có thể nghĩ rằng mình đã được thăng chức, nhưng thực tế là cô không có đủ năng lực để đảm nhiệm vị trí đó. Và tôi sẽ không để điều đó xảy ra."
Cố Hoài bước lên, khuôn mặứng lại vì giận dữ. "
Lục Vi, em không có quyền quyết định điều đó. Đây là quyết định của tôi, và em phải tôn trọng nó."
Tôi nhìn anh ta, khuôn mặt tôi lạnh lùng. "
Tôn trọng? Anh có nghĩ rằng tôi sẽ tôn trọng một quyết định như vậy không? Đặc biệt là khi nó liên quan đến tương lai của công ty chúng ta."
Tôác cổ đông và lãnh đạo cấp cao. "
Tôi đề nghị chúng ta nên xem xét lại quyết định này. Chúng ta cần một người có đủ năng lực và kinh nghiệm để lãnh đạo công ty chúng ta."
Phòng họp trở nên im lặng, mọi người đều nhìn vào tôi với sự ngạc nhiên. Cố Hoài bước lên, khuôn mặt anh ta đỏ bừng lên vì tức giận.
"
Lục Vi, em không có quyền can thiệp vào việc này," anh ta nói. "
Đây là quyết định của tôi, và em phải tôn trọng nó."
Tôi mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng. "
Tôn trọng? Anh có nghĩ rằng tôi sẽ tôn trọng một quyết định như vậy không? Đặc biệt là khi nó liên quan đến tương lai của công ty chúng ta."
Tôi nhìểu, cô ta đang đứng đó với một nụ cười tươi rạng rỡ. Nhưng tôi không thấy gì ngoài một người phụ nữ yếu đuối, không có đủ năng lực để lãnh đạo.
"
Cô Chu Miểu," tôi nói. "
Cô có thể nghĩ rằng mình đã được thăng chức, nhưng thực tế là cô không có đủ năng lực để đảm nhiệm vị trí đó. Và tôi sẽ không để điều đó xảy ra."
Cố Hoài bước lên, khuôn mặứng lại vì giận dữ. "
Lục Vi, em không có quyền quyết định điều đó. Đây là quyết định của tôi, và em phải tôn trọng nó."
Tôi nhìn anh ta, khuôn mặt tôi lạnh lùng. "
Tôn trọng? Anh có nghĩ rằng tôi sẽ tôn trọng một quyết định như vậy không? Đặc biệt là khi nó liên quan đến tương lai của công ty chúng ta."
Tôác cổ đông và lãnh đạo cấp cao. "
Tôi đề nghị chúng ta nên xem xét lại quyết định này. Chúng ta cần một người có đủ năng lực và kinh nghiệm để lãnh đạo công ty chúng ta."
Phòng họp trở nên im lặng, mọi người đều nhìn vào tôi với sự ngạc nhiên. Cố Hoài bước lên, khuôn mặt anh ta đỏ bừng lên vì tức giận.
"
Lục Vi, em không có quyền can thiệp vào việc này," anh ta nói. "
Đây là quyết định của tôi, và em phải tôn trọng nó."
Tôi mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng. "
Tôn trọng? Anh có nghĩ rằng tôi sẽ tôn trọng một quyết định như vậy không? Đặc biệt là khi nó liên quan đến tương lai của công ty chúng ta."
Tôi nhìểu, cô ta đang đứng đó với một nụ cười tươi rạng rỡ. Nhưng tôi không thấy gì ngoài một người phụ nữ yếu đuối, không có đủ năng lực để lãnh đạo.
"
Cô Chu Miểu," tôi nói. "
Cô có thể nghĩ rằng mình đã được thăng chức, nhưng thực tế là cô không có đủ năng lực để đảm nhiệm vị trí đó. Và tôi sẽ không để điều đó xảy ra."
Cố Hoài bước lên, khuôn mặứng lại vì giận dữ. "
Lục Vi, em không có quyền quyết định điều đó. Đây là quyết định của tôi, và em phải tôn trọng nó."
Tôi nhìn anh ta, khuôn mặt tôi lạnh lùng. "
Tôn trọng? Anh có nghĩ rằng tôi sẽ tôn trọng một quyết định như vậy không? Đặc biệt là khi nó liên quan đến tương lai của công ty chúng ta."
Tôác cổ đông và lãnh đạo cấp cao. "
Tôi đề nghị chúng ta nên xem xét lại quyết định này. Chúng ta cần một người có đủ năng lực và kinh nghiệm để lãnh đạo công ty chúng ta."
Phòng họp trở nên im lặng, mọi người đều nhìn vào tôi với sự ngạc nhiên. Cố Hoài bước lên, khuôn mặt anh ta đỏ bừng lên vì tức giận.
"
Lục Vi, em không có quyền can thiệp vào việc này," anh ta nói. "
Đây là quyết định của tôi, và em phải tôn trọng nó."
Tôi mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng. "
Tôn trọng? Anh có nghĩ rằng tôi sẽ tôn trọng một quyết định như vậy không? Đặc biệt là khi nó liên quan đến tương lai của công ty chúng ta."
Tôi nhìểu, cô ta đang đứng đó với một nụ cười tươi rạng rỡ. Nhưng tôi không thấy gì ngoài một người phụ nữ yếu đuối, không có đủ năng lực để lãnh đạo.
"
Cô Chu Miểu," tôi nói. "
Cô có thể nghĩ rằng mình đã được thăng chức, nhưng thực tế là cô không có đủ năng lực để đảm nhiệm vị trí đó. Và tôi sẽ không để điều đó xảy ra."
Cố Hoài bước lên, khuôn mặứng lại vì giận dữ. "
Lục Vi, em không có quyền quyết định điều đó. Đây là quyết định của tôi, và em phải tôn trọng nó."
Tôi nhìn anh ta, khuôn mặt tôi lạnh lùng. "
Tôn trọng? Anh có nghĩ rằng tôi sẽ tôn trọng một quyết định như vậy không? Đặc biệt là khi nó liên quan đến tương lai của công ty chúng ta."
Tôác cổ đông và lãnh đạo cấp cao. "
Tôi đề nghị chúng ta nên xem xét lại quyết định này. Chúng ta cần một người có đủ năng lực và kinh nghiệm để lãnh đạo công ty chúng ta."
Phòng họp trở nên im lặng, mọi người đều nhìn vào tôi với sự ngạc nhiên. Cố Hoài bước lên, khuôn mặt anh ta đỏ bừng lên vì tức giận.
"
Lục Vi, em không có quyền can thiệp vào việc này," anh ta nói. "
Đây là quyết định của tôi, và em phải tôn trọng nó."
Tôi mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng. "
Tôn trọng? Anh có nghĩ rằng tôi sẽ tôn trọng một quyết định như vậy không? Đặc biệt là khi nó liên quan đến tương lai của công ty chúng ta."
Tôi nhìểu, cô ta đang đứng đó với một nụ cười tươi rạng rỡ. Nhưng tôi không thấy gì ngoài một người phụ nữ yếu đuối, không có đủ năng lực để lãnh đạo.
"
Cô Chu Miểu," tôi nói. "
Cô có thể nghĩ rằng mình đã được thăng chức, nhưng thực tế là cô không có đủ năng lực để đảm nhiệm vị trí đó. Và tôi sẽ không để điều đó xảy ra."
Cố Hoài bước lên, khuôn mặứng lại vì giận dữ. "
Lục Vi, em không có quyền quyết định điều đó. Đây là quyết định của tôi, và em phải tôn trọng nó."
Tôi nhìn anh ta, khuôn mặt tôi lạnh lùng. "
Tôn trọng? Anh có nghĩ rằng tôi sẽ tôn trọng một quyết định như vậy không? Đặc biệt là khi nó liên quan đến tương lai của công ty chúng ta."
Tôác cổ đông và lãnh đạo cấp cao. "
Tôi đề nghị chúng ta nên xem xét lại quyết định này. Chúng ta cần một người có đủ năng lực và kinh nghiệm để lãnh đạo công ty chúng ta."
Phòng họp trở nên im lặng, mọi người đều nhìn vào tôi với sự ngạc nhiên. Cố Hoài bước lên, khuôn mặt anh ta đỏ bừng lên vì tức giận.
"
Lục Vi, em không có quyền can thiệp vào việc này," anh ta nói. "
Đây là quyết định của tôi, và em phải tôn trọng nó."
Tôi mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng. "
Tôn trọng? Anh có nghĩ rằng tôi sẽ tôn trọng một quyết định như vậy không? Đặc biệt là khi nó liên quan đến tương lai của công ty chúng ta."
Tôi nhìểu, cô ta đang đứng đó với một nụ cười tươi rạng rỡ. Nhưng tôi không thấy gì ngoài một người phụ nữ yếu đuối, không có đủ năng lực để lãnh đạo.
"
Cô Chu Miểu," tôi nói. "
Cô có thể nghĩ rằng mình đã được thăng chức, nhưng thực tế là cô không có đủ năng lực để đảm nhiệm vị trí đó. Và tôi sẽ không để điều đó xảy ra."
Cố Hoài bước lên, khuôn mặứng lại vì giận dữ. "
Lục Vi, em không có quyền quyết định điều đó. Đây là quyết định của tôi, và em phải tôn trọng nó."
Tôi nhìn anh ta, khuôn mặt tôi lạnh lùng. "
Tôn trọng? Anh có nghĩ rằng tôi sẽ tôn trọng một quyết định như vậy không? Đặc biệt là khi nó liên quan đến tương lai của công ty chúng ta."
Tôác cổ đông và lãnh đạo cấp cao. "
Tôi đề nghị chúng ta nên xem xét lại quyết định này. Chúng ta cần một người có đủ năng lực và kinh nghiệm để lãnh đạo công ty chúng ta."
Phòng họp trở nên im lặng, mọi người đều nhìn vào tôi với sự ngạc nhiên. Cố Hoài bước lên, khuôn mặt anh ta đỏ bừng lên vì tức giận.
"
Lục Vi, em không có quyền can thiệp vào việc này," anh ta nói. "
Đây là quyết định của tôi, và em phải tôn trọng nó."
Tôi mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng. "
Tôn trọng? Anh có nghĩ rằng tôi sẽ tôn trọng một quyết định như vậy không? Đặc biệt là khi nó liên quan đến tương lai của công ty chúng ta."
Tôi nhìểu, cô ta đang đứng đó với một nụ cười tươi rạng rỡ. Nhưng tôi không thấy gì ngoài một người phụ nữ yếu đuối, không có đủ năng lực để lãnh đạo.
"
Cô Chu Miểu," tôi nói. "
Cô có thể nghĩ rằng mình đã được thăng chức, nhưng thực tế là cô không có đủ năng lực để đảm nhiệm vị trí đó. Và tôi sẽ không để điều đó xảy ra."
Cố Hoài bước lên, khuôn mặứng lại vì giận dữ. "
Lục Vi, em không có quyền quyết định điều đó. Đây là quyết định của tôi, và em phải tôn trọng nó."
Tôi nhìn anh ta, khuôn mặt tôi lạnh lùng. "
Tôn trọng? Anh có nghĩ rằng tôi sẽ tôn trọng một quyết định như vậy không? Đặc biệt là khi nó liên quan đến tương lai của công ty chúng ta."
Tôác cổ đông và lãnh đạo cấp cao. "
Tôi đề nghị chúng ta nên xem xét lại quyết định này. Chúng ta cần một người có đủ năng lực và kinh nghiệm để lãnh đạo công ty chúng ta."
Phòng họp trở nên im lặng, mọi người đều nhìn vào tôi với sự ngạc nhiên. Cố Hoài bước lên, khuôn mặt anh ta đỏ bừng lên vì tức giận.
"
Lục Vi, em không có quyền can thiệp vào việc này," anh ta nói. "
Đây là quyết định của tôi, và em phải tôn trọng nó."
Tôi mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng. "
Tôn trọng? Anh có nghĩ rằng tôi sẽ tôn trọng một quyết định như vậy không? Đặc biệt là khi nó liên quan đến tương lai của công ty chúng ta."
Tôi nhìểu, cô ta đang đứng đó với một nụ cười tươi rạng rỡ. Nhưng tôi không thấy gì ngoài một người phụ nữ yếu đuối, không có đủ năng lực để lãnh đạo.
"
Cô Chu Miểu," tôi nói. "
Cô có thể nghĩ rằng mình đã được thăng chức, nhưng thực tế là cô không có đủ năng lực để đảm nhiệm vị trí đó. Và tôi sẽ không để điều đó xảy ra."
Cố Hoài bước lên, khuôn mặứng lại vì giận dữ. "
Lục Vi, em không có quyền quyết định điều đó. Đây là quyết định của tôi, và em phải tôn trọng nó."
Tôi nhìn anh ta, khuôn mặt tôi lạnh lùng. "
Tôn trọng? Anh có nghĩ rằng tôi sẽ tôn trọng một quyết định như vậy không? Đặc biệt là khi nó liên quan đến tương lai của công ty chúng ta."
Tôác cổ đông và lãnh đạo cấp cao. "
Tôi đề nghị chúng ta nên xem xét lại quyết định này. Chúng ta cần một người có đủ năng lực và kinh nghiệm để lãnh đạo công ty chúng ta."
Phòng họp trở nên im lặng, mọi người đều nhìn vào tôi với sự ngạc nhiên. Cố Hoài bước lên, khuôn mặt anh ta đỏ bừng lên vì tức giận.
"
Lục Vi, em không có quyền can thiệp vào việc này," anh ta nói. "
Đây là quyết định của tôi, và em phải tôn trọng nó."
Tôi mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng. "
Tôn trọng? Anh có nghĩ rằng tôi sẽ tôn trọng một quyết định như vậy không? Đặc biệt là khi nó liên quan đến tương lai của công ty chúng ta."
Tôi nhìểu, cô ta đang đứng đó với một nụ cười tươi rạng rỡ. Nhưng tôi không thấy gì ngoài một người phụ nữ yếu đuối, không có đủ năng lực để lãnh đạo.
"
Cô Chu Miểu," tôi nói. "
Cô có thể nghĩ rằng mình đã được thăng chức, nhưng thực tế là cô không có đủ năng lực để đảm nhiệm vị trí đó. Và tôi sẽ không để điều đó xảy ra."
Cố Hoài bước lên, khuôn mặứng lại vì giận dữ. "
Lục Vi, em không có quyền quyết định điều đó. Đây là quyết định