Mùi khí gas nồng nặc xộc vào mũi tôi trước khi mẹ tôi kịp mở cửa. Ngón tay tôi đặt nhẹ lên cái bật lửa nhựa rẻ tiền, cảm giác trơn lạnh của nó khiến lòng bàn tay tôi hơi ẩm ướt. Trong đầu tôi lúc ấy không phải là sự sợ hãi, mà là một sự tĩnh lặng kỳ lạ, như thể tôi đang đứng ngoài chính cơ thể mình, nhìn xuống cảnh tượng sắp diễn ra. Cái két sắt trống rỗng nằm chỏng chơ trên bàn, chiếc ổ khóa bị bẻ cong một cách thô bạo, để lộ ra khoảng trống đen ngòm bên trong. Nó giống như một cái miệng cười nhạo, nhắc nhở tôi về sự ngây thơ của chính mình. Tôi đã nghĩ một cái ổ khóa có thể bảo vệ được thứ gì đó trong ngôi nhà này.
Mẹ tôi hét lên, giọng the thé xé toạc không khí nặng mùi khí gas. Bà vứt túi đồ đi chợ xuống sàn, mấy quả cà chua lăn lóc, đỏ thẫm như những vết máu loang trên nền gạch cũ kỹ. “Mày điên rồi hả, Trần Giao?” Bà lao về phía tôi, nhưng dừng lại khi ngọn lửa xanh lè bật lên từ đầu ngón tay tôi, chập chờn trong làn hơi gas vô hình.
Tôi thậm chí còn cảm thấy muốn cười. Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra mình chẳng còn gì để mất nữa. Hai vạn đồng – không chỉ là tiền, mà còn là chiếc vé duy nhất đưa tôi ra khỏi cái vũng lầy này, là ánh sáng le lói cuối đường hầm – đã bị chính những người gọi là máu mủ của tôi cướp đi một cách trắng trợn. Trái tim tôi không đau, nó chỉ trống rỗng và lạnh giá, như chính cái ổ khóa bị phá hỏng kia.
“Tiền đâu rồi?” Tôi hỏi lại, giọng bình thản đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên. “Hai vạn của con, mẹ cất ở đâu?”
Mặt mẹ tôi tái nhợt, mồ hôi lấm tấm trên trán. Bà liếc nhìn về phía phòng Trần Bảo, nơi cánh cửa đang khép hờ. “Con… con đừng nóng. Tiền đó, mẹ tạm mượn để đóng học. Nó là con trai, là tương lai của nhà mình. Mẹ hứa, mẹ sẽ trả lại cho con từng đồng một.”
Lời hứa. Tôi đã nghe quá nhiều lời hứa kiểu ấy trong đời. Chúng rẻ rúng như tờ giấy lau miệng vứt đi sau bữa ăn. Tôi nhẹ nhàng đưa ngọn lửa lại gần tờ báo cũ trên bàn trà, mép giấy bắt đầu quăn lại, chuyển sang màu nâu sẫm rồi bốc lên một làn khói mỏng. Mùi giấy cháy hòa với mùi gas, tạo thành một thứ mùi kỳ quái, nghẹt thở.
“Con không cần tương lai.” Tôi nói từng chữ một. “Con cần tiền, ngay bây giờ. Mười phút. Nếu trong mười phút con không thấy hai vạn đồng đó, thì tất cả chúng ta, cả cái ‘tương lai’ của nhà này, sẽ cùn tro bụi. Cũng công bằng thôi, phải không, mẹ?”
Đôi mắt mẹ tôi mở to, tràn ngập nỗi kinh hoàng mà tôi chưa từng thấy. Bà nhìn tôi như nhìn một kẻ xa lạ, một con quái vật bà đã vô tình nuôi dưỡng. Có lẽ bà mới nhận ra đứa con gái thứ hai lầm lì, ít nói này thực chất đã bị cái nhà này bóp mép thành một thứ gì đó cứng rắn và nguy hiểm. Tôi không còn là đứa trẻ có thể bị dọa nạt bởi vài roi vọt hay lời mắng chửi nữa. Tôi đã trở thành một mối đe dọa thực sự.
“Mày… mày không được…” Bà lắp bắp, chảy.
“Bảy phút.” Tôi ngắt lời, nhìn đồng hồ treo tường đã ngừng chạy từ lâu, nhưng tôi đếm thời gian bằng nhịp tim lạnh lùng của chính mình.
Tiếng động ầm ĩ đã đánh thức bố tôi và Trần Bảo. Bố tôi, mặt còn ngái ngủ, bước ra từ phòng, nhưng hơi thở nồng nặc mùi gas khiến ông lập tức tỉnh táo. Ông nhìn cảnh tượng trước mắt, mặt đỏ gay. “Trần Giao! Mày muốn giết cả nhà à?”
“Không.” Tôi lắc đầu nhẹ. “Con chỉ muốn lấy lại thứ thuộc về con. Nhưng nếu không lấy lại được, thì việc cùng chết nghe cũng hợp lý. Bố từng nói mà, cả nhà phải có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu. Giờ là lúc chịu họa đó thôi.”
Trần Bảo nép sau lưng bố, mặt mày nhợt nhạt, hai mắt mở to đầy sợ hãi nhìn ngọn lửa trên tay tôi. Nó sợ chết. Đương nhiên rồi, một kẻ chỉ biết hưởng thụ như nó, làm sao có thể không sợ cái chết? Sợ hãi là tốt. Sợ hãi khiến người ta dễ bị điều khiển.
“Năm phút.” Tôi thông báo, giọng vẫn bình thản, nhưng áp lực thời gian đã bắt đầu đè nặng lên không khí.
Mẹ tôi khóc, tiếng khóc nức nở, thảm thiết. Bà vật mình xuống đất, van xin. “Giao Giao, ẹ, tha cho cả nhà. Mẹ biết lỗi rồi. Tiền… tiền ở trong tủ áo của mẹ, dưới đáy tủ, gói trong túi ni lông. Mẹ chưa kịp gửi hết cho trường của em, con. Còn… còn một vạn rưỡi.”
Một vạn rưỡi. Vậy là họ đã tiêu mất năm nghìn của tôi. Trái tim tôi thắt lại, không phải vì tiền, mà vì sự vô liêm sỉ đến cùng cực của họ. Họ thậm chí không buồn giấu giếm, không buồn viện cớ. Họ đơn giản là lấy đi, như lấy một thứ đương nhiên thuộc về họ.
“Đem ra.” Tôi ra lệnh, ngón tay vẫn không rời bật lửa. “Tất cả. Ngay bây giờ.”
Mẹ tôi bò dậy, lảo đảo bước vào phòng. Bố tôi đứng đó, hai tay nắm chặt, gân xanh nổi lên trên cổ tay, nhưng ông không dám tiến lên. Ông biết tôi không đùa. Ánh mắt tôi lúc này có lẽ còn lạnh hơn ngọn lửa đang cháy.
Một lúc sau, mẹ tôi bước ra, trên tay là một xấp tiền còn thơm mùi mực in, được buộc chặt bằng dây thun. Bà đưa nó về phía tôi, tay run lẩy bẩy.
“Không đủ.” Tôi không đón lấy. “Còn năm nghìn nữa.”
“Mẹ… mẹ không còn…”
“Vậy thì tìm cách.” Tôi cắt ngang. “Vay mượn, cầm cố, bán đồ. Bốn phút. Hoặc là chúng ta cùng có tiền, hoặc là cùng không có gì, kể cả mạng sống.”
Áp lực của cái chết cận kề khiến bố tôi cuống cuồng. Ông quay vào phòng, lục lọi ầm ĩ. Tôi nghe thấy tiếng mở ngăn kéo, tiếng xé vải. Cuối cùng, ông bước ra, trên tay là một chiếc hộp gỗ cũ, bên trong là đồng và chiếc vòng tay bằng bạc của bà nội để lại – những thứ tôi chưa từng thấy họ đem ra dùng bao giờ. “Đem cầm cái này! Đủ năm nghìn chưa?” Giọng ông khàn đặc, đầy phẫn nộ và bất lực.
Tôi gật đầu. “Được. Nhưng đây chỉ là phần bù cho số tiền bị tiêu. Chúng ta vẫn còn một tờ giấy nợ năm nghìn của Trần Bảo. Tôi sẽ không quên đâu.”
Tôi tắt bật lửa. Ngọn lửa biến mất, nhưng sự căng thẳng trong phòng không hề giảm. Tôi bước tới, nhận lấy xấp tiền và chiếc hộp gỗ từ tay họ. Cảm giác của tờ tiền giấy dưới tay thật sự cứng cáp. Nó là thứ duy nhất tôi có thể tin cậy.
“Mở hết cửa sổ ra. Tắt van gas đi.” Tôi nói, rồi xoay người bước về phòng mình, bỏ mặc họ đứng đó, giữa mùi gas chưa tan hết và sự hỗn loạn vừa trải qua.
Tôi khóa cửa phòng lại. Lần này, tôi không dùng két sắt nữa. Tôi giấu số tiền và chiếc hộp ở một nơi mà tôi biết họ không bao giờ nghĩ tới – trong một gói tài liệu cũ, giữa đống sách vở ôn thi của tôi. Họ sẽ không đụng vào đống sách ấy, vì trong mắt họ, đó chỉ là thứ vô dụng của một đứa con gái.
Tôi ngồi xuống giường, hai tay ôm lấy đầu gối. Sự phấn khích và dũng khí điên rồ lúc nãy giờ đã lắng xuống, để lại một sự mệt mỏi sâu thẳm. Nhưng trong sự mệt mỏi ấy, có một thứ gì đó cứng rắn hơn đã hình thành. Ranh giới cuối cùng đã bị phá vỡ. Họ đã dạy tôi bài học cuối cùng: không có gì là thiêng liêng, không có gì là không thể chạm tới. Vậy thì từ nay về sau, tôi cũng sẽ sống theo cách đó.
Tiếng gõ cửa nhè nhẹ vang lên. Không phải tiếng đập thô bạo của mẹ hay bố, mà là một âm, ớt. “Chị hai… chị hai ơi…”
Là Trần Bảo.
Tôi không trả lời. Tôi nghe thấy tiếng nó thở dài ngoài cửa, rồi những bước chân lê thê bỏ đi.
Căn phòng chìm vào im lặng. Tôi nhìn ra cửa sổ: bầu trời đêm mùa hè đầy sao. Những ngôi sao lấp lánh lạnh lẽo, xa xôi, chẳng quan tâm đến những trận chiến nhỏ nhoi dưới mặt đất. Tôi sẽ rời khỏi nơi này. Bằng mọi giá. Và khi tôi quay lại, nếu có quay lại, sẽ không còn là đứa con gái có thể bị bóp nặn, bị cướp đoạt nữa.
Tôi mở cuốn sổ ghi nợ ra, cẩn thận ghi thêm một dòng: “Ngày … tháng … năm: Bồi thường tổn thất tinh thần và rủi ro tính mạng – năm nghìn đồng (tương đương một vòng bạc). Kỳ hạn: vô hạn. Lãi suất: tính theo tâm trạng.”
Nét chữ của tôi rõ ràng, cứng cáp. Nó giống như một bản tuyên ngôn, được viết bằng mực đen trên nền giấy trắng. Trò chơi vẫn chưa kết thúc. Nó chỉ mới thực sự bắt đầu.