Mẹ tôi bò dậy, lảo đảo bước vào phòng. Bố tôi đứng đó, hai tay nắm chặt, gân xanh nổi lên trên cổ tay, nhưng ông không dám tiến lên. Ông biết tôi không đùa. Ánh mắt tôi lúc này có lẽ còn lạnh hơn ngọn lửa đang cháy.
Một lúc sau, mẹ tôi bước ra, trên tay là một xấp tiền còn thơm mùi mực in, được buộc chặt bằng dây thun. Bà đưa nó về phía tôi, tay run lẩy bẩy.
“Không đủ.” Tôi không đón lấy. “Còn năm nghìn nữa.”
“Mẹ… mẹ không còn…”
“Vậy thì tìm cách.” Tôi cắt ngang. “Vay mượn, cầm cố, bán đồ. Bốn phút. Hoặc là chúng ta cùng có tiền, hoặc là cùng không có gì, kể cả mạng sống.”
Áp lực của cái chết cận kề khiến bố tôi cuống cuồng. Ông quay vào phòng, lục lọi ầm ĩ. Tôi nghe thấy tiếng mở ngăn kéo, tiếng xé vải. Cuối cùng, ông bước ra, trên tay là một chiếc hộp gỗ cũ, bên trong là đồng và chiếc vòng tay bằng bạc của bà nội để lại – những thứ tôi chưa từng thấy họ đem ra dùng bao giờ. “Đem cầm cái này! Đủ năm nghìn chưa?” Giọng ông khàn đặc, đầy phẫn nộ và bất lực.
Tôi gật đầu. “Được. Nhưng đây chỉ là phần bù cho số tiền bị tiêu. Chúng ta vẫn còn một tờ giấy nợ năm nghìn của Trần Bảo. Tôi sẽ không quên đâu.”
Tôi tắt bật lửa. Ngọn lửa biến mất, nhưng sự căng thẳng trong phòng không hề giảm. Tôi bước tới, nhận lấy xấp tiền và chiếc hộp gỗ từ tay họ. Cảm giác của tờ tiền giấy dưới tay thật sự cứng cáp. Nó là thứ duy nhất tôi có thể tin cậy.
“Mở hết cửa sổ ra. Tắt van gas đi.” Tôi nói, rồi xoay người bước về phòng mình, bỏ mặc họ đứng đó, giữa mùi gas chưa tan hết và sự hỗn loạn vừa trải qua.
Tôi khóa cửa phòng lại. Lần này, tôi không dùng két sắt nữa. Tôi giấu số tiền và chiếc hộp ở một nơi mà tôi biết họ không bao giờ nghĩ tới – trong một gói tài liệu cũ, giữa đống sách vở ôn thi của tôi. Họ sẽ không đụng vào đống sách ấy, vì trong mắt họ, đó chỉ là thứ vô dụng của một đứa con gái.
Tôi ngồi xuống giường, hai tay ôm lấy đầu gối. Sự phấn khích và dũng khí điên rồ lúc nãy giờ đã lắng xuống, để lại một sự mệt mỏi sâu thẳm. Nhưng trong sự mệt mỏi ấy, có một thứ gì đó cứng rắn hơn đã hình thành. Ranh giới cuối cùng đã bị phá vỡ. Họ đã dạy tôi bài học cuối cùng: không có gì là thiêng liêng, không có gì là không thể chạm tới. Vậy thì từ nay về sau, tôi cũng sẽ sống theo cách đó.
Tiếng gõ cửa nhè nhẹ vang lên. Không phải tiếng đập thô bạo của mẹ hay bố, mà là một âm, ớt. “Chị hai… chị hai ơi…”
Là Trần Bảo.
Tôi không trả lời. Tôi nghe thấy tiếng nó thở dài ngoài cửa, rồi những bước chân lê thê bỏ đi.
Căn phòng chìm vào im lặng. Tôi nhìn ra cửa sổ: bầu trời đêm mùa hè đầy sao. Những ngôi sao lấp lánh lạnh lẽo, xa xôi, chẳng quan tâm đến những trận chiến nhỏ nhoi dưới mặt đất. Tôi sẽ rời khỏi nơi này. Bằng mọi giá. Và khi tôi quay lại, nếu có quay lại, sẽ không còn là đứa con gái có thể bị bóp nặn, bị cướp đoạt nữa.
Tôi mở cuốn sổ ghi nợ ra, cẩn thận ghi thêm một dòng: “Ngày … tháng … năm: Bồi thường tổn thất tinh thần và rủi ro tính mạng – năm nghìn đồng (tương đương một vòng bạc). Kỳ hạn: vô hạn. Lãi suất: tính theo tâm trạng.”
Nét chữ của tôi rõ ràng, cứng cáp. Nó giống như một bản tuyên ngôn, được viết bằng mực đen trên nền giấy trắng. Trò chơi vẫn chưa kết thúc. Nó chỉ mới thực sự bắt đầu.