Tôi nhớ như in khoảnh khắc mà cuộc đời tôi thay đổi mãi mãi, khi Lục Kỷ Xuyên đặt điện thoại xuống và nói với giọng điệu lạnh lùng: "
Tả Niệm An, tôi đã cho cô cơ hội rồi."
Những cảm xúc mà tôi đã kìm nén bấy lâu nay vỡ òây phút này, và tôi không thể kìm chế được cơn giận của mình.
Tôi giơ tay và giáng một cái tát thật mạnh vào mặt anh ta, mặệch sang một bên, và vệt đỏ nhanh chóng hiện lên. Tôi cảm thấy một sự giải phóng, một sự thỏa mãn khi tôi thấy anh ta đau đớn. "
Anh còn là người không?"
giọng tôi sắc lẹm vì phẫn nộ, "
Cha mẹ tôi đã dàự quan tâm và hỗ trợ không giới hạn, họ đã dùng tài nguyên và các mối quan hệ của mình để giúp anh, sợ anh chịu thiệt thòi dù chỉ một chút. Vậy mà giờ anh lại hắt nước bẩn lên người cha tôi, muốn hủy hoại tâm huyết mấy chục năm của ông ấy, anh có biết không hả?"
Tôi cảm thấy cơn giận của mình đang tăng lên, nhưng tôi cũng biết rằng tôi cần phải kiểm soát nó.
Đúng lúc đó, cửa phòng nghỉ bị đẩy ra, và Tô Nam Sơ đỏ mắt đứng ở cửa. Cô ấy nói với giọng điệu khóc: "
Xin lỗi, cô Tả, đều là lỗi của tôi, tôi sẽ dẫn Nặc Nặc đi, không bao giờ xuất hiện trước mặt các người nữa, cầu xin các người đừng vì tôi mà cãi nhau nữa."
Cô ấy vừa nói vừa đi ra ngoài, nhưng tôi không để ý đến cô ấy. Tôi chỉ quan tâm đến Lục Kỷ Xuyên và sự phản bội của anh ta.
Lục Kỷ Xuyên giữ chặt Tô Nam Sơ lại và nói: "
Người cần xin lỗi không phải là em."
ôi và nói: "
Tôi không cần biết Nam Sơ đã làm gì, cho dù cô ấy làm gì, tôi cũng tin cô ấy có nỗi khổ tâm riêng."
Tôi cảm thấy một sự thất vọng và buồn nôói như vậy. Tôi không muốn tranh luận thêm, không muốn nhìn họ thêm một lần nào nữa. Tôi quay người rời khỏi nơi khiến tôi nghẹt thở này, và tôi biết rằng tôi sẽ không bao giờ quay lại.
Tôi đi ra ngoài, và cảm giác mát mẻ của gió giúp tôi cảm thấy rõ ràng hơn. Tôi biết rằng tôi cần phải rời khỏi nơi này, để có thể bắt đầu lại từ đầu. Tôi không biết tương lai sẽ như thế nào, nhưng tôi biết rằng tôi sẽ không bao giờ để cho ai đó làm tôi đau đớn như vậy nữa.
Khi tôi bước ra khỏi cổng bảo tàng, trong không gian thoáng đãng của buổi chiều, điện thoại trong túi của tôi bắt đầu rung lên. Lấy nó ra, tôi thấy một tin nhắn từ cảnh vệ: "
Tham mưu Tả, mọi việc đã được giải quyết xong, đơn xin rời ngũ của cô cũng đã được phê duyệt, cô có thể rời đi bất cứ lúc nào."
Tôi đọc qua dòng chữ này một cách bình thản, không cảm thấy bất kỳ sự phấn khích nào. Sau đó, tôi mở một thư mục mã hóa khác trên điện thoại. Bên trong, một bản báo cáo điều tra mà tôi đã giữ lại bắt đầu hiện ra. Báo cáo này liên quan đến vài sĩ quan dưới trướng Lục Kỷ Xuyên, những người có quan hệ mật thiết với bảo tàng và đã lợi dụng sự riêng tư của Lục Kỷ Xuyên dành cho Tô Nam Sơ để báo khống ngân sách, tham ô công quỹ cho các hoạt động đầu cơ cá nhân.
Khi đọc lại những thông tin này, tôi không thể không suy nghĩ về sự tự đắc của Lục Kỷ Xuyên. Anh ấy luôn tự hào về việc quản lý cấp dưới của mình một cách nghiêm minh, và anh ấy tin tưởng Tô Nam Sơ một cách tuyệt đối. Nhưng bây giờ, tôi sẽ tặng anh ấy một món quà đặc biệt, để anh ấy có thể thấy rõ những người anh ấy tin cậy và vòng tròn anh ấy che chở rốt cuộc chứa bao nhiêu "sâu mọt". Cái cảm giác này mang lại cho tôi một sự thỏa mãn nhỏ, khi tôi nghĩ về việc Lục Kỷ Xuyên sẽ phải đối mặt với những hậu quả của sự tin tưởng sai lầm.
Tôi bắt đầu gõ câu trả lời: "
Được. Ngoài ra, sáng sớm mai hãy gửi ẩn danh tài liệu số 7 đến Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Quân khu và các lãnh đạo cấp cao, gửi xong thì báo cho tôi."
Khi tôi gửi đi tin nhắn, tôi cảm thấy một sự quyết tâm trong lòng. Tôi sẽ không dừng lại cho đến khi mọi việc được giải quyết.
Sau khi gửi tin nhắn, tôi cất điện thoại và ngẩng đầu nhìn bảo tàng vẫn rực rỡ ánh đèn. Khóe môi của tôi khẽ cong lên một độ cong lạnh lẽo, khi tôi nghĩ về việc Lục Kỷ Xuyên sẽ phải đối mặt với những hậu quả của sự tin tưởng sai lầm. Lục Kỷ Xuyên, anh ấy luôn thấy tôi quấy rối, tùy hứng, nhưng lần này, tôi sẽ cho anh ấy thấy thế nào mới thật sự gọi là không từ thủ đoạn.
Tôi không dừng bước, lên xe và gọi một cuộc điện thoại khác: "
Giáo sư Lý, chuyên cơ đã sẵn sàng, khi nào có thể sắp xếôi nhập viện?"
Tôi hỏi, trong khi đang suy nghĩ về những việc cần làm tiếp theo.
"
Chuyên cơ đã sẵn sàng, bất cứ lúc nào," giáo sư Lý trả lời.
"
Được, chúng tôi sẽ khởi hành ngay hôm nay," tôi nói, và rồi tôi bắt đầu suy nghĩ về việc sắp xếôi nhập viện. Tôi cảm thấy một sự nhẹ nhõm khi biết rằng mọi việc đang được giải quyết.
Tôi trở lại bệnh viện, mẹ vẫn đang túc trực bên giường bệnh của cha. Cảnh tượng này làm tôi cảm thấy một sự ấm áp trong lòng, khi tôi nghĩ về việc gia đình tôi sẽ sớm được đoàn tụ.
Tôi nhớ như in giọng nói run rẩy của mình khi tôi nói với mẹ: "
Mẹ, chúng ta nên đưa cha đến bệnh viện tốt hơn, đi ngay bây giờ."
Tôi cảm thấy một sự tuyệt vọng và lo lắng đang lan tỏa trong lòng tôi khi tôi nhìn thấy tình trạng của cha.
Máy bay tư nhân bắt đầu lăn bánh trên đường băng, và sau đó nó lao vào bầu trời đêm tối như một con thú đang thoát khỏi cạm bẫy. Tôi nắm chặt bàn tay lạnh lẽo của mẹ, cảm nhận được sự sợ hãi và bất an đang lan tỏa trong người cô. Tôi nhìn sang cha, đang nằm bất động bên cạnh, và cảm thấy một sự day dứt trong lòng.
Khi má, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ và thấy thành phố nơi tôi đã sống 26 năm đang dần dần biến mất dưới tầng mây. Tôi cảm thấy như đang rời bỏ một phần của mình, một phần mà tôi không bao giờ có thể lấy lại. Tôi nghĩ về cuộc sống của mình, về những kỷ niệm và những trải nghiệm mà tôi đã có, và cảm thấy một sự trống rỗng trong løng.
Trong khi đó, ở một nơi khác, Lục Kỷ Xuyên đang đứng giữa đống đổ nát của bảo tàng, ngón tay kẹp bản thông báo điều tra từ Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật gửi tới. Mép giấy bị siết đến nhăn nhúm, và tôi có thể cảm nhận được sự căng thẳng và lo lắng đang lan tỏa trong người anh. Anh đang đứng trước một tình huống khó khăn, và tôi không biết liệu anh có thể vượt qua được hay không.
Nặc Nặc bị Tô Nam Sơ ôm trong lòng, tiếng khóc đứt quãng. Các sĩ úi đầu, không ai dám nói lời nào. Tôi cảm thấy một sự thương hại và đồng cảm với Nặc Nặc, và tôi không biết làm thế nào để giúp cô. Tô Nam Sơ đang ôm cô, nhưng tôi không biết liệu anh có thể bảo vệ cô khỏi những nguy hiểm đang đến hay không.
Những khoản ngân sách báo khống, những khoản quân phí bị tham ô, từng việc từng việc một đều không thể tách rời khỏi một Tô Nam Sơ mà anh hết lòng ủng hộ. Tôi cảm thấy một sự bất công và sự phẫn nộ đang lan tỏa trong lòng tôi khi tôi nghĩ về những hành động của Tô Nam Sơ. Anh đã làm những điều đó mà không có trách nhiệm, và điều đó đã gây ra những hậu quả nghiêm trọng. Tôi không biết làm thế nào để sửa chữa những sai lầm đó, nhưng tôi hy vọng rằng một ngày nào đó, sự thật sẽ được tiết lộ, và những người có lỗi sẽ phải chịu trách nhiệm.