Hồng Trần Truyện
Tương Lai

Chương 4

3331 từ

Tôi đã từ bỏ mọi thứ, từ vị trí thiên kim của Tư lệnh quân khu đến cuộc hôn nhân đau đớn với Lục Kỷ Xuyên. Giờ đây, tôi chỉ là Tả Niệm An, một bác sĩ phẫu thuật tim mạch bình thường, sống một cuộc sống bình lặng tại Zurich.

Tôi vẫn nhớ như in những ngày tháng học tập tại Đại học Y Zurich, nơi tôi đã theo đuổi ước mơ của mình và trở thành một bác sĩ tài giỏi. Tôi đã dùng đôi tay mình để cứu sống nhiều người, và mỗi lần như vậy, tôi lại cảm thấy vết thương trong lòng mình dần dần lành lại.

Khi không phải đối mặt với những ca phẫu thuật khó khăn, tôi thường dành thời gian để đi du lịch cùng cha mẹ, ngắm nhìn núi tuyết phủ đầy trắng, hồ nước trong veo, và biển xanh thẳm. Tôi cũng thích dành thời gian để nghiên cứu thực đơn cùng mẹ, chơi cờ với cha, và trồng những cây mọng nước mà tôi yêu thích trong vườn.

Cuộc sống của tôi giờ đây thật bình yên, không còn những sóng gió và đau thương như trước đây. Tôi đã buông bỏ quá khứ, không phải vì tôi đã tha thứ cho Lục Kỷ Xuyên, mà vì tôi đã quyết định không để những tổn thương đó ảnh hưởng đến cuộc sống của mình nữa.

Tôi vẫn thường xuyêức về Lục Kỷ Xuyên từ những người bạn cũ, nghe nói anh vẫn đang tìm kiếm tôi khắp nơi, vẫn độc thân, và sống không tốt. Nhưng những tin tức đó không làm tôi cảm thấy gì, lòng tôi không còn gợn sóng nữa. Đó là lựa chọn của anh, và cuộc sống của tôi đã không còn chỗ cho anh nữa.

Tôi thường nghĩ về quá khứ, về những lựa chọn mà tôi đã làm, và về những gì đã xảy ra. Tôi nhận ra rằng, tôi đã quá tập trung vào việc chữa lành vết thương cho người khác, mà quên đi việc chữa lành chính mình. Nhưng giờ đây, tôi đã hiểu rằng, việc buông bỏ quá khứ không có nghĩa là tôi đã quên đi những tổn thương, mà là tôi đã quyết định không để chúng ảnh hưởng đến cuộc sống của mình nữa.

Tôi cảm thấy một sự nhẹ nhõm khi nghĩ về điều đó, một cảm giác như thể tôi đã được giải thoát khỏi một gánh nặng nặng nề. Tôi biết rằng, cuộc sống của tôi sẽ không bao giờ giống như trước đây, nhưng tôi cũng biết rằng, tôi đã sẵn sàng để nhận những thách thức mới, và để xây dựng một cuộc sống mới, một cuộc sống mà tôi có thể gọi là của mình.

Tôi bước ra khỏi bệnh viện sau ca đêm, chuẩn bị về nhà, khi thấy một bóng người quen thuộc nhưng lại xa lạ đứng dưới gốc cây ngô đồng không xa. Người đàn ông đó mặc quân phục, cao ráo nhưng gầy gò hơn trước rất nhiều, mái tóc đã điểm những sợi bạc, mắt đỏ hoe, ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫột tia khẩn thiết và mong chờ.

Tôi nhận ra đó là Lục Kỷ Xuyên, người mà tôi đã không gặp trong năm năm qua. Năm năm có thể là một khoảng thời gian dài, nhưng nó không đủ để xóa bỏ những ký ức về anh ta. Tôi thấũng nhìn thấy tôi, và ánh mắập tức sáng lên như tìm được mộọng, vội vàng bước nhanh về phía tôi.

Bước châơi lảo đảo, và tôi có thể thấy sự mệt mỏi trong từng bước đi. Anh ta dừng lại trước mặt tôi, đôi môi run rẩy, hồi lâu không nói nên lời. Tôi nhìn anh ta, và thấy sự kinh ngạc xen lẫn xóắt anh ta. Kinh ngạc vì sự thay đổi của tôi, xót xa vì sự bình thản trong mắt tôi - một sự bình thản chứng tỏ anh ta không còn ảnh hưởng đến tôi nữa.

"

Niệm An..."

Anh ta khẽ gọi một tiếng, giọng khàn đặc, mang theo nỗi nhớ nhung và hối hận vô bờ. Tôi dừng bước, nhìn anh ta, gương mặt không chút biểu cảm, như đang nhìn một người xa lạ. Tôi cảm thấy một chút gì đó trong lòng, nhưng nó không đủ để làm tôi thay đổi biểu cảm.

"

Có việc gì không?"

Tôi hỏi, giọng nói phẳng lặng như nước, không chút cảm xúc. Ba chữ này như một gáo nước lạnh dập tắt mọi kỳ vọng của Lục Kỷ Xuyên. Anh ta há miệng muốn nói gì đó, nhưng cổ họng như bị nghẹn lại, ngàn lời vạn chữ đều hóa thành hư không.

Anh ta nhìn tôi, thấy bên cạnh tôi không có ai khác, thấy tôi vẫn xinh đẹp như xưa, lòng lại dấy lên mộọng. "

Niệm An, anh đã tìm em năm năm, ròng rã năm năm trời."

Anh ta nói, giọng nói đầy sự chân thành và mong chờ. Tôi nhìn anh ta, và thấy sự khẩn thiết trong mắt anh ta, nhưng tôi không biết phải trả lời như thế nào.

Tôi nhớ như ngày hôm qua, khi Lục Kỷ Xuyên bước vào phòng, đôi mắt đỏ hoe vì đã khóc. Giọẩy, đầy sự hối hậói:

“Em biết anh đã sai, anh thực sự biết anh đã sai, em có thể tha thứ cho anh không?”

Tôi cảm nhận được sự đau khổ trong giọng anh, nhưng tôi không thể để cảm xúc của mình bị xáo trộn. Tôi nhìn anh, và tôi thấy một người đàn ông mà tôi từng yêu thương, nhưng giờ đây đã trở thành một bóng ma của quá khứ.

“Anh biết trước đây anh đã làm tổn thương em, anh biết anh đã lầm lỗi với em. Anh sẵn sàng dùng cả đời này để bù đắp, êm một cơ hội nữa thôi, được không?”

Tôi cảm thấy một cơn đau nhóói như vậy. Tôi nhớ lại tất cả những lần anh đã làm tôi tổn thương, tất cả những lần anh đã bỏ rơi tôi. Tôi nhìn anh, và tôi thấy sự hối hận trong đôi mắt anh, nhưng tôi cũng biết rằng sự hối hận không thể thay đổi được quá khứ.

“Buông bỏ không phải là tha thứ, chỉ là tôi không muốn chuyện của anh làm ảnh hưởng đến cuộc sống của mình nữa,” tôi nói, cố gắng giữ cho giọng tôi ổn định.

Tôi nhớ lại tất cả những lần anh đã tổn thương tôi, tất cả những lần anh đã làm tôi cảm thấy như một người vô giá trị. Tôi nhớ lạầm dao tự đâm vào ngực mình, khi anh không phân biệt trắng đen và chỉ trích tôi làm hại Nặc Nặc, khi anh vì Tô Nam Sơ mà hắt nước bẩn lên cha tôi. Tất cả những khoảnh khắc đó đã kết thúc mọi chuyện giữa chúng ta.

“Tôi từng yêu anh mười mấy năm, chờ anh mười mấy năm, vì anh mà tôi từ bỏ sự kiêu hãnh, sự tùy hứng và tất cả những gì mình có. Nhưng cái tôi nhận lại là sự lạnh lùng, phản bội và tổn thương,” tôi nói, cố gắng giữ cho cảm xúc của mình không bị bộc lộ.

Tôi nhớ lại tất cả những năm tháng tôi đã dành cho anh, tất cả nhữôi đã làm cho anh. Nhưng giờ đây, tôi biết rằng tất cả đều là vô ích. Tôi nhìn anh, và tôi thấy một người đàn ông mà tôi không còn nhận ra.

“Bảy năm hôn nhân, tôi như một con hề, giữ khư khư một cái vỏ rỗng tuếch, nghĩ rằng chỉ cần mình kiên trì, chỉ cần mìì anh sẽ thấy được chân tâm của tôi. Nhưng tôi sai rồi, có những người vốn dĩ trái tim không bao giờ sưởi ấm được,” tôi nói, cố gắng giữ cho giọng tôi ổn định.

Tôi biết rằng tôi đã nói tất cả những gì cần nói, và giờ đây, tôi chỉ muốn được yên tĩnh. Tôi nhìn anh, và tôi thấy một người đàn ông mà tôi không còn muốn gặp nữa.

Tôi vẫn nhớ như ngày hôm qua, khi tôi cứu mạng của Lục Kỷ Xuyên, anh đã thề rằng sẽ trả mạng cho tôi. Nhưng tôi biết rõ, điều tôi thật sự mong muốn không phải là mạng của anh, mà là lòng trung thành và tình cảm chân thành của anh. Tuy nhiên, tôi cũng hiểu rằng, lòng của anh chưa bao giờ thật sự thuộc về tôi.

Gương mặt tôi vẫn giữ được sự bình tĩnh, không một giọt nước mắt. Những đau thương và tổn thương của quá khứ đã dần dần phai mờ, giống như những đám mây trắên bầu trời.

"

Lục Kỷ Xuyên, tôi muốn anh rời đi", tôi nói với giọng điệu firm nhưng không quá lạnh lùng.

"

Cuộc sống hiện tại của tôi rất hạnh phúc, tôi không muốn bị làm phiền bởi những ký ức đau thương", tôi tiếp tục.

"

Anh không cần phải trả nợ cho tôi, cũng không cần phải dùng cả đời để bù đắp. Đối với tôi, cả đời của anh không có ý nghĩa gì cả", tôi nói với một nỗi buồn sâu sắc.

"

Từ nay về sau, chúng ta không ai nợ ai, đường ai nấy đi, đừng bao giờ gặp lại nữa", tôi kết thúc câu nói của mình.

Sau đó, tôi lách qua người anh và đi thẳng về phía trước, không ngoái đầu lại, không chút luyến lưu. Tôi biết rằng, tôi đã làm đúng quyết định của mình.

Lục Kỷ Xuyên vẫn đứng sững tại chỗ, nhìn bóng lưng tôi dần biến mất khỏi tầm mắt. Lời tôi nói giống như một lời nguyền, khiến toàn thân anh cảm thấy lạnh toát.

Không ai nợ ai, đường ai nấy đi, đừng bao giờ gặp lại nữa. Đó chính là phán quyết cuối cùng tôi dà.

Anh biết mình đã mất tôi thật sự rồi. Anh ngồi bệt xuống đất, che mặt khóc nức nở như một đứa trẻ lạc đường không tìm thấy lối về.

Năm năm tìm kiếm, năm năm mong đợi, đổi lại chỉ là kết quả thế này. Anh biết, tất cả đều là do anh tự chuốc lấy.

Chính tay anh đã đẩy người yêu mình nhất đi xa, chính tay anh đã hủy hoại hạnh phúc của chính mình. Cả đời này anh sẽ sống trong hối hận và đau khổ, không bao giờ thoát ra được.

Tôi vẫn nhớ như ngày hôm qua, cuộc sống của tôi trước khi gặp Alex dường như chỉ là một bản nhạc không có giai điệu. Nhưng rồi, một người đàn ông Thụy Sĩ với đôi bàn tay tài nghệ trên piano đã bước vào cuộc đời tôi, và mọi thứ bắt đầu thay đổi.

Khi tôi nhìn lại, tôi nhận thấy rằng Alex không chỉ là một người yêu đơn thuần, mà còn là một người bạn đồng hành thực sự. Anh sẽ chờ đợi tôi về sau mỗi ca trực đêm, với một tách cà phê nóng và hương thơm dịu dàng của cà phê pha sẵn. cảm giác được đón nhận và chăm sóc như vậy thật sự làm tôi cảm thấy hạnh phúc.

Tôi còn nhớ như in những lần Alex đàn piano để dỗ tôôi buồn. Những bản nhạc du dương và sâu lắng của anh có thể làm tôi quên đi mọi muộn phiền, và tìm thấy lại sự bình yên trong tâm hồn. Và không chỉ có vậy, Alex còn luôn tôn trọng và trân trọng mọi thói quen của gia đình tôi, từ việc đi dạo với cha mẹ tôi đến việc trò chuyện và chia sẻ những câu chuyện đời thường.

Sau một thời gian bên cạnh Alex, tôi bắt đầu nhận ra rằng đây mới là loại tình yêu mà tôi hằng mong muốn: một tình yêu bình đẳng, tôn trọng, trân trọng và đồng hành. Tôi không còn cảm thấy mình phả đổi bản thân để phù hợp với người khác, mà thay vào đó, tôi được phép là chính mình, với tất cả những ưu và nhược điểm của mình.

Một năúng tôi gặp nhau, chúng tôi quyết định tổ chức đám cưới dưới chân núi tuyết ở Thụy Sĩ. Đó là một ngày thật đặc biệt, với sự hiện diện của cha mẹ và vài người bạn thân thiết. Tôi vẫn nhớ như in cảm giác hạnh phúc và tự hào khi bộ váy cưới trắng tinh khôi, và Alex nắm tay tôi trước mặt linh mục, trao lời thề ước trọn đời.

Cuộc sống sau hôn nhân của chúng tôi vô cùng ấm áp. Chúng tôi cùng nhau đi ngắm núi tuyết, đi nghe hòa nhạc, cùng nghiên cứu ẩm thực và chăm sóc cha mẹ. Tôi vẫn tiếp tục công việc của mình là bác sĩ phẫu thuật tim, ếp tục theo đuổi đam mê âm nhạc của mình.

Và rồi, chúng tôi có một cô con gái đáng yêu, với lông mày và mắt giống tôi, và tính cách dịu dàng giống Alex. Tôi dành tất cả sự dịu dàng và yêu thương của mìái và gia đình, và cuối cùng, tôi đã sống cuộc đời theo cách mình yêu thích.

Tôi vẫn nhớ như ngày hôm qua, cách mà cuộc sống của tôi tan vỡ sau khi từ Thụy Sĩ trở về. Những tưởng tôi đã tìm thấy sự bình yên, nhưng thực tế thì không. Tôi nộp đơn xin nghỉ hưu sớm và quay về căn biệt thự cũ, nơi chứa đầy những kỷ niệm về Tả Niệm An - người mà tôi yêu thương nhất.

Tôi không còn muốn tìm kiếm ai khác, cũng không có khả năng chấp nhận sự gần gũi của bất kỳ ai. Căn biệt thự này, một lần nữa, trở thành thế giới của riêng tôi, nơi tôi có thể ôm ấp những ký ức về cô và sống trong đau khổ.

Tôi trồng đầy những cây mọng nước mà cô thích khắp vườn, như một cách để giữ lại hình bóng của cô. Mỗi ngày, tôi nấu một bàn thức ăn mà cô yêu thích, dù chỉ có mình tôi ăn. Tôi dán đầy ảnh của cô trong phòng, và ngày ngày, tôi nhìn ngắm, gọi tên cô hàng nghìn lần, như thể đang cố gắng giữ cho ký ức của cô không bao giờ phai mờ.

Tôi thường ngồi trên chiếc xích đu ngoài vườn, nhìn về phương xa, như đang đợi một người trở về. Nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi biết rằng người đó sẽ không bao giờ quay lại nữa. Cảm giác này khiến tôi đau đớn, nhưng đồng thời cũng làm cho tôi cảm thấy gần gũi hơn với cô.

Khi đêm khuya đến, tôi thường nhìn ảnh của cô và nước mắt tuôn rơi. Mỗi dịp lễ tết, tôi cô đơn ngồi bên bàn ăn đầy món, nhớ lại những ngày tháng cũ, khi chúng tôi còn cùng nhau. Những kỷ niệm này vẫn còn rất rõ ràng trong tâm trí tôi, và chúng khiến tôi cảm thấy hối hận vì đã không thể giữ cho cô ở bên cạnh mình.

Tôi đi qua sân tập dượt năm xưa, và những hình ảnh về năm chín tuổi, khi cô cứu tôi, lại hiện lên trong tâm trí tôi. Áắt cô khi đó vẫn còn sáng rõ, và nó khiến tôi nhớ lại những giây phút tuyệt vời mà chúng tôi đã chia sẻ.

Tôi biết rằng tôi sẽ không yêu thêm một ai nữa. Bởi vì tôi hiểu rằng không ai có thể sánh bằng Tả Niệm An, không ai có thể yêu tôi bất chấp tất cả như cô, không ai có thể vì tôi mà hy sinh tất cả như cô, không ai có thể khiến tôi phải ghi nhớ cả đời, hối hận cả đời như cô.

Sức khỏe của tôi ngày càng tệ đi, và những năm u uất và hối hận đã khiến tôi mang đầy bệnh tật. Mọi người đều khuyên tôi nên nghĩ thoáng ra, nhưng tôi chẳng cách nào thoát ra được. Tôi thường xuyên nói chuyện với không trung, như thể đang trò chuyện với cô, hy vọng rằng một ngày nào đó, cô sẽ trả lời.

Tôi vẫn nhớ như ngày hôm qua, những lời nói dường như đã trở thành một phần của tôi. "

Niệm An, anh chuẩn bị món sườn xào chua ngọt mà em yêu thích nhất, em có muốn thử không?"

Tôi tự hỏi, tại sao anh ấy lại nhớ đến món ăn đó. Có phải vì đó là món ăn chúng tôi thường ăn cùng nhau, hay vì đó là một cách để anh ấy thể hiện tình cảm của mình?

"

Niệm An, cây hoa mọng nước ngoài vườn đã nở, em xem, đẹp biết bao nhiêu."

Tôi nhìn ra ngoài vườn, và quả thực, cây hoa đã nở rộ, những bông hoa màu hồng đung đưa trong gió. Nhưng tại sao anh ấy lại nói như vậy? Có phải vì anh ấy muốn tôi nhớ đến những khoảnh khắc đẹp đẽ chúng tôi đã chia sẻ?

"

Niệm An, anh nhớ em rồi, em quay về có được không?"

Tôi cảm thấy một sự day dứt trong lòng, một sự nhớ nhung mà tôi không thể nào giải thích được. Tại sao anh ấy lại nhớ tôi như vậy? Có phải vì anh ấy đã nhậầm của mình, hay vì anh ấy đã thực sự yêu tôi?

"

Niệm An, anh sai rồi, thực sự sai rồi, em tha thứ cho anh nhé?"

Tôi nhìn anh ấy, và thấy sự hối hận trong mắt anh ấy. Nhưng tại sao tôi lại không thể tha thứ cho anh ấy? Có phải vì tôi đã bị đau đớn quá nhiều, hay vì tôi đã không thể nào quên đi những gì đã xảy ra?

Mùa đông năm ấy, anh ấy đã già đi, một trận tuyết lớn phủ trắng cả thành phố. Tôi nhìn thấy anh ấy ngồi trên chiếc xích đu ngoài vườn, trên người đắp tấm chăn dày, tay siết chặt tấm ảnh của tôi.

Tôi cảm thấy một sự buồn bã, một sự nhớ nhung mà tôi không thể nào giải thích được. Tại sao anh ấy lại nhớ tôi như vậy? Có phải vì anh ấy đã nhậầm của mình, hay vì anh ấy đã thực sự yêu tôi?

Tấm ả ấy rơi xuống nền tuyết, bị những bông tuyết dần dần che phủ. Tôi nhìn thấy anh ấy nhắm mắt lại, một nụ cười nhạt hiện lên trên môi anh ấy.

Tôi tự hỏi, tại sao anh ấy lại không thể chờ được sự tha thứ của tôi. Có phải vì anh ấy đã không thể nào quên đi những gì đã xảy ra, hay vì anh ấy đã không thể nào sống mà không có tôi?

Cuộc đời anh ấy, vì gặp tôi mà có ánh sáng, cũng vì mất tôi mà rơi vào bóng tối vô tận. Tôi cảm thấy một sự đau đớn, một sự nhớ nhung mà tôi không thể nào giải thích được.

Còn tôi, ở Thụy Sĩ xa xôi, nhìn tuyết bay đầy trời, tôi ôm con gái dựa vào lòng người yêu, gương mặt tràn ngập hạnh phúc. Tôi đã sớm quên người đàn ông tên Lục Kỷ Xuyên, sớm quên đi đoạn quá khứ đau đớn ấy.

Phần đời còn lại của tôi chỉ có ánh nắng, hơi ấm, hạnh phúc và tình yêu. Tôi cảm thấy một sự giải thoát, một sự tự do mà tôi không thể nào tìm thấy được trong quá khứ.

— Hết chương 4
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio