Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Vợ Ấm Mùa Đông

Thay Em Gả Chồng

2152 từ

Tuyết rơi trắng xóa cả một vùng trời. Những bông tuyết lất phất bay, phủ lên mái ngói âm dương của Lâm phủ một lớp dày, nặng trịch. Gió bấc thổi từng cơn rìu ả / rìu ơi / rìu gió, mang theo hơi lạnh cắt da cắt thịt. Trong khuê phòng, Lâm Uyển Nhi ngồi trước bàn trang điểm, đắp bóp chặt chiếc khăn tay thêu hoa mai, đến nỗi các đốt ngón tay trắng bệch.

Nàng nhìn vào gương đồng, thấy khuôn mặt mình tái nhợt, đôi mắt đỏ hoe vì khóc suốt đêm qua. Đây là ngày nàng làm dâu, nhưng không phải là ngày nàng mơ ước.

“Đại tiểu thư, mau uống chút trà nóng cho ấm người.” Minh Thư, nha hoàn thân cận nhất của nàng, bưng một tách trà gừng đến. Hơi nóng bốc lên nghi ngút, mang theo mùi thơm cay nồng, nhưng chẳng thể làm ấm lòng nàng.

“Ta không uống được.” Uyển Nhi lắc đầu, giọng nghẹn ngào. “Minh Thư, ngươi nói xem… tại sao ngươi nhẫn tâm như vậy? Ta và Tuyết Nhi đều là con của ông, nhưng ông chỉ vì nó khóc lóc vài câu mà bả gả vào phủ tướng quân. Có phải trong mắt cha, ta chẳng là gì cả?”

Minh Thư thở dài, đặt tách trà xuống bàn. Nàng biết rõ nỗi lòng của chủ nhân mình. Lâm Uyển Nhi là con vợ cả, nhưng mẫu thân mất sớm. Từ nhỏ nàng đã phải nhường nhịn Lâm Tuyết Nhi, đứa em cùng cha khác mẹ, được cưng chiều hết mực. Bao nhiêu năm nay, nàng sống như cái bóng trong chính ngôi nhà của mình.

“Đại tiểu thư, người đừng nghĩ nhiều quá.” Minh Thư an ủi, giọng dịu dàng. “Người ta đồn tướng quân Hàn Vũ Phong tuy bị tàn tật nhưng là người chính trực, không phải loại hung ác vô cớ. Biết đâu… biết đâu người ấy sẽ đối xử tốt với tiểu thư?”

Uyển Nhi cười cay đắng. Tốt? Làm sao có thể tốt được? Nghe nói vị tướng quân kia từng là mãnh tướng lừng lẫy, tung hoành sa trường, nhưng sau một trận đánh lớn, đôi chân bị phế, phải ngồi xe lăn. Từ đó, tính tình trở nên lạnh lùng, khó gần, chẳng mấy lời phủ. Người thì đồn thổi đủ điều, người thì bảo chàng tàn nhẫn như quỷ dữ, kẻ lại nói chàng cô độc đến đáng thương.

“Mặc kệ đi.” Uyển Nhi thì thào, như tự nhủ với chính mình. “Dù là địa ngục, ta cũng đành chịu. Chỉ mong… chỉ mong kiếp này còn có ngày được sống yên ổn.”

Bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập. Cánh cửa phòng bị đẩy mạnh ra. Lâm Tuyết Nhi bước vào, trên môi nở nụ cười đắc thắng. Nàng ta mặc một chiếc áo choàng lông thú trắng muốt, tóc búi cao, trang điểm lộng lẫy, khác hẳn vẻ tiều tụy của Uyển Nhi.

“Tỷ tỷ, hôm nay là ngày vui của tỷ, sao lại mặt mày ủ rũ thế kia?” Tuyết Nhi lên tiếng, giọng ngọt như mía lùi nhưng chứa đầy sự châm chọc. “Làm dâu phủ tướng quân, vinh dự biết bao nhiêu. Người khác muốn cũng chẳng được đâu.”

Uyển Nhi ngẩng đầu nhìn em gái. Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy kia, thấy rõ sự đắc ý và cả một chút khinh miệt. Trái tim nàng như thắt lại.

“Nếu vinh dự như vậy, sao muội không tự mình đi?” Uyển Nhi hỏi, giọng lạnh tanh. “Tại sao muội lại khóc lóc, ăn vạ, nói rằng muội đã có người trong lòng, rằng muội thà chết chứ không gả cho tướng quân? Sao muội lại đẩy ta vào chỗ chết?”

Tuyết Nhi bật cười, tiếng cười the thé như tiếng dao cạo vào kính. “Tỷ nói gì lạ vậy? Muội đâu có đẩy tỷ. Là cha tự mình quyết định mà. Muội chỉ nói sự thật thôi. Tỷ là tỷ tỷ, gả trước cho tướng quân cũng là hợp lẽ. Huống hồ...”

Tuyết Nhi dừng lại một chút, bước đến gần Uyển Nhi, cúi xuống thì thầm: “Huống hồ tướng quân đã tàn phế, muội gả vào đó làm gì? Cả đời phải chăm sóc một kẻ què quặt, chịu cảnh góa bụa khi chồng còn sống. Muội không nỡ để tỷ khổ sở, nên tốt nhất là tỷ đi đi.”

“Ngươi...” Uyển Nhi tức đến run người, nước mắt ứa ra. Nàng chưa kịp nói gì thêm thì tiếng của Lâm Tuyết Nhi từ ngoài cửa.

“Các con làm gì trong đó? Mau chuẩn bị đi, kiệu hoa sắp đến nơi rồi.”

Tuyết Nhi ném cho Uyển Nhi một ánh nhìn đầy ẩn ý trước khi bước ra ngoài. Uyển Nhi ngồi yên, hai tay siết chặt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Đau, nhưng không đau bằng nỗi đau trong lòng.

Minh Thư vội vàng lau nước mắt cho nàng, giúp nàng đội khăn voan đỏ, mặc áo cưới. Lớp vải gấm thêu kim tuyến nặng trịch, đè lên vai nàng như cả một núi tuyết. Mùi hương trầm thoang thoảng hòa lẫn với mùi gỗ đàn hương từ tủ áo, tất cả đều xa lạ và lạnh lẽo.

Tiếng pháo nổ giòn giã ngoài cổng. Tiếng người huyên náo, tiếng ngựa hí vang. Kiệu hoa đến rồi.

Uyển Nhi được cô Minh Thư hoặc nữ tì Minh Thư dìu ra ngoài. Khi bước qua sân, nàng nhìn thấy cha mình đứng ở bậc thềm, mặt không biểu cảm. Kế mẫu, phu nhân Lâm thị, đứng bên cạnh, trên môi nở nụ cười hài lòng. Còn Lâm Tuyết Nhi, đứng sau lưng mẹ, tay che miệng cười khúc khích.

Nàng cúi đầu, không nói một lời, bước lên kiệu. Màn kiệu buông xuống, che khuất thế giới bên ngoài. Nàng ngồi trong không gian chật hẹp, lắng nghe tiếng vó ngựa lộc cộc, tiếng kiệu lắc lư, mà lòng nặng trĩu.

Kiệu đi suốt nửa ngày. Đến khi dừng lại, Uyển Nhi cảm nhận được không khí khác hẳn. Không còn tiếng ồn ào náo nhiệt của kinh thành, chỉ còn tiếng gió rì rào và tiếng tuyết rơi lất phất. Nàng được dìu xuống kiệu, bước qua một cánh cổng lớn bằng gỗ lim, đến trước một tòa nhà cổ kính, uy nghi nhưng lạnh lẽo.

Phủ tướng quân rộng lớn, nhưng không khí lại tĩnh lặng đến rợn người. Những cây bách già đứng sừng sững trong tuyết, như những người lính gác trầm mặc. Mái ngói phủ đầy tuyết trắng, những chiếc đèn lồng đỏ thẫm treo dọc hắt ánh sáng yếu ớt. Cảm giác như bước vào một tòa thành hoang vắng, chứ không phải một dinh thự của tướng quân.

Một người quản gia già bước ra, cung kính hành lễ: “Mời phu nhân vào trong. Tướng quân đang đợi ở chính đường.”

Uyển Nhi hít một hơi thật sâu, tay nắm chặt. Nàng bước qua ngưỡng cửa cao, đi vào đại sảnh. Bên trong, lò sưởi đang cháy, ngọn lửa bập bùng soi sáng căn phòng rộng. Nhưng nàng không thấy ấm áp chút nào, trái lại còn lạnh hơn ở ngoài trời.

Ở cuối đại sảnh, đối diện với nàng, một người đàn ông ngồi trên xe lăn. Gương mặt chàng góc cạnh, đường nét sắc sảo như tạc từ đá. Ánh mắt đen sâu thẳm, sắc lạnh như lưỡi dao, nhìn nàng chăm chăm, như muốn xuyên thủng tâm can nàng. Chàng mặc một chiếc áo bào màu xám đen, không trang hoàng lộng lẫy, nhưng khí chất uy nghiêm toát ra từ từng động tác nhỏ nhất.

Hàn Vũ Phong.

Uyển Nhi đứng yên, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Nàng muốn quỳ xuống hành lễ, nhưng đôi chân cứng đờ, không thể cử động.

“Nàng là Lâm Uyển Nhi?” Giọng chàng trầm thấp, lạnh lẽo nhưng lại có một sức nặng khiến người ta phải run sợ.

“Dạ… dạ thưa tướng quân, ta là Lâm Uyển Nhi.” Nàng cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng nó vẫn run nhẹ.

Hàn Vũ Phong nhếch mép cười, một nụ cười không hề chứa đựng chút ấm áp nào. “Ta nghe nói, vốn dĩ người được hứa gả cho ta là Lâm Tuyết Nhi, em gái nàng. Sao lại đổi thành nàng? Lâm lão gia sợ con gái cưng vào đây chịu khổ, nên đẩy nàng vào thay thế?”

Uyển Nhi cắn môi, cúi đầu thấp hơn. “Tướng quân… chuyện này…”

“Đừng nói dối.” Chàng ngắt lời nàng, giọng vẫn lạnh như băng. “Ta không thích người khác lừa gạt. Nàng hãy nói thật đi. Tại sao lại là nàng?”

Nước mắt Uyển Nhi ứa ra. Nàng cố kìm nén nhưng không được. “Tướng quân, ta… ta không biết nói gì hơn. Sự thật là… là em gái ta không muốn gả, cha ta muốn giữ thể diện cho Lâm gia, nên… nên bắt buộc.”

“Thế nàng nghĩ sao?” Ánh mắt Hàn Vũ Phong vẫn nhìn nàng chăm chú, không chớp. “Nàng có muốn gả cho ta không?”

Câu hỏi bất ngờ khiến Uyển Nhi sững sờ. Nàng ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt sắc lạnh kia. Trong mắt chàng, nàng thấy sự đề phòng, sự nghi ngờ và cả một nỗi cô đơn đến lạnh người.

“Ta… ta không có quyền lựa chọn.” Uyển Nhi thì thào, giọng nhỏ như tiếng muỗi. “Phận gái, cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy. Ta chỉ mong… mong tướng quân đừng ghét bỏ ta.”

Hàn Vũ Phong không nói gì, chỉ im lặng nhìn nàng. Một lúc lâu sau, chàng mới lên tiếng, giọng lạnh tanh: “Phủ này không phải chỗ dành cho những kẻ yếu đuối. Nếu nàng vào đây với ý đồ gì khác, đừng trách ta không nương tay.”

Uy, hai đầu gối như muốn khuỵu xuống. Nàng biết chàng không tin nàng. Trong mắt chàng, nàng chỉ là một nội gián, một người lạ được gửi đến để dò xét, để hãm hại chàng.

“Ta không có ý đồ gì cả.” Uyển Nhi nói, giọng nghẹn ngào nhưng kiên quyết. “Ta chỉ là một cô gái bị ép gả, không hơn không kém. Nếu tướng quân không tin, ta cũng không biết làm sao để chứng minh.”

Hàn Vũ Phong nhìn nàng một lúc lâu, rồi phất tay: “Minh Thư, dẫn phu nhân về phòng. Từ nay, nàng sẽ ở Tây các. Không có lệnh của ta, không được bước chân ra khỏi đó. Và nhớ, đừng để ta bắt gặp nàng làm điều gì mờ ám.”

Nói xong, chàng ăn lặng lẽ đi vào bên trong. Bóng lưng chàng cô độc, lạnh lẽo, hòa vào màn đêm đen tối.

Uyển Nhi đứng sững, nhìn theo bóng chàng. Những giọt nước mắt cuối cùng cũng lăn dài trên má. Nàng cảm thấy lạnh, lạnh đến thấu xương, lạnh đến không còn cảm giác gì nữa.

“Phu nhân, mời phu nhân đi theo nô tỳ.” Minh Thư nhẹ nhàng nắm tay nàng, dìu nàng ra khỏi đại sảnh.

Bên ngoài, tuyết vẫn rơi. Những bông tuyết trắng xóa phủ lên mái hiên, lên những bậc thềm đá, lên con đường dài hun hút. Uyển Nhi bước đi như người mất hồn, để mặc Minh Thư dẫn đường.

Nàng vừa bước vào một cuộc đời mới. Một cuộc đời đầy u ám và lo sợ. Nàng không biết tương lai sẽ ra sao, chỉ biết rằng giờ đây nàng hoàn toàn cô độc giữa một nơi xa lạ, với một người chồng lạnh lùng và một trái tim đóng băng.

Nhưng trong sâu thẳm, mộng nhỏ nhoi vẫn lấp lánh. Nàng tự nhủ, dù có thế nào, nàng cũng sẽ sống. Sống để chứng minh bản thân mình, sống để tìm lại tự do. Và nếu có thể, nàng sẽ làm tan chảy trái tim băng giá của vị tướng quân kia.

Tuy nhiên, lúc này, khi bước vào Tây các, nhìn căn phòng lạnh lẽo chỉ có một chiếc giường gỗ và vài món đồ sơ sài, Uyển Nhi chỉ biết ôm lấy Minh Thư mà khóc.

“Minh Thư, ta sợ quá…”

“Đừng sợ, phu nhân.” Minh Thư vỗ về lưng nàng, giọng nghẹn ngào. “Nô tỳ sẽ ở bên cạnh người. Dù có thế nào, nô tỳ cũng không rời xa người.”

Ngoài trời, gió bắc lại thổi. Tuyết rơi ngày một dày hơn. Mùa đông năm nay, có lẽ sẽ là mùa đông dài nhất và lạnh nhất trong cuộc đời Lâm Uyển Nhi.

Nhưng nàng không biết, trong cái lạnh giá ấy, một hơi ấm kỳ lạ đang âm thầm hình thành. Một hơi ấm sẽ sưởi ấm cả hai trái tim cô đơn và thay đổi cuộc đời họ mãi mãi.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả dùng tuyết làm biểu tượng tâm lý tinh tế, từ lạnh cắt da ở mở chương đến hy vọng nhỏ le lói cuối cùng. Sự tương phản giữa sự hy sinh thầm lặng của Uyển Nhi và sự bất công của số phận tạo nên cảm xúc chân thật, gần gũi với độc giả.

📖 Chương tiếp theo

Đêm đầu tiên trong lâu đài lạnh giá, Uyển Nhi sẽ phải đối mặt với người chồng lạnh lùng và khám phá những bí mật ẩn giấu trong Tây các.

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord