Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Vợ Ấm Mùa Đông

Đêm Đầu Lạnh Giá

1883 từ

Kiệu hoa dừng lại trước một dinh thự rộng lớn, cổ kính, nằm biệt lập giữa núi rừng mùa đông. Lâm Uyển Nhi nâng làn váy cưới đỏ thẫm, bước xuống kiệu trong sự dìu dắt của một bà mối lạ hoắc. Gió bấc thổi vù vù qua những hành lang dài hun hút, mang theo hơi lạnh cắt da cắt thịt. Nàng rùng mình, vòng tay ôm lấy thân thể mảnh mai.

Tiếng bước chân vội vã vang lên từ phía trong. Một người phụ nữ trạc ngoài ba mươi, ăn mặc chỉnh tề, bước ra nghênh đón. Dáng vẻ bà ta nhanh nhẹn, đôi mắt sắc sảo nhưng có phần thân thiện.

“Thưa phu nhân, nô tỳ là Minh Thư, quả. Tướng quân có lệnh, mời phu nhân về phòng riêng nghỉ ngơi trước. Người nói… “Hôn lễ hôm nay chỉ là hình thức, không cần phải làm lễ hợp cẩn.”

Minh Thư nói nhanh, giọng đều đều nhưng không thiếu sự cung kính. Bà ta dẫn Uyết một dãy hành lang dài, xuyên qua những khu vườn khô héo vì giá rét. Hai bên đường, những ngọn đèn lồng leo lét hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt, yếu ớt.

Những bước chân nặng nhọc của nàng in dấu trên nền đá lạnh. Lòng nàng se lại. Hình thức? Không cần hợp cẩn? Hàn Vũ Phong quả thật không muốn dây dưa với nàng. Hắn coi nàng như một món đồ trang trí, một cái bóng vô hình trong phủ.

“Vâng, làm phiền Minh tỷ tỷ.”

Uyển Nhi đáp nhẹ, giọng khàn khàn vì lạnh. Nàng không dám nhìn thẳng vào mặt Minh Thư, chỉ cúi đầu bước theo.

Minh Thư dừng lại trước một cánh cửa gỗ lim chạm trổ tinh xảo. Bà ta đẩy cửa ra. Một luồng khí lạnh ập thẳng vào mặt khiến Uyển Nhi lại run lên.

“Đây là phòng của phu nhân. Trong phòng có lò sưởi, nhưng chiều nay nó bị hỏng, chưa kịp sửa. Nô tỳ đã sai người đi gọi thợ rồi, nhưng trời tối quá, có lẽ phải đợi đến sáng mai.”

Minh Thư giải thích, giọng có chút ái ngại. Bà ta nhìn quanh căn phòng trống trải, chỉ có một chiếc giường gỗ đơn sơ, một chiếc bàn nhỏ và vài chiếc ghế. Một chồng chăn mỏng xếp ngay ngắn dưới gầm giường.

“Phu nhân cứ tạm nghỉ ngơi. Nếu cần gì, cứ gọi nô tỳ. Nô tỳ ở ngay gian phòng bên cạnh.”

Minh Thư nói xong, cúi đầu lui ra, để lại Uyển Nhi một mình trong căn phòng lạnh lẽo.

Cánh cửa đóng lại, tiếng then cài khô khốc vang lên trong không gian tĩnh mịch. Uyển Nhi đứng lặng giữa phòng, mắt nhìn vô định ra cửa sổ. Bên ngoài, màn đêm buông xuống nhanh, nuốt chửng những tán cây trơ trụi. Những cơn gió lạnh lùn rít lên những âm.

Nàng thở dài, cởi bỏ khăn voan đỏ, lộ ra gương mặt thanh tú nhưng tái nhợt vì lạnh và mệt mỏi. Tay nằm vào chiếc giường gỗ. Nệm mỏng, chăn mỏng và không có lửa. Lạnh thấu xương.

Có nên gọi người không? Nàng tự hỏi. Nhưng rồi nàng lắc đầu. Nàng là kẻ thế chỗ cho em gái, là người không được chào đón. Gọi người cũng vô ích, có khi còn bị khinh thường thêm.

Nàng ngồi xuống mép giường, hai tay ôm lấy đầu gối, cố gắng thu mình lại để chống chọi với cái lạnh. Nhưng cái lạnh như thấm vào từng thớ thịt, làm nàng run cầm cập. Mũi nàng bắt đầu sụt sịt. Nước mắt ứa ra, nhưng nàng cố kìm nén. Không được khóc. Không được yếu đuối. Đây là con đường nàng đã chọn, dù là bị ép buộc.

Im lặng một hồi lâu, Uyển Nhi ngẩng đầu lên. Mắt nàng lướt quanh phòng, cuối cùng dừng lại ở góc phòng, nơi có một đống củi khô và một chiếc hộp đá. Một chiếc lò sưởi cũ kỹ nằm im lìm, tro tàn chất đầy.

Nàng đứng dậy, bước đến gần lò sưởi. Có lẽ nàng có thể tự mình nhóm lửa. Dù sao nàng cũng từng giúp mẹ nấu bếp, ít nhiều biết cách đánh lửa. Nàng hy vọng những kiến thức nhỏ bé ấy sẽ giúp nàng vượt qua đêm nay.

Nàng quỳ xuống, lấy ra từ hộp đá một viên đá lửa và một mảnh sắt. Nàng cố gắng đập vào nhau, như á, những tia lửa nhỏ chỉ lóe lên rồi tắt ngấm. Nàng thử lại lần nữa, lần nữa, những giọt mồ hôi lạnh túa ra trên trán.

Một tiếng “keng” khô khốc vang lên. Viên đá lửa văng ra khỏi tay nàng, lăn dài trên nền gạch lạnh. Cùng lúc đó, nàng vô tình đụng phải chiếc bình gốm nhỏ đặt cạnh lò sưởi. Chiếc bình đổ xuống, nước tràn ra ngoài, đổ ướt một mảng nhỏ trên đất và văng lên cả chân váy của nàng.

“Á!”

Uyển Nhi khựng lại, nước mắt cuối cùng cũng trào ra. Nàng không kìm được. Cảm giác bất lực và tủi nhục dâng lên nghẹn ngào. Nàng vừa run vừa khóc, cố gắng nhặt lại viên đá lửa, lau nước trên váy.

Tiếng động từ trong phòng hành lang. Hàn Vũ Phong, người đang ngồi trên xe lăn ở phòng bên cạnh, nhíu mày. Độc với những âm thanh kỳ lạ trong đêm, hắn nghe thấy tiếng đổ vỡ, tiếng nước chảy và cả tiếng khóc nức nở của một người phụ nữ.

Hắn về phía cửa, đôi tay đặt trên tay vịn, siết chặt. Người phụ nữ đó… Nàng ta là nội gián. Hắn biết. Lý trí hắn nói vậy. Nhưng sao hắn lại nghe thấy tiếng khóc của nàng? Tiếng khóc ấy không giống tiếng khóc của một kẻ giả tạo.

“Minh Thư.”

Giọng Hàn Vũ Phong trầm thấp, gọi vọng ra.

Minh Thư từ phòng bên cạnh vội vã chạy ra, cúi người.

“Tướng quân có gì dạy bảo?”

“Đến phòng nào? Có tiếng động lạ.”

Hàn Vũ Phong nói ngắn gọn, không nhìn Minh Thư. Mắt hắn nhìn vào bóng tối ngoài cửa sổ, đôi lông mày rậm cau lại.

Minh Thư vâng lời, bước nhanh xuống hành lang, đến trước cửa phòng Uyển Nhi. Bà ta gõ cửa hai tiếng, nhẹ nhàng.

“Phu nhân, phu nhân có sao không ạ?”

Uyển Nhi giật mình, vội lau nước mắt, cố gắng kìm nén tiếng nấc. Nàng đứng dậy, mở cửa.

“Tôi… tôi không sao. Chỉ là… chỉ là làm đổ cái bình.”

Uyển Nhi nói, giọng run run, mắt đỏ hoe. Minh Thư nhìn vào trong phòng, thấy nước đổ trên nền, thấy chiếc bình vỡ nằm nghiêng, thấy đống củi lộn xộn trước lò sưởi. Bà ta hiểu ra ngay.

“Phu nhân đang cố nhóm lửa ạ?”

“Vâng… trời lạnh quá…”

Uyển Nhi nói nhỏ, hai tay ôm lấy cánh tay.

Minh Thư thở dài, lắc đầu.

“Phu nhân cứ để đó cho nô tỳ. Trời tối rồi, thợ không đến được, nhưng nô tỳ có thể nhóm một bếp lửa nhỏ tạân sưởi ấm.”

Minh Thư nói xong, bước vào phòng, lấy ra những mẩu củi nhỏ, xếp lại gọn gàng. Bà ta lấy từ trong hộp ra một chiếc bật lửa bằng đá, nhanh chóng đánh lửa. Ngọn lửa nhỏ bùng lên, hơi ấm lan tỏa.

Uyển Nhi nhìn ngọn lửa, lòng nàng ấm lên một chút. Nàng cảm động nhìn Minh Thư.

“Cảm ơn tỷ tỷ…”

Minh Thư ngẩng đầu lên, mỉm cười hiền hậu.

“Phu nhân đừng khách sáo. Nô tỳ là hạ nhân, làm những việc này là phận sự. Nhưng phu nhân, tướng quân người… người có phần khó tính. Phu nhân nên cẩn thận.”

Minh Thư nói nhỏ, mắt liếc ra phía cửa.

Uyển Nhi gật đầu, lòng nàng nặng trĩu. Nàng biết. Nàng biết từ đầu. Hàn Vũ Phong không muốn nàng. Hắn coi nàng là nội gián. Cuộc hôn nhân này chỉ là một cái bẫy, một sự sắp đặt tàn nhẫn.

Ngọn lửa cháy lên, hơi ấm bắt đầu sưởi ấm căn phòng nhỏ. Uyển Nhi ngồi xuống trước lò sưởi, hai tay xòe ra hơ lửa. Những ngón tay nàng vẫn còn run, nhưng dần dần ấm lên.

Minh Thư lui ra ngoài, khép cửa lại.

Cùng lúc đó, Hàn Vũ Phong vẫn ngồi yên trên xe lăn, lặng lẽ đẩy xe đến gần cửa phòng. Hắn không vào, chỉ đứng ngoài, nửa hé mở. Hắn thấy nàng ngồi trước lò sưởi, ngọn lửa hắt ánh sáng vàng lên gương mặt thanh tú, đôi mắt đỏ hoe.

Trái tim hắn chợt nhói lên một nỗi đau khó tả. Hắn không hiểu. Nàng ta là nội gián, vậy tại sao nàng ta lại khóc? Tại sao nàng ta lại run rẩy trong căn phòng lạnh lẽo này? Nếu là nội gián, nàng ta phải cười, phải đắc ý, phải tìm cách lấy lòng hắn.

Nhưng nàng ta không làm vậy.

Hắn nhìn nàng một lúc lâu, rồi quay xe, lặng lẽ trở về phòng mình. Nhưng trước khi đi, hắn gọi Minh Thư lại.

“Mang thêm chăn ấm. Lấy chiếc chăn lông cừu trong phòng ta.”

Hàn Vũ Phong nói, giọng vẫn lạnh lùng, nhưng có chút gì đó khác lạ.

Minh Thư ngạc nhiên, nhưng rồi vâng lời. Bà ta vào phòng Hàn Vũ Phong, lấy ra một chiếc chăn lông cừu dày, mềm mại, trên đó còn thoang thoảng mùi gỗ đàn hương.

Minh Thư mang chăn đến phòng Uyển Nhi, đặt nhẹ nhàng lên giường.

“Phu nhân, tướng quân sai nô tỳ mang chăn ấm đến.”

Uyển Nhi giật mình, ngước lên nhìn chiếc chăn. Mắt nàng mở to, ngạc nhiên. Hàn Vũ Phong? Hắn lại sai người mang chăn cho nàng? Tại sao?

Nàng nhìn Minh Thư, muốn hỏi, nhưng lại thôi. Nàng chỉ gật đầu, giọng nghẹn ngào.

“Cảm ơn… cảm ơn tỷ tỷ và… cảm ơn tướng quân.”

Minh Thư mỉm cười, lui ra.

Uyển Nhi ôm chiếc chăn vào lòng. Hơi ấm tỏa ra từ lớp lông cừu. Nàng ngồi xuống giường, trải chăn ra, cuộn mình vào trong. Hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể, xua tan đi cái lạnh giá. Nhưng trong lòng nàng, một nỗi băn khoăn vẫn còn đó.

Tại sao hắn lại làm vậy? Hắn không ghét nàng sao? Hay hắn chỉ làm vậy vì nghĩa vụ của một người chồng?

Nàng nghĩ mãi không ra. Nhưng một điều nàng biết: chiếc chăn ấm này, dù chỉ là một hành động nhỏ, đã sưởi ấm trái tim lạnh giá của nàng trong đêm đông đầu tiên tại phủ tướng quân.

Bên ngoài, gió vẫn thổi, mưa phùn bay lất phất. Nhưng trong căn phòng nhỏ, ngọn lửa vẫn cháy và chiếc chăn ấm vẫn ôm ấp nàng.

Uyển Nhi nhắm mắt, để hơi ấm ru nàng vào giấc ngủ. Nhưng trong giấc mơ, nàng vẫn thấy bóng dáng lạnh lùng của hắn và tự hỏi liệu có ngày nào đó, bức tường băng giá ấy sẽ tan chảy.

Đêm đầu tiên trôi qua, lạnh giá nhưng cũng có chút ấm áp lạ kỳ.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo vận dụng ẩn dụ hơi ấm, ánh sáng và giá rét để phản ánh tâm trạng của nhân vật chính, từ cô đơn đến chút hy vọng mong manh. Chi tiết chăn ấm dù nhỏ nhưng mang trọng lượng cảm xúc sâu sắc, khắc họa nên sự phức tạp giữa lạnh lùng bề ngoài và ấm áp tiềm ẩn bên trong.

📖 Chương tiếp theo

Bát canh sáng hôm sau sẽ mang đến cuộc gặp gỡ đầu tiên thực sự giữa vợ chồng, nơi những hiểu lầm ban đầu có thể tan biến hay sâu thêm.

— Hết chương 2
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord