Bình minh hôm sau, thức dậy, Lâm Uyển Nhi cảm thấy toàn thân đã ấm hơn hẳn nhờ chiếc chăn lông cừu dày cộp. Nàng cuộn mình trong chiếc chăn, lắng nghe tiếng gió rít ngoài cửa sổ. Căn phòng vẫn lạnh nhưng đã không còn cắt da cắt thịt hoặc cắt thịt cắt xương như đêm qua. Đôi mắt nàng hơi sưng vì đã khóc rất nhiều, nhưng trong lòng lại có một tia kiên định lạ thường. Nàng không thể cứ mãi yếu đuối như vậy được. Nàng phải sống, phải tồn tại trong cái phủ tướng quân này.
Minh Thư đẩy cửa bước vào, tay bưng một khay nước ấm và một ít bánh mì khô.
“Phu nhân tỉnh rồi ạ?” Minh Thư cười tươi, đặt khay lên bàn. “Đến ngủ có ngon không? Nô tỳ sợ phu nhân lạnh nên đã sai người mang thêm củi vào, lát nữa nô tỳ sẽ nhóm lửa lò sưởi hoặc thắp lò sưởi.”
Lâm Uyển Nhi ngồi dậy, vuốt lại mái tóc rối. “Cảm ơn Minh Thư. Ta không sao, chỉ là hơi lạnh một chút thôi.”
Nàng nhìn ra cửa sổ, thấy tuyết vẫn rơi trắng xóa cả một vùng. Những cành cây khô trơ trụi phủ đầy tuyết trông thật tĩnh mịch. Nàng thở dài, nghĩ thầm: “Mùa đông năm nay có lẽ sẽ rất dài.”
“Phu nhân, để nô tỳ đi lấy chút đồ ăn sẵn nhé?” Minh Thư hỏi.
“Không cần đâu.” Lâm Uyển Nhi lắc đầu. “Ta muốn tự mình vào bếp nấu một bát canh gà. Trong nhà có nguyên liệu không?”
Minh Thư ngạc nhiên, mắt mở to. “Phu nhân biết nấu ăn ạ? Nhưng… phu nhân là tiểu thư khuê các, sao có thể xuống bếp được?”
Lâm Uyển Nhi mỉm cười nhẹ. “Ở Lâm phủ, ta thường lén học nấu ăn từ mẹ. Bà nói: “Con gái dù xuất thân thế nào cũng nên biết nấu một bát canh để sưởi ấm lòng người.”
Câu nói của nàng khiến Minh Thư xúc động. Nàng nhìn Uyển Nhi với ánh mắt kính phục. “Vậy để nô tỳ dẫn phu nhân xuống bếp. Bếp chính ở phía tây, khá rộng và sạch sẽ.”
Hai người cùng nhau đi qua hành lang dài. Những bước chân của họ vang lên trên nền gỗ cũ kỹ, hòa cùng tiếng gió rít bên ngoài. Lâm Uyển Nhi khoác chiếc áo choàng dày, tay ôm chiếc chăn lông cừu mà Hàn Vũ Phong tặng. Nàng không ngừng nhìn ngắm những bức tường bằng đá xám, những cánh cửa chạm trổ tinh xảo dọc hành lang. Dinh thự này cổ kính và rộng lớn hơn nàng tưởng.
Khi đến bếp, Lâm Uyển Nhi ngạc nhiên vì nó sạch sẽ và ngăn nắp. Những nồi niêu xoong chảo bằng đồng sáng bóng dâng trên tường. Bếp lò được xây bằng gạch, bên cạnh là đống củi khô đã được chẻ sẵn. Một tủ đựng gia vị với những lọ sứ nhỏ xinh xắn được xếp hàng gọn gàng.
“Bếp được dọn dẹp tốt quá.” Lâm Uyển Nhi khen.
“Dạ, tướng quân rất kỹ tính trong mọi việc. Ngài không chịu được sự bừa bộn.” Minh Thư giải thích.
Lâm Uyển Nhi gật gù. Trong lòng nàng, hình ảnh Hàn Vũ Phong – một người đàn ông lạnh lùng, kỷ luật và có phần cứng nhắc. Có lẽ vết thương năm xưa đã khiến chàng trở nên như vậy.
Nàng bắt tay vào việc. Minh Thư phụ nàng nhóm lửa, còn nàng thì lấy một con gà mái đã làm sẵn trong hầm băng, rửa sạch, thái nhỏ gừng và hành. Nước sôi, nàng thả gà vào nồi, thêm gia vị và hạ lửa nhỏ. Mùi thơm của gà luộc hòa quyện với gừng và hành bắt đầu lan tỏa khắp căn bếp.
“Mùi thơm quá, phu nhân!” Minh Thư xuýt xoa. “Nô tỳ chưa từng ngửi thấy mùi canh gà nào thơm như vậy.”
Lâm Uyển Nhi cười, lòng nàng ấm áp lạ thường. Cảm giác được tự tay nấu nướng, được tạo ra một thứ gì đó ngon lành cho cuộc sống mới này thật kỳ diệu. Nàng nhìn nồi canh sôi lăn tăn, những bong bóng nhỏ nổi lên rồi vỡ tan, mang theo hương thơm ngào ngạt.
Bỗng nhiên, nàng nghe thấy tiếng bước chân từ phía cửa bếp. Một giọng nam trầm ấm vang lên:
“Mùi thơm gì mà quyến rũ thế này?”
Lâm Uyển Nhi và Minh Thư cùng quay lại. Hàn Tử Long đang đứng ở cửa, mũi phập phồng ngửi, mắt sáng lên vì thích thú. Trên tay hắn cầm một thanh kiếm, có lẽ hắn vừa đi luyện tập về.
“À, phu nhân đang nấu ăn ạ?” Hàn Tử Long cười tươi, bước vào bếp. “Mùi thơm làm đệ đói bụng quá! Phu nhân nấu món gì thế?”
Lâm Uyển Nhi hơi ngượng ngùng. “Chỉ là canh gà đơn giản thôi. Ta thấy lạnh nên muốn nấu một bát cho ấm bụng.”
“Canh gà ư? Đệ rất thích canh gà!” Hàn Tử Long tiến lại gần, nhìn vào nồi canh. “Có thể cho đệ một bát được không ạ?”
“Đương nhiên là được.” Lâm Uyển Nhi gật đầu, sai Minh Thư lấy bát. “Huynh đệ cũng ăn sáng cùng ta nhé.”
Nàng múc, thêm một ít hành lá thái nhỏ lên trên. Nước, vàng óng như mật ong, tỏa hương thơm phức. Hàn Tử Long nhận lấy bát canh, hít hà một hồi lâu rồi mới dám uống một ngụm.
“Trời ạ! Ngon quá!” Hàn Tử Long kêu lên. “Nước canh ngọt thanh, thịt gà mềm rục, gừng và hành thơm lừng. Phu nhân nấu ngon hơn đầu bếp trong phủ nhiều!”
Lâm Uyển Nhi đỏ mặt trước lời khen có phần quá lời. “Huynh đệ quá khen rồi. Chỉ là món canh đơn giản thôi mà.”
“Không đơn giản đâu!” Hàn Tử Long cương quyết. “Đệ ăn canh gà nhiều rồi, nhưng chưa có bát nào ngon như bát này. Phu nhân có bí quyết gì đặc biệt phải không?”
Lâm Uyển Nhi mỉm cười bí ẩn. “Bí quyết là phải ninh lửa nhỏ thật lâu và thêm một ít táo tàu và kỷ tử để tăng vị ngọt tự nhiên.”
“Ra vậy.” Hàn Tử Long gật gù, tiếp tục uống canh, vẻ mặt thích thú. Miệng hắn nhai ngấu nghiến như thể đang ăn món cao lương mỹ vị.
Nhìn Hàn Tử Long ăn ngon lành, Lâm Uyển Nhi cảm thấy vui. Lâu lắm rồi nàng mới có cảm giác mình có ích. Ở Lâm phủ, nàng chỉ là một kẻ vô hình, bị xem nhẹ. Nhưng ở đây, ít nhất có người khen ngợi tài nấu nướng của nàng.
“Huynh đệ… tướng quân đã ăn sáng chưa?” Lâm Uyển Nhi hỏi, giọng hơi ngập ngừng.
Hàn Tử Long ngừng ăn, nhìn nàng. “Tướng quân thường không ăn sáng. Ngài hay thức khuya, dậy muộn, và có vẻ không mấy quan tâm đến chuyện ăn uống.”
Lâm Uyển Nhi. “Không ăn sáng không tốt cho sức khỏe. Trời lạnh thế này, dạ dày sẽ bị tổn thương.”
Hàn Tử Long thở dài. “Đệ cũng biết, nhưng không thể nào khuyên được tướng quân. Ngài rất cứng đầu. Từ khi bị thương ở chân, ngài càng trở nên lạnh lùng và ít nói hơn. Có những đêm đệ nghe tiếng ngài trở mình, không ngủ được vì đau.”
Lòng Lâm Uyển Nhi trĩu nặng. Nàng cảm thấy thương cho người đàn ông ấy. Dù là tướng quân quyền cao chức trọng, nhưng bên trong chàng cũng có những nỗi đau riêng.
Nghĩ một lát, nàng quyết định. Nàng múc một bát canh gà nóng hổi, cho vào một chiếc bình giữ nhiệt bằng gốm, đậy kín nắp.
“Minh Thư, làm ơn mang bát canh này đến phòng tướng quân.” Nàng nói.
Minh Thư ngạc nhiên. “Phu nhân… tướng quân không thích ai quấy rầy giờ này. Ngài sẽ nổi giận mất.”
“Ta biết.” Lâm Uyển Nhi kiên định. “Nhưng dù sao cũng phải thử. Ta không muốn chồng mình bị đói.”
Hàn Tử Long nhìn nàng với ánh mắt khác lạ. Hắn cảm thấy nể phục lòng dũng cảm của nàng. Ít ai dám đối đầu với Hàn Vũ Phong như vậy.
“Để đệ mang cho.” Hàn Tử Long nói, đứng dậy. “Đệ sẽ nói là đệ nấu, để tránh tướng quân nổi giận với phu nhân.”
Lâm Uyển Nhi lắc đầu. “Không cần. Cứ nói thật. Nếu tướng quân không muốn, thì ta sẽ không ép.”
Nàng đưa bình giữ nhiệt, kèm một chiếc bát sứ nhỏ và một đôi đũa. Minh Thư do dự rồi cũng nhận lấy, bước ra khỏi bếp.
“Phu nhân thật khác biệt.” Hàn Tử Long nói với giọng trầm. “Đệ chưa từng thấy tướng quân như vậy.”
Lâm Uyển Nhi thở dài. “Ta chỉ làm những gì ta cho là đúng. Dù cuộc hôn nhân này là sự sắp đặt, nhưng ta vẫn là vợ của chàng. Ta không thể bỏ mặc chàng được.”
Trong lòng nàng bỗng dâng lên một nỗi xót xa. Nàng nhận ra mình đang dần có trách nhiệm với người chồng xa lạ này. Có lẽ số phận đã đưa nàng đến đây vì một lý do nào đó.
Minh Thư đi một lúc lâu mới quay lại. Trên tay nàng vẫn còn bình giữ nhiệt, nhưng bát và đũa đã không còn.
“Tướng quân nói không cần.” Minh Thư nói với giọng thất vọng. “Ngài bảo phu nhân đừng lãng phí thời gian vào những chuyện vô bổ.”
Lâm Uyển Nhi cắn môi, lòng nàng thắt lại. Cảm giác bị từ chối thật khó chịu. Nhưng nàng không để nỗi buồn lộ ra ngoài. Nàng nhẹ nhàng nhận lại bình giữ nhiệt, cười buồn.
“Ta hiểu. Có lẽ tướng quân chưa quen với sự quan tâm của người lạ.”
Hàn Tử Long nhìn nàng với ánh mắt thương cảm. “Phu nhân đừng buồn. Tướng quân đã sống một mình quá lâu, nên khó mở lòng với người khác. Đệ tin rằng với sự chân thành của phu nhân, ngài sẽ thay đổi.”
Lâm Uyển Nhi không nói gì. Nàng chỉ nhìn nồi canh đang bốc hơi nghi ngút. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu nàng.
Chiều hôm đó, sau khi trở về phòng, Lâm Uyển Nhi không ngồi yên. Nàng mang cho mình một ít nguyên liệu và một cái bếp nhỏ. Nàng quyết định sẽ nấu một bát canh khác, nhưng lần này, nàng sẽ để nó trước cửa phòng Hàn Vũ Phong, không cần xin phép.
“Phu nhân, làm vậy có ổn không?” Minh Thư lo lắng hỏi.
“Có gì mà không ổn?” Lâm Uyển Nhi cười. “Ta chỉ để đồ ăn trước cửa phòng chàng, chàng muốn ăn hay không là quyền của chàng.”
Trong bếp nhỏ gần phòng mình, Lâm Uyển Nhi lại bắt tay vào nấu nướng. Lần này, nàng chọn nấu một món canh gà thuốc bắc, với táo tàu, kỷ tử, đương quy và hoàng kỳ. Những vị thuốc này đều có tác dụng bổ khí huyết, làm ấm cơ thể, rất thích hợp cho mùa đông lạnh giá.
Khi nồi canh sôi, mùi thơm ngào ngạt lan tỏa khắp căn phòng. Lâm Uyển Nhi nêm nếm cẩn thận, thêm một chút muối, một chút đường phèn để cân bằng vị. Nước có màu vàng óng, trong veo, thơm lừng mùi thảo mộc.
Nàng đổ canh vào một chiếc bát sứ nhỏ, đậy nắp lại, rồi đặt nó vào một chiếc hộp gỗ được lót vải dày để giữ nhiệt. Khi màn đêm buông xuống, nàng lặng lẽ đi đến phòng Hàn Vũ Phong.
Hành lang vắng lặng, chỉ có tiếng gió rít và tiếng tuyết rơi lộp bộp trên mái ngói. Lâm Uyển Nhi bước nhẹ nhàng, tim đập thình thịch. Nàng sợ bị Hàn Tử Long hay ai đó bắt gặp, nhưng lòng nàng vẫn kiên quyết.
Đến trước cửa phòng Hàn Vũ Phong, nàng dừng lại. Một khe sáng hắt ra từ khe cửa, cho thấy bên trong vẫn còn đèn. Nàng hít một hơi thật sâu, rồi nhẹ nhàng đặt hộp gỗ xuống đất.
Nàng gõ cửa nhẹ ba tiếng, rồi nhanh chóng lùi lại, núp vào bóng tối ở góc hành lang.
Một lát sau, cánh cửa mở ra. Hàn Vũ Phong xuất hiện trong bộ quần áo ngủ bằng lụa đen, mái tóc dài xõa ra, khuôn mặt lạnh lùng. Ánh mắt chàng quét quanh hành lang, không thấy ai. Rồi chàng nhìn xuống, thấy hộp gỗ.
Chàng nhíu mày, cúi xuống nhặt lên. Khi mở nắp, hương thơm của canh gà thuốc bắc lập tức tỏa ra. Mắt chàng thoáng ngạc nhiên.
Lâm Uyển Nhi từ trong bóng tối nhìn thấy tất cả. Nàng thấy Hàn Vũ Phong nhìn bát canh hồi lâu, thấy chàng do dự, rồi thấy chàng mang hộp gỗ vào trong phòng, đóng cửa lại.
Nàng thở phào nhẹ nhõm. Trong lòng dâng lên một niềm hy vọng mong manh.
Trong phòng, Hàn Vũ Phong đặt hộp gỗ lên bàn. Chàng nhìn bát canh bốc khói nghi ngút, nhìn nước vàng óng. Mùi hương thảo mộc làm chàng cảm thấy dễ chịu lạ thường.
Chàng do dự. Lý trí bảo chàng không nên tin tưởng bất cứ ai, đặc biệt là người phụ nữ vừa đến phủ. Nhưng cái lạnh của mùa đông, cơn đói cồn cào trong bụng và hương thơm quyến rũ kia đang thách thức sự kiên quyết của chàng.
Cuối cùng, chàng cầm bát canh lên, đưa lên miệng uống một ngụm nhỏ.
Nước canh ấm nóng chảy vào cổ họng, mang theo vị ngọt thanh của gà, vị thơm của thuốc bắc, vị cay nhẹ của gừng. Một cảm giác ấm áp lan tỏa từ dạ dày ra khắp cơ thể, xua tan cái lạnh giá đã bám rễ trong xương tủy chàng suốt mấy năm nay.
Mắt Hàn Vũ Phong khẽ sáng lên. Chàng uống thêm một ngụm nữa, rồi một ngụm nữa. Bát canh nóng không chỉ làm ấm cơ thể chàng mà còn làm ấm một góc nào đó trong trái tim đã đóng băng từ lâu.