Tuyết rơi suốt đêm, phủ kín mái ngói và sân vườn. Lâm Uyển Nhi thức dậy khi trời còn tờ mờ sáng, hơi lạnh thấửa khiến nàng chăn lông cừu. Nàng đã quen với cái lạnh của phủ tướng quân, nhưng mỗi sớm mai thức giấc vẫn phải mất một lúc để lấy lại can đảm bước ra khỏi giường.
Minh Thư đã chuẩn bị sẵn nước ấm và khăn mặt. Nàng vừa lau mặt vừa nghĩ về bát canh gà thuốc bắc hôm qua. Ở cửa, nàng thấy bát canh đã được dọn đi, chỉ còn chiếc bát sứ trắng tinh để lại trên bậc thềm. Tim nàng khẽ rung lên một nhịp. Chẳng lẽ tướng quân đã uống? Hay là Minh Thư đã dọn? Nàng không dám hỏi, sợ rằng câu trả lời sẽ làm nàng thất vọng.
“Phu nhân, hôm nay người định làm gì ạ?” Minh Thư hỏi khi đang sắp xếp lại y phục.
“Ta muốn dọn dẹp căn phòng này cho sạch sẽ. Rồi sau đó… ta muốn tìm việc gì đó để làm.” Nàng nhìn quanh căn phòng rộng lớn, cảm thấy mình như một món đồ trang trí vô dụng. “Phủ tướng quân có thư phòng không? Hay nơi nào cần người quét dọn?”
Minh Thư ngập ngừng, mắt nhìn xuống đất. “Phu nhân, người không cần phải làm những việc đó. Đã có người hầu lo hết rồi.”
“Nhưng ta không thể ngồi không được. Tay chân ta còn lành lặn, ta muốn giúp đỡ.” Giọng nàng kiên quyết, nhưng trong lòng lại lo sợ. Nàng sợ mình sẽ trở thành gánh nặng, sợ rằng ngày nào đó tướng quân sẽ đuổi nàng đi vì vô dụng.
Minh Thư thở dài, rồi đột nhiên mắt sáng lên. “Phu nhân có muốn đến phòng sách không? Ở đó ít người lui tới, bụi bặm nhiều lắm. Tiểu nhân nghĩ nếu phu nhân muốn tìm việc gì đó nhẹ nhàng, thì dọn dẹp phòng sách là hợp nhất.”
Lâm Uyển Nhi gật đầu, lòng nhẹ nhõm hơn. Nàng thay bộ y phục giản dị, khoác thêm chiếc áo choàng dày bằng vải bông, rồi băng qua những hành lang dài uốn khúc.
Phòng sách nằm ở phía Đông của phủ, tách biệt với khu vực sinh hoạt chính. Đó là một căn phòng rộng, có hai tầng giá sách cao chạm trần. Những kệ gỗ mun đen bóng xếp đầy sách vở, cuộn giấy và hộp gỗ nhỏ. Cửa sổ lớn nhìn xuống phủ đầy tuyết trắng, ánh sáng xuyên qua lớp băng mờ tạo thành những vệt sáng trên nền gạch đá.
Nàng đứng sững ở cửa, mắt mở to vì ngạc nhiên. Căn phòng này không chỉ để đọc sách mà còn là một bảo tàng nhỏ. Trên tường treo nhiều bức tranh thủy mặc, vẽ phong cảnh núi non, sông nước. Nhưng điều khiến nàng chú ý nhất là một loạt tranh vẽ mùa đông.
Những bức tranh ấy vẽ cảnh tuyết rơi trên mái nhà, những cành mai khẳng khiu vươn mình trong gió lạnh, một chiếc cầu đá bắc ngang dòng suối đóng băng. Mỗi bức đều có một nét buồn man mác, một sự cô đơn đến thấm thía. Người vẽ hẳn phải có tâm hồn rất nhạy cảm, rất yêu mùa đông, nhưng cũng rất cô độc.
“Những bức tranh này…” Lâm Uyển Nhi thì thầm, ngón tay khẽ lướt trên khung tranh.
“Là tướng quân vẽ đấy ạ.” Minh Thư nói nhỏ, như sợ ai nghe thấy. “Ngài ấy thường vẽ vào những đêm dài mất ngủ. Chỉ có điều, không ai được phép động vào chúng.”
Lâm Uyển Nhi gật đầu, lòng dâng lên một nỗi xót xa khó tả. Nàng nhìn vào từng nét cọ, thấy được những tâm tư sâu kín mà Hàn Vũ Phong không bao giờ nói ra. Chàng vẽ những cánh đồng tuyết trắng xóa, vẽ những ngọn núi xa mờ trong sương, vẽ những ngôi nhà nhỏ ẩn hiện dưới tán thông già. Mỗi bức tranh đều vắng bóng người.
Nàng bắt đầu dọn dẹp, cẩn thận lau từng kệ sách, từng cuốn sách bọc bìa da cũ kỹ. Tay chạm vào những trang giấy vàng ố, mùi giấy cũ hòa với mùi gỗ mun tạo nên một hương thơm trầm ấm. Nàng lật từng trang, đọc những dòng chữ viết tay của một người nào đó, có lẽ là chủ nhân cũ của căn phòng này. Những bài thơ về mùa đông, về nỗi nhớ quê hương, về những cuộc chia ly.
Nàng tìm thấy một cuốn sổ nhỏ, bìa da đã bạc màu, nằm kẹp giữa hai cuốn sách dày. Tò mò, nàng mở ra, thấy bên trong là những bức phác họa bằng bút than. Vẽ một người phụ nữ, tóc dài, mặc y phục trắng, đang đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài. Nét vẽ rất nhanh, rất phóng khoáng, nhưng lại đầy cảm xúc.
Tim nàng đập thình thịch. Đây là ai? Có phải là người mà tướng quân từng yêu? Hay là một người thân đã mất? Nàng vội gấp cuốn sổ lại, đặt đúng chỗ cũ, như thể mình vừa xâm phạm vào một bí mật thiêng liêng.
Đột nhiên, cánh cửa phòng sách bật mở.
Hàn Vũ Phong đứng đó, đôi mắt đen sắc lạnh nhìn chằm chằm vào nàng. Chàng mặc một chiếc áo dài màu xám đen, mái tóc dài xõa sau lưng còn ẩm hơi sương. Khuôn mặt chàng không biểu lộ cảm xúc, nhưng cái cách chàng đứng, hai tay nắm chặt lấy khung cửa, cho thấy sự giận dữ đang dâng lên.
“Ai cho phép nàng vào đây?” Giọng chàng trầm thấp, như sấm rền từ xa.
Lâm Uyển Nhi giật mình. Chiếc khăn rơi xuống đất. Nàng lắp bắp: “Thưa tướng quân, thiếp… thiếp chỉ muốn dọn dẹp phòng sách cho sạch sẽ. Thiếp thấy nơi này nhiều bụi quá…”
“Ta có hỏi nàng sao?” Chàng bước vào phòng, mỗi bước chân như nặng nghìn cân. “Đây là nơi riêng của ta, không ai được phép bước vào nếu không có lệnh của ta. Nàng tưởng mình là phu nhân thì có thể tự tiện xông vào sao?”
“Thiếp không có ý đó…” Nàng cố gắng giải thích, nhưng giọng đã nghẹn lại. “Thiếp chỉ muốn giúp đỡ, muốn tìm việc làm để không trở thành gánh nặng…”
“Gánh nặng?” Hàn Vũ Phong cười lạnh, nụ cười ấy còn lạnh hơn cả tuyết ngoài sân. “Nàng đã là gánh nặng ngay từ khi bước chân vào phủ này. Ta không cần một người vợ giả dối, cũng không cần một kẻ hầu tự xưng là phu nhân.”
Từng lời nói của chàng như những mũi kim đâm thẳng vào tim nàng. Nàng cúi đầu, ên vì tủi nhục. Nước mắt nàng bắt đầu lăn dài, nhưng nàng cố gắng kìm nén, không để chàng thấy mình yếu đuối.
“Thiếp xin lỗi,” nàng nói, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. “Thiếp sẽ không bao giờ vào đây nữa.”
Nàng nhặt chiếc khăn lau dưới đất, lau vội những giọt nước mắt, rồi bướm ra. Khi đàng, nàng thoáng thấy trong mắt chàng một tia gì đó, không phải là giận dữ, mà là… đau đớn? Nhưng nàng không dám nhìn kỹ, sợ rằng đó chỉ là ảo ảnh của trái tim đang tan vỡ.
Cánh cửa phòng sách đóng sầm lại sau lưng nàng. Nàng đứng trong hành lang lạnh lẽo, hai tay ôm chặt lấy ngực, cố gắng điều hòa hơi thở. Từng tiếng nấc nghẹn ngào vỡ ra. Nàng vội lấy tay bịt miệng, sợ có ai đó nghe thấy.
Minh Thư chạy đến, mặt tái mét. “Phu nhân, có chuyện gì vậy? Tướng quân nổi giận ạ?”
“Ta không sao.” Lâm Uyển Nhi lắc đầu, cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười ấy méo mó, đau đớn. “Ta chỉ… chỉ làm phiền tướng quân thôi. Minh Thư, nàng đưa ta về phòng được không?”
Suốt quãng đường về, nàng không nói một lời nào. Nàng nghĩ về những bức sách, về cuốn sổ nhỏ với bức phác họa người phụ nữ. Có lẽ tướng quân đã từng yêu, đã từng có một mối tình sâu nặng. Và sự xuất hiện của nàng, một người vợ bị ép buộc, chỉ là một vết nhơ trong ký ức đẹp đẽ ấy.
“Mình chỉ là một kẻ thừa thãi,” nàng tự nhủ, nằm dài trên giường, mắt nhìn lên trần nhà lạnh lẽo. “Mình không xứng đáng với sự ấm áp, không xứng đáng với hạnh phúc. Mình chỉ là một món hàng được mang đến đây để đổi lấy một giao kèo nào đó.”
Nhưng rồi nàng lại nghĩ, nếu đã là món hàng, thì ít nhất mình cũng phải có giá trị. Nàng không muốn sống như một cái bóng, không muốn bị coi thường và xa lánh. Nàng muốn chứ? Vũ Phong thấy rằng nàng không phải là kẻ vô dụng,mà nàng có thể là một người vợ tốt, dù chỉ là trên danh nghĩa.
Buổi chiều hôm đó, nàng xuống bếp, tự tay nấu một nồi cháo hành. Cháo được nấu từ gạo ngon, thêm hành lá thái nhỏ, một chút gừng tươi và vài lát thịt gà xé nhỏ. Hương thơm ấm nóng tỏa ra khắp căn bếp, làm ấm lòng nàng phần nào.
Nàng múc một bát, đặt lên khay, rồi mang đến trước cửa phòng Hàn Vũ Phong. Nàng gõ nhẹ, nhưng không đợi trả lời. Nàng chỉ đặt khay xuống bậc thềm, nói nhỏ: “Thiếp biết tướng quân không muốn nhìn thấy thiếp. Nhưng dù sao, thiếp vẫn muốn chăm sóc cho tướng quân. Bát cháo này, mong tướng quân dùng để giữ ấm.”
Nói xong, nàng quay lưng bỏ đi, không ngoảnh lại.
Đêm xuống, gió bấc thổi mạnh, ríửa như những tiếng than khóc. Lâm Uyển Nhi nằm trên giường, trằn trọc không ngủ được. Nàng nhớ về căn nhà cũ, nhớ về mẹ, nhớ về những mùa đông ấm áp bên lò sưởi. Nhưng tất cả chỉ còn là ký ức.
Bỗng nhiên, từ phía phòng sách, tiếng đàn vọng ra.
Đó là tiếng đàn tranh, giai điệu chậm rãi, buồn bã. Từng nốt nhạc như những giọt nước mắt rơi trên mặt hồ đóng băng, vỡ ra thành những vết nứt. Giai điệu ấy kể về một nỗi cô đơn không thể san sẻ, về một trái tim đã đóng băng từ lâu.
Lâm Uyển Nhi ngồi dậy, áp tai vào cửa sổ, lắng nghe. Nàng nhận ra đó là bản nhạc nàng từng nghe một lần trong tiệm đàn ở thành phố, một bản nhạc cổ nói về mùa đông và sự chia ly. Người chơi đàn không chỉ có kỹ thuật điêu luyện mà còn có một trái tim đầy cảm xúc.
Nàng nhắm mắt lại, để mặc cho tiếng đàn xâm chiếm tâm hồn. Nàng cảm nhận được nỗi đau của người chơi đàn, sự cô đơn đến tột cùng và cả những khao khát thầm kín. Trong khoảnh khắc ấy, nàng và Hàn Vũ Phong, dù không cùng nhau, nhưng lại cùng lắng nghe cùng một giai điệu, cùng chia sẻ một nỗi niềm.
Tiếng đàn kéo dài suốt một canh giờ, rồi lặng dần. Gió lại thổi, tuyết lại rơi, màn đêm lại phủ lên phủ tướng quân một tấm áo choàng lạnh lẽo.
Lâm Uyển Nhi nằm xuống, kéo chăn lên đến tận cằm. Nàng thì thầm trong bóng tối: “Tướng quân, dù ngài có ghét thiếp, thiếp vẫn sẽ ở lại. Bởi vì thiếp biết, trong trái tim băng giá ấy, vẫn còn một tia lửa ấm áp đang âm ỉ cháy. Và thiếp sẽ làm tất cả để thắp sáng tia lửa ấy.”
Nàng không biết rằng ở phòng bên kia, Hàn Vũ Phong đang ngồi bên cửa sổ, đôi mắt mở to nhìn vào màn đêm. Trong lòng chàng, bát cháo hành vẫn còn đặt trên bàn, hơi nóng đã bay hết, nhưng hương thơm vẫn còn phảng phất. Chàng đưa tay chạm vào bát cháo, ngón tay lạnh cóng, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác khó tả.
“Nàng ta…” Hàn Vũ Phong thì thầm, giọng chàng khàn đặc. “Tại sao nàng ta vẫn cứ quan tâm đến ta, dù ta đối xử với nàng ta tệ như vậy?”
Chàng không hiểu, cũng không muốn hiểu. Nhưng trong sâu thẳm, một góc nhỏ trong trái tim chàng đã bắt đầu tan chảy, như dòng suối mùa xuân dưới lớp băng dày.