Sau vụ phòng sách, Lâm Uyển Nhi tránh mặt Hàn Vũ Phong suốt hai ngày. Nàng không hề giận, chỉ là cảm thấy tủi thân. Đêm đến, nàng thường nằm trằn trọc nhìn lên trần nhà, tự hỏi rốt cuộc trong lòng chàng chất chứa bao nhiêu nỗi đau.
Minh Thư thấy nàng ủ rũ, liền khuyên nhủ: “Phu nhân đừng để bụng. Tướng quân vốn tính khí thất thường, đã nhiều năm nay rồi, ai ở trong phủ cũng quen cả.”
Lâm Uyển Nhi khẽ lắc đầu: “Không phải ta trách tướng quân. Chỉ là… chàng ấy như một cánh cửa khép kín, ta muốn gõ cửa nhưng lại sợ làm vỡ mất cánh cửa ấy.”
Minh Thư thở dài, không nói thêm gì nữa.
Sáng sớm ngày thứ ba, tuyết rơi dày hơn. Những bông tuyết trắng xóa phủ kín mái ngói, vườn cây. Tiếng gió rít phát ra những âm thanh não nề. Lâm Uyển Nhi thức dậy từ tờ mờ. Nàng quyết định phải làm một điều gì đó.
“Hỗng vào bếp.” Nàng nói với Minh Thư.
Minh Thư tròn mắt: “Phu nhân định nấu gì thế?”
“Canh… canh hầm xương ấm bụng.” Lâm Uyển Nhi cười nhẹ, ánh mắt dịu dàng nhưng kiên định.
Nàng khoác thêm chiếc áo choàng dày, bước ra khỏi phòng. Gió lạnh ùa vào khiến nàng rùng mình, hơi thở hóa thành làn khói trắng. Sân phủ rộng lớn, tuyết phủ dày đến nửa gang tay. Những bước chân của nàng in trên tuyết để lại dấu vết nhỏ xíu.
Căn bếp phủ tướng quân rộng gấp ba lần căn bếp ở nhà họ Lâm, lúc nào cũng có tỳ nữ đứng chực sẵn. Nhưng hôm nay, Lâm Uyển Nhi muốn tự tay làm tất cả.
Nàng lựa những khúc xương ống heo tươi ngon nhất, rửa sạch, chặt khúc vừa ăn. Tiếng dao bổ xuống thớt nghe thánh thót, vọng ra cả gian bếp rộng. Minh Thư đứng bên cạnh phụ nhóm lửa, đôi lúc liếc nhìn nàng với vẻ thán phục.
Lửa bập bùng dưới nồi đất lớn, ngọn lửa màu cam ấm áp chiếu sáng gương mặt Lâm Uyển Nhi. Nàng cẩn thận hớt bọt, nêm nếm gia vị vừa phải. Mùi thơm của xương hầm quyện với gừng tươi, hành tím phi thơm lan tỏa khắp căn bếp.
“Phu nhân nấu canh thơm quá!” Một tỳ nữ trẻ tuổi không nhịn được khen.
Lâm Uyển Nhi mỉm cười, đôi mắt cong cong: “Các ngươi ai cũng có phần. Hôấu nhiều, mọi người cùng ăn cho ấm bụng.”
Các tỳ nữ trong bếp vui mừng, ai nấy đều cảm thấy phu nhân mới thật sự là người tốt bụng, khác hẳn những lời đồn đại từ kinh thành.
Đến giờ Ngọ, nồi canh xương hầm đã sôi sùng sục, nước dùng trong vắt, ngọt lịm. Lâm Uyển Nhi múc ra một bát lớn, bỏ thêm hành lá thái nhỏ và một chút tiêu xay. Nàng dùng khăn lót tay, bưng bát canh nóng hổi đi về phía thư phòng của Hàn Vũ Phong.
Minh Thư đi sau, lòng đầy lo lắng: “Phu nhân, hay là để nô tỳ bưng cho?”
“Không sao đâu.” Lâm Uyển Nhi đáp, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng không cho phép từ chối.
Nàng đi dọc hành lang dài. Gió lạnh thổi tạt vào mặt khiến nàng phải khom người che chắn cho bát canh. Đôi tay nàng lạnh cóng, nhưng trái tim lại ấm nóng.
Đến trước thư phòng, nàng thấy Hàn Tử Long đang đứng gác bên ngoài.
“Thiếu phu nhân!” Hàn Tử Long giật mình, vội vàng hành lễ.
“Tử Long, tướng quân có ở trong không?” Nàng hỏi.
“Dạ, tướng quân đư. Có cần tiểu nhân vào báo trước không ạ?”
“Để ta tự vào.” Lâm Uyển Nhi hít một hơi thật sâu, đẩy cửa bước vào.
Thư phòng vẫn tối om như mọi khi, chỉ có ngọn đèn dầu leo lét trên bàn. Hàn Vũ Phong ngồi sau bàn, tay cầm cuốn sách, gương mặt lạnh lùng như tạc bằng băng. Nhưng Lâm Uyển Nhi tinh ý nhận ra bàn tay chàng hơi run lên khi thấy nàng bước vào.
“Tướng quân, thiếp nấu canh xương hầm, mang đến cho chàng nếm thử.” Nàng nhẹ nhàng đặt bát canh lên bàn, hơi nóng bốc lên làm mờ mặt bàn gỗ.
Hàn Vũ Phong không nhìn bát canh, chỉ nhìn nàng. Ánh mắt chàng sắc lạnh nhưng ẩn chứa một tia tò mò khó nắm bắt.
“Ta đã nói ta không cần.”
“Thiếp biết.” Lâm Uyển Nhi mỉm cười, không hề nao núng. “Nhưng thiếp nấu nhiều quá, một mình thiếp không ăn hết. Nếu để lãng phí, thật tội nghiệp mấy khúc xương heo đã hy sinh vì nồi canh này.”
Hàn Vũ Phong sững người. Chàng chưa từng nói chuyện như thế này với mình. Những lời ví von ngây ngô nhưng đầy chân thành khiến khóe môi chàng giật giật, suýt bật cười.
“Ngươi…” Chàng định nói gì đó, nhưng lại thôi.
Lâm Uyển Nhi nhân cơ hội đẩy bát canh về phía chàng: “Chàng thử một miếng thôi. Nếu không ngon, thìếp sẽ không bao giờ nấu nữa.”
Hàn Vũ Phong nhìn bát canh, rồi lại nhìn nàng. Cuối cùng, chàng thở dài, cầm muỗng lên múc một muỗng nhỏ đưa lên miệng.
Lâm Uyển Nhi nín thở theo dõi, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Nàng thấy bờ môi chàng khẽ động, rồi đôi mắt biểu lộ một tia ngạc nhiên thoáng qua.
“Nước dùng ngọt.” Hàn Vũ Phong nói, giọng vẫn lạnh nhạt nhưng có chút mềm mại hơn.
Lâm Uyển Nhi mừng rỡ, đôi mắt sáng lên: “Thiếp cho thêm củ sen và cà rốt vào hầm cùng, nên nước canh mới ngọt tự nhiên. Xương ống cũng phải chần qua nước sôi trước để khử mùi hôi…”
Nàng vui vẻ kể lể, nhưng nhận ra mình nói hơi nhiều liền ngượng ngùng dừng lại.
Hàn Vũ Phong nhìn nàng, lòng dâng lên một cảm xúc kỳ lạ. Từ bao lâu nay, chưa từng có ai ở bên cạnh chàng như thế này. Những người trong phủ đều sợ chàng, giữ khoảng cách, chỉ dám nói chuyện công việc. Còn người đàn bà này, nàng không sợ, không né tránh, lại cướp đến cho chàng.
“Ngươi cứ ngồi đấy đi.” Hàn Vũ Phong nói, tay vẫn cầm muỗng. “Ta ăn xong rồi, ngươi hãy về.”
Lâm Uyển ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, hai tay đặt lên đùi, đôi mắt chàng ăn. Hàn Vũ Phong bị nhìn đến, phát ngượng, nhưng không đuổi nàng đi.
Bát canh dần vơi, hơi ấm lan tỏa khắp thư phòng, xua tan bớt cái lạnh giá. Ánh đèn dầu chập chờn chiếu bóng hai người lên vách tường, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ.
“Tướng quân có muốn ăn thêm không? Thiếp còn một nồi lớn ở bếp.” Lâm Uyển Nhi hỏi khi thấy bát canh đã cạn.
“Ngươi ăn đi.” Hàn Vũ Phong đẩy bát về phía nàng.
“Nhưng thiếp đã ăn rồi, đây là phần của chàng mà.”
“Ta ăn không hết.” Hàn Vũ Phong nói, nhưng mắt chàng liếc nhìn bát canh đã gần hết, chẳng lẽ nào chàng ăn hết cả bát mà không nhận ra.
Lâm Uyển Nhi phì cười, nhưng không vạch trần. Nàng đứng dậy, thu dọn bát đũa: “Vậy để thiếp mang xuống bếp. Chàng nghỉ ngơi đi.”
“Khoan đã.” Hàn Vũ Phong chợt lên tiếng.
Lâm Uyển, ánh mắt thắc mắc.
“Chiều nay… ngươi có rảnh không?” Hàn Vũ Phong hỏi, giọng nói ngập ngừng như thể chàng đang phải cân nhắc từng chữ.
“Dạ, thiếp không có việc gì.” Lâm Uyển Nhi trả lời, trong lòng hồi hộp chờ đợi.
“Gà… gà trong chuồng sắp hết thức ăn. Ngươi có biết cách phối trộn cám gà không?”
Lâm Uyển Nhi ngỡ ngàng, rồi bật cười khúc khích. Nụ cười của nàng như tiếng chuông trong không gian tĩnh mịch, làm cho thư phòng bỗng trở nên sống động.
“Thiếp biết chứ. Thiếp từng nuôi gà ở nhà mẹ đẻ, còn biết cả cách làm ổ cho gà đẻ trứng nữa.”
Hàn Vũ Phong gật đầu, vẻ mặt lạnh lùng nhưng khóe mắt đã dịu hẳn xuống.
Buổi chiều, Lâm Uyển Nhi và Hàn Vũ Phong cùng trại phía sau phủ. Tuyết vẫn rơi lất phất, nhưng mặt trời thỉnh thoảng ló ra sau những đám mây dày, tạo nên tia nắng yếu ớt.
Lâm Uyển Nhi mặc một chiếc áo choàng dày màu xanh nhạt, tay xách giỏ cám. Hàn Vũ Phong chống gậy đi bên cạnh, bước chân chậm rãi nhưng vững chãi.
Đàn gà thấy người đến liền chạy tới, kêu ồn ào. Lâm Uyển Nhi cúi xuống, rải cám đều ra sân, giọng nói dịu dàng: “Từ từ thôi, đừng tranh nhau.”
Hàn Vũ Phong đứng nhìn, lòng bỗng nhiên bình yên lạ. Những ngày tháng qua, chàng đã quen với cảnh đơn độc, quen với sự im lặng và lạnh lẽo. Nhưng có người phụ nữ này ở bên, mọi thứ như thay đổi.
“Sao nàng lại làm thế?” Hàn Vũ Phong hỏi, giọng chìm trong gió.
Lâm Uyển Nhi ngẩng đầu, không hiểu: “Làm gì cơ?”
“Đối xử tốt với ta. Ta là kẻ tàn tật, không thể đi lại bình thường, tính tình lại tệ. Ngươi không sợ ta sao?” Hàn Vũ Phong nhìn thẳng vào mắt nàng, ánh nhìn sắc bén như muốn xuyên thấu tâm can.
Lâm Uyểnặng một lúc, tay vẫn rải cám đều. Nàng đứng dậy, phủi tay, đối diện với chàng.
“Thiếp sợ chứ.” Nàng thú thật. “Lúc mới vào phủ, thiếp sợ lắm. Cả đêm không ngủ được, nằm, nghe tiếng gió rít cũng tưởng là tiếng quỷ khóc.”
Hàn Vũ Phong nhíu mày, không hiểu nàng muốn nói gì.
“Nhưng rồi thiếp nhận ra,” Lâm Uyển Nhi tiếp tục, giọng nhẹ nhàng như gió thoảng, “chàng cũng giống thiếp thôi. Đều là những người bị tổn thương, đều cố gắng che giấu nỗi đau bằng vẻ ngoài lạnh lùng. Chàng ghét thiếp vì thiếp là người lạ, là người bị ép vào phủ. Nhưng thiếp không hề muốn làm hại chàng.”
Nàng bước lại gần hơn, đứng trước mặt chàng, đôi mắt thẳng vào mắt chàng: “Thiếp đối xử tốt với chàng không phải vì nghĩa vụ hay trách nhiệm. Mà vì… thiếp thấy chàng cô đơn. Trong cái lạnh giá này, ai cũng cần một hơi ấm. Thiếp muốn làm hơi ấm ấy cho chàng.”
Hàn Vũ Phong lặng người, không nói được lời nào. Trái tim chàng như vỡ ra một mảnh, và thứ chảy vào không phải là máu, mà là một thứ ấm áp lạ kỳ.
Chàng nhìn nàng, thấy đôi mắt nàng dưới ánh nắng yếu ớt, thấy mái tóc nàng phủ nhẹ trên vai, thấy bờ môi nàng hơi run vì lạnh. Một cảm giác xót xa dâng lên trong lòng.
“Nàng có biết ta từng là người thế nào không?” Hàn Vũ Phong hỏi, giọng khàn khàn. “Trước thương, ta là một tướng quân hung bạo, máu lạnh. Ta từng chém đầu ba người lính trong một trận chiến chỉ vì họ không nghe lệnh. Ta từng bỏ mặc hàng trăm thương binh chết trên chiến trường vì ta muốn giữ binh lực cho mình.”
Lâm Uyển ăm chú, không hề nao núng.
“Ngươi không sợ ta sao?” Hàn Vũ Phong lặp lại câu hỏi.
“Thiếp sợ cái chàng đã từng là.” Lâm Uyển Nhi đáp. “Nhưng thiếp không sợ cái chàng đang là. Mỗi người đều có quá khứ, đều có những điều muốn quên đi. Thiếp cũng vậy.”
Nàng cúi đầu, giọng nhỏ dần: “Thiếp từng bị em gái phản bội, bị cha mẹ ruồng bỏ. Nhưng thiếp vẫn sống, vẫn cố gắng mỗi ngày. Bởi vì thiếp biết, nếu mình buông xuôi, sẽ chẳng còn ai thương mình nữa.”
Hàn Vũ Phong nghe xong, trái tim như thắt lại. Chàng vươn tay, ngón tay chạm nhẹ vào tay nàng, rồi nắm lấy.
“Nếu nàng đã chọn làm hơi ấm cho ta,” chàng nói, giọng khàn đục, “thì đừng bao giờ rời bỏ ta. Dù ta có xấu xa thế nào, dù ta có làm nàng tổn thương thế nào, cũng đừng bỏ ta lại một mình trong cái lạnh này.”
Lâm Uyển Nhi ngước mắt nhìn chàng, nước mắt trào ra, lăn dài trên má. Nàng gật đầu, không nói nên lời.
Tuyết lại bắt đầu rơi, nhưng hai người đứng đó, tay trong tay, không ai muốn rời đi.
Đàn gà quanh họ kêu lên chí chóe, như thể muốn phá tan bầu không khí xúc động. Lâm Uyển Nhi bật cười, dùng tay áo lau nước mắt.
“Thiếp sẽ không bỏ chàng đâu, tướng quân.” Nàng nói, giọng nghẹn ngào nhưng kiên định. “Dù có thế nào, thiếp cũng sẽ ở bên chàng.”
Hàn Vũ Phong không nói gì, chỉ khẽ siết chặt tay nàng hơn.
Chiều tối, hai người cùng nhau trở vào phủ. Trên đường đi, Hàn Tử Long chạy đến, mặt hớn hở:
“Tướng quân, thiếu phu nhân, tuyết lớn quá, tiểu nhân vừa cho người mang củi vào lò sưởi ở phòng khách rồi. Hai người có muốn vào sưởi ấm không ạ?”
Hàn Vũ Phong nhìn Lâm Uyển Nhi rồi gật đầu: “Được, chuẩn bị thêm trà nóng đi.”
Hàn Tử Long ngỡ ngàng. Tướng quân từ trước đến nay chưa bao giờ đồng ý ngồi sưởi ấm cùng ai. Nhưng hắn nhanh chóng lấy lại tinh thần, vui vẻ chạy đi chuẩn bị.
Phòng khách lớn được thắp đèn sáng trưng, lò sưởi bằng đá ở góc phòng tỏa ra hơi nóng dễ chịu. Lâm Uyển Nhi ngồi xuống chiếc ghế dài bọc da cừu, được lửa.
Hàn Vũ Phong ngồi bên cạnh, lưng dựa vào thành ghế, mắt nhìn vào ngọn lửa nhảy múa.
“Uyển Nhi.” Chàng gọi tên nàng lần đầu tiên.
“Dạ?” Lâm Uyể, tim đập thình thịch.
“Ngày mai… nàng có thể nấu ra không?” Hàn Vũ Phong hỏi, giọng vẫn lạnh nhạt nhưng có chút ngại ngùng.
Lâm Uyển Nhi cười tươi, đôi mắt rực ánh lửa: “Tướng quân muốn ăn gì, thiếp nấu nấy.”
“Tùy nàng.” Hàn Vũ Phong nói rồi quay mặt đi, nhưng khóe môi đã cong lên một độ không thể nhận ra.
Hai người ngồi bên lò sưởi. Bên ngoài tuyết vẫn rơi, nhưng trong phòng khách, hơi ấm từ lửa và từ hai trái tim đang dần xích lại gần nhau đã xua tan mọi giá lạnh.
Minh Thư đứng ngoài hành lang, nhíu, mỉm cười mãn nguyện. Nààn Tử Long, nói nhỏ:
“Có lẽ mùa đông năm nay sẽ không lạnh lắm đâu.”
Hàn Tử Long gãi đầu cười hiền: “Phải rồi, có thiếu phu nhân ở đây, cả phủ đều ấm áp hơn.”
Trong phòng, Lâm Uyển Nhi kể cho Hàn Vũ Phong nghe về những món ăn ngày Tết ở quê nàng. Giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp, len lỏi vào tâm hồn lạnh lẽo của chàng. Hàn Vũ Phong lắng nghe, thỉnh thoảng lại hỏi vài câu, tạo nên một cuộc trò chuyện nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa.
“Tết năm nay, thiếp muốn làm bánh chưng, dưa hành, thịt đông… Nếu tướng quân cho phép, thiếp sẽ vào bếp từ đêm giao thừa.” Lâm Uyển Nhi nói.
“Sao phải hỏi ta? Nàng muốn làm gì thì làm.” Hàn Vũ Phong đáp, nhưng rồi chàng thêm vào: “Chỉ cần… cho ta một phần.”
Lâm Uyển Nhi bật cười, nụ cười trong trẻo như tiếng suối mùa xuân: “Dạ, thiếp sẽ dành phần ngon nhất cho tướng quân.”
Họ nói chuyện đến tận khuya, khi ngọn lửa trong lò sưởi đã gần tàn, Lâm Uyển Nhi mới chịu đứng dậy.
“Thiếp xin phép về phòng.”
“Ừ.” Hàn Vũ Phong gật đầu.
Lâm Uyển Nhi bước ra cửa, nhưng trước khi đi, nàng ngoảnh lại nhìn chàng, ánh mắt dịu dàng: “Chúc tướng quân ngủ ngon.”
Hàn Vũ Phong nhìn theo bóng nàng khuất sau cánh cửa, lòng chợt thấy nhẹ nhõm lạ. Chàng đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp tim đập đều đều, ấm áp.
“Ngủ ngon… Uyển Nhi.” Chàng thì thầm vào không gian trống vắng.
Đêm đó, lần đầu tiên sau nhiều năm, Hàn Vũ Phong ngủ ngon giấc không mộng mị. Trong giấc mơ, chàng thấy mùa xuân đến sớm, những bông hoa đào nở rộ khắp vườn phủ, và có một người phụ nữ mặc y phục màu xanh nhạt đang cười với chàng dưới tán cây.
Sáng hôm sau, Lâm Uyển Nhi thức dậy sớm, vào bếp nấu một nồi cháo gà thơm phức. Nàng bưng lên phòng khách, nơi Hàn Vũ Phong đã ngồi chờ sẵn.
“Tướng quân dùng cháo đi, còn nóng đây.” Nàng đặt bát cháo trước mặt chàng.
Hàn Vũ Phong nhìn bát cháo, rồi nhìn nàng, hỏi một câu mà chính chàng cũng ngạc nhiên vì đã hỏi:
“Sao nàng lại đối xử tốt với ta như vậy, dù ta là kẻ tàn tật?”