Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Vợ Ấm Mùa Đông

Lời Thú Tội Nửa Vời

2322 từ

Gió mùa đông từ ngoài khe cửa len lỏi vào, mang theo hơi lạnh như cắt da cắt thịt. Trong thư phòng, ngọn nến trên bàn chập chờn, hắt lên vách tường hai cái bóng dài, một cao lớn ngồi bất động, một mảnh mai khẽ khàng đặt ấm trà xuống.

Lâm Uyển Nhi thả nhẹ tay, lùi lại một bước, cúi đầu. Nàng không dám nhìn thẳng vào Hàn Vũ Phong, chỉ lặng lẽ chờ đợi. Bên ngoài, tiếng gió rít qua mái ngói nghe như tiếng thở dài của đất trời.

“Ngồi xuống đi.”

Giọng chàng vang lên, trầm thấp và khô khốc, nhưng không còn vẻ lạnh lùng như những ngày trước. Uyển Nhi ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt chàng đang nhìn về phía chiếc ghế đối diện. Nàng hơi do dự, rồi nhẹ nhàng kéo ghế ngồi xuống, hai tay đặt lên đầu gối, ngón tay siết nhẹ vào vải áo.

Hàn Vũ Phong không nói gì thêm. Chàng cầm lấy ấm trà, tự rót cho mình một chén. Hơi nóng bốc lên, lan tỏa mùi thơm thanh nhã của trà sen. Chàng nâng chén lên ngang mũi, hít nhẹ một hơi, rồi đặt xuống, nhìn nàng.

“Em nấu canh ngon.”

Chỉ bốn chữ, nhưng khiến lòng Uyển Nhi ấm lên kỳ lạ. Nàng mỉm cười, một nụ cười nhẹ như gió thoảng.

“Tướng quân khen, thần thiết vui lắm.”

“Đừng gọi ta là tướng quân mãi.” Chàng ngắt lời, giọng có chút bực bội nhưng không hẳn giận dữ. “Ở đây, ta là Hàn Vũ Phong.”

Uyển Nhi ngỡ ngàng, đôi mắt tròn xoe nhìn chàng. Nàng không ngờ chàng lại nói ra câu đó. Từ ngày về phủ, chàng luôn giữ khoảng cách, luôn gọi nàng là “Lâm thị” hay “phu nhân” một cách lạnh nhạt. Giờ đây, chàng lại muốn nàng gọi tên chàng?

“Vậy… Vũ Phong?” Nàng thử nói, giọng hơi run.

Nghe tên mình phát ra từ miệng nàng, Hàn Vũ Phong khựng lại một chút. Chàng cúi đầu, nhìn vào chén trà, tay siết nhẹ.

“Ừ.”

Một chữ cụt ngủn, nhưng Uyển miễn cưỡng pha lẫn một chút gì đó gần gũi. Nàng không dám nói thêm, chỉ ngồi im, lắng nghe tiếng gió rít ngoài hiên, tiếng lửa lách tách trong lò sưởi.

Một lúc sau, Hàn Vũ Phong lên tiếng, giọng trầm hơn:

“Hôm đó… ta đã nói những lời quá đáng.”

Uyển Nhi sững người. Nàng không ngờ chàng lại nhắc lại chuyện đó. Ngày ấy, khi nàng vô tình chạm vào những bức tranh mùa đông, chàng đã nổi giận, quát mắng nàng là gánh nặng, là kẻ giả dối. Những lời đó như dao cứa vào tim nàng.

“Không sao đâu ạ.” Nàng nói, giọng nhẹ nhàng nhưng pha chút nghẹn ngào. “Thần thiết hiểu, mỗi người đều có những nỗi đau riêng.”

Chàng nhìn nàng, đôi mắt đen láy dưới ánh nến như chứa đựng cả một bầu trời u tối.

“Em hiểu gì?” Chàng hỏi, giọng bất ngờ trở nên sắc lạnh. “Em có biết cái giá phải trả của một chiến thắng là gì không? Có biết cảm giác mất đi người mình yêu thương nhất là thế nào không?”

Mỗi câu chàng nói ra như một nhát búa đập vào ngực Uyển Nhi. Nàng nhìn chàng, thấy đôi tay chàng nắm chặt trên đầu gối, các khớp ngón tay trắng bệch. Chàng đang kìm nén một nỗi đau nào đó, một nỗi đau đã ăn sâu vào tận xương tủy.

“Thần thiết…” Nàng ngập ngừng, rồi quyết định nói thật. “Thần thiết không biết. Thần Thiết chỉ biết, ngày trước, khi còn ở Lâm phủ, mỗi mùa đông đến, Thần Thiết đều phải ngủ trên sàn nhà lạnh, vì mẹ ghẻ nói rằng phòng có giường là dành cho Tuyết Nhi.”

Hàn Vũ Phong ngước mắt nhìn nàng, ánh nhìn có chút thay đổi.

“Em là con chính thất mà bị đối xử như vậy sao?”

Uyển Nhi cười buồn, lắc đầu.

“Mẹ Thần Thiết mất từ khi Thần Thiết còn nhỏ. Cha lấy vợ kế, từ đó, Thần Thiết chỉ là đứa con thừa. Tuyết Nhi muốn gì cũng có, còn Thần Thiết chỉ cần tồn tại là đã là gánh nặng cho họ rồi.”

Nàng kể giọng đều đều, nhưng đôi mắt long lanh. Những ký ức về những đêm đông giá lạnh, những bữa cơm nguội, những lời mắng chửi đổ lên đầu nàng như những hình. Nàng vốn tưởng rằng mình đã quen rồi, nhưng khi kể ra, lòng vẫn đau như dao cắt.

“Lần này, khi cha bảo phải gả cho tướng quân, thần thiết vốn tưởng rằng mình sẽ chết.” Nàng nói tiếp, mắt nhìn về phía ngọn nến đang cháy. “Nhưng không ngờ, ở đây, thần thiết lại có một mái nhà, có lương thực ăn, có quần áo mặc. Dù tướng quân có lạnh lùng thế nào, thần thiết cũng biết ơn.”

Hàn Vũ Phong im lặng lắng nghe. Chàng không nói gì, nhưng đôi mắt chàng đã thay đổi. Không còn sự lạnh lùng và xa cách, mà thay vào đó là một tia thương cảm khó nhận ra.

“Nếu chàng muốn, thần thiết có thể kể cho chàng nghe câu chuyện còn lại của thần thiết.” Uyển Nhi nói, giọng nhẹ hẫng.

“Nói đi.”

Nàng hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu kể. Nàng kể về tuổi thơ không mẹ, về những ngày tháng cô đơn trong Lâm phủ, về việc bị ép gả cho một tướng quân tàn tật mà nàng chưa từng gặp mặt. Nàng kể về nỗi sợ hãi ngày đầu bước vào phủ, về những đêm trằn trọc không ngủ, về cảm giác lạc lõng giữa một nơi xa lạ.

“Thần thiết chưa bao giờ nghĩ mình có thể sống tốt đến thế.” Nàng nói, giọng run run. “Nhưng nhờ có phu nhân Minh Thư, có Hàn Tử Long, và… và cả chàng nữa. Chàng tuy lạnh lùng, nhưng Thần Thiết biết chàng không phải người xấu.”

Hàn Vũ Phong nghe đến đó, khóe môi khẽ nhếch lên một chút, không phải nụ cười, mà là một biểu hiện của sự cảm động khó tả.

“Ta cũng từng có một gia đình.” Chàng nói, giọng trầm xuống, như kéo theo cả một trời ký ức nặng nề. “Cha ta là một tướng quân, mẹ ta là một người phụ nữ dịu dàng. Ta có một người em trai, nhỏ hơn ta năm tuổi, tính tình vui vẻ, hay cười.”

Ánh mắt chàng xa xăm, như nhìn về một quá khứ nào đó rất xa.

“Năm ta mười tám tuổi, cha mất trong một trận chiến. Mẹ ta vì đau buồn mà sinh bệnh, rồi cũng qua đời. Ta phải gánh vác cả gia đình, phải trở thành chỗ dựa. Rồi chiến tranh lại đến. Trận đó, ta bị một mũi tên tẩm độc bắn trúng chân. Khi tỉnh dậy, ta đã mất đi khả năng đi lại. Và em trai ta… cũng không còn nữa.”

Giọng chàng khàn đi, nhưng không hề yếu đuối. Đó là sự đau đớn của một người đàn ông đã chôn giấu quá nhiều nỗi đau trong lòng.

Uyể, lòng nàng như có ai đó bóp chặt. Nàng không ngờ rằng người đàn ông lạnh lùng trước mặt nàng lại là một quá khứ đau thương đến thế.

“Tôi xin lỗi.” Nàng nói, giọng nhẹ như gió thoảng. “Tôi không biết…”

“Đừng nói xin lỗi.” Chàng ngắt lời, giọng cứng rắn. “Đó là quá khứ, không liên quan đến em.”

Nhưng nàng biết nó có liên quan. Nó có liên quan đến cách chàng nhìn cuộc đời, cách chàng đối xử với người khác và cách chàng xây dựng bức tường vô hình để bảo vệ trái tim mình.

Họ ngồi im lặng một lúc lâu, chỉ có tiếng lửa cháy trong lò sưởi và tiếng gió rít bên ngoài. Ánh nến chập chờn, soi sáng những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má Uyển Nhi.

“Em đang khóc sao?” Hàn Vũ Phong hỏi, giọng có phần ngạc nhiên.

“Tôi…” Uyển Nhi vội lau nước mắt, cười gượng. “Tôi chỉ… thấy thương chàng.”

Lời nói của nàng như một mũi tên xuyên thẳng vào trái tim Hàn Vũ Phong. Chàng ngước mắt nhìn nàng, đôi mắt đen sâu thẳm bỗng có một tia sáng lạ.

“Thương ta?” Chàng lặp lại, giọng như không tin. “Em không sợ ta sao? Ta là một kẻ tàn tật, một kẻ lạnh lùng, một kẻ có thể nổi điên bất cứ lúc nào.”

“Không.” Uyển Nhi lắc đầu, mắt nhìn thẳng vào chàng. “Tôi thấy chàng là một người cô đơn. Giống như tôi vậy.”

Câu nói của nàng như chạm vào nơi sâu thẳm nhất trong lòng Hàn Vũ Phong. Chàng nhìn nàng một hồi lâu, không nói gì. Bên ngoài, một cơn gió mạnh thổi qua, làm cánh cửa sổ rung lên. Một luồng không khí lạnh tràn vào, thổi tắt ngọn nến.

Căn phòng chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh lửa từ lò sưởi hắt ra những tia sáng yếu ớt.

“Xin lỗi.” Uyển Nhi nói, giọng run run. “Để tôi đi lấy bật lửa.”

Nàng đứng dậy, nhưng trong bóng tối, nàng vấp phải chân bàn, suýt ngã. Bỗng nhiên, một bàn tay mạnh mẽ nắm lấy cổ tay nàng, kéo nàng lại.

“Cẩn thận.”

Giọng Hàn Vũ Phong vang lên gần bên tai nàng, hơi ấm từ bàn tay chàng truyền qua lớp vải áo, khiến tim nàng đập loạn xạ.

“Cảm ơn.” Nàng nói, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.

Hàn Vũ Phong không buông tay nàng ra. Chàng giữ cổ tay nàng, nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. Trong bóng tối, nàng có thể cảm nhận được hơi thở của chàng, nhẹ và ấm.

“Em có biết ngày em đến đây ta đã nghĩ gì không?” Chàng hỏi, giọng thầm thì.

“Không biết.” Uyển Nhi lắc đầu.

“Ta nghĩ em là nội gián của kẻ thù.” Chàng nói, giọng trầm xuống. “Ta nghĩ rằng em đến đây để hại ta, để tìm ra bí mật của phủ tướng quân.”

“Nhưng tôi không phải nội gián.” Uyển Nhi khẳng định, giọng kiên quyết.

“Ta biết.” Hàn Vũ Phong nói, giọng nhẹ hơn. “Sau những ngày qua, ta biết em không phải. Em quá khờ khạo, quá chân thành.”

Trong bóng tối, nàng có thể nghe thấy tiếng cười nhẹ của chàng, một tiếng cười hiếm hoi mà nàng chưa từng nghe thấy bao giờ. Tim nàng như tan chảy ra.

“Vậy… chàng còn nghi ngờ tôi không?” Nàng hỏi, giọng run run.

Một lúc im lặng. Nàng cảm nhận được bàn tay chàng siết nhẹ cổ tay nàng, rồi buông ra.

“Ta không muốn em là nội gián.”

Giọng chàng thì thầm, nghe như lời thú tội nửa vời, vừa muốn nói ra, vừa sợ hãi. Uyển Nhi sững người, tim nàng đập mạnh đến mức nàng tưởng nó sẽ nhảy ra khỏi lồng ngực.

“Hả?” Nàng hỏi lại, không tin vào tai mình.

Hàn Vũ Phong không trả lời. Chàng đứng dậy, di chuyển về phía bàn, chạm tay vào hộp bật lửa. Một ánh lửa nhỏ bùng lên, thắp sáng khuôn mặt chàng. Đôi mắt chàng nhìn nàng, lấp lánh dưới ánh lửa.

“Ta không muốn em là nội gián.” Chàng lặp lại, giọng rõ ràng hơn. “Vì nếu em là, ta sẽ phải giết em. Và ta không muốn giết em.”

Lời chàng nói ra như một lời thú nhận, vừa nặng nề, vừa nhẹ nhõm. Uyển Nhi nhìn chàng, nước mắt lại trào ra.

“Vậy thì, tôi không phải nội gián.” Nàng nói, giọng nghẹn ngào. “Tôi chỉ là Lâm Uyển Nhi, người phụ nữ bị ép gả cho chàng. Nhưng từ giờ phút này, tôi muốn được ở bên chàng, không phải vì trách nhiệm, mà vì… vì tôi muốn.”

Hàn Vũ Phong im lặng nhìn nàng. Trong ánh lửa leo lét, chàng thấy nàng đang khóc, nhưng khóc trong nụ cười. Một cảm xúc kỳ lạ dâng lên trong lòng chàng, một cảm xúc mà chàng đã không có từ rất lâu, từ khi cha mẹ mất, từ ết, từ khi chàng mất đi đôi chân của mình.

Chàng không nói gì, chỉ kéo ghế ngồi xuống, đối diện với nàng. Bàn tay chàng vươn ra, nắm lấy tay nàng. Bàn tay nàng lạnh, nhưng bàn tay chàng ấm áp.

“Cảm ơn em.” Chàng nói giọng trầm thấp.

Họ ngồi đó, trong thư phòng ấm áp, hai bàn tay nắm chặt nhau, như muốn truyền một hơi ấm, một sự an ủi, một lời hứa thầm kín rằng từ nay về sau, họ sẽ không còn cô đơn nữa.

Bên ngoài, gió vẫn thổi, mùa đông vẫn lạnh, nhưng trong lòng họ, một mùa xuân đang bắt đầu nảy mầm.

Một lúc lâu sau, Hàn Vũ Phong mới buông tay nàng ra, quay mặt đi, giấu đi ánh mắt có chút ngại ngùng.

“Khuya rồi.” Chàng nói, giọng khàn khàn. “Em về nghỉ đi.”

Uyển Nhi gật đầu, đứng dậy. Trước khi đi, nàng quay lại nhìn chàng, mỉm cười.

“Ngủ ngon, Vũ Phong.”

Chàng không trả lời, nhưng nàng thấy đôi mắt chàng ánh lên một tia ấm áp.

Nàng bước ra khỏi thư phòng, để lại Hàn Vũ Phong ngồi một mình trong căn phòng tối. Chàng nhìn theo bóng nàng khuất dần, tay vẫn còn giữ nguyên cảm giác ấm áp từ bàn tay nàng.

Chàng cúi đầu, nhìn vào lòng bàn tay mình, thì thầm:

“Ta không muốn em là nội gián… vì ta sợ phải mất em.”

Ngoài hiên, tuyết bắt đầu rơi, từng bông trắng xóa nhẹ nhàng phủ lên mái ngói. Mùa đông vẫn lạnh, nhưng trời đã ấm hơn một chút.

💡 Điểm nhấn chương này

Cảnh tay nắm tay trong ánh nến chập chờn là minh họa tuyệt vời cho thái độ thay đổi tinh tế của Hàn Vũ Phong. Biên tập nhận xét: tác giả khéo léo kết hợp chi tiết sinh động (mùa đông, tuyết rơi) với tâm trạng nhân vật, tạo nên không khí vừa lãng mạn vừa buồn bã, không lạc lõng với thể loại cổ trang.

📖 Chương tiếp theo

Những âm mưu tờm tụi sẽ bước vào cuộc sống của cặp đôi, thử thách tình yêu non trẻ và lòng tin mới được xây dựng của họ.

— Hết chương 6
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord