Buổi sáng ở phủ tướng quân bắt đầu bằng những tia nắng yếu ớt xuyên qua lớp mây dày đặc. Tuyết đã ngừng rơi từ đêm qua, nhưng cái lạnh vẫn còn vương vấn khắp mọi ngóc ngách. Trong phòng bếp nhỏ, Lâm Uyển Nhi đang đứng bên bếp lửa, đôi tay thoăn thoắt thái từng lát gừng mỏng.
Hôm qua, sau cuộc trò chuyện dài trong thư phòng, nàng đã không ngủ được. Nỗi đau của Hàn Vũ Phong, vết thương trên đùi chàng, những mất mát thuở nhỏ - tất cả cứ quằn quại tâm trí nàng mãi. Chàng đã tin tưởng để nàng thấy một phần yếu đuối của mình, vậy mà sáng nay, khi nàng đến thư phòng, chỉ thấy Minh Thư đứng đó với vẻ mặt khó xử.
Phu nhân, tướng quân có việc gấp phải ra ngoài từ sớm.
Ra ngoài? Trong thời tiết thế này sao?
Minh Thư gật đầu, ánh mắt né tránh. Có người trong triều đến mời, hình như liên quan đến mấy vụ án cũ.
Lâm Uyển Nhi đặt bát canh xuống bàn, lòng thoáng chút hụt hẫng. Nàng đã hy vọng hôm nay sẽ lại được ngồi bên chàng, cùng nhau uống trà, cùng nhau ngắm tuyết rơi. Nhưng có lẽ, với một vị tướng quân như chàng, chuyện triều chính bao giờ cũng quan trọng hơn.
Phu nhân có muốn em để bát canh ở đây không? - Minh Thư hỏi.
Không cần đâu. - Uyển Nhi lắc đầu, mỉm cười gượng gạo. - Để ta mang về bếp, lát nữa hâm lại cho nóng.
Nàng quay người bước đi, nhưng vừa ra đến cửa thì nghe tiếng Minh Thư gọi giật lại.
Phu nhân! Có… có chuyện này em nghĩ phu nhân nên biết.
Chuyện gì?
Minh Thư do dự một lúc, rồi rón rén bước đến gần, hạ giọng: Sáng nay, lúc em đi chợ mua đồ, có nghe mấy người bàn tán. Họ nói… nói phu nhân là nội gián do Lâm phủ sai đến.
Mặt Lâm Uyển Nhi tái đi. Tay nàng siết chặt quai bát canh, suýt làm đổ.
Ai nói? - Giọng nàng run lên.
Không rõ nguồn gốc, như câu chuyện đã lan khắp chợ từ sáng sớm. - Minh Thư thì thầm, mắt đầy lo lắng. - Em đã cố gắng hỏi thăm, nhưng không ai dám chỉ mặt người phát tán tin đồn. Họ chỉ nói nghe từ người nhà Lâm phủ.
Lâm phủ... Lâm Tuyết Nhi.
Lâm Uyển Nhi cắn môi, lòng nguội lạnh như tuyết ngoài hiên. Nàng hiểu mọi chuyện. Đứa em gái ích kỷ ấy không chịu buông, dù nàng đã rời khỏi Lâm phủ, dù nàng đã gả vào phủ tướng quân. Lâm Tuyết Nhi vẫn muốn phá hủy cuộc đời nàng, vẫn muốn nhìn nàng khốn khổ.
Phu nhân… - Minh Thư lo lắng nhìn sắc mặt tái nhợt của Uyển Nhi. - Phu nhân đừng lo, em sẽ giải thích với tướng quân.
Không. - Uyển Nhi ngẩng đầu, cố gắng trấn tĩnh. - Đừng nói gì cả. Để ta tự đối mặt.
Nàng biết nếu Minh Thư mở lời, Hàn Vũ Phong sẽ nghĩ nàng đang cố thanh minh. Mà đã là nội gián thì càng giống như đang che giấu. Nàng phải tự mình chứng minh sự trong sạch, nhưng làm thế nào khi tất cả bằng chứng đều chống lại nàng?
Cả ngày hôm đó, Lâm Uyển Nhi sống trong lo âu. Nàng không dám ra khỏi phòng, không dám gặp ai. Chỉ ngồi bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân phủ đầy tuyết, lòng nặng trĩu.
Đến chiều, Hàn Vũ Phong trở về. Chàng đi thẳng vào thư phòng, không nói với ai câu nào. Qua lời kể của Hàn Tử Long, Uyển Nhi biết chàng đã có một ngày dài căng thẳng với cá. Có người đã đưa ra những bằng chứng mơ hồ về một âm mưu ám sát Hoàng thượng,và phủ tướng quân bị nghi ngờ có liên quan.
Lâm Uyển Nhi ngồi trong phòng, tay nắm chặt mép chăn. Nàng biết tin đồn về mình đã đến tai Hàn Vũ Phong. Chàng có tin không? Hay chàng sẽ nghi ngờ nàng?
Trời tối dần, tuyết lại bắt đầu rơi. Lâm Uyển Nhi đứng dậy, quyết định nấu một nồi canh nóng mang đến thư phòng. Dù thế nào, nàng cũng muốn đối diện với chàng, muốn nhìn vào mắt chàng mà nói rằng nàng vô tội.
Nàng vừa bước ra khỏi phòng thì gặp Hàn Tử Long đang vội vã chạy đến.
Phu nhân! Có chuyện rồi!
Chuyện gì? - Tim Uyển Nhi thắt lại.
Có người đến… Họ nói họ là người của Lâm phủ, mang theo thư của Lâm tiểu thư gửi. - Hàn Tử Long thở hổn hển. - Tướng quân đang giữ bức thư.
Mặt Lâm Uyển Nhi trắng bệch. Lâm Tuyết Nhi… nàng ta đã ra tay trước. Bức thư ấy chắc chắn chứa đựng những lời xúi giục, những âm mưu mà nàng ta muốn gán cho nàng.
Phu nhân, mau ra đó đi! - Hàn Tử Long giục.
Lâm Uyển Nhi hít một hơi thật sâu, rồi bước nhanh về phía thư phòng. Nàng đến nơi, thấy cửa phòng mở toang. Bên trong, Hàn Vũ Phong đang ngồi trên ghế, tay cầm một tờ giấy, mặt lạnh như băng.
Chàng ngước lên khi thấy nàng bước vào, ánh mắt sắc lạnh không chút cảm xúc.
Vào đi. - Giọng chàng trầm xuống.
Lâm Uyển Nhi bước vào, đứng trước mặt chàng. Nàng nhìn tờ giấy, rồi nhìn vào mắt chàng. Không khí trong phòng như đặc quánh lại.
Tướng quân… - Nàng mở lời, giọng run run.
Ta đã nói rồi, gọi tên ta.
Hàn... Vũ Phong.
Tốt. Chàng đặt tờ giấy xuống bàn, nhìn thẳng vào nàng. - Ngươi có biết trong thư này viết gì không?
Không. - Nàng lắc đầu.
Là thư của muội muội ngươi. Nàng ta nói ngươi là nội gián do Lâm phủ sai đến, rằng ngươi có nhiệm vụ ám sát ta.
Lâm Uyển Nhi cảm thấy đầu gối mình như muốn khuỵu xuống. Nàng đã đoán trước điều này, như nhận tai, nó vẫn đau đớn như một nhát dao.
Và… chàng tin sao? - Nàng hỏi, giọng nghẹn ngào.
Hàn Vũ Phong không trả lời ngay. Chàng đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn tuyết trắng xóa. Một lúc lâu, chàng mới lên tiếng.
Ta không biết. - Giọng chàng lạnh tanh. - Ta đã sống đủ lâu để biết rằng không nên tin bất cứ ai quá dễ dàng.
Lâm Uyển Nhi cảm thấy trái tim mình như vỡ tan. Nàng đã hy vọng sau cuộc trò chuyện hôm qua, chàng sẽ hiểu nàng hơn. Nhưng hóa ra, những lời tâm sự ấy chẳng thấm vào đâu so với một tờ giấy đầy dối trá.
Thư phòng chìm vào im lặng. Chỉ còn tiếng gió rít bên ngoài, tiếng tuyết rơi lộp độp trên mái ngói. Lâm Uyển Nhi đứng đó, cảm thấy mình nhỏ bé và cô độc hơn bao giờ hết.
Nếu ta nói ta vô tội, chàng có tin không? - Nàng hỏi, giọng nhỏ đến mức như thì thầm.
Hàn Vũ Phong quay lại, nhìn nàng. Ánh mắt chàng có gì đó dao động, nhưng rồi lại trở nên lạnh lùng.
Ta cần thời gian để xác minh.
Thời gian? - Lâm Uyển Nhi cười chua chát. - Chàng biết không, cả đời ta đã sống trong những lời đồn thổi, những nghi ngờ vô căn cứ. Ở Lâm phủ, ta là đứa con không mong muốn, là kẻ thừa thãi. Đến khi gả vào đây, ta tưởng mình có thể bắt đầu lại. Nhưng hóa ra, quá khứ vẫn đeo bám ta.
Nàng quay người, bước ra khỏi thư phòng. Nước mắt nàng bắt đầu lăn dài, nhưng nàng không muốn chàng thấy. Nàng không muốn chàng thấy sự yếu đuối của mình.
Phu nhân! - Minh Thư chạy theo, nhưng Uyển Nhi vẫy tay bảo nàng dừng lại.
Để ta yên một lát.
Nàng bước ra vườn sau, nơi có những gốc mai già đang run rẩy trong gió lạnh. Tuyết rơi đầy trên vai, trên tóc, nhưng nàng không cảm thấy lạnh. Nỗi đau trong lòng còn lạnh hơn cả ngàn bông tuyết.
Nàng ngồi xuống bậc thềm đá, ôm mặt khóc nức nở. Tiếng khóc của nàng hòa vào tiếng gió, tan biến giữa không gian rộng lớn.
Tại sao? - Nàng thì thầm trong nước mắt. - Tạôn phải chịu đựng những điều này? Con đã làm gì sai?
Không có ai trả lời. Chỉ có gió thổi, tuyết rơi và bóng tối dần bao phủ.
Một lúc lâu sau, nàng nghe tiếng bước chân trên tuyết. Nàng ngước lên, thấy Hàn Tử Long đứng đó, tay cầm một chiếc áo choàng.
Phu nhân, tướng quân bảái này đếân. - Hàn Tử Long nói, giọng ngần ngại. - Tướng quân nói phu nhân sẽ bị lạnh.
Lâm Uyển Nhi nhìn chiếc áo choàng, lòng dâng lên một nỗi buồn khó tả. Hàn Vũ Phong vẫn quan tâm đến nàng, nhưng chàng không tin nàng. Đó là điều đau đớn nhất.
Cảm ơn. - Nàng nhận lấy chiếc áo, khoác lên vai. - Tướng quân còn nói gì không?
Không. - Hàn Tử Long lắc đầu. - Nhưng em thấy tướng quân đang rất buồn. Tướng quân ngồi trong thư phòng một mình, nhìn ra cửa sổ mãi.
Lâm Uyển Nhi không nói gì. Nàng đứng dậy, bước trở vào nhà. Khi đứng trong phòng, nàng thấy ánh đèn vẫn sáng. Bóng Hàn Vũ Phong in trên khung cửa sổ, cô độc và lạnh lẽo.
Nàng muốn bước vào, muốn nói với chàng rằng nàng yêu chàng, rằng nàng sẽ không bao giờ làm hại chàng. Nhưng nàng biết, lúc này, lời nói của nàng chẳng có giá trị gì. Chỉ có thời gian mới có thể chứng minh sự trong sạch.
Đêm đó, Lâm Uyển Nhi không ngủ được. Nàng nằm trên giường, nhìn lên trần nhà, lắng nghe tiếng gió rít bên ngoài. Nàng nghĩ về Hàn Vũ Phong, về đôi mắt lạnh lùng nhưng ẩn chứa nỗi đau của chàng. Nàng nghĩ về Lâm Tuyết Nhi, về những âm mưu thủ đoạn mà nàng ta giăng ra.
Nàng không biết mình nên làm gì. Nàng chỉ biết chờ đợi. Và chờ đợi là điều khó khăn nhất.
Đến canh ba, khi cả phủ đã chìm sâu vào giấc ngủ, Lâm Uyển nghe tiếng động lạ. Nàng tỉnh dậy, lắng nghe. Tiếng động phát ra từ phía thư phòng.
Nàng vội vàng khoác áo, bước ra ngoài. Hành lang tối om, chỉ có ánh đèn dầu leo lét từ xa. Nàng rón rén bước đến gần thư phòng, tim đập thình thịch.
Khi đến nơi, nàng thấy cửa thư phòng mở toang. Bên trong, bóng người đang vật lộn. Một tiếng hét vang lên, rồi im bặt.
Lâm Uyển Nhi hoảng hốt chạy vào. Nàng thấy Hàn Vũ Phong đang ngã trên sàn, tay ôm ngực. Một vết máu đỏ tươi đến áo chàng.
Vũ Phong! - Nàng hét lên, lao đến bên chàng.
Hàn Vũ Phong nhìn nàng, mắt mở to. Chàng muốn nói gì đó, nhưng máu trào ra từ miệng, không thể thốt nên lời.
Có kẻ đột nhập! - Lâm Uyển Nhi hét to, hy vọng có người nghe thấy. - Cứu mạng! Tướng quân bị đâm!
Nàng dùng tay ấn lên vết thương của Hàn Vũ Phong, cố gắng cầm máu. Máu nóng chảy qua kẽ tay nàng, ấm nồng nhưng cũng đầy kinh hoàng.
Vũ Phong, chàng giữ vững nhé! - Nàng nói, giọng run run. - Đừng nhắm mắt, đừng bỏ ta!
Hàn Vũ Phong nhìn nàng, đôi mắt lạnh lùng ngày nào giờ trở nên mơ hồ. Chàng đưa tay lên, chạm vào má nàng, thì thầm điều gì đó không nghe rõ.
Rồi chàng nhắm mắt lại.
Vũ Phong! - Lâm Uyển Nhi hét lên, nước mắt trào ra. - Đừng! Chàng đừng bỏ ta!
Tiếng bước chân vội vã vang lên. Hàn Tử Long và Minh Thư chạy vào, mặt tái mét.
Chuyện gì thế? - Hàn Tử Long hỏi, mắt nhìn vết thương của Hàn Vũ Phong.
Có kẻ đột nhập! - Lâm Uyển Nhi nói, giọng nức nở. - Mau gọi thái y! Mau lên!
Hàn Tử Long vội vàng chạy đi. Minh Thư ở lại, giúp Uyển Nhi đỡ Hàn Vũ Phong nằm xuống.
Phu nhân, tay phu nhân đầy máu kìa! - Minh Thư nói với giọng lo lắng.
Không sao. - Lâm Uyển Nhi lắc đầu. - Mau mang khăn sạch và nước ấm đến đây.
Minh Thư gật đầu, chạy đi. Lâm Uyển Nhi ngồi bên Hàn Vũ Phong, tay vẫn ấn lên vết thương. Nàng nhìn khuôn mặt tái nhợt của chàng, lòng đau như cắt.
Đừng chết, Vũ Phong. - Nàng thì thầm. - Chàng đừng chết. Ta còn nhiều điều muốn nói với chàng. Ta… ta yêu chàng.
Nước mắt nàng rơi xuống má chàng, hòa vào dòng máu đỏ tươi.
Ngoài trời, tuyết vẫn rơi. Gió vẫn rít. Nhưng trong thư phòng, chỉ còn tiếng thở yếu ớt của Hàn Vũ Phong và tiếng khóc nghẹn ngào của Lâm Uyển Nhi.
Một đêm đông lạnh giá, một đêm đầy máu và nước mắt.
Và trong bóng tối, một bóng người đang nhìn vào từ xa, khẽ nở nụ cười lạnh lẽo.