Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Vợ Ấm Mùa Đông

Đêm Dài Cứu Chữa

3188 từ

Trời đã tối từ lâu, nhưng Hàn Vũ Phong vẫn chưa về.

Lâm Uyển Nhi đứng bên cửa sổ thư phòng, nhìn ra màn đêm đen kịt bên ngoài. Tuyết vẫn rơi, từng bông trắng xóa lặng lẽ phủ lên mái ngói, phủ lên những cành cây khẳng khiu. Nàng kéo vạt áo choàng chặt hơn, lắóng. Gió thổi qua hang rít lạnh lẽo, nhưng không có bước chân.

“Phu nhân, đã khuya rồi, người nên nghỉ ngơi.” Minh Thư bưng một tách trà nóng đến, khẽ khàng đặt lên bàn. Nàng tỳ nữ nhìn sắc mặt lo lắng của chủ mình, thở dài: “Tướng quân chắc có việc quân vụ gấp, người đừng quá âu lo.”

Lâm Uyển Nhi lắc đầu, đôi mắt vẫn không rời khỏi ô cửa. “Minh Thư, tỷ có biết tướng quân đi đâu không?”

“Nghe nói trong triều có việc quan trọng, tướng quân phải vào cung bàn bạc cùng Hoàng thượng.” Minh Thư đáp, giọng hơi do dự: “Tỳ nữ cũng chỉ nghe lỏm từ quản gia, không rõ chi tiết.”

Lâm Uyển Nhi gật đầu, nhưng trong lòng nàng vẫn có một tia bất an khó tả. Từ sau cuộc trò chuyện đêm ấy trong thư phòng, nàng và Hàn Vũ Phong dường như đã có một sợi dây vô hình kết nối. Chàng mở lòng với nàng, kể về quá khứ đau thương, về vết thương tàn phế. Nàng cũng có những bí mật của riêng mình. Vậy mà sáng nay, khi tỉnh dậy, nàng chỉ thấy chiếc ghế trống trơn và lời nhắn vội vàng.

“Phải chăng chàng vẫn còn nghi ngờ ta?” Nàng tự hỏi, rồi lại lắc đầu xua đi ý nghĩ đó. Không, nàng cảm nhận được sự chân thành trong ánh mắt chàng tối qua. Nhưng tin đồn thất thiệt mà Lâm Tuyết nghe khiến nàng lo sợ. Nếu Hàn Vũ Phong nghe được những lời đó, liệu chàng có còn tin nàng?

“Phu nhân, người hãy uống chút trà cho ấm bụng.” Minh Thư đưa tách trà đến tận tay nàng.

Lâm Uyển Nhi nhận lấy hơi ấm từ tách sứ lan tỏa vào lòng bàn tay. Nàng định nói gì đó thì bỗng nghe thấy tiếng ồn ào từ ngoài cổng chính. Tiếng ngựa hí vang, tiếng người hối hả chạy qua hành lang.

“Minh Thư, ra xem có chuyện gì!” Nàng vội đặt tách trà xuống, lòng đập thình thịch.

Chưa đầy một khắc sau, Minh Thư chạy về, mặt tái nhợt: “Phu nhân, không ổn rồi! Tướng quân bị thương! Người ta đang khiêng ngài vào trong phòng!”

Lâm Uyển Nhi không kịp suy nghĩ, nàng vụt chạy ra ngoài. Gió lạnh táp vào mặt, tuyết bay mù mịt, nhưng nàng không cảm thấy gì ngoài nỗi lo sợ đang bóp nghẹt trái tim. Nàành lang, qua sân, đến trước căn phòng lớn nhất trong phủ.

Cánh cửa mở toang, bên trong đèn đuốc sáng trưng. Mấy người hầu đang vây quanh giường, vài tên lính mặc giáp đầy tuyết đứng ở góc phòng. Trên giường, Hàn Vũ Phong nằm bất động, sắc mặt trắng bệch, máu thấm đỏ cả một mảng áo bào đen.

“Tướng quân!” Lâm Uyển Nhi thét lên, lao đến bên giường.

Nàng nhìn thấy vết thương sâu hoắm ở vai chàng, máu vẫn còn rỉ ra, thấm qua lớp băng vội vàng. Đôi mắt chàng nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt, môi khô nứt nẻ. Nàng run rẩy đưa tay chạm vào trán chàng, nóng hổi như lửa đốt.

“Sao lại thế này? Chuyện gì đã xảy ra?” Không một tên lính.

Tên lính cúi đầu, giọng run run: “Bẩm phu nhân, trên đường từ hoàng cung về, tướng quân bị phục kích. Bọn ám sát có tới mười mấy tên, đều là cao thủ. Tướng quân đã chiến đấu rất dũng cảm, nhưng vì vết thương cũ ở chân, ngài không thể di chuyển nhanh nên bị trúng một nhát kiếm vào vai.”

Lâm Uyển Nhi siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Phục kích. Ám sát. Vậy là có người muốn giết chàng. Và nàng biết rõ kẻ đứng sau tất cả là ai. Lâm Tuyết Nhi không chỉ tung tin đồn thất thiệt mà còn muốn hại chết mạng sống của chồng nàng.

“Mau đi mời thái y!” Nàng ra lệnh, giọng không cho phép bất kỳ sự chậm trễ nào. “Minh Thư, lấy ngay nước ấm, khăn sạch và tất cả thuốc cầm máu trong phủ!”

Mọi người vội vã làm theo. Lâm Uyển Nhi ngồi xuống bên giường, nhẹ nhàng gỡ lớp băng dính máu trên vai chàng. Tay nàng run, nhưng nàng cố gắng giữ bình tĩnh. Nàng đã từng chăm sóc mẫu thân khi bà bệnh nặng, đã từng tự tay băng bó cho những người hầu bị thương trong phủ. Nhưng lần này là Hàn Vũ Phong, là người mà nàng đã bắt đầu quan tâm, đã bắt đầu tin tưởng.

Nàng nhìn vết thương sâu hoắm, máu vẫn chảy, và trái tim nàng như thắt lại. Cảm giác sợ hãi, lo lắng, xót xa hòa quyện vào nhau, khiến nước mắt nàng suýt trào ra. Nhưng nàng không khóc. Nàng cần phải mạnh mẽ, vì chàng, vì cả hai người.

Nàng lau sạch máu, rắc thuốc cầm máu lên vết thương. Hàn Vũ Phong khẽ rên lên, lông mày nhíu chặt. Nàng vừa làm vừa thì thầm: “Tướng quân, hãy cố chịu đựng. Thiếp sẽ chăm sóc người.”

Thái y đến là một ông già râu tóc bạc phơ, tay nghề cao cường. Ông xem xét vết thương, lắc đầu thở dài: “Vết thương này rất sâu, suýt chạm đến xương. May mà tướng quân có nội lực hộ thể, nếu không đã nguy hiểm đến tính mạng.”

Ông rửa vết thương bằng rượu thuốc, khâu lại bằng chỉ tơ, rồi băng bó cẩn thận. Lâm Uyển Nhi đứng bên cạnh, tay nắm chặt, mắt không rời khỏi từng động tác của thái y. Khi thái y buộc nút cuối cùng, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

“Thái y, tướng quân có sao không?”

“Tạm thời đã qua cơn nguy hiểm, nhưng đêm nay là quan trọng nhất. Nếu tướng quân bị sốt cao, cần phải hạ sốt ngay, nếu không có thể ảnh hưởng đến tính mạng.” Thái y nhìn nàng, giọng nghiêm trọng: “Phu nhân, người có thể canh chừng tướng quân suốt đêm được không?”

“Dạ được.” Lâm Uyển Nhi gật đầu không chút do dự. “Thiếp sẽ túc trực bên cạnh ngài.”

Thái y gật đầu hài lòng, rồi kê đơn thuốc dặn dò kỹ lưỡng. Minh Thư mang đơn thuốc đi sắc ngay.

Đêm khuya, căn phòng chỉ còn tiếng lửa cháy trong lò sưởi và hơi thở yếu ớt của Hàn Vũ Phong. Lâm Uyển Nhi ngồi bên giường, thỉnh thoảng lại thay khăn lạnh đắp lên trán chàng. Nàng nhìn gương mặt chàng dưới ánh đèn mờ. Dù tái nhợt nhưng vẫn toát ra vẻ cương nghị. Hàng lông mày rậm, sống mũi cao, đôi môi mím chặt. Vết sẹo nhỏ bên thái dương càng khiến chàng thêm phần nam tính.

Nàng chợt nhận ra mình đã không còn sợ chàng nữa. Ban đầu, nàng tưởng chàng là hung thần, là kẻ lạnh lùng tàn nhẫn. Nhưng giờ đây, khi nhìn chàng nằm đó, yếu đuối và dễ tổn thương, nàng chỉ thấy một người đàn ông cô đơn, một tâm hồn chất chứa quá nhiều đau thương.

“Tướng quân…” Nàng khẽ gọi, giọng thì thầm như tiếng gió thoảng. “Người đã từng mất đi quá nhiều, từ cha mẹ đến đôi chân. Nhưng từ nay, xin hãy để thiếp ở bên cạnh người. Thiếp sẽ không để người một mình nữa.”

Nàng nắm lấy bàn tay chàng, hơi lạnh. Nàng áp tay chàng vào lòng bàn tay mình, truyền hơi ấm sang.

Nửa đêm, như lời thái y dự đoán, Hàn Vũ Phong bắt đầu lên cơn sốt. Trán chàng nóng hổi, môi khô nứt nẻ, người run lên từng hồi. Chàng mê man nói những câu không rõ ràng, đôi khi gọi tên cha mẹ, đôi khi gọi tên những người lính đã ngã xuống trong trận chiến năm xưa.

Lâm Uyển Nhi vội vàng thay khăn lạnh, nhưng cơn sốt vẫn không giảm. Nàng nhìn chiếc lư đồng đặt trên bàn, bên trong là nước thuốc đã nguội lạnh. Nàng chợt nhớ đến bài thuốc hạ sốt mà mẫu thân đã dạy, dùng gừng tươi, hành lá và một ít thảo dược sắc lên, có thể giúp hạ sốt nhanh chóng.

“Minh Thư! Mau vào đây!” Nàng gọi.

Minh Thư từ ngoài cửa chạy vào, mắt còn ngái ngủ: “Phu nhân, có chuyện gì vậy?”

“Đi lấy gừng tươi, hành lá và mấy vị thuốc này.” Nàng viết vội mấy chữ lên giấy. “Nhanh lên!”

Minh Thư nhìn tờ giấy, hơi ngạc nhiên: “Phu nhân, tỳ nữ chưa thấy bài thuốc này bao giờ.”

“Đây là bài thuốc của mẫu thân ta, đã từng cứu số ông bị sốt nặng vì thương hàn.” Lâm Uyển Nhi giải thích, giọng gấp gáp. “Không còn thời gian nữa, mau đi!”

Minh Thư gật đầu, vội vã chạy đi.

Trong lúc chờ đợi, Lâm Uyển Nhi tiếp tục lau mình cho Hàn Vũ Phong bằng nước ấm. Tay nàng nhẹ nhàng, qua má, qua cổ chàng. Hơi nóng từ cơ thể chàng tỏa ra, nhưng nàng không hề e ngại. Nàng chỉ nghĩ làm sao để chàng hạ sốt, để chàng khỏe lại.

Khoảng một khắc sau, Minh Thư mang về đầy đủ nguyên liệu. Lâm Uyển Nhi tự tay vào bếp, bắc nồi lên bếp lửa, bỏ gừng, hành và thảo dược vào sắc. Mùi gừng cay nồng tỏa ra, quyện với mùi thuốc Bắc, tạo nên một thứ hương vị ấm áp, dễ chịu.

Nàng bưng bát canh thuốc nóng hổi vào phòng, ngồi xuống bên giường. Nàng nhẹ nhàng nâng đầu Hàn Vũ Phong lên, dùng thìa nhỏ múc từng thìa canh đưa vào miệng chàng. Nhưng chàng đang mê man, khó nuốt, canh thuốc chảy ra khỏi miệng, thấm ướt gối.

“Tướng quân, hãy uống đi. Uống vào sẽ đỡ hơn.” Nàng thì thầm, giọng nghẹn ngào.

Nhưng Hàn Vũ Phong vẫn không tỉnh. Lâm Uyển, nàng nhìn bát canh thuốc, rồi nhìn chàng. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu nàng, khiến má nàng đỏ bừng. Nhưng thời gian không cho phép nàng ngần ngại. Nàng đưa bát canh lên môi mình, uống một ngụm, rồi cúi xuống, áp môi mình vào môi chàng.

Môi nàng chạm vào môi chàng, nóng hổi. Nàng nhẹ nhàng mở miệng chàng, đổ canh thuốc vào. Lần này, canh thuốc trôi xuống cổ họng chàng. Nàng uống thêm một ngụm nữa, lại cúi xuống. Hơi ấm từ môi chàng truyền sang, mùi gừng cay nồng quyện với hơi thở yếu ớt của chàng, khiến tim nàng đập loạn nhịp.

Lần thứ ba, khi nàng vừa áp môi vào, Hàn Vũ Phong bỗng khẽ động đậy. Đôi mắt chàng từ từ mở ra, lờ mờ nhìn thấy khuôn mặt nàng ở rất gần. Chàng thấy hơi ấm từ môi nàng, thấy vị thuốc đắng chát, thấy cả sự lo lắng và dịu dàng trong ánh mắt nàng.

Lâm Uyển Nhi giật mình, suýt làm đổ bát canh. Nàng vội ngồi thẳng dậy, mặt đỏ như gấc, tim đập như trống trận.

“Tướng… tướng quân…” Nàng ấp úng, không biết nên giải thích thế nào.

Hàn Vũ Phong nhìn nàng, đôi mắt còn mơ hồ, nhưng ánh nhìn đã có chút tỉnh táo. Chàng nhìn thấy bát canh thuốc trên tay nàng, nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng, đôi môi còn ướt vì thuốc. Chàng hiểu ngay chuyện gì vừa xảy ra.

“Nàng…” Giọng chàng khàn đặc, yếu ớt, nhưng trong mắt chàng hiện lên một tia xúc động sâu sắc. “Đã cho ta uống thuốc bằng cách đó sao?”

Lâm Uyển Nhi càng đỏ mặt hơn. Nàng cúi đầu, không dám nhìn chàng: “Thiếp… thiếp chỉ muốn tướng quân uống thuốc. Ngài sốt cao quá, không thể tự nuốt được.”

Hàn Vũ Phong im lặng, đôi mắt vẫn nhìn nàng chăm chú. Chàng nhìn thấy quầng thâm dưới mắt nàng, thấy mái tóc hơi rối, thấy đống bát thuốc. Nàng đã thức suốt đêm để canh chừng chàng, đã tự tay vào bếp nấu thuốc, đã dùng cả cách đó để cứu chàng.

Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực chàng, xua tan cái lạnh giá của mùa đông, xua tan những nghi ngờ, những phòng bị mà chàng đã dựng lên suốt bao năm qua. Từ khi cha mẹ mất, từ khi đôi chân tàn phế, chàng đã khép kín trái tim mình, không tin tưởng bất kỳ ai. Nhưng người phụ nữ này, người vợ mà chàng từng nghi ngờ là nội gián, lại đang thức trắng đêm để chăm sóc chàng.

“Uyển Nhi.” Chàng gọi, giọng khẽ khàng như tiếng gió.

Lâm Uyển Nhi ngước lên, đôi mắt long lanh: “Dạ?”

“Đưa ta thêm chút thuốc nữa.” Chàng nói, môi khẽ nhếch lên một nụ cười yếu ớt.

Lâm Uyển vội đưa bát canh lên. Lần này, Hàn Vũ Phong tự mình uống, dù từng ngụm nhỏ khó khăn, nhưng chàng cố gắng uống hết bát thuốc.

Khi bát canh đã cạn, Lâm Uyển Nhi đặt nó sang một bên, lấy khăn lau nhẹ khóe miệng cho chàng. Tay nàng chạm vào da chàng, hơi nóng vẫn còn, nhưng không còn dữ dội như trước.

“Tướng quân cảm thấy thế nào rồi?” Nàng hỏi.

“Đỡ hơn nhiều.” Hàn Vũ Phong đáp, mắt vẫn không rời khỏi nàng. Chàng nhìn thấy sự mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt nàng, đôi mắt nàng có quầng thâm, mái tóc xõa lòa xòa. Nhưng trong mắt nàng, chàng thấy một thứ ánh sáng ấm áp, dịu dàng, như ngọn lửa nhỏ sưởi ấm mùa đông giá rét.

“Sao nàng không đi nghỉ?” Chàng hỏi.

“Thiếp không thể.” Lâm Uyển Nhi lắc đầu, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định. “Thái y nói đêm nay là quan trọng nhất. Thiếp phải canh chừng tướng quân, không để ngài sốt cao trở lại.”

Hàn Vũ Phong im lặng, nhìn nàng hồi lâu. Trong mắt chàng, những tia lạnh lùng ngày nào đã tan biến, thay vào đó là một thứ tình cảm sâu lắng, khó tả. Chàng đưa tay ra, nắm lấy tay nàng. Bàn tay chàng vẫn còn yếu, nhưng hơi ấm từ lòng bàn tay truyền sang, khiến Lâm Uyển Nhi khẽ run lên.

“Nàng đã làm rất tốt.” Chàng nói, giọng khàn đặc nhưng chứa đầy sự chân thành. “Cảm ơn nàng.”

Lâm Uyển Nhi cúi đầu, nước mắt lưng tròng. Nàng không biết vì sao mình lại xúc động đến vậy. Có lẽ vì những lời cảm ơn này, từ một người đàn ông lạnh lùng, cứng rắn, khiến nàng thấy mọi cố gắng của mình đều xứng đáng.

“Tướng quân, người hãy nghỉ ngơi đi. Thiếp sẽ ở đây.” Nàng nói giọng khẽ khàng.

Hàn Vũ Phong gật đầu, nhắm mắt lại, nhưng tay vẫn nắm chặt tay nàng, như sợ nàng sẽ biến mất.

Đêm dài trôi qua, tiếng lửa lách tách trong lò sưởi, tiếng gió rít ngoài hiên và tiếng thở đều đều của Hàn Vũ Phong. Lâm Uyển Nhi ngồi bên giường, mệt mỏi rã rời, nhưng nàng không dám ngủ. Nàng thỉnh thoảng lại thay khăn lạnh, lau mồ hôi cho chàng, kiểm tra hơi thở.

Đến gần sáng, cơn sốt của Hàn Vũ Phong đã hoàn toàn hạ. Chàng ngủ ngon lành, sắc mặt hồng hào trở lại. Lâm Uyển Nhi mới thở phào nhẹ nhõm, người như trút được gánh nặng. Nhưng cơn mệt mỏi ập đến, nàng gục đầu xuống bên giường, thiếp đi lúc nào không hay.

Khi ánh nắửa, Hàn Vũ Phong tỉnh dậy. Chàng cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm hơn nhiều. Vết thương trên vai vẫn đau, nhưng không còn âm ỉ như trước. Chàng quay đầu, nhìn thấy Lâm Uyển Nhi đang nằm gục bên giường, mái tóc đen nhánh xõa dài, khuôn mặt thanh tú lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Chàng im lặng nhìn nàng, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Đây là lần đầu tiên có người chăm sóc chàng như vậy, kể từ khi cha mẹ mất. Chàng nhớ lại cảnh nàng thức trắng đêm, nhớ lại vị thuốc đắng chát trên môi nàng, nhớ lại hơi ấm từ bàn tay nàng.

Chàng khẽ đưa tay ra, vuốt nhẹ mái tóc nàng. Lâm Uyển Nhi giật mình tỉnh dậy, ngước lên nhìn chàng. Đôi mắt nàng còn ngái ngủ, nhưng khi thấy chàng tỉnh táo, nàng vui mừng:

“Tướng quân, người tỉnh rồi! Cảm thấy thế nào?”

“Tốt hơn nhiều.” Hàn Vũ Phong đáp, giọng vẫn còn yếu, nhưng đã có sức sống hơn. “Nàng đã thức cả đêm sao?”

Lâm Uyển Nhi gật đầu, rồi vội đứng dậy: “Để thiếp đi, gọi thái y.”

“Khoan đã.” Hàn Vũ Phong giữ tay nàng lại. Chàng nhìn nàng, đôi mắt đen sâu thẳm chứa đựng những điều chưa từng nói. “Ta có chuyện muốn nói với nàng.”

Lâm Uyển Nhi khựng lại, nhìn chàng chờ đợi.

Hàn Vũ Phong hít một hơi thật sâu, rồi nói, giọng khẽ khàng nhưng rõ ràng: “Ta biết những tin đồn ngoài chợ. Ta biết Lâm phủ đang muốn hãm hại nàng. Và ta biết nàng không phải là nội gián.”

Lâm Uyển Nhi sững người, nước mắt lặng lẽ lăn dài trên má. Nàng đã lo sợ suốt mấy ngày qua, lo sợ rằng chàng sẽ tin những lời đồn thổi, lo sợ rằng chàng sẽ quay lưng lại với nàng. Nhưng giờ đây, chàng nói chàng tin nàng.

“Tướng quân…” Nàng nghẹn ngào.

“Gọi ta là Vũ Phong.” Chàng ngắt lời nàng, giọng dịu dàng chưa từng có. “Ta đã nói rồi, chỉ hai chúng ta, hãy gọi tên ta.”

Lâm Uyển Nhi nhìn chàng, khóe môi nở một nụ cười hạnh phúc. Nàng gật đầu, thì thầm: “Vũ Phong.”

Chàng mỉm cười, nụ cười đầu tiên nàng thấy trên môi chàng. Nụ cười ấy, tất cả băng giá mùa đông, xóa nhòa khoảng cách giữa hai người.

“Cảm ơn nàng, Uyển Nhi.” Chàng nói, giọng khẽ khàng nhưng chân thành. “Cảm ơn nàng vì đã không bỏ rơi ta.”

Lâm Uyển Nhi lắc đầu, nước mắt vẫn lăn dài: “Thiếp sẽ không bao giờ bỏ rơi người. Thiếp đã hứa rồi, sẽ ở bên cạnh người, mãi mãi.”

Hàn Vũ Phong trước mắt cho nàng động tác nhẹ nhàng như đang nâng niu một báu vật. Cả hai nhìn nhau. Bên ngoài tuyết vẫn rơi, nhưng trong căn phòng này, mùa đông đã không còn lạnh giá nữa.

Hàn Vũ Phong thì thầm, giọng khẽ khàng như lời thề: “Cảm ơn nàng, Uyển Nhi.”

💡 Điểm nhấn chương này

Sự chuyển biến tâm lý của Hàn Vũ Phong từ sâu kín sang chân thành được thể hiện tinh tế qua từng chi tiết nhỏ, đặc biệt là lần đầu tiên chàng mỉm cười và mời gọi nàng gọi tên thật. Đây là lúc bộ phim tình cảm từ từ thắng thế trước các cuộc chơi quyền lực triều đình.

📖 Chương tiếp theo

Hai trái tim đã có nhịp điệu chung, nhưng liệu lâu dài tình yêu này có đủ sức chống chọi lại những âm mưu sắp ập đến từ Lâm phủ?

— Hết chương 8
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord