Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Vợ Ấm Mùa Đông

Hai Trái Tim Cùng Đập

2539 từ

Bình minh hôm sau, ánh nắng yếu ớt xuyên qua lớp mây dày, hắt những tia sáng lạnh lẽo vào gian phòng rộng lớn. Lâm Uyển Nhi ngồi bên mép giường, đôi mắt thâm quầng vì thức trắng đêm nhưng vẫn không rời khỏi gương mặt tái nhợt của Hàn Vũ Phong. Trên tay nàng còn cầm chiếc khăn ấm, vừa lau vội những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán chàng.

Ngoài trời, tuyết vẫn rơi, từng bông trắng xóa lặng lẽ phủ kín sân viện. Tiếng gió rít, hơi lạnh thấu xương, nhưng trong lò sưởi, ngọn lửa vẫn cháy đượm, hơi ấm lan tỏa khắp căn phòng.

Đột nhiên, hàng mi dày của Hàn Vũ Phong khẽ động. Chàng từ từ mở mắt, đồng tử đen láy đầu tiên mờ mịt, sau đó dần tập trung vào khuôn mặt quen thuộc trước mặt. “Phu nhân… nàng vẫn ở đây sao?” Giọng chàng khàn đặc, yếu ớt nhưng vẫn giữ được nét trầm ổn vốn có.

Lâm Uyển Nhi giật mình, bất giác bật cười nhẹ. Nàng đặt chiếc khăn xuống, đưa tay sờ trán chàng, thấy đã hạ sốt mới thở phào. “Tướng quân tỉnh rồi. Chàng có thấy đau ở đâu không? Vết thương trên vai vẫn còn rỉ máu, nhưng thần chí đã tỉnh táo hơn rồi.”

Chàng không trả lời ngay, chỉ lặng lẽ nhìn nàng. Ánh mắt chàng quét qua đôi mắt thâm quầng, qua bờ môi nứt nẻ vì thiếu ngủ, qua bàn tay nàng vẫn còn vương mùi thuốc bắc. Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lồng ngực, vừa ấm áp, vừa xót xa. “Nàng đã thức suốt đêm ư?”

Lâm Uyển Nhi gật đầu, không giấu giếm. “Đêm qua tướng quân sốt cao, thuốc hạ sốt thông thường không có tác dụng. May mà mẫu thân có dạy thiếp một bài thuốc gia truyền, thiếp đã sắc cho chàng uống. Cũng may… kịp thời.”

Chàng nhắm mắt, im lặng một lát. “Tại sao?” Câu hỏi ngắn gọn, nhưng chất chứa bao điều. “Tại sao nàng lại làm thế? Nàng biết ta vẫn nghi ngờ nàng, vẫn cho rằng nàng là nội gián. Tại sao lại tốn tâm huyết chăm sóc một kẻ có thể hại nàng bất cứ lúc nào?”

Lâm Uyển Nhi khựng lại. Những lời chàng nói xoáy thẳng vào nỗi đau mà nàng từng chôn giấu. Nàng cúi đầu, ngón tay vô thức vuốt ve mép chăn. “Thiếp không biết làm thế nào để chứng minh mình vô tội. Nhưng thiếp biết một điều…” Nàng ngước mắt lên, ánh nhìn kiên định, không hề né tránh. “Khi nhìn thấy chàng nằm bất tỉnh, máu chảy đầm đìa, trong lòng thiếp chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải cứu chàng. Không phải vì thân phận, không phải vì trách nhiệm, mà bởi vì… thiếp không muốn chàng chết.”

Hàn Vũ Phong cứng đờ. Trái tim vốn đã đóng băng từ lâu như có một tia nắng len lỏi vào, làm tan chảy từng chút. Chàng không nói gì, chỉ nhắm mắt lại, để cho sự mệt mỏi và những cảm xúc hỗn loạn cuốn mình vào giấc ngủ chập chờn.

Suốt buổi sáng hôm đó, Lâm Uyển Nhi không rời khỏi phòng. Nàng tự tay thay băng, cho chàng uống canh gà hầm thuốc Bắc. Mỗi lần đưa muỗng canh lên miệng chàng, nàng đều nhẹ nhàng thổi cho nguội bớt, kiên nhẫn đợi chàng nuốt xong mới đưa muỗng tiếp theo. Hành động tỉ mỉ ấy khiến Hàn Vũ Phong vừa ngượng ngùng, vừa xúc động. Chàng vốn quen tự lập, quen chịu đựng một mình, chưa từng có ai chăm sóc chàng đến vậy.

Đến trưa, khi Hàn Tử Long mang thuốc mới vào, hắn thấy cảnh tượng Lâm Uyển Nhi đang ngồi dưới đất, ghé sát lò sưởi, dùng một chiếc quạt nhỏ để quạt cho nồi thuốc, tay thoăn thoắt bỏ thêm từng vị thuốc đã được bọc trong giấy dầu. Khuôn mặt nàng đỏ ửng vì hơi nóng, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt lại vô cùng tập trung.

“Phu nhân, để thuộc hạ làm cho.” Hàn Tử Long nói, định tiến lại gần.

Lâm Uyển Nhi ngăn hắn lại. “Không cần. Ta biết rõ liều lượng và thời gian sắc thuốc. Nếu để người khác làm, sợ không đúng bài thuốc, sẽ ảnh hưởng đến vết thương của tướng quân.”

Hàn Tử Long nhìn nàng, trong lòng dâng lên sự kính nể. Hắn nhớ lại những ngày đầu, khi tân phu nhân vừa vào phủ, ai cũng cho rằng nàng chỉ là một tiểu thư yếu đuối, không chịu nổi cảnh sống khắc nghiệt nơi đây. Nhưng giờ đây, chính nàng là người thức trắng đêm chăm sóc tướng quân, chính nàng là người không ngại khó khăn, tự tay sắc thuốc. Hắn cúi đầu, lặng lẽ lui ra ngoài.

Đến chiều, Hàn Vũ Phong đã tỉnh hẳn. Chàng ngồi dựa vào thành giường. Vết thương đã được băng bó cẩn thận. Lâm Uyển Nhi bưng vào một chén cháo trắng nóng hổi, bên trên rắc vài lát gừng tươi và một chút hành lá thái nhỏ.

“Tướng quân, chàng nên ăn chút gì đó. Bụng đói sẽ không tốt cho vết thương.” Nàng kéo một chiếc bàn nhỏ đến trước mặt chàng, đặt chén cháo lên trên.

Hàn Vũ Phong nhìn chén cháo. Mùi gừng thơm dịu nhẹ hòa cùng hơi nóng bốc lên, làm ấm cả không gian. Chàng khẽ nhếch môi. Một nụ cười hiếm hoi xuất hiện. “Nàng nấu?”

Lâm Uyển Nhi gật đầu, hơi ngượng ngùng. “Thiếp biết chàng không thích đồ ngọt, nên chỉ nấu cháo trắng, thêm chút gừng để làm ấm bụng. Tướng quân thử xem có vừa miệng không.”

Chàng đưa tay cầm muỗng, nhưng vì vết thương ở vai phải nên cử động có phần khó khăn. Lâm Uyển Nhi thấy vậy, không ngần ngại ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng nói: “Để thiếp giúp chàng.”

Nàng cầm lấy muỗng, múc một muỗng cháo, thổi nhẹ vài hơi cho nguội, rồi đưa đến bên môi chàng. Hành động tự nhiên đến mức chính nàng cũng không nhận ra, cho đến khi nhìn thấy ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn xúc động của Hàn Vũ Phong. Nàng bỗng đỏ mặt, nhưng vẫn không rút tay lại.

Hàn Vũ Phong mím môi, rồi từ từ hé miệng, nuốt muỗng cháo. Vị cháo thanh đạm, hơi ấm lan tỏa từ đầu lưỡi xuống cổ họng, xuống tận dạ dày. Đã lâu lắm rồi chàng mới được ăn một bữa cơm có người bên cạnh chăm sóc như vậy. Từ khi mẫu thân mất, chàng sống một mình, tự lo liệu mọi việc, chưa từng nghĩ sẽ có một ngày có người ngồi đây, tận tay đút cháo cho mình.

“Ngon.” Chàng nói ngắn gọn, nhưng giọng nói có chút khác lạ, không còn lạnh lùng như trước.

Lâm Uyển Nhi cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng giữa mùa đông u ám. “Thiếp mừng vì chàng thích. Nếu tướng quân muốn, mai thiếp sẽ nấu canh gà hầm thuốc Bắc, giúp chàng mau hồi phục.”

Chàng gật đầu, không nói thêm gì. Nhưng trong lòng, một bức tường vô hình đã bắt đầu rạn nứt.

Buổi tối hôm đó, khi Lâm Uyển Nhi đang chuẩn bị lui về phòng riêng, Hàn Vũ Phong bất ngờ lên tiếng: “Phu nhân, nàng có muốn xem một thứ không?”

Nàng dừng lại, quay đầu nhìn chàng với vẻ ngạc nhiên. “Thứ gì vậy, tướng quân?”

Hàn Vũ Phong không trả lời, chỉ chống tay đứng dậy, đi đến chiếc tủ gỗ ở góc phòng. Chàng mở cánh tủ, lấy ra một cuộn giấy đã ố vàng, cẩn thận mở ra trước mặt nàng. Đó là một bức tranh vẽ một người phụ nữ, dung mạo thanh tú, đôi mắt hiền hậu, tay ôm một đứa trẻ đang ngủ say.

“Mẫu thân của ta.” Giọng Hàn Vũ Phong trầm xuống, mang theo nỗi đau kìm nén. “Bà mấười tuổi. Từ đó, ta sống một mình trong căn phòng này, không ai chăm sóc, không ai hỏi han.”

Lâm Uyển Nhi nhìn bức tranh, rồi nhìn chàng. Trái tim nàng se lại. Nàng hiểu cảm giác cô đơn đó, hiểu nỗi đau mất mẹ từ nhỏ. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay chàng, giọng dịu dàng: “Mẫu thân của chàng rất đẹp. Thiếp chắc rằng bà luôn dõi theo chàng từ trên cao.”

Hàn Vũ Phong im lặng một lát, rồi chậm rãi nói tiếp: “Mẫu thân là người duy nhất từng đối xử tốt với ta. Sau khi bà mất, ta không tin bất cứ ai. Mỗi người đến gần ta đều có mục đích, đều muốn lợi dụng thân phận tướng quân của ta.”

Chàìn nàng, ánh mắt sâu thẳm như muốn nhìn thấu tâm can. “Nhưng nàng thì khác. Ta không biết tại sao, nhưng nàng… khiến ta muốn tin tưởng.”

Lâm Uyển Nhi rơm rớm nước mắt. Nàng nắm chặt tay chàng, giọng nghẹn ngào: “Thiếp không phải nội gián, tướng quân. Thiếp chỉ là một người con gái bị ép gả, muốn tìm một chốn bình yên. Nhưng từ khi vào phủ, thiếp đã thấy chàng không phải người xấu. Chàng chỉ là… quá cô đơn.”

Câu nói của nàng như mũi tên xuyên thẳng vào trái tim chàng. Hàn Vũ Phong khẽ siết tay nàng, lòng bàn tay thô ráp vì cầm kiếm nhưng lúc này lại vô cùng dịu dàng. “Cảm ơn nàng, Uyển Nhi. Cảm ơn vì đã không bỏ rơi ta.”

Đó là lần đầu tiên chàng gọi tên nàng, không phải “phu nhân” xa cách, mà là “Uyển Nhi” gần gũi, thân thuộc. Lâm Uyển đập rộn ràng, một cảm giác hạnh phúc len lỏi vào từng tế bào. Nàng biết khoảnh khắc này giữa họ đã có một sợi dây vô hình kết nối, sợi dây của sự tin tưởng và tình cảm chớm nở.

Những ngày tiếp theo, Hàn Vũ Phong dần hồi phục. Chàng có thể ngồi dậy, đi lại trong phòng mà không cần người đỡ. Lâm Uyển Nhi vẫn túc trực bên cạnh, sắc thuốc, nấu cháo, kể cho chàng nghe những câu chuyện vụn vặt trong phủ. Đôi khi, nàng đọc sách cho chàng nghe, giọng nói nhẹ nhàng, êm ái như dòng suối mùa xuân.

Một buổi chiều, tuyết ngừng rơi. Bầu trời sớm hôm lộ ra sau những lớp mây dày. Lâm Uyển Nhi mở cửa sổ, đón ánh nắng yếu ớt vào phòng. Nàìn Hàn Vũ Phong đang ngồi bên cửa sổ, đọc một cuốn binh thư, gương mặt vẫn còn chút tái nhợt nhưng đã có thần sắc hơn.

“Tướng quân, hôm nay trời đẹp quá. Hay chú đi dạo một lát? Ở trong phòng lâu ngày, thiếp sợ chàng ngột ngạt.” Nàng đề nghị, ánh mắt ánh lên sự mong chờ.

Hàn Vũ Phong ngước lên nhìn nàng, rồi gật đầu. “Được. Nhưng phải mặc ấm, bên ngoài tuyết vẫn còn dày.”

Lâm Uyển lấy áo lông cừu choàng lên người chàng, cẩn thận cài từng chiếc khuy bạc. Hơi thở của nàng phả nhẹ lên cổ chàng, mùi hương hoa cỏ dịu nhẹ thoang thoảng. Hàn Vũ Phong cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trái tim không thể ngừng đập nhanh.

Hai người cùng nhau bước ra sân viện. Tuyết trắng phủ kín mặt đất, lấp lánh dưới ánh nắng yếu ớt. Những cành mai đã bắt đầu nhú những nụ hoa đầu tiên, hứa hẹn một mùa xuân sắp đến. Lâm Uyển Nhi hít một hơi thật sâu. Không khí lạnh buốt tràn vào phổi, nhưng lòng nàng lại ấm áp lạ thường.

“Mùa đông năm nay hình như đẹp hơn mọi năm.” Nàng thì thầm, như nói với chính mình.

Hàn Vũ Phong đứng bên cạnh, nhìn nàng say sưa ngắm nhìn cảnh vật xung quanh. Những lọn tóc đen huyền khẽ bay trong gió, khuôn mặt thanh tú của nàng rạng rỡ dưới ánh nắng. Chàng bất giác đưa tay, nhẹ nhàng vuốt một lọn tóc.

Lâm Uyển Nhi giật mình, quay sang nhìn chàng. Đôi mắt nàng to tròn, ngơ ngác, nhưng không hề né tránh. Chàng nhìn nàng, giọng trầm ấm: “Ta muốn cảm ơn nàng vì đã mang hơi ấm đến căn phòng lạnh lẽo này.”

Nàng cúi đầu, má đỏ ửng. “Tướng quân khách sáo quá. Thiếp chỉ làm những việc trong khả năng của mình.”

“Không.” Chàng lắc đầu. “Nàng đã làm nhiều hơn thế. Nàng đã cho ta thấy cuộc sống này không chỉ có chiến tranh và thù hận. Nàng đã cho ta thấy có những điều đáng để sống, đáng để bảo vệ.”

Lâm Uyển Nhi ngẩng lên, đôi mắt long lanh. Nàng muốn nói gì đó, nhưng cổ họng nghẹn lại. Cuối cùng, nàng chỉ biết mỉm cười, nụ cười ấm áp như ánh nắng mùa xuân.

Họ cùng nhau đi dạo quanh sân viện, bước chân in dấu trên tuyết trắng. Hàn Vũ Phong kể cho nàng nghe về những ngày thơ ấu, về những trận chiến ác liệt, về những vết thương trên cơ thể. Chàng kể bằng giọng trầm tĩnh, đôi khi có chút chua xót, nhưng khi nói chuyện, đôi mắt chàng không còn u tối mà ánh lên một tia sáng hy vọng.

Lâm Uyển Nhi chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng đặt một vài câu hỏi, hay nhẹ nhàng nắm tay chàng khi chàng im lặng. Dưới tán cây mai già, họ dừng lại, nhìn nhau. Khoảnh khắc đó, thời gian như ngừng trôi. Chỉ còn tiếng gió thổi qua kẽ lá, tiếng tuyết rơi lạo xạo dưới chân, và nhịp tim đập vội vã trong lồng ngực mỗi người.

“Uyển Nhi.” Chàng gọi tên nàng, giọng trầm ấm. “Ta hứa với nàng, dù có chuyện gì xảy ra, ta sẽ bảo vệ nàng. Bất chấp mọi hiểm nguy.”

Lâm Uyển Nhi nhìn chàng, trong lòng dâng lên một niềm xúc động mãnh liệt. Nàng biết lời hứa này của chàng không phải là lời nói suông. Chàng là người giữ lời, là người sẵn sàng tất cả vì điều mình tin. Và điều chàng tin lúc này chính là nàng.

“Thiếp tin chàng.” Nàng đáp, giọng run nhẹ. “Và thiếp cũng sẽ bảo vệ chàng, bằng tất cả những gì thiếp có.”

Hàn Vũ Phong khẽ mỉm cười, nụ cười ấm áp hiếm hoi. Chàng đưa tay, nhẹ nhàng lau giọt nước mắt lăn dài trên má nàng. Những ngón tay thô ráp chạm vào làn da mịn màng, nhưng không hề thô bạo, mà vô cùng dịu dàng, như sợ làm tổn thương nàng.

Dưới bầu trời mùa đông quang đãng, hai con người cô đơn tìm thấy nhau. Họ đứng đó, tay trong tay, không nói gì thêm, nhưng tất cả đã hiểu. Tình yêu, như một mầm cây nhỏ bé, đã len lỏi qua lớp tuyết dày, vươn lên đón ánh nắng đầu tiên. Và trong trái tim họ, một mùa xuân mới đang bắt đầu.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này khéo léo chuyển từ những chi tiết chăm sóc tế nhị (lau mồ hôi, kiểm tra sốt) thành cảnh tình yêu tinh tế dưới tuyết lạnh, cho thấy mối quan hệ phát triển tự nhiên từ sự quan tâm thành cảm xúc sâu đậm. Hình ảnh ẩn dụ về mầm cây vươn qua tuyết là điểm đứng hình cảm xúc của hai nhân vật.

📖 Chương tiếp theo

Hạnh phúc của đôi lứa sắp bị che phủ bởi bóng tối khi kẻ thù bí ẩn xuất hiện với âm mưu nguy hiểm.

— Hết chương 9
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord