Mặt trời mùa đông le lói xuyên qua lớp mây dày, soi sáng con đường đất dẫn vào phủ tướng quân. Lâm Uyển Nhi đang ngồi bên hiên, tay cầm kim khâu chiếc áo choàng mới cho Hàn Vũ Phong. Từ ngày chàng tỉnh lại, nàng thấy lòng mình nhẹ nhõm lạ thường. Những sợi chỉ len nâu đan vào nhau dưới bàn tay khéo léo của nàng, tạo nên những đường vân ấm áp.
Tiếng bước chân vội vã vang lên từ ngoài cổng. Minh Thư chạy vào, mặt hớt hải, thở không ra hơi.
“Phu nhân, phu nhân! Có khách đến!”
Lâm Uyển Nhi ngẩng lên, đặt chiếc áo dang dở sang một bên. “Khách nào mà khiến muội hoảng hốt thế?”
“Là… là tiểu thư Lâm Tuyết Nhi ạ!” Minh Thư nói, mắt mở to. “Này, nữ và một rương đồ, nói là đến thăm phu nhân!”
Tim Lâm Uyển Nhi như thắt lại. Đã hơn một tháng trôi qua kể từ ngày nàng rời khỏi Lâm phủ. Nàng chưa từng nghĩ sẽ gặp lại em gái mình sớm như vậy. Nàng đứng dậy, tay run nhẹ, cố giữ cho giọng nói bình thản.
“Để ta ra nghênh tiếp.”
Khi nàng bước ra sân trước, nàng đã thấy Lâm Tuyết Nhi đứng đó, khoác trên mình chiếc áo lông chồn trắng muốt, tay đeo vòng ngọc xanh biếc. Nàng ta cười tươi như hoa, nhưng đôi mắt lại lấp lánh một thứ ánh sáng lạnh lẽo.
“Tỷ tỷ! Muội đến thăm tỷ đây!” Lâm Tuyết Nhi cất giọng ngọt ngào, bước nhanh về phía Uyển Nhi, tay cầm tay nàng như thể họ là tỷ muội ruột thịt thân thiết nhất.
Lâm Uyển Nhi cảm nhận được hơi lạnh từ bà ấy truyền sang, nhưng nàng vẫn cố nở một nụ cười. “Em gái đến thăm, ta mừng lắm. Mời em vào trong uống chén trà nóng cho ấm.”
Hai người cùng bước vào phòng khách, nơi lò sưởi đang cháy đượm, hơi ấm lan tỏa khắp gian phòng. Lâm Tuyết Nhi ngồi xuống chiếc ghế bọc nhung đỏ, mắt liếc nhìn xung quanh, đánh giá từng góc nhỏ trong phủ.
“Phủ tướng quân thật rộng lớn, nhưng sao trông có vẻ… u tối quá nhỉ?” Nàng ta cười nhẹ, giọng có chút mỉa mai. “Chắc tỷ ở đây buồn lắm, chẳng có ai trò chuyện, lại còn phải chăm sóc một người chồng tàn tật.”
Lâm Uyển Nhi hít một hơi thật sâu, cố kìm nén cảm giác khó chịu. Nàng nhẹ nhàng đáp: “Phủ đệ tuy không náo nhiệt như Lâm phủ, nhưng tướng quân đối xử với ta rất tốt. Ta không hề thấy buồn.”
“Thật sao?” Lâm Tuyết Nhi nhướng mày, mắt lóe lên một. “Muội nghe nói tướng quân là người lạnh lùng, chẳng mấy khi để ý đến ai. Tỷ nói tốt, chắc là tỷ nói quá rồi.”
Minh Thư bưng trà lên, đặt trước mặt Lâm Tuyết Nhi. Nàng ta cầm chén trà lên, nhấp một ngụm, rồi bỗng nhiên nhăn mặt.
“Trà này hơi nhạt nhẽo, không bằng trà ở Lâm phủ.” Lâm Tuyết Nhi nói rồi bỏ chén xuống, quay sang nhìn rương đồ mà tỳ nữ khiêng vào. “À, muội có mang quà đến cho tỷ đây. Là một bộ y phục bằng lụa tốt, mẹ sai muội đưa cho tỷ.”
Nàng ta vẫn. Một tỳ nữ mở rương, lấy ra một chiếc áo dài màu xanh ngọc thêu hoa mẫu đơn tinh xảo. Lâm Uyển Nhi nhìn chiếc áo, lòng thoáng chút xao động. Mẹ nàng vẫn còn nhớ đến nàng.
“Cảm ơn mẹ và em.” Uyển Nhi nói, bước đến gần để nhận lấy.
Nhưng đúng lúc nàng đưa tay ra, Lâm Tuyết Nhi bỗng nhiên kêu lên thất thanh:
“Ôi! Trâm cài tóc của muội đâu rồi?”
Nàng ta vội vã sờ lên mái tóc, rồi hai tỳ nữ. “Các ngươi có thấy cây trâm ngọc bích của ta không? Đó là vật gia truyền của mẹ cho ta!”
Cả hai tỳ nữ đều lắc đầu. Mắt Lâm Tuyết Nhi lóe lên một tia cố tình, nạt sang nhìn Lâm Uyển Nhi, giọng run run.
“Tỷ tỷ, lúc nãy muội có thấy tỷ đứng gần rương đồ… chẳng lẽ…?”
Lâm Uyển Nhi sững người, hiểu ngay ra ý đồ của em gái. Nàng hít một hơi thật sâu, giọng vẫn ôn hòa: “Em gái, ta không hề lấy bất cứ thứ gì của em. Nếu em muốn, ta sẽ sai người tìm lại khắp phủ.”
“Tìm? Tìm ở đâu?” Lâm Tuyết Nhi bật khóc, nước mắt lăn dài trên má. “Cây trâm đó là kỷ vật duy nhất của mẹ! Nếu mất, muội biết ăn nói thế nào với mẹ đây?”
Minh Thư đứng bên cạnh, mặt tái mét. Nàng biết rõ đây là một cái bẫy. Nhưng chưa kịp nói gì, tiếng bước chân nặng nề vang lên từ ngoài cửa.
Hàn Vũ Phong bước vào, người khoác chiếc áo đen dày, tay chống gậy. Mắt chàng sắc lạnh như lưỡi dao, quét một lượt, rồi dừng lại trên khuôn mặt đầy nước mắt của Lâm Tuyết Nhi.
“Chuyện gì xảy ra?” Giọng chàng trầm thấp, nhưng ẩn chứa uy lực khiến không khí trong phòng bỗng nặng nề hơn.
Lâm Tuyết trước mắt, giọng nức nở: “Thưa tướng quân, tiểu muội đến thăm tỷ tỷ, mang quà cho tỷ ấy. Ai ngờ lúc mở rương, cây trâm ngọc bích của mẹ để lại cho muội bỗng nhiên biến mất. Lúc nãy, chỉ có tỷ tỷ đứng gần rương đồ thôi…”
Nàng ta ngừng lại, cố tình để câu nói lửng lơ, ám chỉ rõ ràng.
Hàn Vũ nhìn Lâm Uyển Nhi. Đôi mắt chàng đen láy, sâu thẳm, không biểu lộ cảm xúc. Lâm Uyển Nhi cảm thấy tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, nhưng nàng vẫn giữ ánh mắt thẳng thắn nhìn lại chàng.
“Tướng quân, thiếp không hề lấy bất cứ thứ gì của em gái.” Giọng nàng nhẹ nhàng nhưng kiên định. “Nếu tướng quân không tin, có thể sai người khám xét phòng của thiếp.”
Lâm Tuyết Nhi vội vàng tiếp lời: “Khám xét? Cây trâm nhỏ như vậy, tỷ giấu kỹ thì ai mà tìm ra được? Muội không muốn làm to chuyện, chỉ mong tỷ trả lại cho muội thôi.”
Nước mắt nàng ta lại rơi, khiến mình cũng thấy thương xót. Nhưng trong lòng, Lâm Uyển Nhi biết rõ đây là một màn kịch đã được dàn dựng từ trước. Nàng nhắm mắt lại, thở dài, cảm thấy mệt mỏi vô cùng.
“Nếu em gái cho rằng ta lấy, hãy nói rõ điều em muốn. Đừng vòng vo nữa.”
Lâm Tuyết Nhi ngẩng lên, mắt lóe lên một tia thắng lợi. Nàng ta mở miệng định nói, thì giọng Hàn Vũ Phong vang lên cắt ngang:
“Dừng lại.”
Chàng bước chậm rãi đến gần, mỗi bước chân vang lên trên nền gỗ, nặng nề và uy nghiêm. Ánh mắt chàng nhìn Lâm Tuyết Nhi lạnh đến thấu xương.
“Nàng nói cây trâm bị mất. Vậy ta hỏi nàng, lúc nàng vào phủ, có ai chạm vào rương đồ của nàng ngoài phu nhân nhà ta không?”
Lâm Tuyết Nhi hơi khựng lại, nhưng nhanh chóng đáp: “Dạ… không ạ. Chỉ có tỷ tỷ lúc nhận quà là đưa tay vào rương thôi.”
“Vậy nàng khẳng định phu nhân nhà ta lấy trộm?”
“Muội… muội không dám khẳng định, nhưng chỉ có tỷ ấy ở gần…”
“Được.” Hàn Vũ Phong gật đầu rồi. “Cái rương đó lại đây.”
Minh Thư vội vàng khiêng chiếc rương gỗ đến trước mặt chàng. Hàn Vũ Phong cúi xuống, mở nắp rương, bên trong chỉ còn vài bộ y phục và một chiếc hộp nhỏ. Chàng lấy chiếc hộp ra, mở ra. Bên trong là một cây trâm ngọc bích sáng lấp lánh.
Lâm Tuyết Nhi mặt biến sắc, nhưng nàng ta vội nói: “Đúng rồi! Cây trâm đó chính là của muội! Nó ở trong rương, vậy mà lúc nãy muội tìm không thấy, chắc…”
“Nàng chắc rằng đây là cây trâm của nàng?” Hàn Vũ Phong cầm cây trâm lên. Ánh sáng từ lò sưởi chiếu vào viên ngọc, lấp lánh xanh biếc.
“Dạ, chính nó ạ!” Lâm Tuyết Nhi gật đầu, giọng mừng rỡ. “May quá, tướng quân tìm ra rồi, hóa ra nó rơi trong rương chứ không phải tỷ tỷ lấy.”
Nàng ta cười xòa, làm như mọi chuyện chỉ là hiểu lầm. Nhưng Hàn Vũ Phong không bỏ qua. Chàng nhìn thẳng vào mắt Lâm Tuyết Nhi, giọng lạnh tanh:
“Nàng có biết cây trâm này được làm từ ngọc bích Côn Luân, loại ngọc chỉ có trong hoàng cung, và nó được khắc ký hiệu của Thái hậu?”
Lâm Tuyết Nhi sững người, mặt tái nhợt.
Hàn Vũ Phong tiếp tục, giọng không chút gợn sóng: “Đây là cây trâm mà Thái hậu ta ngày xưa và mẹ ta đã truyền lại cho nhà ta từ lâu. Nó không phải của nàng.”
Cả gian phòng chặng. Lâm Tuyết Nhi mở to mắt, miệng lắp bắp: “Không… không thể nào… muội chỉ thấy nó trong rương của muội…”
“Trong rương của nàng?” Hàn Vũ Phong nhíu mày. “Vậy sao nó lại ở trong rương của nàng, khi nó vốn nằm trong hộp trang sức của phu nhân, ở phòng riêng của ta? Ai đã mang nó vào rương của nàng, hay nàng tự tay đặt nó vào để ân?”
Lâm Tuyết Nhi lùi lại một bước, mặt trắng bệch. Nàng ta không ngờ Hàn Vũ Phong lại nhận ra cây trâm, càng không ngờ chàng lại bênh vực Uyển Nhi một cách dứt khoát như vậy.
Lâm Uyển Nhi đứng im, tim nàng đập loạn nhịp. Nàng nhìn Hàn Vũ Phong, thấy ánh mắt chàng sắc lạnh nhưng lại ẩn chứa một tia bảo vệ, một tia ấm áp mà nàng chưa từng thấy.
“Ta…” Lâm Tuyết Nhi lắp bắp. “Muội… muội xin lỗi, chắc là muội nhầm. Có lẽ tỳ nữ bỏ nhầm vào rương.”
“Nhầm?” Hàn Vũ Phong cười lạnh. “Một tỳ nữ có thể vào tận phòng riêng của ta sao? Nàng nghĩ ta là kẻ ngốc?”
Chàng bước thêm một bước, áp sát Lâm Tuyết Nhi, giọng hạ thấp nhưng đầy uy hiếp: “Ta không muốn làm mất mặt Lâm phủ, nhưng nếu còn lần sau, ta sẽ cho người giải nàủ, với tộống và xâm phạm tư phạm. Nàng hiểu chưa?”
Lâm Tuyết mắt đỏ hoe vì tức giận và nhục nhã. Nàìn Lâm Uyển Nhi, ánh mắt đầy căm hận.
“Tỷ tỷ giỏi thật, mới có bao lâu đã khiến tướng quân bênh vực tỷ đến vậy.” Giọng nàng ta rít lên, đầy ghen ghét. “Nhưng tỷ đừng vội mừng, mùa đông này còn dài, tỷ coi chừng kẻo lạnh cóng mà chết!”
Nói xong, nà, quay ngoắt đi, ra lề, nữ khiêng rương đồ ra ngoài. Tiếng bước chân vội vã của nàng trong sân rồi xa dần.
Minh Thư thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn lo lắng nhìn theo bóng Lâm Tuyết Nhi khuất sau cánh cổng. “Tướng quân, phu nhân, nàng ta có vẻ không bỏ qua đâu ạ.”
Hàn Vũ Phong không đáp, chạm Lâm Uyển Nhi, thấy nàng vẫn đứng im lặng, tay run nhẹ. Chàng bước đến gần, giọng nhẹ nhàng hơn hẳn:
“Nàng không sao chứ?”
Lâm Uyển Nhi ngẩng lên, đôi mắt long lanh, nhưng nàng cố mỉm cười. “Thiếp không sao. Chỉ là… không ngờ tướng quân lại nhận ra cây trâm.”
Hàn Vũ Phong cầm cây trâm trên tay, nhìn nó một lúc lâu, rồi nói: “Mẹ ta đã từng dặn, chỉ khi nào gặp được người phụ nữ thực sự xứng đáng, ta mới trao nó lại. Hôm nay, ta đã đeo nó lên tóc nàng lúc nàng ngủ, vì ta nghĩ nàng xứng đáng.”
Tim Lâm Uyển Nhi như ngừng đập. Nàng sững người, ngước nhìn chàng, đôi mắt mở to không tin nổi. “Tướng quân… chàng đã…”
“Ta đã đặt nó lên tóc nàng từ tối qua.” Hàn Vũ Phong nói, giọng có chút ngượng ngùng, nhưng mắt vẫn nhìn thẳng vào nàng. “Nhưng sấy nàng để nó trong hộp, chắc nàng chưa kịp nhìn. Lúc nãy ta thấy nó trong rương của Lâm Tuyết Nhi, ta liền hiểu ra mọi chuyện.”
Nước mắt Lâm Uyển Nhi bỗng nhiên trào ra, nhưng không phải vì đau khổ, mà vì xúc động. Nàng vùi mặt vào tay, khóc nấc lên, như không phải vì lạnh, mà vì ấm.
Hàn Vũ Phong đặt tay lên vai nàng, nhẹ nhàng như thể sợ làm nàng vỡ vụn. “Đừng khóc. Có ta ở đây, không ai hại được nàng.”
Lâm Uyển Nhi ngước lên, nhìn chàng qua màn nước mắt. Nàng thấy trong đôi mắt đen láy ấy không còn sự lạnh lùng ngày nào, chỉ còn sự ấm áp và che chở.
“Cảm ơn chàng.” Nàng thì thầm.
Hàn Vũ Phong mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhưng đủ để xua tan cái lạnh mùa đông. Chàng kéo nàng vào lòng, ôm chặt, để hơi ấm từ chàng truyền sang nàng.
Bên ngoài, gió bấc lại thổi qua sân, cuốn theo những bông tuyết trắng xóa. Nhưng trong căn phòng này, bên lò sưởi cháy đượm, hai trái tim đã tìm thấy nhau, ấm áp hơn bao giờ hết.