Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Vợ Ấm Mùa Đông

Cơn Bão Tuyết Cuối Cùng

2209 từ

Gió bấc thổi từng cơn dữ dội ngoài ô cửa, mang theo những hạt mưa lạnh buốt như kim châm vào da thịt. Bầu trời vốn đã u ám từ sớm nay càng lúc càng xám xịt, như thể muốn nuốt chửng toàn bộ phủ đệ vào một cơn bão tuyết khủng khiếp nhất trong năm. Lâm Uyển Nhi đứng tựa vào cánh cửa phòng, hai tay ôm chặt lấy tấm áo choàng dày, mắt dõi ra khoảng sân rộng nơi những chiếc lá khô cuộn mình trong gió lốc. Nàng cảm nhận được sự bất an đang len lỏi trong từng thớ gỗ của ngôi nhà cổ kính này.

“Phu nhân, trời trở lạnh đột ngột quá.” Minh Thư bước vào, tay cầm một lò sưởi nhỏ bằng đồng. Hơi nóng tỏa ra khiến không gian ấm dần lên. “Nô tỳ vừa nghe Hàn Tử Long nói bão tuyết sắp ập về, có lẽ phải kéo dài vài ngày.”

Lâm Uyển mỉm cười, nhưng đôi mày vẫn không giấu được vẻ lo lắng. “Tướng quân đã dùng thuốc chưa?”

“Vâng, nô tỳ vừa hầu hạ người xong. Tướng quân hôm nay có vẻ khỏe hơn, còn hỏi thăm phu nhân nữa,” Minh Thư đáp, khuôn mặt lộ rõ vẻ vui mừng.

“Hỏi ta sao?” Lâm Uyển Nhi hơi ngạc nhiên, tim đập nhanh hơn một nhịp.

“Tướng quân bảo trời lạnh thế này, phu nhân đừng ra ngoài nhiều, kẻo cảm lạnh,” Minh Thư vừa nói vừa đặt lò sưởi xuống, ánh mắt tinh nghịch liếc nhìn nàng.

Một luồng hơi ấm lan tỏa từ lồng ngực lên má Lâm Uyển Nhi. Nàng cúi đầu, ngón tay vân vê mép áo, cố giấu đi nụ cười không kìm được. Những ngày gần đây, Hàn Vũ Phong thay đổi nhiều quá. Từ một người đàn ông lạnh lùng, xa cách, chàng dần mở lòng, sẻ chia từng chút một, như lớp băng mỏng tan chảy dưới ánh mặt trời mùa xuân.

Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Khi màn đêm buông xuống, cơn bão tuyết thực sự bắt đầu. Gió rít lên từng hồi dài, cuốn theo những bông tuyết trắng xóa đập mạnh vào cửa sổ. Tiếng cành cây gãy răng rắc vọng ra từ khu vườn sau. Cả phủ đệ chìm trong giá lạnh và u ám, đèn đuốc leo lét trong gió, tạo nên những bóng đen kỳ dị trên tường.

Đột nhiên, một tiếng động khác lạ lọt vào tai Lâm Uyển Nhi. Không phải tiếng gió, không phải tiếng tuyết rơi. Đó là tiếng bước chân – những bước chân nặng nề, vội vã, nhưng không phải của người trong phủ. Nàng cảnh giác ngồi thẳng dậy, bàn tay siết chặt mép chăn.

“Minh Thư,” nàng gọi khẽ, nhưng không có tiếng trả lời. Gian phòng tối om, chỉ có ánh lửa từ lò sưởi hắt lên những vệt đỏ cam nhạt nhòa.

Một tiếng loảng xoảng vang lên từ phía sân sau. Lâm Uyển Nhi vội vàng rời khỏi giường, chân trần chạm vào nền đá lạnh lẽo. Nàng nép mình vào bức tường, tai căng. Tiếng huyên náo vọng tới từ xa, rồi tiếng Hàn Tử Long hét lớn:

“Có kẻ đột nhập! Bảo vệ tướng quân!”

Tim Lâm Uyển Nhi như ngừng đập. Nào, chạy về phía thư phòng của Hàn Vũ Phong. Dọc hành lang, những chiếc đèn lồng đã tắt từ bao giờ, chỉ còn lại bóng tối dày đặc. Bước chân nàng vấp phải một vật gì đó mềm nhũn – là một tên thị vệ nằm bất động trên sàn.

“Tướng quân!” Nàng hét lên, đẩy mạnh cánh cửa thư phòng.

Cảnh tượng bên trong làm nàng đứng sững lại. Năm tên sát thủ mặc y phục đen, mặt bịt kín, tay cầm đoản kiếm sáng loáng đang vây quanh Hàn Vũ Phong. Chàng ngồi trên xe lăn, một tay cầm thanh kiếm dài, tay kia siết chặt thành ghế, gân xanh nổi lên cuồn cuộn. Máu từ vết thương cũ trên chân chàng đã thấm đỏ băng vải, nhưng đôi mắt chàng vẫn sắc bén như dao, lạnh lùng nhìn đám sát thủ.

“Uyển Nhi, đừng vào!” Hàn Vũ Phong quát, giọng chàng vang lên đầy uy lực giữa tiếng gió gào thét.

Nhưng đã quá muộn. Một tên sát thủ quay lại, thấy nàng, liền lao tới. Lưỡi kiếm chém xuống. Lâm Uyển Nhi lăn người né tránh, vai đập mạnh vào chiếc bàn gỗ. Cơn đau buốt nhói lan khắp cánh tay, nhưng nàng không kịp nghĩ ngợi, chỉ cố gắng bò dậy, chạy về phía Hàn Vũ Phong.

“Đồ khốn!” Hàn Vũ Phong gầm lên, tay vung kiếm chém một đường cong lấp lánh. Một tên sát thủ gục xuống ngay tại chỗ, máu bắn lên bức tường phía sau.

Ba tên còn lại đồng loạt xông vào, kiếm chĩa thẳng vào người Hàn Vũ Phong. Lâm Uyển Nhi hốt hoảng, nhặt lấy một chiếc bình gốm trên bàn, ném thẳng vào mặt một tên sát thủ. Chiếc bình vỡ tan, mảnh gốm sắc nhọn cắt vào tay nàng, nhưng tên sát thủ cũng loạng choạng lùi lại.

“Uyển Nhi, lại đây!” Hàn Vũ Phong giơ tay ra, kéo nàng vào lòng, bảo vệ nàng sau lưng mình. Hơi thở của chàng phả vào gáy nàng, ấm nóng, nhưng cơ thể chàng run lên vì đau đớn.

“Tướng quân, chân người…” Lâm Uyển Nhi thảng thốt nhìn xuống, thấy máu đã loang ra thành một vũng nhỏ trên sàn.

“Ta không sao,” chàng nghiến răng, mắt không rời đám sát thủ. “Chỉ cần là được.”

Lời nói của chàng như xé toang màn đêm lạnh giá. Lâm Uyển Nhi cảm nhận được trái tim mình đập mạnh, vừa vì sợ hãi, vừa vì một cảm xúc khó tả. Chàng bảo vệ nàng, dù đang bị thương, dù kẻ thù đông hơn. Nàng chưa từng nghĩ rằng người đàn ông lạnh lùng kia lại có thể nói ra những lời như thế trong hoàn cảnh nguy hiểm như thế.

Đám sát thủ không ngừng tấn công. Hàn Vũ Phong dùng xe lăn làm trụ, xoay chuyển linh hoạt, kiếm của chàng múa lên như một vòng tròn bạc, đỡ đòn cho cả hai. Nhưng rõ ràng, chàng đang kiệt sức. Mỗi động tác đều chậm lại, hơi thở ngày càng nặng nhọc.

“Hàn Tử Long đâu?” Lâm Uyển Nhi cuống cuồng hỏi.

“Hắn đang chặn đám còn lại ngoài sân,” Hàn Vũ Phong đáp, giọng khàn đặc. “Chúng ta phải tự bảo vệ mình.”

Một tên sát thủ lợi dụng sơ hở, luồn kiếm vào từ bên hông. Hàn Vũ Phong kịp thời vung kiếm gạt đi, nhưng mũi kiếm vẫn cứa vào cánh tay chàng. Máu đỏ tươi ướt đẫm tay áo. Lâm Uyển Nhi hét lên, nước mắt trào ra.

“Đừng khóc.” Hàn Vũ Phong quay lại, nhìn nàng, ánh mắt bỗng trở nên dịu dàng đến lạ. “Ta đã hứa sẽ bảo vệ em, thì ta sẽ làm được.”

Chàng nói rồi, bất ngờ dồn hết sức lực, lao xung quanh hoặc lao về phía trước. Thanh kiếm vung lên một đường cong hoàn hảo, chém đứt cổ của tên sát thủ đứng gần nhất. Rồi chàng đẩy mạnh tay, lái, né một nhát kiếm khác nhằm vào đầu mình.

Lâm Uyển Nhi nhìn thấy cơ hội. Trên tường, một thanh trường kiếm trang trí vẫn còn ở đó. Nàng lao tới, rút kiếm ra, ầm cầm cán kiếm hoặc vung cán kiếm nặng chịu hoặc chỉu.

“Uyển Nhi, em làm gì vậy?” Hàn Vũ Phong hốt hoảng.

“Em không thể đứng nhìn người bị thương mãi được,” nàng nói, giọng run nhưng kiên quyết. “Em là vợ của tướng quân. Em có thể chiến đấu.”

Tên sát thủ còn lại thấy nàng, khinh thường cười khẩy, xông tới. Lâm Uyển Nhi nhắm mắt, vung kiếm loạn chém hoặc vung kiếm tấn công. Nhưng kỳ lạ thay, lưỡi kiếm của nàng lại chạm vào thứ gì đó cứng – là thanh kiếm của Hàn Vũ Phong đã lao tới, đỡ giúp nàng.

“Em làm ta sợ chết khiếp,” Hàn Vũ Phong thở hổn hển, nhưng khóe môi lại nhếch lên một nụ cười mờ nhạt. “Nhưng ta thích sự dũng cảm đó.”

Đúng lúc đó, cửa phòng bị đạp tung. Hàn Tử Long cùng năm sáu thị vệ xông vào, người nào người nấy đầy máu và tuyết trắng.

“Tướng quân, nô tài đến muộn, xin người thứ tội!” Hàn Tử Long quỳ xuống, mặt không còn huyết sắc hoặc tái nhợt.

“Đứng dậy đi,” Hàn Vũ Phong phẩy tay, thanh kiếm rơi xuống đất phát ra tiếng leng keng. “Bắt sống một tên, ta cần biết ai đứng sau vụ này.”

Trận chiến kết thúc. Đám sát thủ bị khống chế, hai tên chết tại trận, ba tên bị thương nặng bị lôi đi. Lâm Uyển Nhi buông thanh kiếm ra, hai tay nàng run bần bật, đầu gối như muốn khuỵu xuống.

“Uyển Nhi,” Hàn Vũ Phong gọi, giọng yếu ớt. Chàng vươn tay, nắm lấy tay nàng, kéo nàng lại gần. “Em bị thương rồi.”

Nàng cúi nhìn cánh tay – một vết cắt dài chừng hai đốt tay, máu đã khô thành một lớp màng đen trên da. Lúc nãy, nàng không hề cảm thấy đau, nhưng bây giờ, khi nhìn thấy vết thương, cơn đau mới ập tới, nhói buốt toàn thân.

“Em không sao,” nàng lắc đầu, cố nặn ra một nụ cười. “Chỉ là vết xước nhỏ thôi.”

Hàn Vũ Phong không nói gì, chỉ kéo nàng ngồi xuống bên cạnh mình. Chàng xé một dải vải từ tay áo, nhẹ nhàng băng bó vết thương cho nàng. Đôi tay vốn mạnh mẽ, đầy sức mạnh của một tướng quân, bỗng trở nên mềm mại, cẩn thận đến lạ. Từng động tác của chàng đều nhẹ nhàng như đang nâng niu một món đồ quý giá.

“Sao em lại liều mạng như vậy?” Chàng hỏi, giọng trầm thấp, pha lẫn trách móc và xót xa.

“Vì em không thể để người bị thương thêm nữa,” Lâm Uyển Nhi ngước lên nhìn chàng, mắt nàng đẫm lệ. “Trong mắt em, người không phải là tướng quân bất bại. Người là chồng của em, là người em muốn bảo vệ.”

Hàn Vũ Phong khựng lại, bàn tay đang băng bó khẽ run lên. Chàng ngước lên nhìn nàng, đôi mắt đen sâu thẳm như muốn nuốt chửng cả bầu trời đêm. Trong mắt chàng, lần đầu tiên, Lâm Uyển Nhi thấy được một thứ ánh sáng ấm áp, khác hẳn với vẻ lạnh lùng thường ngày. Đó là sự xúc động, là niềm hạnh phúc và là một lời hứa thầm lặng.

“Từ nay, ta sẽ không bao giờ để em tổn thương nữa,” chàng nói, giọng khàn đặc, nhưng từng chữ đều rõ ràng, đều nặng như đá tảng. “Ta thề, bằng chính sinh mạng của ta.”

Lâm Uyển Nhi bật khóc, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống mu bàn tay chàng. Nàng không kìm được, òa vào lòng chàng, khóc nức nở. Những ngày qua, nàng đã cố gắng mạnh mẽ, đã cố gắng giấu đi nỗi sợ hãi, tủi thân. Nhưng bây giờ, trong vòng tay ấm áp của Hàn Vũ Phong, mọi bức tường đều sụp đổ.

Hàn Vũ Phong ôm chặt nàng, tay vỗ nhẹ lên lưng nàng, như dỗ dành một đứa trẻ. “Đừng khóc, ta đây rồi. Ta sẽ mãi ở bên em.”

Ngoài trời, cơn bão tuyết vẫn gào thét, từng cơn gió dữ dội quất vào mái ngói, vào những thân cây già cỗi. Nhưng trong thư phòng nhỏ, dưới ánh lửa lò sưởi, hai con người từng xa lạ, từng nghi kỵ nhau, giờ đây lại ôm chặt lấy nhau, sưởi ấm bằng hơi thở và trái tim chân thành.

Hàn Tử Long đứng ngoài cửa, lặng lẽ kéo cánh cửa lại, ra hiệu cho đám thị vệ lui ra. Hắn mỉm cười, một nụ cười hiền lành nhưng pha chút cảm động. “Cuối cùng thì tướng quân cũng tìm được người khiến mình mỉm cười rồi,” hắn lẩm bẩm, rồi quay lưng bước đi, để lại khoảng không gian riêng tư cho hai người trong phòng.

Cơn bão tuyết cuối mùa đông năm ấy, sau đó, đã để lại những vết thương trên thân thể họ, nhưng lại hàn gắn những vết nứt trong tâm hồn. Lâm Uyển Nhi nằm gọn trong lòng Hàn Vũ Phong, tai áp vào ngực chàng, nghe nhịp tim đều đặn, mạnh mẽ. Nàng biết, mùa đông năm nay, dù có lạnh giá thế nào, nàng cũng không còn cô đơn nữa.

Hàn Vũ Phong cúi xuống, hôn nhẹ lên mái tóc nàng. Mùi hương thảo mộc thoang thoảng từ mái tóc nàng làm lòng chàng bình yên đến lạ. Chàng nhắm mắt, để mặc cho cảm giác ấm áp lan tỏa, để mặc cho những ân (hoặc ngữ cảnh cần xem lại). Trong khoảnh khắc này, chỉ có nàng, chỉ có họ và một tình yêu vừa chớm nở giữa bão tuyết mùa đông.

💡 Điểm nhấn chương này

Biên tập viên chú ý: Chương này là bước ngoặt tâm lý được xây dựng tinh tế qua các chi tiết ẩu dụ (sưởi ấm, đập tim, mùi thoang thoảng). Tác giả khéo léo sử dụng khung cảnh tuyết bão để nhấn mạnh sự đối lập giữa lạnh giá bên ngoài và ấm áp tình cảm bên trong, tạo nên một bối cảnh lãng mạn cổ điển.

📖 Chương tiếp theo

Mùa xuân sắp tới sẽ mang gì mới cho Lâm Uyển Nhi khi những bí mật từ quá khứ của chàng dần hé lộ?

— Hết chương 11
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord