Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Vợ Ấm Mùa Đông

Mùa Xuân Trong Tim

3808 từ

Tuyết tan.

Những mảng tuyết cuối cùng trên mái ngói phủ tướng quân bắt đầu chảy thành dòng, nhỏ giọt xuống nền đá xanh, tạo nên âm thanh lộp bộp như một khúc nhạc báo hiệu mùa xuân đang đến gần. Nàng đứng bên cửa sổ, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm và cỏ non hòa quyện trong không khí. Mùa đông lạnh giá đã qua, mùa xuân đang về, và trong lòng nàng cũng có một mùa xuân đang nảy mầm từ lâu lắm rồi.

Nàng quay vào trong, đôi mắt lấp lánh nhìn thấy chàng đang cố gắng đứng dậy trên đôi chân của mình. Hàn Vũ Phong tựa vào thành giường, từ từ đưa chân trái xuống sàn, rồi đến chân phải. Những ngón tay chàng bám chặt vào thành giường, các khớp ngón tay trắng bệch vì dùng lực. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt chàng kiên định, không hề dao động.

“Tướng quân, chàng đừng gắng quá.” Nàng bước nhanh đến bên cạnh, đưa tay đỡ lấy cánh tay chàng, cảm nhận cơ bắp săn chắc dưới lớp áo mỏng đang run lên vì cố sức.

“Không sao.” Giọng chàng khàn khàn, nhưng pha chút kiên quyết hiếm thấy. “Ta đã nằm lâu quá rồi. Mùa xuân đến rồi, ta muốn cùng nàng ngắm.”

Nàng mỉm cười, nhưng trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Suốt ba tháng qua, nàng đã chăm sóc vết thương cho chàng ngày đêm, thay băng đúng giờ, sắc thuốc, xoa bóp chân cho chàng để máu huyết lưu thông. Những khi tuyết rơi dày đặc, chàng co giật vì đau, nàng thức trắng đêm, lau mồ hôi cho chàng, thủ thỉ những câu chuyện nhỏ để chàng khuây khỏa. Và giờ đây, nhìn thấy chàng đứng được, nàng hiểu rằng tất cả những vất vả đó đều xứng đáng.

“Phu nhân đã hứa với ta, khi ta đứng dậy được, nàng sẽ cùng ta đi khắp phủ.” Hàn Vũ Phong từ từ đưa chân bước một bước nhỏ, rồi một bước nữa. Mỗi bước đi đều run rẩy, nhưng kiên định, như một cây non vừa vượt qua mùa đông lạnh giá để vươn mình về phía ánh mặt trời.

“Đúng, thếp hứa rồi.” Nàng nắm chặt tay chàng, để chàng tựa vào vai nàng, từng bước từng bước di chuyển về phía cửa.

Hai người cùng nhau đi, chậm rãi, nhưng không hề do dự. Mỗi bước chân của chàng in dấu trên nền gạch cũ kỹ, mỗi hơi thở đều hòa và không gian tĩnh lặng. Nàng có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể chàng truyền sang, một hơi ấm đã từng lạnh giá bao ngày, nhưng giờ đây đang dần ấm lên, như mùa xuân đằng sau tuyết trong lòng chàng.

Khi cánh cửa được đẩy ra, ánh nắng xuân nhẹ nhàng phủ lên hai người. Những giọt nước từ mái ngói nhỏ xuống, lấp lánh như những viên ngọc. Không khí mát mẻ, phảng phất mùi hoa mận đang nở rộ trong góc vườn. Hàn Vũ Phong nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, như muốn cảm nhận từng phân tử của mùa xuân đang len lỏi vào phổi.

“Ta đã lâu lắm rồi không thấy cảnh này.” Chàng nói khẽ, giọng nói như hòa vào gió xuân.

Hai người cùng nhau đi xuống bậc thềm, đến bên hiên nhà. Từ xa, Minh Thư và Hàn Tử Long đã thấy bóng dáng họ. Cả hai đều ngừng tay, đứng lặng nhìn. Minh Thư đưa tay dụi mắt, khóe môi nở nụ cười hạnh phúc. Hàn Tử Long thì cứng đờ, hai mắt mở to, rồi bất ngờ quay lưng đi, giấu đi những giọt nước mắt không kìm được.

“Tướng quân đứng dậy được rồi! Tướng quân đứng dậy được rồi!” Hàn Tử Long vừa chạy vừa hét vang, giọng nói vang vọng khắp phủ đệ.

Hàn Vũ Phong nhìn theo bóng dáng người tùy tùng chạy xa, khóe môi hơi nhếch lên một nụ cười hiếm hoi. Nàng nhìn thấy nụ cười ấy, trái tim như tan chảy. Đây là lần đầu tiên nàng thấy chàng cười thật lòng kể từ ngày nàng bước vào phủ tướng quân.

“Chàng cười rồi.” Nàng khẽ nói, mắt long lanh.

“Ừ, ta cười.” Chàìn nàng, ánh mắt chứa đựng một tình cảm sâu lắng. “Nhờ nàng mà ta biết cười lại.”

Nàng đỏ mặt, cúi đầu, nhưng tay vẫn nắm chặt tay chàng, không muốn rời.

Tin tức truyền đi nhanh chóng. Chẳng mấy chốc, Minh Thư và Hàn Tử Long đã dẫn theo mọi người trong phủ ra đón. Các thị vệ, các tỳ nữ, người làm già trẻ, tất cả đều đứng xếp hàng hai bên lối đi, mắt tròn mắt dẹt nhìn chủ nhân của họ đang chậm rãi bước đi, mỗi bước đều có sự nâng đỡ của phu nhân bên cạnh.

“Mọi người trở về vị trí đi, không cần làm ồn ào.” Hàn Vũ Phong nói, giọng vẫn giữ vẻ uy nghi của một tướng quân, nhưng mắt lại dịu dàng nhìn về phía nàng.

“Dạ, tướng quân.” Mọi người đồng thanh đáp, rồi từ từ tản ra, nhưng ai cũng không giấu được niềm vui mừng trên khuôn mặt.

Minh Thư chạy đến bên nàng, kéo tay nàng ra một góc, nói nhỏ: “Phu nhân, người có biết không, tôi chưa bao giờ thấy tướng quân cười như vậy. Từ khi người đến, tướng quân thay đổi nhiều lắm.”

Nàng mỉm cười, xoa đầu Minh Thư: “Không phải ta làm thay đổi tướng quân, mà là tướng quân tự mình thay đổi. Ta chỉ là… ở bên cạnh, thôi.”

Nhưng sâu thẳm trong lòng, nàng biết rằng chính tình yêu thương chân thành, những bát canh nóng mỗi tối, những lời thủ thỉ khi chàng tỉnh dậy giữa đêm đã làm tan chảy lớp băng giá trong tim chàng. Và khi chàng mở lòng, nàng cũng thấy trái tim mình ấm lên, như một mùa xuân đang nở hoa trong giá lạnh.

---

Ba ngày sau, khi Hàn Vũ Phong có thể tự mình đi lại mà không cần sự giúp đỡ của nàng, chàng gọi nàng vào thư phòng. Trên bàn, một chiếc hộp gỗ được mở ra, bên trong là một bộ y phục cưới màu đỏ thắm, thêu hình uyên ương bằng chỉ vàng óng ánh.

“Đây là...” Nàng ngỡ ngàng khi nhìn thấy bộ y phục lộng lẫy. Dưới ánh nắng chiều hắt qua cửa sổ, những đường chỉ vàng lấp lánh như những vì sao trên nền trời đỏ rực.

“Y phục cưới của mẹ ta.” Hàn Vũ Phong bước đến bên nàng, tay chạm nhẹ vào lớp lụa mềm mại. “Mẹ đã giữ lại để đâu của mình? Ta đã sai người mang về từ kinh thành mấy hôm trước.”

Nàng đưa tay sờ lên lớp vải, cảm nhận sự mượt mà và ấm áp. “Chàng định...”

“Ta muốn cùng nàng làm lại lễ cưới.” Hàn Vũ Phong nắm tay nàng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy quyết tâm. “Lần trước, ta không thực lòng. Ta cưới nàng vì bức ép, vì nghi ngờ, vì những tính toán. Nhưng lần này, ta muốn cưới nàng bằng cả trái tim. Ta muốn nàng là vợ thực sự của ta, không phải vì thân phận, không phải vì ép buộc, mà vì tình yêu.”

Nước mắt nàng bất giác rơi. Những giọt nước mắt ấm áp, không phải vì đau khổ, mà vì hạnh phúc. Nàng đã từng nghĩ rằng cuộc đời mình sẽ mãi mãi là một mùa đông lạnh giá, rằng nàng sẽ chẳng bao giờ tìm thấy hạnh phúc trong cuộc hôn nhân sắp đặt này. Nhưng giờ đây, đứng trước mặt nàng là người chồng mà nàng yêu thương, với ánh mắt chân thành, với trái tim đang rộng mở.

“Thếp đồng ý.” Nàng nói, giọng nghẹn ngào nhưng hạnh phúc.

Minh Thư và Hàn Tử Long cùng mọi người trong phủ dốc lòng chuẩn bị cho lễ cưới nhỏ. Dù không có sự tham gia của quan khách, không có những mâm cao cỗ đầy, nhưng tất cả đều làm bằng tất cả tấm lòng. Hoa xuân được hái từ vườn, kết thành những vòng hoa tươi thắm. Đèn lồng đỏ được treo khắp hành lang, phủ đệ bỗng trở nên ấm áp và rực rỡ chưa từng thấy.

Đêm ấy, khi mặt trời lặn sau dãy núi xa, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả khoảng trời, Lâm Uyển Nhi mặc bộ y phục cưới đỏ thắm, tay cầm một nhành hoa mận trắng, bước ra từ phòng. Nàng đi qua hành lang dài, qua những cánh cửa mở rộng, nơi mọi người trong phủ đang đứng hai bên, tay cầm những ngọn nến nhỏ, tạo thành một con đường ánh sáng dẫn nàng đến nơi chàng đang chờ.

Hàn Vũ Phong đứng dưới gốc cây mận già, mặc bộ y phục đen viền đỏ, tay cầm một đóa hoa mận trắng. Ánh nến hắt lên khuôn mặt chàng, làm nổi bật những đường nét cương nghị nhưng cũng dịu dàng lạ thường.

Khi nàng đến gần, chàng đưa tay ra, đón lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng. Hai người quay mặt vào nhau, ánh mắt lặng. Hàn Tử Long bước ra, trên tay cầm hai chén rượu, đưa cho mỗi người một chén.

“Tướng quân, phu nhân, mời hai người uống chén rượu giao bôi.” Hàn Tử Long nói với giọng xúc động.

Hai người đưa tay, hai cánh tay đan vào nhau, cùng nâng chén rượu lên môi. Rượu cay nồng chảy vào cổ họng, nhưng lại ấm áp lạ thường. Nàng nhìn chàng, thấy trong mắt chàng có ánh lệ long lanh, như những giọt sương trên lá mận buổi sớm.

“Uyển Nhi.” Hàn Vũ Phong gọi tên nàng, lần đầu tiên không phải là “phu nhân” mà là tên thật của nàng. “Cảm ơn nàng đã đến bên ta. Cảm ơn nàng đã sưởi ấm trái tim ta.”

“Thếp mới là người phải cảm ơn chàng.” Nàng nhìn chàng, nước mắt lăn dài trên má. “Cảm ơn chàng đã tin thếp, đã bảo vệ thếp, đã cho thếp một mái nhà thực sự.”

Hai người ôm nhau dưới gốc cây mận già, hoa mận rơi lả tả trên tóc, trên vai, như những bông tuyết nhẹ nhàng nhưng không hề lạnh giá. Mọi người trong phủ đứng xung quanh, ai cũng rưng rưng xúc động.

“Mau đưa tân nhân vào động phòng thôi!” Minh Thư hét to, tiếng cười giòn, phá tan bầu không khí xúc động.

Mọi người cười vang, vỗ tay chúc phúc. Hàn Vũ Phong nắm tay nàng, cùng nhau bước qua cánh cửa phòng ngủ, nơi đèn nến đã được thắp sẵn, tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp, như một vòng tay ôm lấy hai người.

---

Sáng hôm sau, nàng tỉnh dậy trong vòng tay ấm áp của chàng. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ, chiếu lên khuôn mặt ngủ yên bình của chàng, làm nổi bật những đường nét cứng rắn nhưng cũng đầy vẻ tin tưởng. Nàng đưa tay, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt chàng, cảm nhận làn da ấm áp dưới đầu ngón tay.

“Nàng dậy sớm thế?” Hàn Vũ Phong mở mắt, giọng nói còn ngái ngủ nhưng pha chút dịu dàng.

“Tại chàng ngủ đẹp quá, thϊếp không nỡ rời.” Nàng cười, khuôn mặt ửng hồng.

Chàng kéo nàng vào lòng, hôn nhẹ lên trán nàng. “Hôm nay, ta sẽ dẫn nàng đi một nơi.”

“Nơi nào vậy?”

“Một bí mật.”

Hai người ăn sáng xong, Hàn Vũ Phong dẫn nàng đến nơi có một con đường nhỏ lát đá uốn lượn qua những lùm cây. Mùi đất ẩm và lá cây non phảng phất trong không khí; những giọt sương còn đọng trên lá, lấp lánh dưới ánh nắng ban mai. Nàng đi theo chàng, tay trong tay, lòng đầy háo hức.

Con đường dẫn họ đến một khu vườn nhỏ, nơi những bông hoa xuân đang nở rộ. Hoa mận trắng tinh khôi, hoa đào hồng thắm, hoa mai vàng rực rỡ, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh rực rỡ sắc màu. Giữa vườn, một chiếc ghế đá nhỏ được đặt dưới tán cây mận già, bên cạnh là một chiếc bàn nhỏ có ấm trà và hai chiếc chén.

“Đây là...” Nàng ngỡ ngàng nhìn khung cảnh tuyệt đẹp trước mắt.

“Vườn xuân của chúng ta.” Hàn Vũ Phong nói với giọng nhẹ nhàng. “Ta đã cho người trồng thêm hoa từ mấy tháng trước, để khi xuân đến, nàng có thể ngắm vườn nhà mình.”

Nàìn chàng, mắt đỏ hoe. “Chàng đã làm tất cả những điều này cho thϊếp sao?”

“Ừ, cho nàng.” Chàng nắm tay nàng, đưa nàng đến bên chiếc ghế đá. “Vì nàng xứng đáng có được những điều tốt đẹp nhất.”

Hai người ngồi xuống ghế, tay vẫn nắm chặt. Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương. Nàng tựa đầu vào vai chàng, cảm nhận nhịp tim đều đặn của chàng, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể chàng truyền sang.

“Hàn Vũ Phong.” Nàng gọi tên chàng, lần đầu tiên không phải là “tướng quân” mà là tên thật.

“Sao thế?”

“Thếp yêu chàng.”

Chàng im lặng một lúc, rồi siết chặt tay nàng. “Ta cũng yêu nàng.”

Bốn chữ đơn giản, nhưng chứa đựng cả một mùa xuân ấm áp, cả một tình yêu chân thành. Nàng ngước lên nhìn chàng, thấy trong mắt chàng có cả bầu trời sao lấp lánh.

---

Buổi chiều hôm đó, khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, một tin tức bất ngờ đến phủ tướng quân. Lâm Tuyết Nhi đã bị gia đình giam lỏng trong nhà sau vụ thuê sát thủ tấn công phủ tướng quân. Cha mẹ nàng ta đã viết thư xin lỗi, gửi kèm một số của cải để chuộc tội.

Lâm Uyển Nhi ngồi trong thư phòng, tay cầm bức thư, lòng trầm ngâm. Nàng nhìn ra cửa sổ, nơi những cánh hoa mận đang rơi nhẹ nhàng, nhớ lại những ngày tháng sống trong căn nhà lạnh lẽo, nơi nàng luôn bị coi là kẻ thừa, là người không xứng đáng.

Hàn Vũ Phong bước vào, thấy nàng ngồi lặng lẽ, liền đến bên cạnh, đặt tay lên vai nàng. “Nàng đang nghĩ gì vậy?”

“Thếp đang nghĩ về Lâm Tuyết Nhi.” Nàng thở dài. “Dù nàng ta đã làm nhiều điều sai trái, nhưng thϊếp vẫn thấy thương cho nàng ta. Nàng ta sống trong sự ích kỷ và ghen ghét, không biết yêu thương ai, cũng không ai yêu thương nàng ta thực sự.”

“Nàng muốn tha thứ cho nàng ta sao?” Hàn Vũ Phong hỏi, giọng không mấy ngạc nhiên.

“Có lẽ.” Nàìn chàng, mắt dịu dàng. “Mùa đông đã qua rồi, mùa xuân đã đến. Thế không muốn thù trong lòng, vì hận thù chỉ làm lạnh giá trái tim. Thiếp muốn sống với tình yêu và lòng khoan dung.”

Hàn Vũ Phong im lặng một lúc, rồi gật đầu. “Nếu nàng muốn, ta sẽ cho người viết thư, nói rằng ta không truy cứu nữa, nhưng nàng ta phải sống cuộc đời của mình và không được quấy rối chúng ta nữa.”

“Cảm ơn chàng.” Nàng nắm tay chàng, đặt lên má mình, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay chàng.

“Không, ta mới là người phải cảm ơn nàng.” Hàn Vũ Phong nhẹ nhàng vuốt ve má nàng. “Cảm ơn nàng đã dạy ta biết tha thứ, biết yêu thương, biết sống ấm áp.”

Mùa đông đã qua thật rồi. Những băng giá trong lòng họ cũng đã tan chảy, nhường chỗ cho một mùa xuân tươi đẹp, rực rỡ.

---

Mười ngày sau, khi những bông hoa xuân đã nở rộ khắp vườn, Hàn Vũ Phong và Lâm Uyển Nhi tổ chức một bữa tiệc nhỏ trong phủ. Không có quan khách, không có nghi lễ rườm rà, chỉ có những người thân cận nhất: Minh Thư, Hàn Tử Long và các thị vệ, tỳ nữ đã gắn bó với phủ từ lâu.

Họ ngồi quây quần trong sân, dưới ánh đèn lồng đỏ ấm áp. Những món ăn đơn giản nhưng do chính tay mọi người trong phủ cùng nhau chuẩn bị. Nồi canh nóng bốc hơi nghi ngút, tỏa ra mùi thơm quyến rũ, làm ấm lòng mọi người trong đêm xuân còn se lạnh.

Hàn Vũ Phong ngồi cạnh nàng, tay nắm tay nàng, không rời. Mọi người nhìn họ, ai cũng mỉm cười hạnh phúc.

“Tướng quân, phu nhân, tôi xin phép được nói một câu.” Hàn Tử Long đứng dậy, nâng chén rượu lên. “Tôi đã theo tướng quân từ ngày còn trẻ, chưa bao giờ thấy tướng quân vui vẻ như bây giờ. Cảm ơn phu nhân đã mang hạnh phúc đến cho phủ chúng tôi.”

“Cảm ơn phu nhân!” Mọi người đồng thanh, cùng nhau nâng chén.

Lâm Uyển Nhi đỏ mặt, cúi đầu uống một ngụm rượu nhỏ. Nàng nhìn chàng, thấy chàng đang nhìn nàng, ánh mắt chứa đựng cả một bầu trời yêu thương.

“Thếp mới là người phải cảm ơn mọi người.” Nàng nói, giọng nhẹ nhàng như làn gió xuân. “Cảm ơn mọi người đã chấp nhận thếp, đã giúp đỡ thếp, đã cho thếp một mái nhà thực sự.”

Minh Thư ngồi bên cạnh, mắt đỏ hoe, nắm tay nàng. “Phu nhân, người đừng nói vậy. Chính người đã làm cho phủ này ấm áp lên. Từ khi người đến, không khí trong phủ đã thay đổi hẳn. Ai cũng vui vẻ hơn, cũng hy vọng hơn.”

Bữa tiệc kéo dài đến tận khuya, khi những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen thẳm. Họ cùng nhau hát, cùng nhau kể chuyện, cùng nhau cười vang trong đêm xuân ấm áp. Những người lính từng chỉ biết cúi đầu tuân lệnh, giờ đây cũng mở lòng, kể về gia đình, về quê hương, về những ước mơ giản dị.

---

Khi mọi người đã tản ra, Hàn Vũ Phong nắm tay nàng, dẫn nàng ra vườn xuân. Ánh trăng bạc phủ lên vườn hoa một màu trắng mờ ảo, làm cho những bông hoa đêm trở nên huyền ảo, như những vì sao rơi xuống mặt đất.

Hai người ngồi trên chiếc ghế đá dưới gốc cây mận già, nhìn lên bầu trời đầy sao. Gió đêm hơi se lạnh, nhưng họ không cảm thấy lạnh, vì trong lòng đã có một ngọn lửa ấm áp.

“Uyển Nhi.” Hàn Vũ Phong gọi nàng, giọng nhẹ nhàng như làn gió đêm.

“Dạ?”

“Nàng có hối hận không? Khi phải gả cho ta, một người tàn tật, một người từng đối xử lạnh lùng với nàng?”

Nàng im lặng một lúc, rồi nhìn chàng, ánh mắt sâu thẳm như muốn nói lên tất cả. “Thế chưa từng hối hận. Nếu được chọn lại, thϊếp vẫn sẽ chọn đến phủ tướng quân, vẫn sẽ chọn chăm sóc chàng, vẫn sẽ chọn yêu chàng.”

“Tại sao?” Chàng hỏi, giọng khàn khàn.

“Vì dù chàng có lạnh lùng thế nào, có tàn tật thế nào, thì trong lòng chàng vẫn có một trái tim ấm áp, vẫn có một tình yêu chân thành. Thếp đã nhìn thấy nó, đã cảm nhận được nó. Và thϊếp biết rằng, chỉ cần kiên nhẫn, mùa đông sẽ qua, mùa xuân sẽ đến.”

Hàn Vũ Phong siết chặt tay nàng, kéo nàng vào lòng. “Cảm ơn nàng vì đã kiên nhẫn với ta, vì đã chờ đợi ta, vì đã yêu ta.”

Hai người ôm nhau dưới gốc cây mận già, hoa mận rơi lả tả, phủ lên tóc, lên vai họ, như một tấm màn trắng tinh khôi. Trên bầu trời, những vì sao lấp lánh như đang chứng kiến tình yêu của họ, như đang chúc phúc cho họ.

---

Ngày hôm sau, khi mặt trời mọc, Lâm Uyển Nhi tỉnh dậy, thấy chàng đã thức từ lúc nào, đang ngồi nhìn nàng, tay vuốt nhẹ mái tóc dài của nàng.

“Sao chàng dậy sớm thế?” Nàng xoa mắt, giọng ngái ngủ.

“Ta muốn nhìn nàng ngủ, muốn thấy nàng bình yên, muốn ghi nhớ khoảnh khắc này mãi mãi.” Chàng nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy yêu thương.

Nàng cười, đưa tay nắm lấy tay chàng, đặt lên ngực mình, nơi trái tim đang đập rộn ràng. “Trái tim thϊếp cũng đang ghi nhớ chàng, ghi nhớ tất cả những khoảnh khắc này.”

Hai người cưỡi trên xuân, nơi những bông hoa đã nở rộ. Hoa mận trắng tinh khôi, hoa đào hồng thắm, hoa mai vàng rực rỡ, tất cả tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp. Những cánh hoa mướp, như đang nhảy múa, như đang ca hát.

“Mùa xuân đẹp quá, chàng nhỉ?” Nàng nói, tay đưa lên đón một cánh hoa mận rơi.

“Ừ, đẹp lắm.” Hàn Vũ Phong nhìn nàng, mắt chứa đựng cả một tình yêu sâu nặng. “Nhưng không đẹp bằng nàng.”

Nàìn chàng, mắt long lanh, khóe môi nở nụ cười hạnh phúc. “Chàng nói ngọt thế, không sợ thϊếp cảm động khóc sao?”

“Khóc đi, ta sẽ lau nước mắt cho nàng.” Chàng nói, tay nhẹ nhàng lau đi một giọt nước mắt vừa lăn dài trên má nàng.

Hai người đứng dưới gốc cây mận già, tay nắm tay, nhìn nhau, mỉm cười hạnh phúc. Mùa đông lạnh giá đã qua, mùa xuân đã về, và trong tim họ, tình yêu đã nở hoa, ấm áp và rực rỡ.

Họ biết rằng dù mùa đông có lạnh giá đến đâu, dù cuộc đời có nhiều sóng gió thế nào, thì chỉ cần có nhau, chỉ cần yêu thương nhau, thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua. Bởi vì tình yêu chính là ngọn lửa ấm áp nhất, là mùa xuân vĩnh cửu trong trái tim mỗi người.

Nắng xuân nhẹ nhàng phủ lên hai người, những cánh hoa mận trắng rơi lả tả trên tóc, trên vai, như những lời chúc phúc từ trời xanh. Họ cùng nhau ngắm hoa xuân nở, tay nắm tay, mỉm cười hạnh phúc, và biết rằng hành trình của họ mới chỉ bắt đầu, một hành trình đầy ắp tình yêu và sự ấm áp.

Mùa đông đã qua. Mùa xuân đã đến. Và tình yêu của họ sẽ mãi mãi nở hoa, như những bông hoa mận trắng tinh khôi, như những cánh hoa đào hồng thắm, rực rỡ trong nắng xuân, ấm áp.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo dùng ẩu dụ "mùa xuân" để biểu tượng hóa sự hồi sinh tình yêu và sức sống, không chỉ của thiên nhiên mà của cả nhân vật. Cảnh tay chàng run lẩy khi tập đi lại là chi tiết tâm lý mạnh mẽ, làm nên độ trung thực và cảm động của câu chuyện.

— Hết chương 12
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord