Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Vợ Giả Thật Lòng

Hợp đồng một năm

2027 từ
Nghe chương này9:32

Chiều Sài Gòn đổ cơn mưa rào bất chợt, những hạt mưa đẫm đầy cửa kính tòa nhà cao nhất quận Một. Trong phòng họp tầng ba mươi, tôi ngồi trên ghế da, tay siết chặt tờ giấy vừa in. Mùi mực in hòa lẫn mùi điều hòa lạnh lẽo khiến đầu óc tôi quay cuồng. Hai năm trước, ba tôi vay nóng để cứu xưởng gỗ, ai ngờ lãi mẹ đẻ lãi con, món nợ một tỷ bảy trăm triệu giờ đã thành ba tỷ hai. Đám chủ nợ siết nhà, siết đất, đe dọa tính mạng của cả nhà. Tôi từng chạy vạy khắp nơi, nhưng cửa nào cũng đóng.

Cánh cửa phòng họp mở ra. Một người đàn ông bước vào. Đôi giày da đen bóng loáng đạp lên sàn gỗ. Mỗi bước chân như gõ vào tim tôi. Minh khoác áo vest xám, tóc vuốt gọn, sống mũi cao thẳng, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo. Anh không nhìn tôi, chỉ kéo ghế đối diện ra ngồi, thả một tập tài liệu xuống bàn.

“Cô Nguyên Linh?” Giọng anh trầm, khô khốc, không có chút độ ấm nào.

“Dạ, là tôi.” Tôi cúi đầu, móng tay bấu chặt vào lòng bàn tay. Trong phòng chỉ có hai người, nhưng áp lực từ anh nặng như núi.

Minh mở tập tài liệu, mắt lướt qua vài dòng, rồi ngẩng lên nhìn tôi thẳng vào mắt. “Tôi đã xem hồ sơ của cô. Gia đình nợ ba tỷ hai. Cô làm kế toán cho một công ty nhỏ, lương mười lăm triệu. Tình hình rất khó khăn.”

Từng lời anh nói ra như những mũi kim đâm thẳng vào lòng tự trọng của tôi. Tôi nuốt nước bọt, cố giữ giọng bình thản. “Tôi biết. Vì vậy, khi anh đưa ra đề nghị, tôi đã suy nghĩ kỹ.”

Minh khẽ cười, nụ cười không chạm đến mắt. “Tôi không cần cô suy nghĩ kỹ. Tôi cần cô tuân thủ.” Anh rút một tờ giấy từ trong xấp tài liệu, đẩy về phía tôi. Hợp đồng hôn nhân, dày ba trang, chữ in nhỏ li ti. Ở dòng cuối cùng, mục thời hạn: một năm.

“Một năm làm vợ giả của tôi. Cô sống trong biệt thự của tôi, tham gia các sự kiện xã hội, đóng vai trò chủ nhà khi có khách. Hàng tháng tôi trả cho cô một trăm triệu để trả lãi ngân hàng. Sau một năm, tôi thanh toán toàn bộ nợ cho gia đình cô. Khi đó cô được tự do.”

Tôi cầm tờ hợp đồng lên, những dòng chữ nhòe đi trước mắt. Một trăm triệu mỗi tháng, ba tỷ hai sau một năm. Đây là cơ hội cuối cùng để cứu gia đình tôi. Nhưng cái giá phải trả là một năm cuộc đời, sống với một người đàn ông lạnh lùng như tảng băng giữa lòng Sài Gòn.

“Điều khoản thứ bảy,” Minh nói tiếp, giọng như đọc báo cáo tài chính. “Hai chúng ta ngủ riêng phòng. Không tiếp xúc thân mật trừ khi có sự kiện cần làm vợ chồng giả. Không tình cảm, không ràng buộc. Chỉ là hợp đồng.”

Tôi nuốt khan, ý tên vào cuối trang. Minh kế bên, nét chữ cứng cáp, sắc sảo, như chính con người anh. Khi bút vừa rời khỏi giấy, anh đứng dậy, cất tập tài liệu vào cặp da.

“Chiều nay cô chuyển đồ đến biệt thự. Địa chỉ trong hợp đồng. Xe của tôi sẽ đón cô lúc năm giờ.”

Nói xong, anh bước ra khỏi phòng, không một lời tạm biệt. Cánh cửa đóng lại, để lại tôi ngồi giữa căn phòng rộng lớn, lòng ngổn ngang trăm mối. Tôi nhìn tờ hợp đồng trên bàn. Chữ ký còn ướt mực. Tôi vừa bán mình cho một năm tự do của gia đình.

***

Năm giờ chiều, một chiếc xe hơi đen bóng đỗ trước cửa nhà trọ tồi tàn của tôi trong hẻm nhỏ ở quận Bình Thạnh. Tài xế mặc đồng phục lịch sự ra mở cửa, giúp tôi xách chiếc vali vải cũ sờn. Mẹ tôi đứng ở cửa, nước mắt lưng tròng. Bà nắm chặt tay tôi.

“Linh à, con có chắc không? Mẹ thấy không yên tâm.”

Tôi mỉm cười gượng gạo, vuốt tay mẹ. “Mẹ yên tâm đi. Con làm nhân viên cho một tập đoàn lớn. Họ cho ở ký túc xá. Lương cao lắm, hai năm là trả hết nợ.”

Mẹ tôi khóc, nhưng không giữ tôi lại được. Bà biết nếu không có tôi, gia đình này sẽ tan nát. Tôi lên xe, kính cửa mờ dần phía sau, bóng mẹ nhòa đi trong màn mưa bụi.

Xe chạy dọc đường Nguyễn Huệ, qua những tòa nhà cao tầng lấp lánh ánh đèn. Sài Gòn về chiều thật đẹp, nhưng tôi chỉ thấy lạnh. Cuối cùng xe rẽ vào một khu biệt thự nằm khuất sau hàng cây xanh mát. Cánh cổng sắt tự động mở ra, để lộ một tòa biệt thự trắng muốt, có hồ bơi và vườn hoa hồng trải dài.

Tôi bước xuống xe, mắt choáng ngợp trước khung cảnh xa hoa. Người giúp việc ra đón, dẫn tôi vào trong. Sàn nhà lát đá hoa cương sáng loáng, đèn chùm pha lê lấp lánh trên cao, những bức tranh đắt tiền treo dọc hành lang. Toàn bộ căn nhà toát lên vẻ lạnh lùng, sang trọng như chính chủ nhân của nó.

“Phòng của cô ở cuối hành lang tầng hai,” một người phụ nữ trung niên nói, giọng niềm nở. “Tôi là Lan, quản gia ở đây. Cô cứ gọi tôi là chị Lan. Có gì cần cứ nhắn tôi.”

Tôi cúi đầu cảm ơn. Lan nhìn tôi với ánh mắt thông cảm, nhưng không nói thêm gì, chỉ dẫn tôi lên phòng. Phòng ngủ rộng hơn cả căn nhà trọ của tôi trước đây, có giường lớn, tủ quần áo rộng, ban công nhìn ra hồ bơi. Trên bàn có một bó hoa hồng trắng, cắm trong bình pha lê, tinh tế nhưng vô hồn.

Tôi đặt vali xuống, ngồi phịch bên mép giường, mệt mỏi nhắm mắt lại. Mọi thứ xa lạ quá. Tôi không biết mình sẽ sống thế nào trong một năm tới, bên cạnh người đàn ông kia.

***

Tôi tắm rửa xong, thay bộ đồ ngủ đơn giản, định nằm nghỉ thì nghe tiếng gõ cửa. Lan đứng ngoài, nhã nhặn nói: “Cô chủ, cậu chủ mời cô xuống dùng bữa tối.”

Tôi thoáng ngỡ ngàng. Minh mời tôi ăn tối? Tôi cứ nghĩ chúng tôi sẽ sống hai đường riêng biệt, mỗi người một phòng, mỗi người một thế giới. Nhưng tôi không dám từ chối, vội vã xuống nhà.

Phòng ăn rộng mênh mông, bàn dài đủ mười hai chỗ ngồi. Minh ngồi ở đầu bàn, áo sơ mi trắng tinh, tay cầm ly rượu vang đỏ, ánh đèn vàng hắt lên khuôn mặt góc cạnh của anh. Trên bàn bày vài món ăn Âu tinh tế: súp bí đỏ, bò bít tết sốt tiêu đen, salad rau trộn.

“Ngồi đi.” Anh chỉ vào chiếc ghế bên phải, giọng không cảm xúc.

Tôi kéo ghế ra ngồi, lúng túng cầm dao nĩa. Minh không nói gì, chỉ chậm rãi ăn, từng động tác dứt khoát, chính xác, không một chút vụng về. Không khí ngột ngạt đến mức tôi có thể nghe được tiếng hít thở của chính mình.

“Ngày mai cô bắt đầu đi làm,” cuối cùng Minh lên tiếng, giọng vẫn lạnh. “Cô sẽ làm trợ lý riêng cho tôi. Tám giờ sáng có mặt tại phòng làm việc. Nhiệm vụ của cô là sắp xếp lịch, xử lý giấy tờ và đi cùng tôi trong các cuộc họp với đối tác.”

Tôi ngừng tay, ngước lên nhìn anh. “Trợ lý riêng? Nhưng tôi không có kinh nghiệm… tôi chỉ là kế toán.”

Minh khẽ nhếch mép, không ngẩng mặt lên. “Cô không cần kinh nghiệm. Cô cần đóng vai trò là vợ tôi. Làm trợ lý để người ngoài thấy chúng tôi gần gũi, thân thiết. Tin đồn về hôn nhân của tôi sẽ có lợi cho việc kinh doanh.”

Tôi cắn môi, không nói gì. Hóa ra mọi thứ chỉ là kịch bản. Tôi là diễn viên, anh là đạo diễn, cả cuộc đời này là một vở kịch đã được sắp đặt sẵn.

“Tôi hiểu,” tôi thì thầm, cúi xuống ăn tiếp.

Bữa tối trộm vía. Minh ăn xong, đứng dậy, phủi tay vào khăn ăn, nói: “Tôi có việc cần giải quyết. Cô có thể về phòng nghỉ. Nhớ, tám giờ sáng.”

Anh bước ra khỏi phòng ăn, để lại tôi ngồi một mình giữa căn phòng rộng lớn, chỉ có tiếng dao nĩa chạm vào đĩa sứ. Tôi nhìn theo bóng anh khuất dần sau cánh cửa, lòng trống rỗng. Tôi biết cuộc đời mình vừa bước sang một trang mới, một trang đầy bất định và đau khổ.

Tôi lên phòng, nằm trên giường, mắt mở thao láo nhìn trần nhà. Mưa ngoài kia đã ngớt, nhưng lòng tôi vẫn nặng như chì. Tôi nhìn sang bàn làm việc nhỏ, nơi tờ hợp đồng từ văn phòng Minh vẫn nằm đó;góc trái có chữ ký của anh. Chữ ký đó như xiềng xích trói chặt tôi vào cuộc chơi này.

Tôi với tay lấy tờ giấy, đọc lại những dòng chữ lạnh lẽo. “Một năm”, “vợ giả”, “không tình cảm”. Tôi cười chua chát. Có ai ngờ, ở cái tuổi hai mươi lăm, tôi đã ký hợp đồng bán mình. Nhưng biết làm sao, đời đẩy đưa tôi đến đây, tôi phải đi tiếp.

Bỗng nhiên, tôi nghe tiếng bước chân ngoài hành lang. Tiếng động nhẹ nhàng, nhưng trong đêm khuya tĩnh lặng, nó vang rõ. Tôi đoán Minh đã xong việc, đang đi về phòng mình. Tôi nín thở, lắng nghe tiếng bước chân đi vào phòng tôi, không dừng lại. Một lúc sau, tiếng cửa mở rồi đóng lại. Mọi thứ im bặt.

Tôi thở dài, nhắm mắt. Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh Minh, lạnh lùng, xa cách, như một tượng băng trên ngọn núi cao. Tôi có thể chạm vào những bữa tiệc giả tạo, nhưng trái tim anh, tôi biết, không bao giờ với tới.

Tôi ngồi dậy, bướu. Gió đêm mát lạnh, thổi bay mái tóc còn ẩm. Ánh đèn thành phố lấp lánh xa xa, như những vì sao rơi rớt trên mặt đất. Tôi hít một hơi thật sâu, cố lấy lại bình tĩnh.

“Một năm,” tôi tự nhủ. “Chỉ một năm thôi. Rồi mọi chuyện sẽ qua.”

Nhưng trong thâm tâm, tôi biết một năm đó có thể dài hơn tôi tưởng. Khi bước chân vào biệt thự này, tôi đã đặt chân vào một thế giới mà quyền lực và đồng tiền chi phối tất cả. Và giữa thế giới đó, tôi chỉ là một con rối, diễn trò theo kịch bản của người khác.

Tôi nhìn về phía cuối hành lang, nơi phòng Minh nằm. Ánh đèn mờ ảo dưới khe cửa cho thấy anh vẫn còn thức. Tôi tự hỏi, trong căn phòng đó, anh đang nghĩ gì? Có lẽ anh chỉ coi tôi là một công cụ để đạt mục đích. Còn tôi, tôi là gì? Một kẻ bán mình để cứu gia đình, một kẻ đánh đổi tự do lấy tiền bạc.

Tôi bước vào phòng, khép cửa ban công lại. Tiếng gió bị ngăn cách, mọi thứ chìm vào tĩnh lặng. Tôi nằm xuống giường, nhắm mắt, cố gắng ngủ.

Nhưng trong đầu tôi, hình ảnh anh cứ hiện lên, đôi mắt sắc bén, giọng nói lạnh lùng và cả nụ cười không bao giờ chạm tới trái tim. Tôi biết cuộc chơi này mới chỉ bắt đầu, và tôi không có quyền lựa chọn dừng lại.

Tôi là vợ giả của anh, nhưng thật lòng, tôi không biết mình có thể giữ trái tim mình nguyên vẹn khi rời khỏi đây hay không.

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord