Bầu không khí trong tòa nhà Tập đoàn Hoàng Minh sáng hôm sau nặng nề như một tảng băng khổng lồ đè lên vai mỗi nhân viên. Linh đứng trước thang máy kính, chỉnh lại chiếc áo sơ mi trắng và chân váy bút chì màu xám tro. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi nước hòa lẫn với mùi giấy tờ mới từ khu vực lễ tân.
“Chị là trợ lý mới của tổng giám đốc phải không ạ?” Một cô gái trẻ với mái tóc bob đen nhánh bước đến, nụ cười niềm nở nhưng ánh mắt không giấu nổi sự tò mò. “Em là Lan, thư ký của phòng nhân sự. Anh Minh có dặn em đón chị từ sớm.”
Linh gật đầu, cố giữ vẻ tự nhiên dù lòng đang loạn nhịp. “Cảm ơn em. Tôi là Nguyên Linh.”
Cánh cửa thang máy mở ra. Lan dẫn Linh vào trong, nhấn nút tầng hai mươi tám. Khoảnh khắc cửa khép lại, không gian nhỏ hẹp khiến Linh cảm thấy như đang bị nhốt trong một chiếc lồng kính.
“Chị có kinh nghiệm làm trợ lý lâu chưa?” Lan hỏi, mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước.
“Không lâu lắm,” Linh trả lời, nhớ đến những dòng chữ khô khan trong bản hợp đồng hôn nhân mà cô đã ký ba ngày trước. “Nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức.”
ìn Linh, ánh mắt thoáng chút thông cảm. “Anh Minh khó tính lắm đấy. Nhưng chị đừng lo, cứ làm đúng việc của mình là được. Ông không thích ai lười biếng hoặc hỏi quá nhiều.”
Thang máy dừng lại, cánh cửa mở ra một hành lang dài trải thảm đỏ tía, hai bên là những chậu cây cảnh được cắt tỉa gọn gàng. Lanh lợi, Lan bước nhanh về phía căn phòng cuối hành lang, nơi có tấm biển mạ vàng: “Phòng Tổng Giám Đốc”.
“Chị vào đi. Anh Minh đang đợi.” Lan gõ cửa nhẹ hai tiếng, rồi đẩy cửa ra.
Căn phòng rộng đến choáng ngợp, với tường kính trong suốt nhìn ra toàn bộ thành phố Sài Gòn đang bừng tỉnh dưới ánh nắng ban mai. Bàn làm việc bằng gỗ óc chó đặâm, phía sau là một chiếc ghế xoay bằng da đen cao cấp. Minh ngồi đó, tay cầm bút, mắt dán vào màn hình máy tính, khuôn mặt điển trai nhưng lạnh lùng như tạc bằng đá.
“Ra ngoài, Lan.” Giọng trầm và khàn, không hề ngước lên.
Lan lui ra, khép cửa lại. Linh đứng yên, cảm nhận sự yên tĩnh đến ngột ngạt trong căn phòng. Cô nhìn thấy những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán mình dù điều hòa đang hoạt động hết công suất.
Minh ngước lên, ánh mắt sắc lạnh quét qua người Linh từ đầu đến chân. “Em đến trễ ba phút.”
Linh nuốt nước bọt, tim đập thình thịch trong lồng ngực. “Tôi… em xin lỗi. Sáng nay kẹt xe ở đường Nguyễn Văn Linh.”
“Kẹt xe không phải lý do,” Minh nói, đặt bút xuống bàn, âm thanh khô khốc vang lên trong không gian tĩnh mịch. “Ở tập đoàn này, mọi thứ phải đúng giờ. Em hiểu chưa?”
“Em hiểu rồi ạ.” Linh cúi đầu, ngón tay bấu chặt vào quai túi xách.
Minh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra phía xa. Ánh sáng chiếu vào gương mặt anh, tạo ra những đường nét sắc sảo và huyền bí. “Hợp đồng của chúng ta là một năm. Trong thời gian đó, em là trợ lý của tôi, là vợ giả của tôi trước mặt công chúng. Em phải học cách làm việc dưới áp lực, phải biết kiểm soát cảm xúc và phải tuyệt đối trung thành.”
Linh ngẩng lên, nhìn vào bóng lưng cao lớn của anh. “Em sẽ làm tốt, em hứa.”
Minh quay lại, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh. “Hứa thì dễ. Làm mới khó.”
Anh bước đến bàn làm việc, nhấc một chồng tài liệu dày cộm đưa cho Linh. “Đây là hồ sơ các dự án đang triển khai. Em cần đọc và nắm hết trong vòng một tuần. Sáng thứ hai tuần sau, em sẽ tham gia cuộc họp với hội đồng quản trị.”
Linh đón lấy chồng tài liệu, nặng đến mức cánh tay cô hơi chùng xuống. Mùi giấy mới và mực in xộc vào mũi, khiến đầu óc cô choáng váng. “Dạ, em sẽ cố gắng.”
“Không cố gắng,” Minh nói, giọng như dao cắt. “Phải làm được.”
Cả buổi sáng, Linh ngồi trong căn phòng nhỏ kế bên văn phòng của Minh, đọc từng trang tài liệu, ghi chú những điểm quan trọng vào một cuốn sổ tay màu xanh. Cô cảm nhận được sự căng thẳng từ bên ngoài khi thỉnh thoảng có nhân viên gõ cửa, thì thầm báo cáo với Minh. Giọng nói lạnh lùng của anh vọng qua vách ngăn, từng câu từng chữ như những mũi kim đâm vào không khí.
Đến trưa, Lan mang một hộp cơm nhẹ và một ly cà phê đen. “Chị ăn đi, rồi còn làm tiếp. Anh Minh thường không nghỉ trưa đâu.”
Linh nhìn đồng hồ, đã mười hai giờ ba mươi. Cô mở hộp cơm. Mùi thơm của thịt kho tàu và cơm trắng bốc lên, nhưng dạ dày cô lại thắt lại vì lo lắng. Cô chỉ ăn được vài miếng rồi gác đũa.
Đúng một giờ, cửa phòng Minh mở ra. Anh bước ra, mặc một bộ vest xám đen, tóc vuốt gọn gàng. “Đi với tôi. Có cuộc họp ở chi nhánh quận một.”
Linh vội vã đứng dậy, cầm theo tập tài liệu và chiếc laptop. Cô theo chảy riêng, mùi nước hoa của cô cũng trong không gian kín, khiến trái tim cô đập nhanh hơn.
Trong suốt cuộc họp kéo dài ba tiếng đồng hồ, Linh ngồi im lặng, ghi chép từng lời Minh nói. Cô kinh ngạc trước sự sắc bén và tài giỏi của anh. Mỗi con số, mỗi số liệu tài chính đều được anh phân tích chi tiết, khiến các đối tác phải gật gù đồng ý. Ánh mắt Minh sắc lạnh, giọng nói trầm ổn nhưng đầy uy lực, khiến cả căn phòng rộng lớn như chỉ còn lại một mình anh.
Khi cuộc họp kết thúc, Minh đứng dậy, nhìn về phía Linh. “Em làm tốt lắm. Tài liệu ghi chép đầy đủ.”
Linh ngỡ ngàng, không ngờ anh lại khen mình. Cô mỉm cười nhẹ, cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. “Cảm ơn anh.”
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Ngay khi họ bước ra khỏi phòng họp, một giọng nói the thé vang lên từ cuối hành lang.
“Minh! Anh đến đây mà không báo em một tiếng sao?”
Linh quay lại, nhìn thấy một người phụ nữ cao ráo, mặc váy đỏ ôm sát, tóc dài uốn lượn sóng, đôi môi đỏ chót nở nụ cười, nhưng ánh mắt không giấu nổi sự ghen tị khi nhìn thấy Linh đứng cạnh Minh.
Hoa bước đến, vòánh tay Minh, kéo anh lại gần mình. “Em nghe nói anh vừa ký hợp đồng với một cô gái nào đó. Hóa ra là cô ta sao?” Cô ta nhìn Linh từ đầu đến chân, khinh khỉnh bĩu môi. “Trông cũng thường thôi. Không hiểu anh thấy gì ở cô ta.”
Minh rút vòng tay của Hoa, giọng lạnh tanh. “Đây là trợ lý của tôi, Nguyên Linh. Cô ta làm việc cho tôi, không phải để cô xét nét.”
Hoa cười khẩy, mắt long lên sòng sọc. “Trợ lý? Hay là vợ giả? Em nghe nói anh đã ký hợp đồng hôn nhân với cô ta đấy. Thật buồn cười. Một người như anh lại phải dùng hợp đồng để có vợ sao?”
Linh cảm thấy máu nóng bừng lên mặt. Cô muốn nói lại, nhưng lời nói như nghẹn lại trong cổ họng. Cô chỉ biết cúi đầu, siết chặt tập tài liệu trong tay.
“Hoa, cô đang vượt quá giới hạn.” Minh bước lên một bước, che chắn cho Linh. “Nếu cô không có việc gì, xin hãy để tôi và trợ lý của tôi làm việc.”
Hoa nhìn Minh, rồi lại nhìn Linh, đôi mắt như hai lưỡi dao sắc. “Được rồi, em không làm phiền anh nữa. Nhưng tối nay, anh nhớ có mặt trong bữa tiệc của gia đình em đấy. Bố em đã mời anh từ tuần trước.”
Nói xong, Hoa quay người bỏ đi, để lại mùi nước hoa nồng nặc hòa lẫn với sự tức giận trong không khí.
Giọng vẫn lạnh nhưng có chút dịu dàng hơn. “Em đừng để tâm đến những lời cô ta nói. Hoa chỉ là một cô gái hư hỏng, thích gây chuyện.”
Linh gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn còn nguyên sự xấu hổ và tổn thương. “Em biết rồi ạ. Em sẽ không để chuyện này ảnh hưởng đến công việc.”
Họ quay trở về văn phòng. Nhưng đến tối, Linh lại phải đối mặt với một thử thách khác. Minh bảo cô chuẩn bị để tham dự bữa tiệc tại dinh thự nhà họ Trần – gia đình của Hoa.
“Em sẽ phải đóng vai vợ tôi trong suốt buổi tiệc,” Minh nói, đứng trước gương, chỉnh lại chiếc cà vạt đen. “Đây là lần đầu tiên em xuất hiện trước công chúng với vai trò đó. Hãy nhớ, em là Nguyên Linh, vợ của Minh Hoàng, tổng giám đốc Tập đoàn Hoàng Minh. Không được để ai nhìn ra sơ hở.”
Linh đứng sau lưng anh, mặc một chiếc váy dạ hội màu xanh ngọc. Vải lụa mềm mại ôm lấy cơ thể cô, tạo nên những đường cong quyến rũ. Cô cảm thấy mình như một con búp bê được trang điểm lộng lẫy, nhưng lòng lại trống rỗng.
“Em sẵn sàng rồi,” Linh nói, giọng run nhẹ.
Minh quay lại, nhìn cô từ đầu đến chân, ánh mắt thoáng chút ngỡ ngàng. “Em… đẹp lắm.”
Câu nói bất ngờ khiến Linh đỏ mặt. Cô cúi đầu, cảm nhận trái tim mình đập loạn nhịp. “Cảm ơn anh.”
Họ bước vào dinh thự nhà họ Trần – một tòa biệt thự cổ kính với những cây cột La Mã và đèn chùm pha lê lấp lánh. Không khí ấm cúng nhưng đầy kịch tính. Những vị khách sang trọng, những lời chào hỏi xã giao, những ánh mắt dò xét đổ dồn về phía họ.
Linh cố gắng giữ nụ cười trên môi, tay đặt nhẹ lên cánh tay Minh. Cô cảm nhận được sức nóng từ cơ thể anh, mùi nước hoa hòa lẫn với mùi rượu vang và thức ăn từ bàn tiệc.
“Chào mừng, chào mừng!” Một người đàn ông lớn tuổi, tóc bạc phơ, mặc bộ vest trắng bước đến. Ông Hoàng, cha của Hoa, là chủ tịch Tập đoàn Trần Thị, một người quyền lực và nghiêm khắc. “Minh, cháu đến rồi. Còn đây là…?”
“Thưa bác, đây là Nguyên Linh, vợ cháu,” Minh nói, kéo Linh lại gần hơn, tay anh siết nhẹ eo cô.
Ông Hoàng nhìn Linh, ánh mắt sắc lạnh như mũi dao. “Vợ? Ta nghe nói cháu vừa kết hôn cách đây vài ngày. Thật bất ngờ.”
Linh cúi đầu, cố giữ bình tĩnh. “Cháu rất vui được gặp bác.”
Ông Hoàng cười gượng, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào Linh. “Hy vọng cháu sẽ làm tốt vai trò của mình.”
Trong suốt bữa tiệc, Linh cố gắng tránh xa Hoa, nhưng cô gái đó cứ như một cái bóng, lảng vảng quanh họ. Mỗi chuyện với ai, Hoa lại xuất hiện, chen ngang, gây sự chú ý.
Đến nói chuyện với một đối tác, Linh tìm cách lẻn ra ngoài khu vườn phía sau để hít thở không khí trong lành. Cô đi dọc theo lối đi lát đá, hai bên là những bụi hoa hồng đỏ thắm, tỏa hương thơm ngọt ngào.
Nhưng khi cô đến gần một góc khuất, cô nghe thấy tiếng nói chuyện thì thầm. Linh dừng lại, lắng nghe.
“Minh không thể nào yêu thương ai được đâu,” giọng nói củên, the thé và đầy ác ý. “Cô ta chỉ là một con tốt thí trong ván cờ của ổng thôi. Cô có biết tại sao ổng lại cưới cô ta không?”
“Tại sao?” Một giọng nữ khác hỏi.
“Vì để che giấu bí mật về cái chết của mẹ ổng,” Hoa nói, giọng như xát muối vào vết thương. “Mẹ ổng chết trong một vụ tai nạn xe hơi mười năm trước. Nhưng không phải tai nạn đâu. Bà ấy bị ám sát. Và Minh biết kẻ đứng sau là ai. Ổng cưới cô ta chỉ để có thêm một người làm bia đỡ đạn thôi.”
Linh đứng sững lại, cả người lạnh toát. Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng cô. Cô cảm thấy như mặt đất dưới chân mình đang nứt ra, nuốt chửng lấy cô.
“Vậy ổng không hề có tình cảm gì với cô ta?” Giọng kia hỏi.
“Tình cảm?” Hoa cười khẩy. “Minh là một kẻ lạnh lùng, chỉ biết đến tiền và quyền lực. Ông không có trái tim. Cô ta chỉ là một món đồ chơi, một công cụ. Đến khi ổng kết thúc việc của mình, ổng sẽ vứt cô ta đi như một mảnh rác.”
Linh không thể đứng vững nữa. Cô loạng choạng, tay vịn vào bức tường gạch lạnh ngắt. Những lời của Hoa như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim cô. Cô nhớ đến những lời Minh nói trong hợp đồng: “Không tình cảm, chỉ là hợp đồng”. Cô nhớ đến sự lạnh lùng của anh, sự xa cách, những ranh giới rõ ràng.
Cô chỉ là một con tốt thí. Một món đồ chơi. Một công cụ.
Nước mắt cô trào ra, nhưng cô cố gắng kìm nén. Cô lau vội mắt, hít một hơi thật sâu, cố lấy lại bình tĩnh. Cô không thể để Hoa thấy cô yếu đuối. Cô không thể để Minh thấy cô đau khổ.
Cô quay người, định bỏ chạy vào trong, nhưng một bàn tay mạnh mẽ giữ chặt lấy cổ tay cô, kéo cô vào một góc tối dưới tán cây cổ thụ.
“Em đã nghe thấy gì?” Giọng trầm và cảnh giác, nhưng đôi mắt anh lại đầy ẩn ý.
Linh ngước lên nhìn anh. Ánh đèn đường hắt qua kẽ lá, chiếu vào gương mặt điển trai nhưng lạnh lùng của anh. Cô cảm nhận được hơi thở ấm nóng của anh phả vào mặt mình, mùi nước hoa hòa lẫn với mùi đất ẩm và hoa hồng.
“Em… em không nghe thấy gì cả,” Linh nói, giọng run run, cố gắng giấu đi những giọt nước mắt còn đọng trên khóe mi.
Minh nhìn cô chằm chằm, ánh mắt sắc lạnh như muốn xuyên thấu tâm can cô. “Đừng nói dối tôi, Linh. Em đã nghe thấy tất cả, đúng không?”
Linh cắn chặt môi, không trả lời. Cô chỉ biết nhìn anh, đôi mắt đầy tổn thương và hoang mang.
Minh thở dài. Tay anh siết chặt hơn trên cổ tay cô, kéo cô lại gần hơn. Giọng anh thì thầm bên tai cô, ấm nóng và đầy mê hoặc: “Em có muốn biết sự thật không? Có muốn biết vì sao tôi lại chọn em làm vợ giả không?”
Linh run rẩy, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô muốn gật đầu, muốn biết sự thật, nhưng cô cũng sợ hãi. Sợ hãi những gì mình sẽ nghe thấy.
“Nếu em muốn biết,” Minh nói, giọng trầm xuống, đầy bí ẩn, “thì hãy theo tôi vào trong. Tôi sẽ kể một câu chuyện. Nhưng hãy nhớ, một khi đã biết, em sẽ không thể quay đầu lại được nữa.”
Nói xong, anh buông tay cô ra, quay người bước đi, để lại Linh đứng đó, trái tim và tâm trí đầy những câu hỏi không lời đáp. Cô nhìn theo bóng lưng cao lớn của anh. Ánh đèn vàng hắt ra từ những ô cửa kính, tạo nên một vầng hào quang huyền ảo.
Cô biết mình đang đứng trước một ngã rẽ. Một bước đi có thể thay đổi cả cuộc đời cô. Và dù trái tim cô đang rỉ máu, dù lý trí cô đang la hét bảo cô hãy chạy trốn, cô vẫn bước theo anh.
Bước vào trong ánh sáng chói lòa của những chiếc đèn chùm pha lê, nơi những bí mật và sự thật đang chờ đợi cô.