Ngoài trời, những hạt mưa đầu mùa bắt đầu rơi lộp bộp trên tấm kính lớn của phòng làm việc. Nguyên Linh đặt ly cà phê nóng lên bàn, nhìn sang chiếc ghế tổng giám đốc trống rỗng.
Minh đã không đến công ty từ sáng.
Cô nhíu mày, lật xem lịch trình. Hôm họp với đối tác Nhật, một trong những thương vụ quan trọng nhất quý này. Chưa kể, chiều nay còn có buổi làm việc với phòng tài chính về báo cáo quý.
Lan đẩy cửa bước vào, gương mặt thoáng chút lo âu.
“Chị Linh, anh Minh gọi điện báo ốm. Sốt cao, không thể đến công ty được.”
Tim Linh khẽ thắt lại. Cô nhớ tối muộn, mưa tầm tã, áo sơ mi ướt sũng nhưng vẫn lao vào phòng làm việc đến gần sáng. Đã nói bao lần mà không nghe.
“Có cần tôông?”
Lan ngập ngừng. “Anh ấy không thích ai quấy rầy khi ốm. Nhưng… hôm nay cuộc họp với đối tác rất quan trọng.”
Linh hít một hơi sâu. Cô nhìn đồng hồ, còn ba tiếng nữa mới tới buổi gặp mặt. Đủ thời gian để chạy về biệt thự, xem tình hình của anh thế nào, rồi kịp quay lại nếu cần.
“Tôi về một chuyến.”
Lan chưa kịp nói gì thêm, Linh đã cầm áo khoác bước ra thang máy.
---
Biệt thự Hoàng gia nằm lặng lẽ dưới cơn mưa chiều. Những giọt nước trượt dài trên mái ngói đỏ, rơi xuống những luống hoa hồng trắng bên hiên nhà. Bầu không khí ảm đạm, thiếu vắng sự sống.
Linh dùng chìa khóa riêng mở cửa. Bên trong tối om, chỉ có ánh đèn mờ từ phòng khách hắt ra.
“Minh?” Cô gọi khẽ.
Không ai trả lời.
Cô cởi giày, đi chân trần trên sàn gỗ lạnh. Những bước chân im lặng dẫn cô lên cầu thang, tới căn phòng ngủ chính mà từ ngày dọn vào, cô chưa từng bước chân qua.
Cánh cửa hé mở.
Minh nằm co quắp trên giường, mái tóc đen rũ rượi, mồ hôi ướt đẫm trán. Chiếc chăn mỏng bị anh đạp xuống đất, thân hình vạm vỡ chỉ còn chiếc áo sơ mi trắng mở cúc, lộ ra lồng ngực phập phồng nóng rực.
Linh khựng lại. Trái tim cô như bị bóp nghẹt.
“Minh, anh sao vậy?”
Cô tiến lại gần, đặt tay lên trán anh. Nóng như lửa. Cảm giác nóng hổi truyền qua lòng bàn tay, khiến cô giật mình.
Mắt anh khẽ động, mí mắt nặng trĩu nâng lên một chút. Đồng tử đen láy nhìn cô mơ hồ, rồi lại khép lại.
“Em về làm gì?” Giọng anh khàn đặc, khô khốc như vừa qua một trận bão cát.
“Thấy người ta ốm không biết à? Sao không gọi bác sĩ?”
Minh cười nhạt, nụ cười yếu ớt nhưng vẫn phảng phất vẻ kiêu hãnh. “Tôi không thích bác sĩ.”
Linh thở dài. Cô cúi xuống nhặt chiếc chăn dưới sàn, đắp lại cho anh. Hơi ấm từ cơ thể anh tỏa ra, phả vào mặt cô mùi mồ hôi pha chút hương gỗ đàn hương quen thuộc. Tự nhiên, cô thấy chóp mũi cay cay.
“Còn cứng đầu. Tôi đi pha chút thuốc hạ sốt, anh nằm yên.”
Cô Toan đứng dậy, nhưng cánh tay bất ngờ bị giữ chặt.
“Ở lại.” Giọng anh nhỏ nhưng mệnh lệnh. “Đừng đi.”
Linh quay lại. Anh vẫn nhắm mắt, nhưng những ngón tay siết chặt cổ tay cô, gân guốc, run rẩy. Hơi thở nóng hổi phả lên mu bàn tay cô.
Một khoảnh khắc, cô nhìn thấy gì đó trong anh. Không phải vị tổng tài lạnh lùng, không phải người đàn ông quyền thế nắm giữ số phận của cô. Mà là một con người yếu đuối, cô độc, khao khát hơi ấm.
Linh ngồi xuống mép giường. “Tôi đi lấy thuốc xong sẽ quay lại ngay.”
“Bảo Lan mua.” Anh vẫn không buông tay.
“Lan ở công ty rồi.”
Minh mở mắt. Ánh nhìn mơ hồ, nóng bỏng, rơi trên khuôn mặt cô. “Thì em ở đây.”
Linh im lặng một lát, rồi gật đầu. Cô gọi điện cho người mua thuốc mang tới. Khi cúp máy, cô thấy anh đã kéo tay cô đặt lên ngực mình.
“Nóng quá.” Anh thì thầm.
“Biết nóng còn không chịu nghỉ.” Linh lấy khăn ấm lau trán cho anh. Từng động tác nhẹ nhàng, tỉ mỉ, như chăm một đứa trẻ. “Làm việc có phải hít đất không mà thức đêm hoài?”
Môi anh nhếch lên. “Ôi?”
“Lo cho hợp đồng thì có.” Cô đáp nhanh, nhưng lòng dạ không được thanh thản lắm.
“Hợp đồng.” Anh nhắc lại, giọng mỉa mai. “Em nghĩ tôi là cái máy à?”
“Không, anh là tổng tài.” Linh vắt khăn, đặt lên trán anh. Nước mát thấm qua khăn, làm dịu cái nóng hổi trên da. “Mà tổng tài cũng biết ốm sao?”
“Tôi có máu thịt, có tim.” Anh nhìn cô, đôi mắt đen sâu thẳm. “Em không tin?”
Linh thoáng lúng túng. Cô quay mặt đi, nhìn ra cửa sổ. Mưa vẫn rơi. Những giọt nước đập vào kính, tạo nên âm thanh đều đều, buồn tẻ.
“Tôó máu thịt. Nhưng tim anh… em là bằng đá rồi.”
Minh không trả lời. Anh nhắm mắt, tay vẫn nắm chặt tay cô. Hơi thở dần đều hơn.
---
Lan mang thuốc tới lúc xế chiều. Minh uống thuốc xong, ngủ thiếp đi. Linh ngồi bên cạnh, nhấp ngủ.
Khuôn mặt không còn vẻ lạnh lùng, sắc bén. Mày rậm giãn ra, khóe môi khẽ mở, trông như một đứa trẻ. Cô nhận ra mình chưa từng thấy anh như thế này.
Bên ngoài trời đã tối hẳn. Mưa ngớt dần, thay vào đó là màn đêm yên tĩnh, chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc.
Khoảng mười giờ, Minh tỉnh dậy. Sốt đã hạ, mắơn, nhưng sắc mặt vẫn tái nhợt.
“Em vẫn ở đây?” Giọng anh hơi ngạc nhiên.
“Ở đây canh ông tổng tài chứ sao?” Linh cười nhẹ, được ấm. “Uống đi.”
Minh ngồi dậy, đón lấy ly nước. Ngóạm vào tay cô, lạnh ngắt. Linh kéo chăn lên đắp cho anh.
“Sao em tốt với tôi vậy?” Anh hỏi bất ngờ.
Linh sững lại. Câu hỏi như mũi kim đâm vào lương tâm cô.
“Vì… anh là chồng giả của tôi. Nếu anh chết, tôi mất một trăm triệu mỗi tháng.”
Minh cười nhạt. “Thực tế hơn tôi nghĩ.”
“Đời thực tế mới sống được.” Linh đứng dậy, với tay tắt đèn ngủ. “Anh nghỉ đi, tôi ra ngoài.”
“Khoan.”
Cô quay lại. Trong bóng tối mờ mờ, anh nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ.
“Ở lại ngủ đây.”
“Cái gì?” Linh giật mình.
“Tôi sợ đêm nay lại sốt.” Giọng anh bình thản, nhưng có chút gì đó ẩn giấu. “Có em ở đây, tôi yên tâm hơn.”
Linh ngập ngừng. Lý trí mách bảo cô từ chối, nhưng trái tim lại níu chân. Cô nhìn anh, thấy dưới lớp mặt nạ cứng rắn kia là sự cô đơn đến nao lòng.
“Được rồi. Nhưng tôi ngủ ghế.”
“Ghế cứng, không tốt cho lưng.” Minh vỗ nhẹ vào khoảng trống bên cạnh. “Giường rộng, em ngủ bên kia.”
Tim Linh đập loạn. Cô thầm nhủ, chỉ là hợp đồng, chỉ là một năm. Nhưng sao cô thấy lòng mình xáo động?
Cuối cùng, cô lấy thêm chăn, nằm xuống phía bên kia giường. Chiếc giường rộng, nhưng hơi ấm của anh vẫn phả sang, làm cô không thể ngủ.
“Linh.” Giọng trong bóng tối.
“Sao?”
“Cảm ơn em.”
Ba chữ nhẹ như lông hồng, nhưng đối với Minh, đó là cả một sự thay đổi. Linh mím môi, không trả lời. Cô nhắm mắt, nhưng trong đầu vẫn vang vọng những lời Hoa nói ở bữa tiệc.
“Cô chỉ là công cụ để nó trả thù thôi.”
Nếu đúng vậy, sao anh lại cảm ơn cô? Sao anh lại giữ cô ở lại?
Hay tất cả chỉ là diễn?
---
Sáng hôm sau, Minh tỉnh dậy trước. Anh nhìn cô gái bên cạnh, nằm cuộn tròn như con mèo nhỏ, mái tóc dài xõa tung trên gối. Ánh nắng qua rèm chiếu lên khuôn mặt thanh tú của cô.
Một cảm giác ấm áp lạ lùng dâng lên trong lồng ngực anh.
Anh khẽ ngồi dậy, không muốn đánh thức cô. Nhưng tay vô tình chạm vào chiếc điện thoại của cô để trên tủ đầu giường. Màn hình sáng lên, hiện ra một dòng tin nhắn chưa đọc.
“Linh, xong việc rồi thì về nhé. Ba mẹ nhớ con. Thằng nhỏ đó có hành hạ con không?”
Người gửi: Mẹ.
Minh nhíu mày. Anh biết gia đình cô mắc nợ, nhưng cô chưa từng kể chi tiết. Anh đặt điện thoại xuống, nhưng trong lòng đã dấy lên một nỗi nghi ngờ.
Khi Linh tỉnh dậy, cô thấy Minh đã mặc chỉnh tề, ngồi trên ghế sofa, tay cầm tách trà nóng.
“Dậy rồi?” Anh nhìn cô, ánh mắt bình thản. “Chuẩn bị đi, tôi đưa em đến công ty.”
“Anh hết sốt rồi?”
“Tôi khỏe rồi.” Anh đặt tách trà xuống, đứng dậy. “Nhưng có chuyện tôi muốn hỏi em.”
Linh thoáng chột dạ.
“Chuyện gì?”
“Gia đình em nợ bao nhiêu?”
Cô sững người. “Sao anh biết?”
“Tôi có điều tra.” Minh thành thật. “Nhưng tôi muốn em tự nói.”
Linh cắn môi. Những ngày qua, cô tưởng mình đã giấu kín, nhưng anh vẫn biết. Cảm giác bị lột trần khiến cô vừa xấu hổ vừa giận dữ.
“Anh điều tra tôi?”
“Tôi phải biết người sống dưới mái nhà mình là ai.” Minh bước lại gần, giọng điệu không còn lạnh lùng như mọi khi. “Nhưng tôi không trách em. Chỉ muốn biết sự thật.”
Linh nhìn anh, đôi mắt long lanh. Cô thấy trong lòng mình đang giằng xé. Một phần muốn nói hết, một phần sợ hãi.
“Hai tỷ.” Cô thì thầm. “Bảy lãi, lãi mẹ đẻ lãi con, thành hai tỷ. Anh trả hết rồi, nhưng đó là theo hợp đồng. Tôi vẫn mắc nợ anh.”
Minh im lặng một lát. Rồi anh bất ngờ bước tới, hai tay đặt lên vai cô.
“Em không nợ tôi gì cả.”
Linh ngước lên, bối rối. “Nhưng hợp đồng…”
“Hợp đồng là giấy tờ.” Giọng anh trầm thấp, ấm áp. “Còn em là con người.”
Cô chưa kịp hiểu hết ý nghĩa câu nói đó thì điện thoại của anh reo. Anh bắt máy, gương mặt lập tức trở nên nghiêm trọng.
“Được, tôi đến ngay.”
Anh cúp máy, nhìn cô. “Hội đồng quản trị họp gấp. Có chuyện ở công ty.”
---
Tập đoàn Hoàng Minh sáng hôm đó như một tổ ong vỡ. Những ánh mắt dò xét, những lời xì xào sau lưng bước vào sảnh.
“Nghe nói cô ta là vợ giả của tổng tài.”
“Không phải giả, là tình nhân mới của ả ta.”
“Tối qua cô ta ở nhà tổng tài, có người thấy.”
Linh cố nén, bước thẳng lên phòng họp. Cánh cửa mở ra, bên trong đã đầy đủ các thành viên hội đồng quản trị. Hoa ngồi ở góc phòng, môi nở nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý.
Minh đứng ở đầu bàn, gương mặt lạnh như tiền.
“Chào mọi người, tôi đến trễ.”
“Cô Linh.” Một giám đốc lớn tuổi lên tiếng. “Chúng tôi vừa nhận được một số thông tin về cô. Có người nói cô lợi dụng quan hệ với tổng tài để trục lợi cá nhân.”
Linh sững người. Cô nhìn sang Hoa, thấy cô ta khẽ nhếch môi.
“Tôi không biết ông đang nói gì?”
“Cô là trợ lý của tổng tài, nhưng lại ở nhà tổng tài qua đêm.” Một người khác tiếp lời. “Chuyện này ảnh hưởng đến uy tín của công ty.”
Linh siết chặt tay. Cô chuẩn bị lên tiếng thì Minh đã đứng dậy.
“Các ông đang nói về vợ tôi à?”
Cả hội đồng im phăng phắc.
“Vợ ông?” Giọng ông giám đốc già run run.
“Phải.” Minh bước tới, đứng cạnh Linh. “Cô ấy là vợ tôi. Chúng tôi đã kết hôn. Có giấy tờ đàng hoàng.”
Hoa tái mặt. “Minh, anh nói gì vậy? Cô ta chỉ là…”
“Cô Hoa.” Minh cắt lời, giọng lạnh băng. “Tôi khuyên cô nên giữ mồm giữ miệng. Nếu tôi phát hiện ai đó tung tin đồn thất thiệt về vợ tôi, người đó sẽ phải đối mặt với hậu quả.”
Không khí trong phòng họp như ngưng đọng. Mọi người nhìn nhau, không ai dám nói thêm.
Kéo tay cô ra khỏi phòng. Anh đi nhanh, cô chạy theo sau, lòng đầy hỗn loạn.
Khi cửa thang máy đóng lại, Minh xoay người, áp cô vào tường.
“Em có điều gì giấu tôi?”
Giọng anh lạnh lùng, sắc bén, khác hẳn với người đàn ông yếu đuối tối qua.
Linh nhìn anh, thấy trong mắt anh có sự nghi ngờ, có nỗi đau, có cả sự giận dữ.
“Tôi…”
Cô chưa kịp nói hết, thang máy mở ra. Một người đàn ông trung niên đứng ở sảnh, nhìn cô với ánh mắt sắc lạnh.
Ông Hoàng.
“Minh, tôi cần nói chuyện với con.”
Minh buông tay Linh. Gương mặt lập tức trở nên phức tạp. “Chuyện gì?”
“Chuyện gia đình.” Ông Hoàng nhìn Linh. “Cô ra ngoài trước đi.”
Linh lưỡng lự nhìn Minh. Anh gật nhẹ, nhưng trong mắt vẫn chất chứa câu hỏi chưa được trả lời.
Cô bước ra, lòng nặng trĩu.
Rung động không mong muốn đã đến, nhưng cùng với nó là những bí mật và hiểu lầm đang chờ cô phía trước.