Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Vợ Giả Thật Lòng

Bí mật và hiểu lầm

2535 từ
Nghe chương này11:57

Màn hình điện thoại sáng lên trong bóng tối của căn phòng ngủ rộng lớn. Linh mở mắt, nhìn thấy hàng loạt tin nhắn từ một số lạ. Cô ngồi dậy, nhìn sang bên cạnh – Minh vẫn đang ngủ say, hơi thở đều đều sau cơn sốt đêm qua. Trái tim cô đập ở từng dòng tin nhắn.

“Cô tưởng cô là ai? Chỉ là con bé bán rau nơi quê mùa mà dám mơ làm bà chủ tập đoàn Hoàng Minh?”

“Tôi có ảnh cô và thằng ngập của cô. Nếu cô không biến đi, ngày mai cả công ty sẽ biết.”

“Cô nghĩ Minh yêu cô sao? Hắn ta chỉ dùng cô để trả thù cho mẹ hắn. Cô chỉ là con tốt thí.”

Linh cắn môi đến bật máu. Những bức ảnh kèm theo – em trai cô, Thắng, đang hút thuốc trong một quán bar tồi tàn, mặt mày phờ phạc. Cô biết Thắng đã sa vào cờ bạc từ lâu, nhưng không ngờ lại tệ đến mức này. Ngón tay cô gửi tin nhắn trả lời: “Ai đây? Mày muốn gì?”

“Gặp tôi ở quán cà phê số 12 đường Lê Thị Riêng, 8 giờ sáng nay. Nếu không, ảnh sẽ đến tay báo chí và ông Hoàng.”

Điện thoại tắt nguồn. Linh nhìn đồng hồ – 6 giờ 30 phút. Cô nhẹ nhàng trèo xuống giường, mặc lại quần áo từ tối qua, cố gắng không gây tiếng động. Nhưng khi vừa chạm tay vào nắm cửa, giọng từ phía sau khàn đặc vì mới ngủ dậy.

“Đi đâu sớm thế?”

Linh quay lại, cố giữ nụ cười bình thản. “Em có việc riêng. Anh nghỉ ngơi đi. Tôi đã chuẩn bị cháo trong bếp.”

Minh nhướn mày, ánh mắt sắc lạnh dù giọng nói vẫn còn yếu ớt. “Việc riêng vào lúc này? Em định gặp ai?”

“Không ai cả. Chỉ là… em cần ra ngoài một chút.” Linh tránh ánh mắt anh, vội vã mở cửa bước ra ngoài. Cô biết Minh không dễ dàng tin lời mình, nhưng cô cần phải đi.

---

Quán cà phê vắng tanh vào sáng sớm. Linh ngồi ở góc khuất, tay siết chặt tách cà phê đen không đường. Mười phút sau, một người phụ nữ bước vào – Hoa, trong bộ vest trắng sang trọng, môi nở nụ cười đắc thắng.

“Tôi biết cô sẽ đến.” Hoa ngồi xuống đối diện, gọi một tách latte. “Có vẻ cô thông minh hơn tôi nghĩ.”

Linh nhìn thẳng vào mắt cô ta, giọng lạnh tanh. “Mày là người gửi tin nhắn đe dọa tao? Mày muốn gì?”

Hoa cười khẩy, nhấp một ngụm cà phê. “Tôi? Đe dọa cô? Ồ, tôi chỉ giúp cô nhìn rõ sự thật thôi. Cô nghĩ cô xứng đáng với Minh sao? Một con bé bán rau, không học thức, không gia thế, chỉ biết dựa vào hợp đồng hôn nhân để trả nợ.”

“Hợp đồng đó là giữa tôi và anh ấy, không liên quan đến mày.”

“Không liên quan?” Hoa rút từ túi xách một tập tài liệu, ném lên bàn. “Đọc đi. Đây là báo cáo điều tra về mẹ của Minh. Cô có biết người đã ra lệnh ám sát bà ấy là ai không?”

Linh cầm tập tài liệu lên, run rẩy lật từng trang. Những dòng chữ khô khan nhưng đầy chết chóc: một vụ tai nạn xe hơi được dàn dựng, kẻ chủ mưu đứng sau – một đối thủ cạnh tranh của ông Hoàng. Và trong danh sách những người liên quan, có tên của ba cô – một tài xế xe tải vô tình trở thành công cụ trong âm mưu đó.

“Không… không thể nào…” Linh lẩm bẩm, mặt tái nhợt.

“Đúng vậy. Ba cô đã lái chiếc xe tải tông vào xe của mẹ Minh. Ông ta không cố ý, nhưng hậu quả thì rõ ràng. Và Minh, vì muốn trả thù, đã tìm đến cô – con gái của kẻ sát nhân – để biến cô thành công cụ của hắn.” Hoa nói từng chữ, giọng ngọt ngào nhưng đầy độc địa. “Hợp đồng hôn nhân? Đó chỉ là cách hắn kiểm soát cô, dùng cô để đào bới thêm thông tin về gia đình kẻ thù. Cô chỉ là con tốt trong ván cờ của hắn, Linh ạ.”

Linh cảm thấy đầu óc quay cuồng. Mọi thứ sụp đổ. Những buổi tối Minh nhìn cô với ánh mắt lạnh lùng, những câu hỏi về gia đình cô, những cuộc nói chuyện bí mật với ông Hoàng – tất cả đều trở nên rõ ràng. Cô là con gái của kẻ đã giết mẹ anh. Anh cưới cô không phải vì tình yêu mà vì thù hận.

“Tại sao mày lại nóết?” Linh gằn giọng, mắt đỏ hoe.

“Vì tôi muốn cô biến đi. Cô không thuộc về nơi này. Và nếu cô ở lại, tôi sẽ đảm bảo mọi người đều biết ba cô là kẻ sát nhân.” Hoa đứng dậy, vuốt lại tóc. “Còn bức ảnh, tôi sẽ gửi cho báo chí. Gia đình cô sẽ tan nát. Cô muốn điều đó không?”

Linh siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Cô muốn đấm vào mặt Hoa, muốn xé toang nụ cười giả tạo đó. Nhưng cô biết mình không thể. Sự thật quá lớn, quá nặng nề.

“Tôi sẽ suy nghĩ.” Linh nói, giọng nghẹn ngào.

“Cô có 24 giờ. Nếu không, hậu quả tự gánh chịu.” Hoa quay lưng bỏ đi, gót giày cao vút lên từng tiếng cộc cộc đều đặn.

Linh ngồi sụp xuống ghế, nước mắt trào ra. Cô không biết mình đã rời quán cà phê lúc nào, chỉ biết mình đã đến đường, không mục đích, không suy nghĩ. Trời bắt đầu mưa, những hạt mưa lạnh buốt thấm đẫm áo cô.

---

Trong văn phòng tập đoàn Hoàng Minh, Minh ngồi trước màn hình máy tính, tay cầm một chiếc hộp gỗ nhỏ. Quản gia Lan đã đưa nó cho anh sáng nay, nói rằng nó được nhặt trong phòng ngủ của Linh.

“Cậu chủ, đây là của cô Linh. Tôi nghĩ cô ấy đã vô tình làm rơi.”

Minh mở hộp ra. Bên trong là một lá thư cũ, giấy đã ố vàng theo thời gian. Anh nhận ra nét chữ của mẹ mình – bà thường viết thư cho cha trước khi cưới. Nhưng khi đọc nội dung, mặt anh tối sầm lại.

“Con gái của tài xế Nguyễn Văn Tùng – người đã gả cho mẹ – nay lại là vợ của con. Hãy cẩn thận, con ơi. Gia đình đó không đơn giản. Ba con đã từng cảnh báo…”

Lá thư chưa kịp kết thúc, nhưng những dòng chữ như những nhát dao xoáy vào tim Minh. Anh nhớ lại ánh mắt nhìn anh, sự dịu dàng cô dành cho anh những ngày qua. Tất cả đều là giả dối? Cô biết sự thật? Cô đang lợi dụng anh?

Minh gập nắp hộp lại, đập mạnh xuống bàn đến nỗi chiếc bút lăn tròn trên mặt kính. Anh gọi điện cho trợ lý, giọng lạnh như băng: “Tập tức. Đưa cô ấy về văn phòng tôi.”

Mười lăm phút sau, Linh bước vào văn phòng, quần áo ướt sũng, tóc rối bù. Cô nhìn Minh với đôi mắt đỏ hoe, nhưng ánh mắt đó không còn là sự dịu dàng như sáng nay – nó là sự phòng thủ, là nỗi đau.

“Anh tìm tôi?” Linh hỏi, giọng khàn đặc vì khóc.

M Minh cầm chiếc hộp gỗ lên, ném xuống trước mặt cô. “Giải thích đi.”

Linh cúi xuống nhặt chiếc hộp, mở ra. Lá thư hiện ra. Cô đọc nhanh, mặt càng lúc càng tái. “Cái này… cái này ở đâu ra?”

“Quả ặt được trong phòng em. Em có biết lá thư này không? Hay em đang giả vờ ngạc nhiên?” Minh gằn từng chữ, mắt đỏ ngầu vì tức giận.

“Không! Tôi chưa bao giờ thấy lá thư này! Có ai đó đã đặt nó vào phòng tôi!” Linh lùi lại, tay run rẩy.

“Vậy sao?” Minh đứng dậy, bước đến gần cô, cao lớn và đầy uy hiếp. “Em có biết ai không? Nguyễn Văn Tùng – tài xế xe tải – đã giết mẹ tôi. Và em, con gái ông ta, đã ký hợp đồng hôn nhân với tôi. Trùng hợp hay âm mưu?”

Linh khóc, nước mắt hòa cùng nước mưa còn đọng trên mặt. “Tôi không biết! Tôi thề là tôi không biết ba tôi đã gần đó! Tôi chỉ biết ba tôi mất tích từ năm tôi 15 tuổi. Mẹ tôi nói ông ấy bỏ đi vì nợ nần!”

“Nợ nần?” Minh cười nhạt, nụ cười đầy chế giễu. “Đúng, nợ nần – nợ máu của mẹ tôi. Em đến đây làm vợ giả để trả nợ cho gia đình em. Và bây giờ em muốn rời đi, phải không? Hết hợp đồng, em sẽ biến mất, để lại tôi với nỗi đau này?”

“Không! Tôi không có ý đó!” Linh gào lên, giọng xé toang sự im lặng trong văn phòng. “Tôi không biết gì cả! Tôi chỉ muốn trả nợ cho gia đình tôi, để mẹ tôi không phải bán nhà, để em trai tôi có cơ hội làm lại cuộc đời! Tôi không cố tình lợi dụng anh!”

Nhưng Minh không nghe. Anh giật lá thư khỏi tay cô, xé nát. “Em nói dối! Tất cả đều là giả dối! Những giọt nước mắt ấy, sự chăm sóc ấy – tất cả đều là diễn kịch để tôi tin em, để tôi mềm lòng!”

“Không! Tôi yêu anh!” Linh buột miệng nói, rồi sững người vì chính lời nói của mình. Cô đã nói ra điều mà trái tim cô giấu kín.

Minh dừng lại, nhìn cô chằm chằm. “Yêu? Em yêu tôi? Hay em yêu tiền, yêu sự giàu sang, yêu sự bảo vệ mà tôi mang lại cho gia đình em?”

Câu nói đó như một nhát dao đâm thẳng vào tim Linh. Cô lùi dần về phía cửa, môi run run. “Nếu anh nghĩ vậy… thì tôi không còn gì để nói nữa. Hợp đồng hôn nhân sẽ kết thúc vào cuối tháng. Tôi sẽ rời đi, như anh mong muốn.”

Nói xong, cô quay lưng mở cửa bước ra ngoài, để lại Minh đứng sững giữa văn phòng, tay nắm chặt những mảnh thư vụn.

---

Nhưng Linh chưa kịp đi xa. Cô chạy dọc hành lang tầng thượng, nơi chỉ có vài nhân viên vệ sinh đang lau dọn. Cô không biết mình đang đi đâu, chỉ muốn thoát khỏi nơi này, thoát khỏi nỗi đau đang xé nát lồng ngực.

Bỗng nhiên, một bàn tay mạnh mẽ nắm lấy tay cô, kéo cô quay lại. Linh ngước lên – Minh, mắt đỏ ngầu, hơi thở gấp gáp vì chạy, đang đứng trước mặt cô.

“Buông tôi ra!” Linh gằn giọng, cố vùng vẫy.

“Không.” Minh kéo cô vào một phòng họp vắng người, đóng sầm cửa lại. Ánh đèn huỳnh quang chiếu sáng gương mặt căng thẳng của anh. “Em không được đi.”

“Anh vừa bảo tôi là kẻ lừa dối, là con gái kẻ sát nhân. Vẫn giữ tôi lại? Để trả thù tiếp sao?” Linh hét lên, nước mắt trào ra.

M Minh không nói gì, chỉ siết chặt tay hơn. Anh nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm chứa đựng sự giằng xé dữ dội. Anh muốn tin cô, muốn tin rằng cô không biết gì, nhưng nỗi đau mất mẹ đã ăn sâu vào máu thịt anh suốt 20 năm.

“Tôi… tôi không biết nữa.” Minh nói, giọng khàn đặc. “Nhưng tôi không thể để em đi. Không phải vì hợp đồng, không phải vì thù hận. Mà vì…”

Anh ngừng lại, hít một hơi thật sâu. Linh nhìn anh, trái tim cô đập mạnh đến mức tưởng chừng như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực.

“Vì tôi không thể sống thiếu em.” Minh nói nhẹ nhàng, như một lời thú nhận cuối cùng. “Dù em có là ai, dù ba em đã làm gì, tôi vẫn không thể thiếu em.”

Linh sững sờ. Cô không tin vào tai mình. Người đàn ông lạnh lùng, cứng rắn, luôn đặt lý trí lên trên cảm xúc, lại thừa nhận điều đó. Nước mắt cô lại trào ra, nhưng lần này là vì xúc động.

“Nhưng anh vừa bảo em lừa dối anh…” Linh thì thào.

“Tôi đã sai. Tôi đã để nỗi đau che mờ lý trí.” Minh ôm chặt lấy cô, kéo cô vào lòng. Cơ thể ướt lạnh của cô áp vào ngực anh, ấm áp dần qua lớp áo sơ mi. “Tôi không biết sự thật là gì, nhưng tôi biết một điều – em là người duy nhất khiến tôi cảm thấy mình còn sống sau 20 năm cô độc.”

Anh gằn giọng, nhưng không phải vì tức giận, mà vì sự quyết liệt của tình yêu: “Tôi không rời đi. Em nghe rõ chưa? Dù hợp đồng có hết hạn, dù thế giới có sụp đổ, tôi vẫn không bao giờ để em rời xa tôi.”

Linh khóc nức nở trong vòng tay anh. Cô muốn tin vào những lời đó, muốn tin rằng tình yêu của họ có thể vượt qua bí mật và hiểu lầm. Nhưng bóng tối của quá khứ vẫn còn đó, và Hoa vẫn đang rình rập ngoài kia.

“Như… và những bức ảnh…” Linh nói giữa những tiếng nấc. “Hoa sẽ hủy hoại gia đình em.”

M Minh siết chặt tay hơn, cằm áp lên đỉnh đầu cô. “Hãy để tôi lo. Em không còn phải một mình chống chọi nữa. Tôi sẽ bảo vệ em, bảo vệ gia đình em. Không ai có thể hạ tôi ở đây.”

Anh buông cô ra một chút, nhìn thẳng vào mắt cô. Đôi mắt đen láy của anh giờ đây không còn lạnh lùng mà dịu dàng, gần như van nài.

“Hãy ở lại với tôi, Linh. Không phải vì hợp đồng, mà vì tình yêu thật lòng. Em nói em yêu tôi – hãy cho tôi cơ hội chứng minh rằng tôi cũng yêu em, nhiều hơn em tưởng.”

L Linh nhìn anh, lòng tan chảy. Cô đưa tay lên vuốt ve gương mặt anh, cảm nhận sự mệt mỏi, sự cô độc mà anh đã che giấu suốt bấy lâu.

“Em không đi.” Linh thì thào. “Nhưng chúng ta phải đối mặt với sự thật, Minh. Em không muốn giấu giếm anh bất cứ điều gì.”

M Minh gật đầu, kéo cô lại gần, đặt lên trán cô một nụ hôn dịu dàng. “Chúng ta sẽ đối mặt cùng nhau. Tôi hứa.”

Hai người đứng giữa phòng họp vắng tanh, vòng tay ôm chặt lấy nhau như những kẻ vừa thoát khỏi cơn bão. Nhưng ngoài kia, Hoa vẫn còn đó và bí mật về ba Linh sẽ sớm bị phơi bày. Cuộc chiến cho tình yêu của họ mới chỉ bắt đầu.

— Hết chương 4
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord