Cơn mưa chiều Sài Gòn bất chợt ập đến, những hạt nước nặng trĩu đập vào ô kính tòa nhà Tập đoàn Hoàng Gia, tạo nên âm thanh lộp bộp như đang khóc than cùng số phận. Linh đứng trước cửa thang máy, tay siết chặt chiếc túi xách da màu nâu, bên trong là chiếc điện thoại chứa đầy bằng chứng về tội lỗi của Hoa. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi oải hương thoang thoảng từ nước hoa của người phụ nữ vừa lướt qua, nhưng trong lòng chỉ có vị đắng của sự phản bội và tổn thương.
Cô đã khóc suốt đêm qua, nước mắt thấm ướt gối, những câu hỏi cứ xoay vần trong đầu: Tại sao nghi ngờ cô? Tạo cho cô cơ hội giải thích? Nhưng đến lúc bình minh ló dạng, Linh nhận ra rằng nếu cô cứ chạy trốn, Hoa sẽ thắng. Cô sẽ để kẻ đó cướp đi tình yêu duy nhất trong đời mình sao? Không, cô không thể.
Cánh cửa thang máy mở ra, hành lang tầng hai mươi lăm vắng lặng đến kỳ lạ. Những bức tường kính phản chiếu bóng dáng cô — một người phụ nữ kiệt sức nhưng đôi mắt vẫn ánh lên ngọn lửa kiên cường. Linh bước nhanh về phía phòng họp lớn, nơi cô biết Minh đang có cuộc họp với ông Hoàng. Tiếng giày cao gót của cô vang lên từng nhịp đều đặn, như nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực.
“Cô Linh, xin lỗi, nhưng giờ đang có cuộc họp quan trọng…” Lan, trợ lý riêng của Minh, ngăn cô lại trước cửa. Gương mặt cô ấy thoáng chút lo lắng, đôi mắt nâu dịu dàng như muốn nói: “Đừng làm chuyện dại dột.”
“Lan, tôi cần gặp anh ấy ngay. Chuyện này không thể chờ.” Linh nói với giọng kiên định. Cô cảm nhận được hơi lạnh từ điều hòa phả vào mặt, làm sống lưng cô nổi da gà.
“Nhưng ông Hoàng cũng ở trong đó. Ông ấy rất nghiêm khắc…” Lan thì thầm, tay cô ấy nắm lấy cổ tay Linh như muốn kéo cô lại.
“Tôi biết. Chính vì thế tôi cần vào.” Linh nhẹ nhàng gỡ tay Lan ra, đôi mắt cô nhìn thẳng vào cánh cửa gỗ sồi nặng nề. Trong lòng cô, một giọng nói thì thầm: “Nếu em lùi bước, em sẽ mất anh mãi mãi.”
Không chần chừ thêm, Linh đẩy cửa bước vào. Cánh cửa mở ra, để lộ căn phòng họp rộng lớn với bàn dài phủ kính đen bóng. Minh ngồi ở đầu bàn, áo sơ mi trắng tay xắn lên khuỷu, gương mặt anh lạnh lùng hơn bao giờ hết. Bên cạnh anh là ông Hoàng — người đàn ông quyền lực với mái tóc hoa râm và đôi mắt sắc như dao cạo. Và ở cuối bàn, Hoa đang ngồi, môi nở nụ cười đắc thắng.
“Cô vào đây bằng quyền gì?” Ông Hoàng cất giọng trầm, không giấu được sự bất mãn. Ông đặt tách cà phê xuống, tiếng sứ va vào đĩa vang lên khô khốc.
Linh không trả lời ngay. Cô nhìn Minh — người đàn ông mà đêm qua cô đã thốt lên lời yêu trong nước mắt, người đàn ông đã nhìn cô với ánh mắt đầy nghi ngờ và tổn thương. Giờ đây, anh ngồi đó, hai tay đan vào nhau, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên vì siết chặt. Anh không nói gì, nhưng đôi mắt đen sâu thẳm kia đang dò xét cô, như muốn xuyên thấu tâm can.
“Tôi đến để nói sự thật.” Linh nói, giọng cô vang lên trong căn phòng tĩnh lặng. Cô bước về phía bàn, mỗi bước chân như nặng nghìn cân. “Về mẹ của Minh. Về tai nạn năm ấy. Và về những gì Hoa đã làm.”
Hoa bật cười, tiếng cười the thé như mảnh thủy tinh vỡ. “Cô đang nói gì vậy? Cô định đổ tội cho tôi sao? Thật nực cười. Rõ ràng ba cô là kẻ sát nhân.”
“Im đi.” Minh gằn giọng, khiến cả phòng chặng. Anh đứng dậy, từng bước tiến về phía Linh. Mùi nước hoa của anh hòa lẫn với mùi giấy tờ và cà phê đắng. “Em có bằng chứng gì?”
Linh nhìn vào mắt anh. Trái tim cô đập loạn nhịp. “Em có tất cả.” Cô mở túi, lấy ra chiếc điện thoại, mở đoạn ghi âm cuộc nói chuyện với Hoa ở quán cà phê hôm trước. Giọên rõ mồn một:
“Chính mày đã thuê người theo dõi. Chính mày đã ép nó vay nợ. Và chính mày đã dàn dựng mọi chuyện để tao nghi ngờ Linh.”
Giọng nghe có chút run sợ: “Mày có bằng chứng không?”
“Có. Tao có tin nhắn, có bản sao kê tài khoản, có cả người làm chứng. Mày nghĩ tao là con ngốc sao?”
Căn phòng chặng kéo dài vài giây. Ông Hoàng đứng dậy, gương mặt nghiêm nghị đến đáng sợ. “Hoa, chuyện này là thật sao?”
Hoa tái mặt, môi cô ấy mấp máy nhưng không thốt nên lời. Cô ta nhìn quanh, như tìm đường chạy trốn, nhưng cánh cửa đã bị Lan đóng lại từ bên ngoài.
“Đó là… cô ta dựng chuyện!” Hoa chỉ tay vào Linh, giọng the thé. “Cô ta ghét tôi vì tôi là người yêu cũ của Minh! Cô ta muốn hãm hại tôi!”
“Em có thêm bằng chứng không?” Minh hỏi, giọng anh trầm xuống, nhưng trong đôi mắt anh, Linh thấy giợm le lói.
Linh gật đầu, lôi ra một tập tài liệu dày cộp từ túi xách. “Đây là bản sao kê tài khoản của ông qua. Có khoản chuyển tiền cho một công ty vệ sĩ tư nhân — chính là bọn chúng đã theo dõi. Và đây là ảnh chụp cuộc gặp giữa cô ta với đã éợ.”
Cô đặt tập tài liệu lên bàn, từng tờ giấy trắng tinh khôi nhưng chứa đựng tội lỗi đen tối. Mùi mực in hòa lẫn với mùi gỗ sồi từ bàn họp, tạo nên một không khí ngột ngạt.
Ông Hoàng cầm lấy tập tài liệu. Đôi mắt ông lướt qua dòng chữ. Càng đọc, ông càng cau mày. Đến cuối cùng, ông ném tập giấy xuống bàn. Tiếng giấy va vào mặt kính vang lên bốp một cái.
“Hoa, cô đã làm tất cả chuyện này?” Giọng ông Hoàng lạnh tanh, nhưng ẩn chứa cơn thịnh nộ sắp bùng nổ.
Hoa lùi lại, lưng cô ta chạm vào tường. “Tôi… tôi chỉ muốn tốt cho Minh! Cô ta không xứng với anh ấy! Cô ta là con gái của kẻ đã giết mẹ anh ấy!”
“Im ngay!” Minh gầm lên, nắm đấm của anh đập mạnh xuống bàn, làm tách cà phê của ông Hoàng đổ ra ngoài, chất lỏng nâu sẫm loang trên mặt kính. “Mẹ tôi chết vì tai nạn. Ba cô ấy không cố ý. Và cô — cô đã lợi dụng nỗi đau của tôi để thao túng tất cả!”
Linh nhìn Minh, trái tim cô như vỡ ra từng mảnh. Anh nói rằng ba cô không cố ý. Anh nói rằng đó là tai nạn. Nhưng sao lòng cô vẫn đau? Cô muốn chạy đến ôm chặt lấy anh, nhưng chân cô như đóng băng trên sàn.
“Tôi… tôi xin lỗi.” Hoa quỳ xuống, nước mắt lăn dài trên gương mặt trang điểm kỹ lưỡng. “Tôi chỉ yêu anh quá nhiều… Tôi không muốn mất anh…”
“Cô không yêu tôi. Cô chỉ muốn kiểm soát tôi.” Minh lạnh lùng nhìn xuống người phụ nữ đang quỳ dưới chân mình. “Lan, gọi bảo vệ. Đuổi cô ta ra khỏi tập đoàn. Và thông báo với cảnh sát về những bằng chứng này.”
“Vâng, thưa tổng giám đốc.” Lan bước vào, kéo Hoa đứng dậy. Hoa vùng vẫy, la hét, nhưng rồi cô ta bị lôi ra ngoài. Cánh cửa đóng lại, tiếng la hét tắt dần như một cơn ác mộng kết thúc.
Căn phòng chìặng. Ông Hoàng thở dài, ngồi phịch xuống ghế. “Minh, con có biết chuyện này từ bao giờ?”
“Con mới biết hôm nay.” Minh nhìn Linh, đôi mắt anh đầy những cảm xúc phức tạp — hối hận, đau khổ và tình yêu. “Con đã hiểu lầm em ấy. Con xin lỗi.”
Linh lắc đầu, nước mắt cô trào ra nóng hổi. “Anh không cần xin lỗi… Em chỉ muốn anh biết sự thật. Em không lợi dụng anh. Em chưa bao giờ…”
“Anh biết.” Minh bước đến gần cô.Anh đưa mắt cho cô. Đầu ngón, nhưng cái chạm của anh lại ấm áp lạ thường. “Anh xin lỗi vì đã không tin em. Anh xin lỗi vì đã làm em đau.”
Ông Hoàng đứng dậy, đi đến bên cửa sổ. Nhìn ra thành phố mờ mịt trong mưa, ông nói: “Ta cũng xin lỗi. Ta đã giữ bí mật quá lâu. Ta nghĩ rằng giấu đi sự thật sẽ bảo vệ mọi người, nhưng ta đã sai.”
“Thưa ông…” Linh ngập ngừng. Cô nhìn về phía ông Hoàng, người đàn ông quyền lực mà cô luôn sợ hãi.
“Gọi ta là ba.” Ông Hoàng quay lại, nụ cười hiếm hoi hiện trên gương mặt nghiêm nghị. “Con xứng đáng được biết sự thật. Và ta tin rằng con yêu Minh thật lòng.”
Linh bật khóc. Cô không kiềm chế được nữa. Cô ôm mặt, những tiếng nức nở nghẹn ngào. Minh ôm chặt cô vào lòng, vòết chặt như sợ cô biến mất. Mùi hương quen thuộc từ áo sơ mi của anh — mùi bạc hà và gỗ đàn hương — bao quanh cô, xoa dịu trái tim đang rỉ máu.
“Đừng khóc.” Minh thì thầm, môi anh chạm vào tóc cô. “Anh ở đây rồi. Anh sẽ không bao giờ để em đi nữa.”
“Nhưng… hợp đồng…” Linh ngẩng lên nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe. “Hợp đồng sắp hết hạn rồi.”
Minh nhìn sâu vào mắt cô, nâng cằm cô lên, buộc cô đối diện với anh. “Hợp đồng, đúng. Nhưng tình cảm không thể bị điều khiển bởi giấy tờ, em có biết không?” Giỏi, nhưng đầy kiên định. “Anh không muốn em là vợ giả nữa. Anh muốn em là vợ thật. Mãi mãi.”
Linh sững người, trái tim cô như ngừng đập. Cô nhìn vào mắt Minh — đôi mắt đen sâu thẳm từng lạnh lùng đến mức làm cô sợ hãi, nhưng giờ đây lại ấm áp như mặt trời mùa hạ. Cô có thể thấy trong đó tình yêu chân thành, sự hối lỗi và cả nỗi sợ mất cô.
“Em sợ…” Linh thì thầm, nước mắt lại lăn dài. “Em sợ tất cả chỉ là giấc mơ. Sợ khi tỉnh dậy, em lại là trợ lý kiêm vợ giả, không hơn không kém.”
“Nếu là mơ, hãy để anh cùng em mơ mãi.” Minh cúi xuống, trán anh chạm vào trán cô. Hơi thở anh phả vào mặt cô, ấm áp và vương vấn mùi cà phê. “Anh yêu em, Nguyên Linh. Yêu em từ lâu rồi. Từ cái ngày em bước vào phòng anh với bản hợp đồng trên tay, mắt nhìn anh đầy thách thức.”
“Em cũng yêu anh.” Linh thốt lên, giọng cô vỡ òa. “Em yêu anh đến phát điên, nhưng em sợ anh chỉ coi em là công cụ trả thù… sợ anh không bao giờ tin em…”
“Anh tin em. Từ giờ, anh sẽ tin em bằng cả trái tim này.” Minh ôm chặt cô, vòết đến mức cô gần như không thở được, nhưng cô không muốn thoát ra. Cô muốn ở trong vòng tay này mãi mãi.
Ông Hoàng khẽ ho, phá vỡ khoảnh khắc ngọt ngào. “Các con, ta có thể nói vài lời được không?”
Minh lưu luyến buông Linh ra, nhưng nắm chặt tay cô, như sợ cô chạy mất. “Dạ, ba nói đi.”
Ông Hoàng bước đến trước mặt họ, đôi mắt nghiêm túc nhìn hai người. “Sự thật về mẹ con đã được phơi bày. Và ta biết không có lời xin lỗi nào có thể xóa đi nỗi đau ấy. Nhưng ta muốn các con biết rằng cuộc đời này ngắn ngủi lắm. Đừng để quá khứ hủy hoại tương lai.”
Ông nhìn Linh, giọng trở nên dịu dàng hơn: “Con gái, ba của con là một người tốt. Ông ấy đã đến xin lỗi và ta đã tha thứ cho ông ấy. Nhưng ta đã sai khi giấu chuyện này với Minh. Ta xin lỗi.”
“Không, thưa ông… ba… con hiểu mà.” Linh mỉm cười qua nước mắt. “Ba chỉ muốn bảo vệ gia đình thôi.”
“Đúng vậy.” Ông Hoàng gật đầu. “Và từ giờ, con là một phần của gia đình này. Không phải vì hợp đồng, mà vì con xứng đáng.”
Minh siết chặt tay Linh, ô, đôi mắt sáng lên như sao. “Em nghe chưa? Ba đã chấp nhận em rồi. Giờ chỉ còn em thôi. Em có đồng ý ở lại với anh, không phải vì nợ nần, không phải vì hợp đồng, mà vì tình yêu?”
Linh nhìn vào mắt anh. Trái tim cô đập rộn ràng. Cô không còn sợ hãi nữa. Cô không còn nghi ngờ nữa. Tất cả những gì cô thấy trong mắt anh là tình yêu thuần khiết, không vướng bận toan tính.
“Em đồng ý.” Cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. “Em sẽ ở lại. Vì em yêu anh. Vì em muốn là vợ thật của anh, không phải vợ giả.”
Minh mỉm cười — nụ cười đầu tiên Linh thấy từ đây căng thẳng. Anh cúi xuống, đặt lên môi cô một nụ hôn nhẹ nhàng như cánh hoa. Môi anh mềm và ấm, mang theo vị mặn của nước mắt hòa lẫn với vị ngọt của tình yêu.
Ông Hoàng quay đi, giả vờ nhìn ra cửa sổ, nhưng khóe môi ông khẽ nhếch lên. “Ta sẽ để các con riêng tư. Và nhớ, chiều cả nhà ăn tối.”
Khi cánh cửa đóng lại, Linh và Minh vẫn đứng đó, tay trong tay, nhìn nhau không chớp mắt. Căn phòng họp rộng lớn bỗng trở nên ấm cúng lạ thường. Tiếng mưa ngoài ô kính vẫn rơi, nhưng không còn nặng nề nữa, mà như một bản nhạc du dương chúc phúc cho tình yêu của họ.
“Anh xin lỗi vì đã không bảo vệ em.” Minh nói. Tay anh vuốt nhẹ má cô. “Anh xin lỗi vì đã để em phải chịu đựng một mình.”
“Không sao đâu.” Linh áp má vào lòng bàn tay anh, cảm nhận hơi ấm truyền từ da thịt anh vào tim cô. “Quan trọng là bây giờ chúng ta có nhau. Thật lòng.”
“Thật lòng từng giây.” Minh thì thầm, anh kéo cô vào lòng một lần nữa.
Bên ngoài, cơn mưa tạnh dần. Ánh nắng len lỏi qua những đám mây, chiếu rọi xuống Thành phố Hồ Chí Minh. Linh nhắm mắt, để mặc cho hạnh phúc tràn ngập tâm hồn. Cô không còn là trợ lý kiêm vợ giả của tổng tài lạnh lùng nữa. Cô là Linh — người phụ nữ được yêu thương, được trân trọng và được ở bên cạnh người đàn ông của đời mình.
Và cô biết, từ giây phút này, mọi đau khổ, mọi hiểu lầm đã qua. Tương lai phía trước chỉ còn tình yêu và hạnh phúc.