Ánh nắng qua rèm cửa chiếu những tia sáng dịu nhẹ lên gương mặt vẫn còn ngái ngủ của Linh. Cô khẽ cựa mình, cảm nhận vòng tay ấm áp của. Hợp đồng đã được xé bỏ, mảnh giấy vụn nằm rải rác trên sàn nhà như một lời tuyên bố cho sự kết thúc của quá khứ và khởi đầu của một tình yêu thật sự.
Linh mở mắt, nhìn gương mặt điển trai đang say ngủ của Minh. Lần đầu tiên này tháng, cô thấy sự bình yên đến lạ. Anh không còn là vị tổng tài lạnh lùng, xa cách, mà là một người đàn ông biết yêu, biết đau, biết hối hận.
“Anh yêu em.” Lời thì thầm từ giấc mơ của Minh là động.
Cô đưa tay vuốt nhẹ mái tóc anh, cảm nhận hương thơm quen thuộc từ cơ thể anh. Căn phòng ngập tràn ánh sáng, nhưng ấm áp nhất vẫn là từ trái tim cô lúc này.
Khi Minh tỉnh dậy, anh thấy Linh đang nhìn mình say đắm. Một nụ cười hiếm hoi nở trên môi anh.
“Sao em dậy sớm thế?” Minh kéo Linh lại gần, áp trán vào trán cô.
“Em muốn ngắm anh.” Linh khẽ nói, giọng ngọt ngào như mật.
“Cả đời này anh sẽ để em ngắm mỗi ngày.” Minh đáp, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô.
Họ nằm đó, im lặng tận hưởng khoảnh khắc thuộc về nhau. Không còn những toan tính, không còn những giả dối. Chỉ cười thật lòng yêu thương.
Tiếng chuông điện thoại phá vỡ sự yên tĩnh. Minh với tay lấy máy, thấy tên ba mình hiện lên.
“Ba gọi.” Minh nói, nhìn Linh dò hỏi.
Linh gật đầu, mỉm cười trấn an.
Minh nghe máy, giọng trầm ổn: “Dạ, con nghe.”
Ông Hoàng ở đầu dây, giọng nghiêm nghị nhưng có chút dịu dàng: “Hai đứa dậy chưa? Ba muốn gặp hai đứa ở biệt thự, có chuyện muốn nói.”
“Vâng, tụi con sẽ qua ngay.” Minh trả lời rồi tắt máy, quay sang Linh: “Ba muốn gặp chúng ta.”
Linh hơi hồi hộp. Dù ông Hoàng đã chứng kiến cảnh Hoa bị vạch trần, nhưng cô không biết ông nghĩ gì về cô bây giờ.
“Anh nghĩ ba có giận em không?” Linh hỏi, giọng lo lắng.
Minh xoa đầu cô, cười nhẹ: “Đừng lo, ba đã hiểu tất cả. Với lại, anh yêu em, ba sẽ không phản đối đâu.”
Họ chuẩn bị nhanh chóng. Linh mặc một chiếc váy trắng đơn giản. Minh chọn bộ vest màu xám nhạt. Cả hai cùng nhau lái xe đến biệt thự của ông Hoàng.
Trong xe, Linh nhìn ra cửa sổ, ngắm dòng người tấp nập trên đường phố Sài Gòn. Cuộc sống vẫn trôi, nhưng với cô, mọi thứ bỗng trở nên tươi đẹp hơn.
“Em đang nghĩ gì thế?” Minh hỏi, tay nắm chặt tay cô.
“Em nghĩ về tương lai.” Linh trả lời, mắt vẫn nhìn xa xăm. “Không biết nó sẽ thế nào, nhưng em biết chắc một điều: em muốn ở bên anh.”
Minh siết chặt tay cô, lòng tràn ngập hạnh phúc. “Anh cũng vậy.”
Chiếc xe dừng trước cổng biệt thự rộng lớn. Ông Hoàng đã đợi sẵn trong phòng khách. Không khí phảng phất mùi gỗ trầm và trà thơm.
“Ngồi đi.” Ông Hoàng chỉ tay về phía ghế sofa.
Linh và Minh ngồi xuống, đối diện với ông. Linh hồi hộp, không biết điều gì sắp tới.
“Ba biết con đã hiểu lầm Linh.” Ông Hoàng bắt đầu, giọng trầm bổng. “Lỗi tại ba, đã không nói rõ mọi chuyện.”
Linh ngạc nhiên, mắt mở to.
“Mẹ con, thực ra đã để lại di chúc, mong con lấy một người phụ nữ tốt, chứ không phải vì trả thù.” Ông Hoàng nói, lấy từ trong túi áo một lá thư cũ. “Đây là thư mẹ con viết trước khi mất.”
Minh cầm lá thư, tay run nhẹ. Anh mở ra đọc, những dòng chữ nghiêng nghiêng của mẹ hiện ra:
“Con yêu của mẹ, nếu con đọc được lá thư này, có lẽ mẹ đã không còn trên đời. Điều mẹ mong nhất là con tìm được một người phụ nữ thật lòng yêu thương con, không vì tiền bạc, không vì địa vị. Đừng để lòng hận thù che mờ trái tim. Hãy sống cho mẹ, sống thật hạnh phúc.”
Minh gấp lá thư lại, hai hàng nước mắt lặng lẽ rơi. Nắm tay cô thật chặt.
“Ba xin lỗi.” Ông Hoàng cúi đầu. “Ba đã quá nghiêm khắc với con và cũng đã đối xử không tốt với Linh.”
Linh lắc đầu, mắt đỏ hoe: “Không, bác không có lỗi. Cháu hiểu mà.”
“Gọi ba đi.” Ông Hoàng mỉm cười hiếm hoi. “Từ nay, con là con dâu của ba.”
Linh bật khóc, cúi đầu: “Cảm ơn ba.”
Minh ôm Linh vào lòng, giọng nghẹn ngào: “Ba, con thương Linh. Con muốn cưới con ấy, một đám cưới thật sự.”
Ông Hoàng gật đầu, ánh mắt trìu mến: “Ba đồng ý. Ba sẽ chuẩn bị mọi thứ cho hai con.”
Buổi trưa hôm đó, họ cùng nhau ăn cơm, trò chuyện vui vẻ. Không khí gia đình ấm cúng bao trùm, xóa tan những u ám trước đây.
Linh cảm nhận được sự ấm áp từ người cha chồng, thứ cô đã thiếu suốt thời thơ ấu. Cô biết, từ nay mình không còn cô đơn nữa.
Ngày hôm sau, Minh và Linh đến thăm mộ mẹ. Nắng chiều nhạt dần, những tia nắng cuối cùng chiếu lên bia mộ khắc tên mẹ Minh.
Minh quỳ xuống, đặt bó hoa trắng lên mộ: “Mẹ ơi, con đã tìm được người con yêu. Mẹ hãy phù hộ cho hai đứa con.”
Linh cũng quỳ xuống bên cạnh, chắp tay cầu nguyện: “Mẹ ơi, con hứa sẽ yêu thương Minh thật lòng, sẽ chăm sóc anh ấy thay mẹ.”
Gió nhẹ thổi qua, những cánh hoa lay động như mẹ đang mỉm cười chúc phúc cho họ.
Ngày chuẩn bị đám cưới, Lan đến giúp Linh thử váy. Chiếc váy cưới màu trắng tinh khôi, đính những hạt pha lê lấp lánh, ôm sát cơ thể Linh, tôn lên vẻ đẹp thanh thoát của cô.
“Chị đẹp quá!” Lan xuýt xoa, mắt long lanh. “Anh Minh sẽ đứng hình mất thôi.”
Linh cười, mặt đỏ ửng: “Em lo quá, không biết có vừa ý anh ấy không.”
“Trời, nhìn chị như công chúa ấy. Anh Minh không yêu mới lạ.” Lan đáp, giúp Linh chỉnh lại tà váy.
Bỗng chuông cửa reo. Lan ra mở, thấy Minh đứng đó, tay cầm một hộp quà nhỏ.
“Anh đến sớm thế?” Ngạc nhiên, Linh hỏi.
Minh nhìn cô, mắt không rời: “Anh nhớ em.” Anh bước lại gần, đưa hộp quà: “Quà cho em.”
Linh mở ra, thấy một chiếc vòng cổ bằng vàng trắng, mặt dây chuyền hình trái tim khắc chữ “Mãi mãi bên nhau”.
“Anh…” Linh xúc động, không nói nên lời.
Minh đeo vòng cổ cho cô, giọng thì thầm: “Em đẹp lắm.”
Lan lặng lẽ lui ra, để không gian riêng.
Minh ôm Linh vào lòng, hôn nhẹ lên mái tóc cô: “Mấy ngày nữa là em thành vợ anh rồi. Anh hạnh phúc quá.”
Linh ghé vào ngực anh, nghe nhịp tim đập rộn ràng: “Em cũng vậy.”
Ngày cưới đến, không phải một lễ cưới xa hoa mà là một buổi lễ nhỏ ấm áp tại biệt thự. Chỉ có ông Hoàng, Lan và vài người bạn thân.
Những dây đèn lấp lánh treo trên cành cây, hoa hồng trắng kết thành vòng cung, dưới ánh chiều tà. Linh mặc váy cưới trắng, tay cầm bó hoa, bước đi trên thảm đỏ, dưới sự dìu dắt của ông Hoàng.
Minh đứng cuối lối đi, mắt dán chặt vào cô. Anh mặc bộ vest trắng lịch lãm, nụ cười rạng rỡ chưa từng thấy.
Khi Linh đến trước mặt anh, Minh nắm tay cô, giọng run run: “Em đẹp quá.”
“Cảm ơn anh.” Linh mỉm cười, mắt long lanh.
Người chủ trì lễ cưới bắt đầu: “Hôm nay, chúng ta tụ họp để chứng kiến tình yêu của Minh và Linh. Anh Minh, anh có nhận lấy Linh làm vợ, yêu thương và chăm sóc cô ấy suốt đời không?”
Minh nhìn thẳng vào mắt Linh, giọng chắc nịch: “Tôi có. Tôi hứa sẽ yêu em, bảo vệ em, không bao giờ để em khóc.”
Linh rơi nước mắt hạnh phúc.
“Còn chị Linh, chị có nhận lấy Minh làm chồng, yêu thương và ở bên anh ấy mãi mãi không?”
Linh gật đầu, giọng nghẹn ngào: “Tôi có. Tôi hứa sẽ ở bên anh, yêu anh thật lòng, không bao giờ rời xa.”
Họ trao nhẫn cho nhau, những chiếc nhẫn vàng trắng đơn giản, khắc tên hai người bên trong.
“Giờ thì chú rể có thể hôn cô dâu.” Người chủ trì mỉm cười.
Minh kéo Linh vào lòng, đặt nụ hôn nồng nàn lên môi cô. Những tiếng vỗ tay rầm rộ lên. Lan lau nước mắt hạnh phúc.
Bữa tiệc nhỏ diễn ra dưới ánh đèn lung linh. Minh và Linh khiêu vũ giữa khu vườn. Những bước nhảy uyển chuyển hòa quyện với nhau.
“Anh nhớ lại lần đầu gặp em.” Minh thì thầm, tay ôm chặt eo Linh. “Em là cô trợ lý nhút nhát, nhưng đôi mắt thì kiên cường.”
Linh cười: “Còn anh, lạnh lùng như băng, làm em sợ chết khiếp.”
“Cảm ơn em.” Minh nói với giọng trầm ấm. “Vì đã không bỏ cuộc, vì đã dạy anh biết yêu thật lòng.”
Linh ghé đầu vào ngực anh, lắng nghe trái tim anh đập. Cô biết từ nay không còn hợp đồng, không còn giả dối. Chỉ còn tình yêu chân thành.
Khuya hôm đó, khi tiệc tàn, Minh đưa Linh về căn phòng tân hôn. Căn phòng tràn ngập hoa hồng và nến thơm. Họ ngồi bên nhau, nhìn ra cửa sổ, ngắm bầu trời đầy sao.
“Em có hối hận không?” Minh hỏi, tay vuốt tóc cô.
Linh lắc đầu: “Không, em chưa bao giờ hối hận. Em chỉ tiếc là đã không nói yêu anh sớm hơn.”
Minh kéo cô vào lòng, giọng khàn đục: “Anh cũng vậy. Anh đã lãng phí quá nhiều thời gian vì sự hiểu lầm.”
“Nhưng chúng ta còn cả đời để bù đắp.” Linh nói, mở ra ánh nến.
Họ nhìn nhau, trao nụ hôn say đắm.
Sáng hôm sau, Linh tỉnh dậy, thấy Minh đã dậy từ lúc nào, đang ngồi bên cửa sổ nhìn ra vườn.
“Dậy rồi, vợ yêu?” Minh quay sang, nụ cười ấm áp.
“Dạ.” Linh đáp ngọt ngào.
Minh đứng dậy, lại gần giường, ôm cô vào lòng: “Anh không muốn rời chỉ một giây.”
Linh cười, ôm lại anh: “Em cũng vậy.”
Họ cùng nhau ăn sáng trong vườn, dưới bóng cây xanh mát. Lan mang bữa sáng ra, nhìn họ cười hạnh phúc.
“Chị Linh, chị có kế hoạch gì cho tuần trăng mật không?” Lan hỏi, mắt tinh nghịch.
Linh nhìn Minh, mỉm cười: “Chưa, anh ấy chưa nói.”
Minh thì thầm: “Anh đã đặt vé đi Đà Lạt. Mình đi vào cuối tuần.”
Linh ngạc nhiên, mắt sáng lên: “Thật không? Em thích Đà Lạt lắm!”
“Thật.” Minh đáp, nắm tay cô. “Anh muốn đưa em đến nơi yên bình nhất, để mình có nhiều thời gian.”
Buổi chiều, họ cùng nhau đi dạo trong khuôn viên biệt thự. Nắng chiều vàng rực, gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương hoa lài.
“Có một điều anh muốn hỏi em.” Minh nói giọng nghiêm túc.
Linh nhìn anh, hơi lo lắng: “Chuyện gì thế?”
“Em có muốn làm lại đám cưới không? Một đám cưới lớn, mời tất cả mọi người.” Minh hỏi.
Linh lắc đầu, mỉm cười: “Không cần đâu, anh. Em chỉ cần anh, chỉ cần tình yêu của anh. Đám cưới lớn hay nhỏ không quan trọng.”
Minh ôm cô vào lòng, lòng tràn ngập hạnh phúc: “Anh yêu em.”
“Em cũng yêu anh.” Linh đáp.
Mấy ngày sau, họ chuẩn bị cho chuyến đi Đà Lạt. Linh háo hức thu dọn hành lý. Minh nhìn cô, mỉm cười, cảm thấy cuộc đời mình chưa bao giờ đẹp đến thế.
Trên đường đến sân bay, Linh tựa đầu vào vai Minh, nhìn những dãy nhà lướt qua.
“Anh có nhớ lần đầu mình đi cùng nhau không?” Linh hỏi.
“Nhớ chứ, lúc đó em lo lắng lắm, cứ nhìn ra cửa sổ suốt.” Minh đáp, giọng trầm ấm.
“Em sợ anh mà.” Linh cười.
“Còn bây giờ?” Minh ghé sát tai cô, thì thầm.
“Bây giờ em không sợ nữa. Em yêu anh.” Linh nói, mắt rực sáng.
Minh hôn nhẹ lên má cô: “Anh cũng yêu em.”
Đà Lạt hiện ra với những đồi thông bạt ngàn, khí trời se lạnh. Họ thuê một căn nhà gỗ nhỏ bên hồ, yên tĩnh và lãng mạn.
Buổi tối, họ ngồi bên lò sưởi, nhìn những ngọn lửa bập bùng. Linh gối đầu lên đùi Minh, mắt lim dim.
“Em mệt à?” Minh hỏi, vuốt tóc cô.
“Một chút, nhưng hạnh phúc quá.” Linh đáp, giọng ngái ngủ.
Minh cúi xuống, hôn lên trán cô: “Ngủ đi, anh thứ.”
Linh mỉm cười, chìm vào giấc ngủ trong vòng tay anh.
Ngày hôm sau, họ dậy sớm, đi dạo quanh hồ. Sương sớm giăng trắng, không khí trong lành. Họ nắm tay nhau, bước đi chậm rãi.
“Anh ơi, sau này mình sẽ sống thế nào?” Linh hỏi, mắt nhìn xa xăm.
“Mình sẽ sống thật hạnh phúc.” Minh trả lời. “Anh sẽ làm việc ít hơn, dành thời gian. Mình có thể đi du lịch, khám phá những nơi đẹp.”
“Em thích đi biển.” Linh nói.
“Vậy mình đi biển. Em thích đâu, mình đến đó.” Minh đáp, siết chặt tay cô.
Họ dừng lại trước một gốc thông già, nhìn mặt hồ lấp lánh dưới nắng.
“Em có biết anh đã tìm em suốt một năm trước khi gặp lại em không?” Minh bất ngờ nói.
Linh ngạc nhiên: “Sao cơ?”
“Sau vụ tai nạn, anh biết tài xế, nhưng anh biết ông ấy vô tội. Anh đã tìm em để xin lỗi, nhưng em đã chuyển đi.” Minh kể, giọng trầm. “Rồào làm, anh nhậ. Lúc đó, anh chỉ muốn bù đắp cho em.”
Linh rơi nước mắt: “Anh… anh không ghé?”
“Không, anh hiểu đó là tai nạn. Mẹ anh cũng từng nói: “Đừng để hận thù làm mờ tâm trí.” Minh lau nước mắt cho cô. “Anh yêu em, thật lòng.”
Linh ôm chặt anh, khóc nức nở: “Cảm ơn anh vì đã yêu em.”
Họ đứng đó dưới gốc thông già, ôm nhau giữa khung cảnh tuyệt đẹp. Những giọt nước mắt hạnh phúc hòa lẫn với nhau.
Buổi tối cuối cùng ở Đà Lạt, họ ngồi trên ban công, ngắm thành phố hoa lấp lánh. Minh lấy ra một chiếc hộp nhỏ, mở ra. Bên trong là chiếc nhẫn kim cương.
“Anh muốn tặng em thứ này.” Minh nói, giọng xúc động. “Đây là nhẫn đính hôn mà anh đã giữ suốt ba năm qua, từ khi gặp lại em.”
Linh nhìn chiếc nhẫn, mắt mở to: “Anh… đã chuẩn bị từ lâu rồi sao?”
Minh gật đầu, đeo nhẫn vào ngón tay cô: “Anh luôn nghĩ một ngày nào đó em sẽ là vợ thật của anh. Và hôm nay, điều đó đã thành hiện thực.”
Linh ngắm nhìn chiếc nhẫn lấp lánh dưới ánh đèn, lòng tràn ngập yêu thương.
“Cảm ơn anh vì tất cả.” Cô nói, mắt rưng rưng.
Minh kéo cô vào lòng, hôn nhẹ lên tóc cô: “Không, anh mới là người phải cảm ơn em. Vì đã đến và dạy anh biết yêu thật lòng.”
Đêm đó, dưới bầu trời đầy sao của Đà Lạt, họ hứa với nhau sẽ mãi mãi bên nhau, vượt qua mọi sóng gió, mọi thử thách.
Ngày cuối cùng, họ quay lại Sài Gòn. Trên máy bay, Linh tựa đầu vào vai Minh, tay nắm chặt tay anh.
“Về nhà thôi, vợ yêu.” Minh thì thầm.
“Vâng, chồng yêu.” Linh đáp, mỉm cười hạnh phúc.
Khi máy bay hạ cánh, họ nhìn thấy những ánh đèn của thành phố quen thuộc. Sài Gòn vẫn tấp nập, nhưng với họ, nơi này bỗng trở nên ấm áp hơn.
Lan đã đợi sẵn ở sân bay, reo lên khi thấy họ: “Chị Linh! Anh Minh! Về rồi!”
Cô chạy lại, ôm chầm lấy Linh: “Nhớ chị quá!”
Linh cười, xoa đầu Lan: “Nhớ em lắm.”
Minh đứng bên cạnh, nhìn hai người phụ nữ thân thương, lòng tràn ngập bình yên.
Trên đường về nhà, Lan kể đủ thứ chuyện: “Ông Hoàng đã cho sửa lại phòng, còn mua thêm cây cảnh trong vườn nữa.”
Linh ngạc nhiên: “Ba thích trồng cây sao?”
“Dạ, ông nói muốn khu vườn thêm xanh, cho hai người có chỗ nghỉ ngơi.” Lan đáp, mắt sáng lên.
Về đến nhà, Minh và Linh cùng nhau vào vườn. Những luống hoa mới trồng, những cây cảnh xanh mướt. Ông Hoàng đang ngồi đọc báo dưới gốc cây.
“Về rồi à?” Ông ngước lên, mỉm cười. “Đi chơi vui không?”
“Dạ, vui lắm, ba.” Linh đáp, lại gần. “Ba trồng vườn đẹp quá.”
“Ba muốn làm đẹp nhà, có không gian thư giãn.” Ông Hoàng nói, tay vẫy gọi Minh lại.
Minh ngồi xuống bên cạnh ba, nắm tay Linh: “Cảm ơn ba.”
Ông Hoàng nhìn họ, ánh mắt ánh lên niềm vui: “Ba chỉ hạnh phúc.”
Buổi tối, họ cùng nhau ăn cơm gia đình. Lan nấu những món ăn đơn giản nhưng ấm áp. Tiếng cười nói vang lên trong căn nhà, xua tan đi những u ám ngày trước.
Sau bữa ăn, Minh và Linh ngồi trên ban công, ngắm nhìn thành phố lung linh về đêm.
“Cuộc sống thật kỳ diệu.” Linh thì thầm.
“Sao em nói thế?” Minh hỏi.
“Em nghĩ, nếu ngày đó em không ký hợp đồng, có lẽ em đã không có được hạnh phúc này.” Linh trả lời.
Minh ôm cô vào lòng, giọng nói ấm áp: “Nhưng em đã ký, và đó là quyết định đúng đắn nhất của đời anh.”
Linh ngước lên nhìn anh, mắt long lanh: “Anh có hối hận không?”
“Không, chưa bao giờ.” Minh đáp, hôn lên môi cô. “Anh chỉ ước mình đã nói yêu em sớm hơn.”
Họ ngồi đó, tay trong tay, ngắm nhìn bầu trời đầy sao, lắng nghe tiếng gió đêm thì thầm.
“Em yêu anh.” Linh thì thầm.
“Anh cũng yêu em.” Minh đáp.
Những ngày sau đó, cuộc sống của họ trôi qua thật nhẹ nhàng. Minh giảm bớt công việc, dành nhiều thời gian. Họ cùng nhau đi chợ, nấu ăn, xem phim, dạo phố.
Một buổi chiều, họ ngồi trong quán cà phê quen thuộc, nhìn những giọt mưa rơi ngoài cửa sổ.
“Em có muốn làm việc lại không?” Minh hỏi, tay xoay chiếc ly.
Linh suy nghĩ một lúc: “Em muốn mở một tiệm sách nhỏ. Em thích sách và thích không gian yên tĩnh.”
Minh mỉm cười: “Anh ủng hộ em. Anh sẽ giúp em tìm mặt bằng.”
“Thật không?” Linh vui mừng, mắt sáng lên.
“Thật. Anh muốn em làm điều em thích.” Minh đáp, nắm tay cô.
Hai tháng sau, tiệm sách “Thật Lòng” khai trương. Một căn nhà nhỏ trên đường Nguyễn Huệ, với những kệ sách gỗ, những chậu cây xanh và những chiếc ghế bành êm ái.
Buổi khai trương, ông Hoàng và Lan đều có mặt. Lan chạy quanh ngắm nghía, reo lên: “Chị Linh, chị mở tiệm sách đẹp quá!”
Linh cười, tay xếp sách: “Cảm ơn em. Chị mong mọi người sẽ yêu thích nơi này.”
Minh đứng bên cạnh, tay ôm vai cô: “Anh tự hào về em.”
Linh ngước lên nhìn anh, mắt rưng rưng: “Cảm ơn anh vì đã ủng hộ em.”
Một năm sau, tiệm sách trở nên nổi tiếng. Linh tổ chức các buổi đọc sách cho trẻ em, những buổi giao lưu văn học.
Minh vẫn làm việc ở tập đoàn, nhưng mỗi ngày, anh đều dành thời gian đến tiệm sách, ngồi uống cà phê, nhìn cô say sưa kể chuyện cho các em nhỏ.
Một chiều cuối tuần, khi hoàng hôn buông xuống, Minh và Linh ngồi trên ban công của tiệm sách, nhìn dòng người qua lại.
“Em có nhớ ngày đầu mình ký hợp đồng không?” Minh hỏi, tay vuốt tóc cô.
Linh cười: “Nhớ, lúc đó em nghĩ cuộc đời mình coi như xong.”
“Còn bây giờ?” Minh hỏi, mắt nhìn cô say đắm.
“Bây giờ em thấy mình may mắn nhất thế gian.” Linh đáp, tay nắm chặt tay anh.
Minh kéo cô vào lòng, thì thầm bên tai: “Cảm ơn em – vì đã dạy anh biết yêu thật lòng.”
Linh ngước lên nhìn anh, mỉm cười ánh hoàng hôn: “Cảm ơn anh – vì đã cho em biết thế nào là hạnh phúc.”
Họ trao nhau nụ hôn dịu dàng, dưới bầu trời chuyển dần sang màu tím, lòng tràn ngập yêu thương và hy vọng về một tương lai tươi sáng.
Từ nay, không còn hợp đồng, không còn vợ giả. Chỉ cười thật lòng, sống trọn từng giây bên nhau.