Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Vợ Nhỏ Của Quân Nhân

Xuyên không làm vợ hờ

3102 từ
Nghe chương này14:32

Cơn đau nhói từ đỉnh đầu lan xuống sống lưng khiến Lam Uyển Nhi từ từ mở mắt. Cảm giác đầu tiên mà cô nhận ra là mùi thuốc Bắc nồng nặc xộc vào mũi, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của căn phòng thiếu ánh sáng. Cô cố gắng nhấc tay lên sờ trán. Lớp băng gạc thô ráp cọ vào da thịt khiến cô nhăn mặt.

“Tỉnh rồi, tỉnh rồi! Cô dâu nhỏ tỉnh lại kìa!”

Một giọng phụ nữ the thé vang lên bên tai. Uyển Nhi chớp mắt vài lần, để mắt dần thích nghi với thứ ánh sáng lờ mờ từ ngọn đèn dầu đặt trên bàn gỗ. Cô thấy mình đang nằm trên một chiếc giường gỗ cứng ngắc, trải chiếu tre đã ngả màu, xung quanh là mấy người phụ nữ mặc áo bà ba nâu sồng, đầu quấn khăn vuông.

“Chuyện gì… đây là đâu?” Giọng cô khàn đặc, khác hẳn với giọng nói quen thuộc của mình.

“Đây là nhà của đồng chí thủ trưởng, đặc khu quân sự Cửu Khúc đó, con. Hôã từ trên xe xuống, sốt li bì suốt một ngày một đêm rồi.” Một người phụ nữ lớn tuổi, khuôn mặt phúc hậu, tiến lại gần, đưa tay sờ trán cô. “May quá, hạ sốt rồi. Tưởng con không qua khỏi, suýt thì đám cưới phải hoãn lại.”

“Đám cưới?” Uyển Nhi bật dậy, nhưng cơn choáng váng khiến cô phải vịn vào thành giường. Đám cưới nào? Cô nhớ rõ ràng mình vừa hoàn thành ca trực đêm ở Bệnh viện Trung tâm Thành phố Hồ Chí Minh, trên đường về nhà thì bị một chiếc xe tải tông từ phía sau. Ký ức cuối cùng là tiếng kèn cứu thương và vô số ánh đèn nhấp nháy.

“Thôi, con nghỉ ngơi đi. Để tôi đi báo với thủ trưởng Hàn.” Người phụ nữ lớn tuổi đứng dậy, vỗ nhẹ lên tay cô. “Từ nay con là vợ của thiếu tướng Hàn Lăng Tiêu rồi, phải giữ gìn sức khỏe, sau này còn sinh con đẻ cái cho nhà họ Hàn.”

Nói rồi bà ta lùa mấy người phụ nữ kia ra ngoài, để lại Uyển Nhi một mình trong căn phòng xa lạ.

Cô ngồi đó, mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Tay cô run run đưa lên nhìn — bàn tay nhỏ nhắn, làn da trắng ngần khác hẳn với bàn tay từng cầm dao mổ hàng giờ liền của cô. Cô vội vàng nhìn quanh, thấy một tấm gương nhỏ đặt trên bàn trang điểm bằng gỗ mộc. Cô bước xuống giường, chân đất chạm vào nền đất lạnh lẽo, tiến lại gần tấm gương.

Trong gương là một khuôn mặt xa lạ: làn da trắng bệch, đôi mắt to tròn đen láy ướt sũng, sống mũi thanh tú, đôi môi hồng nhạt nứt nẻ vì sốt. Mái tóc đen dài được bới lên kiểu cũ, phủ một lớp khăn vuông màu nâu.

Đây không phải là cô.

Lam Uyển Nhi — bác sĩ ngoài tám tuổi, vừa nhận giải thưởng — đã biến thành một cô gái trẻ mười tám, mười chín tuổi gì đó, ở một thời đại không có điện thoại thông minh, không có internet, không có máy tính.

“Xuyên không thật sao?” Cô thì thào, đầu ngón tay lướt trên mặt gương. Ký ức hỗn độn của chủ cũ tràn về: một cô gái mồ côi từ nhỏ, sống nhờ vào nhà họ Hàn, được ông cụ Hàn — cha nuôi của thiếu tướng Hàn Lăng Tiêu — cưu mang từ năm mười ba tuổi. Ông mất, để lại di nguyện phải cưới cô. Và Hàn Lăng Tiêu, vì giữ lời hứa với cha, đã đồng ý.

Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Trong căn phòng tĩnh lặng, cô có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, tiếng gió thổi qua những tán cây bên ngoài, và xa xa, tiếng kèn hiệu lệnh từ doanh trại.

“Đồng chí thủ trưởng, cô ấy tỉnh rồi ạ.”

Giọng người phụ nữ lúc nãy vọng vào từ ngoài cửa. Uyển nhìn thấy bóng dáng một người đàn ông bước vào.

Ớn, dáng người thẳng tắp như một thanh kiếm, khoác trên mình bộ quân phục màu xanh rêu chỉnh tề, hai quân hàm vai lấp lánh ánh bạc dưới ánh đèn. Khuôn mặt góc cạnh, da ngăm rám nắng, đôi mắt sắc như dao, sống mũi cao thẳng, môi mím chặt tạo thành một đường thẳng cứng nhắc. Không có một biểu cảm nào trên gương mặt ấy.

Hàn Lăng Tiêu.

Chỉ cần nhìn vào đôi mắt lạnh lùng ấy, Uyển Nhi đã hiểu ngay đây không phải là người đàn ông dễ dàng bị lay động bởi bất kỳ cảm xúc nào.

“Cô ra ngoài đi, tôi có việc nói với cô ấy.” Giọng anh trầm thấp, vang lên như một mệnh lệnh.

Người phụ nữ vội vàng lui ra, đóng cửa lại. Căn phòng chỉ còn hai người.

Uyển Nhi đứng bên bàn trang điểm, tay bám chặt vào mép bàn. Cô cảm thấy đầu gối mình run lên, không chỉ vì yếu sau cơn sốt, mà còn vì áp lực vô hình tỏa ra từ người đàn ông trước mặt.

Hàn Lăng Tiêu bước tới, đứng cách cô chừng hai mét. Ánh mắt anh lướt qua người cô, từ đầu đến chân, không chút cảm xúc.

“Cô khỏe rồi chứ?”

“Tôi… tôi ổn.” Uyển Nhi đáp, giọng nhỏ hơn cô mong đợi.

Hàn Lăng Tiêu gật đầu, rút trong túi áo ra một phong bì, đặt lên bàn. “Cha tôi mất, để lại di nguyện. Tôi phải cưới cô. Dù sao tôi cũng không thể trái lời người đã khuất.”

Uyển Nhi nhìn phong bì, rồi nhìn anh. Cô hiểu ngay — những đồng tiền bên trong ấy chính là tiền thách cưới, hay là tiền chu cấp mà anh muốn đưa cho cô.

“Nhưng tôi nói trước,” giọng anh vẫn lạnh như băng, “cuộc hôn nhân này chỉ là danh nghĩa. Cô sống trong căn nhà này. Tôi sẽ lo cơm ăn áo mặc cho cô. Ngoài ra, tôi không muốn phiền phức gì thêm.”

Từng chữ từng chữ rơi xuống như những nhát dao cứa vào không khí. Căn phòng vốn đã tĩnh lặng lại càng thêm tĩnh lặng, đến nỗi cô có thể nghe thấy tiếng con muỗi ở tai.

Uyển Nhi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt sắc lạnh của anh. Trong lòng cô, hàng ngàn suy nghĩ đan xen. Cô là bác sĩ hiện đại. Cô đã quen với sự độc lập và tự do. Cô không cần ai nuôi, không cần ai bảo vệ. Nhưng hiện tại, cô đang ở năm 1985, ở một đặc khu quân sự xa lạ, trong thân xác của một cô gái không có đồng xu dính túi.

Cô cần thời gian.

“Tôi hiểu.” Cô khẽ nói, giọng điềm tĩnh đến nỗi chính cô cũng ngạc nhiên. “Tôi cũng không muốn làm phiền đồng chí thủ trưởng.”

Hàn Lăng Tiêu khẽ nhướng mày, dường như không ngờ cô lại trả lời bình thản như vậy. Anh nhìn cô thêm một lát, rồi quay người bước ra cửa.

“Ngày mai tám giờ sáng, có người đến đón cô đi chụp ảnh cưới. Buổi chiều làm lễ ở đặc khu.” Anh dừng lại ở cửa, không quay đầu lại. “Cô nghỉ ngơi đi.”

Cánh cửa gỗ đóng lại, tiếng bước chân xa dần. Uyển Nhi thở phào, ngồi phịch xuống giường. Cô đưa tay lên nhìn, vẫn là bà ấy. Cô véo nhẹ vào má mình — đau thật. Không phải mơ.

Cô xuyên không thật rồi.

Buổi chiều hôm đó, khi Uyển Nhi đang ngồi trong sân phơi nắng, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức hỗn độn trong đầu, một người phụ nữ trẻ bước vào. Cô ta khoảng hai mươi lăm tuổi, dáng người cao ráo, khuôn mặt trái xoan, nước da ngăm khỏe khoắn, đôi mắt sáng và nụ cười rộng rãi. Trên người cô ta là bộ quân phục nữ, tay xách một giỏ cam.

“Chào em, em là Lam Uyển Nhi phải không? Chị là Triệu Vân San, vợ của tiểu đoàn trưởng Trần, sống ở dãy nhà bên cạnh.” Cô ta đặt giỏ cam xuống bàn, kéo ghế ngồi xuống cạnh Uyển Nhi. “Nghe nói em bị ngã, sốt mê man suốt. Giờ thấy em tỉnh táo rồi, chị mừng quá.”

Uyển Nhi mỉm cười yếu ớt. “Cảm ơn chị đã quan tâm.” Cô nhìn giỏ cam tươi rói, trên mặt còn đọng những giọt sương. Ở thời đại này, một giỏ cam chắc hẳn không hề rẻ.

“Đừng khách sáo. Ở đặc khu này, chị em phụ nữ phải thương nhau.” Triệu Vân San nói với giọng nhiệt tình. “Ở đây toàn đàn ông quân đội, suốt ngày nhiệm vụ này nhiệm vụ kia, có mấy khi ở nhà đâu. Chị thấy em còn trẻ quá, mới mười tám tuổi đúng không? Lấy chồng sớm thế, mà lại lấy thiếu tướng Hàn nữa…”

Giọng Triệu Vân San hạ thấp xuống. “Em đừng giận, chị nói thẳng nhé. Thiếu tướng Hàn nổi tiếng lạnh lùng, không gần nữ sắc, trong đơn vị ai cũng biết. Có người còn đồn anh ấy không thích phụ nữ. Em lấy anh ấy, sợ là…”

“Chị ạ,” Uyển Nhi ngắt lời, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định, “em hiểu. Anh ấy nói rõ với em rồi: “Cuộc hôn nhân này chỉ là danh nghĩa.”

Triệu Vân San sững lại, rồi thở dài. “Thôi, có danh nghĩa hay không thì cũng là vợ chồng trước pháp luật. Em cứ sống tử tế, biết đâu sau này anh ấy thay lòng.” Cô ta đứng dậy, vỗ vai Uyển Nhi. “Có chuyện gì khó khăn, cứ sang nhà chị. Nhà chị ở dãy số 7, căn góc ấy. Chồng chị là tiểu đoàn trưởng Trần, làm việc dưới quyền thiếu tướng Hàn.”

Nói rồi, Triệu Vân San bướt, để lại Uyển Nhi ngồi một mình trong sân.

Uyển Nhi nhìn theo bóng dáng người phụ nữ nhiệt tình ấy, lòng có chút ấm áp. Ít nhất ở nơi xa lạ này, cô đã có một người bạn đầu tiên.

Tối hôm đó, Uyển Nhi được một người phụ nữ lớn tuổi trong khu đưa cho một bộ quần áo mới — áo sơ mi trắng, quần âu đen, và một chiếc áo dài màu hồng phấn để mặc trong ngày cưới. Bà ta bảo đây là đồ thiếu tướng Hàn sai người mua từ dưới tỉnh về.

Uyển Nhi mặc thử, vừa vặn đến từng đường kim mũi chỉ. Cô đứng trước gương, nhìn hình ảnh phản chiếu của một cô dâu trẻ, lòng dấy lên một cảm giác kỳ lạ, khó tả. Ở thế kỷ hai mươi mốt, cô đã ba mươi tuổi, chưa từng kết hôn, ngày nào cũng vùi đầu vào phòng mổ và nghiên cứu. Ở đây, cô mười tám tuổi, đã là vợ của một thiếu tướng.

Số phận trớ trêu thật.

Sáng hôm sau, tám giờ đúng, một chiến sĩ màu xanh dừng trước cổng. Tài xế là một người lính trẻ, chào cô theo nghi thức quân đội: “Đồng chí Lam, tôi được lệnh đưa đồng chí xuống thị trấn chụp ảnh. Mời đồng chí lên xe.”

Uyển Nhi bước lên xe, ngồi ở ghế sau. Chiếc Jeep chạy trên con đường đất đỏ, hai bên là những cánh đồng lúa xanh mướt, xa xa là dãy núi trập trùng. Gió thổi vào mặt, mang theo mùi lúa chín và mùi đất ẩm. Đây là lần đầu tiên cô thực sự nhìn ngắm thế giới năm 1985 này.

Nó đẹp hơn cô tưởng.

Đến thị trấn, người lính dẫn cô vào một tiệm chụp ảnh cũ kỹ, nơi có một chiếc máy ảnh to đùng bằng gỗ, phía sau phủ vải đen. Hàn Lăng Tiêu đã đợi sẵn ở đó. Anh vẫn mặc quân phục, không một nếp nhăn, đứng thẳng người bên cạnh một chiếc ghế dài.

“Lại đây.” Anh nói, giọng không cảm xúc.

Uyển Nhi bước tới, đứng cạnh anh. Người thợ ảnh chỉnh góc, yêu cầu họ ngồi xuống ghế. Hàn Lăng Tiêu ngồi thẳng lưng, hai tay đặt trên đầu gối, mắt nhìn thẳng vào ống kính. Uyển Nhi ngồi bên cạnh, tay đặt nhẹ lên thành ghế, cầm hai mươi phân.

“Gần lại chút nữa, cô dâu chú rể phải sát vào nhau chứ.” Người thợ ảnh nói.

Uyển Nhi khẽ dịch lại gần. Cô có thể cảm nhận được hơi ấm từ cánh tay rắn chắc của anh, mùi xà phòng quân đội thoang thoảng, và một chút mùi thuốc súng — dư âm của những buổi tập luyện.

“Cười lên nào.” Người thợ ảnh nói.

Uyển Nhi nở một nụ cười nhẹ. Hàn Lăng Tiêu thì vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng.

“Tách!”

Khoảnh khắc ấy được ghi lại. Một bức ảnh cưới kỳ lạ: cô dâu cười hiền, chú rể mặt không biểu cảm, hai người ngồi cách nhau một khoảng không thể xóa nhòa.

Buổi chiều, lễ cưới được tổ chức tại hội trường của đặc khu quân sự. Không có cỗ bàn linh đình, không có họ hàng hai bên. Chỉ có mấy đồng chí trong đơn vị đến chúc mừng, vài bông hoa giấy dán trên tường, một cái bàn dài phủ khăn đỏ. Đại diện chính ủy đọc lời chứng hôn, yêu cầu hai người ký vào sổ đăng ký kết hôn.

Uyển Nhi cầm bút, tay hơi run. Cô ký tên mình — Lam Uyển Nhi — bằng nét chữ thanh thoát. Hàn Lăng Tiêu ký sau, nét chữ cứng cáp, mạnh mẽ.

“Từ nay hai đồng chí là vợ chồng hợp pháp. Chúc hai đồng chí hạnh phúc, xây dựng gia đình tốt, góp phần hoàn thành nhiệm vụ của đơn vị.” Chính ủy vỗ vai Hàn Lăng Tiêu.

Mọi người vỗ tay. Vài người phụ nữ trong khu mang đến ít quà: mấy mét vải, một cái ấm tích, mấy cái chén. Triệu Vân San tặng cô một chiếc khăn len đỏ tự đan.

“Chúc em trăm năm hạnh phúc.” Cô ta ôm Uyển Nhi, thì thầm: “Có chuyện gì thì tìm chị nhé.”

Đêm tân hôn.

Uyển Nhi ngồi trong phòng, trên người vẫn còn bộ áo dài hồng. Căn phòng đã được thắp hai ngọn nến đỏ, trên bàn có mâm trầu cau, ấm trà xanh bốc khói. Ngoài kia, gió đêm thổi qua những tán cây, tiếng dế kêu rả rích.

Cô ngồi đó, tim đập nhanh hơn bình thường. Dù biết cuộc hôn nhân này chỉ là danh nghĩa, dù biết anh đã nói rõ, nhưng khoảnh khắc đêm tân hôn vẫn khiến cô hồi hộp. Ở thế kỷ hai mươi mốt, cô đã quen với sự độc lập, quen với việc kiểm soát cuộc đời mình. Nhưng ở đây, cô là một cô dâu mười tám tuổi, chờ chồng trong đêm động phòng.

Cánh cửa mở.

Hàn Lăng Tiêu bước vào, trên tay cầm một tập tài liệu. Anh không nhìn cô, đi thẳng đến bàn làm việc kê ở góc phòng, ngồi xuống, bật đèn bàn.

“Cô ngủ trước đi, tôi còn việc.”

Giọng anh lạnh nhạt, như đang nói với một người xa lạ, thậm chí còn xa lạ hơn cả người xa lạ — như thể cô chỉ là một món đồ nội thất trong căn phòng này.

Uyển Nhi hít một hơi, cố giữ bình tĩnh. Cô đứng dậy, bước đến giường, kéo chăn ra. Chiếc chăn dày, vải thô, hơi sần sùi dưới tay cô. Cô nằm xuống, kéo chăn lên tới cổ, quay lưng về phía anh.

Trong bóng tối, cô nghe thấy tiếng bút viết trên giấy, tiếng lật tài liệu, tiếng đồng hồ treo tường tích tắc. Cô nhắm mắt, cố gắng ngủ, nhưng suy nghĩ cứ quay cuồng: Làm sao để về nhà? Có cách nào không? Hay cô phải sống ở đây mãi mãi?

Bất chợt, tiếng điện thoại reo vang, phá vỡ sự tĩnh lặng.

“A lô, tôi nghe.” Giọng Hàn Lăng Tiêu vang lên, trầm và gấp gáp. Một khoảng dừng ngắn, rồi anh nói tiếp: “Bao nhiêu tên? … Ở khu vực nào? … Tôi hiểu rồi, tôi sẽ đến ngay.”

Uy, người lại, thấy anh đã đứng dậy, xỏ vội áo khoác quân phục, nhét súng vào bao.

“Tôi phải đi làm nhiệm vụ. Cô ở nhà, đóng cửa cẩn thận.” Anh nói nhanh, không nhìn cô.

“Nhiệm vụ gì mà gấp vậy, giữa đêm hôm thế này?” Uyển Nhi hỏi, giọng lo lắng. Trong tiềm thức của cô — những ký ức y học hiện đại — cô biết những nhiệm vụ ban đêm thường rất nguy hiểm.

Hàn Lăng Tiêu dừng lại ở cửa, quay đầu nhìn cô. Dưới ánh đèn mờ, đôi mắt anh tối lại nhưng vẫn lạnh lùng.

“Cô không cần quan tâm.” Dứt lời, anh bước ra ngoài, đóng sầm cửa lại.

Tiếng máy, tiếng bánh xe lăn trên đường đất, rồi xa dần, xa dần, cho đến khi chỉ còn tiếng gió và tiếng dế kêu.

Uyển Nhi ngồi bật dậy trên giường, tay ôm chăn, nhìn ra cánh cửa vừa khép lại. Căn nhà rộng lớn bỗng trở nên trống trải và lạnh lẽo. Cô có thể nghe thấy tiếng tim mình đập, tiếng thở dài của gió lù, và tiếng chuông đồng hồ treo tường điểm mười một giờ đêm.

Cô một mình trong căn nhà xa lạ, nơi đặc khu quân sự giữa thập niên tám mươi, trong thân xác của một cô gái vừa kết hôn với một người đàn ông lạnh lùng không quan tâm đến cô.

Nước mắt bất giác trào ra, lăn dài trên má.

Nhưng rồi cô lau nước mắt, hít một hơi thật sâu. Cô là bác sĩ Lam Uyển Nhi. Cô đã từng đối mặt với những ca mổ nguy hiểm đến tính mạng. Cô từng cầm dao mổ trong suốt mười hai tiếng liên tục. Cô từng chứng kiến bệnh nhân chết ngay trên bàn mổ và vẫn phải bình tĩnh làm tiếp.

Cô có thể vượt qua chuyện này.

Cô nằm xuống, kéo chăn lên, nhắm mắt lại. Trong bóng tối, cô thì thầm với chính mình: “Ngày mai, mọi chuyện sẽ tốt hơn. Mình sẽ tìm ra cách.”

💡 Điểm nhấn chương này

Tâm lý nhân vật được miêu tả tinh tế: từ bàng hoàng ban đầu đến sự bình tĩnh của một bác sĩ giàu kinh nghiệm, tạo nên độ căng thẳng tâm lý thú vị. Chi tiết Uyển Nhi lau nước mắt và quyết tâm vượt khó phản ánh sức mạnh tinh thần của nhân vật chính.

📖 Chương tiếp theo

Sáng hôm sau, một sự cố nguy hiểm xảy ra với Hàn Lăng Tiêu, và bác sĩ Uyển Nhi lần đầu tiên được chứng minh giá trị của mình trong cuộc sống này.

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord