Màn đêm buông xuống ở đặc khu quân sự. Không khí tĩnh lặng đến lạ thường. Lam Uyển Nhi ngồi một mình trong căn nhà công vụ nhỏ, ngọn đèn dầu hiu hắt chiếu sáng khuôn mặt trắng trẻo của cô. Ngoài kia, tiếng côn trùng kêu rả rích hòa cùng tiếng gió thổi qua những tán cây bạch đàn già. Cô đã ở đây được ba ngày kể từ đêm tân hôn, ba ngày kể từ khi người chồng danh nghĩa bỏ đi giữa đêm.
Bỗng nhiên, tiếng bước chân dồn dập vang lên từ xa, ngày càng gần. Uyển Nhi ngẩng đầu, trái tim bất giác thắt lại. Cô chưa kịp nghĩ gì thêm thì cánh cửa gỗ bị đẩy mạnh, một người lính trẻ lao vào, mặt mày tái mét, giọng nói lắp bắp vì vội vàng.
“Thủ trưởng… thủ trưởng Hàn bị thương rồi! Quân y Lâm đang cấp cứu, nhưng… nhưng tình hình không ổn!”
Uyển Nhi đứng bật dậy, cuốn sách trên tay rơi xuống đất. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng cô. Cô không hiểu tại sao mình lại lo lắng đến vậy, dù người đàn ông đó chẳng qua là một người xa lạ, một người chồng chỉ trên danh nghĩa.
“Dẫn tôi đi,” cô nói, giọng khẩn trương hơn dự định.
Người lính chần chừ một giây, rồi gật đầu. Họ chạy vội ra ngoài, băng qua những con đường đất lầy lội. Không khí nồng nặc mùi thuốc súng và mồ hôi. Đến trước một căn nhà gỗ lớn hơn, nơi có ánh đèn sáng trưng, Uyển Nhi thấy nhiều người đang đứng túm tụm bên ngoài, vẻ mặt căng thẳng.
“Để tôi vào trong,” cô nói với người lính gác cửa.
Người lính do dự nhìn cô. “Đồng chí Lam, quân y Lâm đang phẫu thuật, khôào.”
“Tôi là vợ thủ trưởng. Tôi phải vào,” Uyển Nhi kiên quyết, đôi mắt ánh lên sự cứng rắn mà không ai ngờ tới.
Người lính không dám cản nữa, đẩy cửa cho cô. Bên trong, mùi máu tanh nồng xộc vào mũi. Lâm Dực, quân y của đơn vị, đang cúi xuống bên chiếc giường gỗ, tay cầm bông gạc đã nhuộm đỏ. Hàn Lăng Tiêu nằm bất động, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, máu từ bả vai thấm ướt cả chiếc áo lót lính.
“Thủ trưởng bị đạn bắn vào vai, viên đạn đã được lấy ra nhưng vết thương nhiễm trùng nặng, máu tụ bên trong. Tôi đã cầm máu tạm thời, nhưng nếu không xử lý kịp, e rằng…” Lâm Dực ngừng lại, không dám nói hết câu.
Uyển Nhi bước tới, nhìn vết thương hở hoác trên vai người đàn ông. Trong mắt cô, nó không chỉ là một vết thương mà còn là một thách thức. Cô là bác sĩ phẫu thuật hàng đầu của bệnh viện trung ương ở thế kỷ hai mươi mốt, đã từng đối mặt với hàng trăm. Kiến thức y học hiện đại chảy trong huyết quản cô, ngay cả khi cơ thể này mười tám tuổi và yếu ớt.
“Đưa cho tôi dụng cụ khâu, chỉ khâu, cồn sát trùng và mỏm sạch,” Uyển Nhi nói, giọng bình tĩnh đến lạ.
Lâm Dực ngẩng phắt đầu lên, mắt mở to ngạc nhiên. “Đồng chí Lam, cô biết y học sao?”
“Tôi đã học qua. Không có thời gian để giải thích. Làm theo lời tôi,” cô đáp, giọng không cho phép bàn cãi.
Lâm Dực nhìn cô một thoáng, rồi gật đầu. Anh ta vội vàng lấy từ tủ thuốc những thứ cô yêu cầu. Những người lính khác đứng quanh, mắt mở to dõi theo từng động tác của cô gái nhỏ nhắn. Họ chưa từng thấy một phụ nữ nào dám nói chuyện với quân y như vậy, lại còn ra lệnh một cách dứt khoát.
Uyển Nhi cắn, hơi run nhẹ. Bàn tay cô không quen với dụng cụ thô sơ của thời đại này. Nhưng cô hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại và nghĩ về những ca mổ căng thẳng nhất trong quá khứ. Khi mở mắt ra, sự run rẩy đã biến mất.
Cô nói, giọng vang vọng trong căn phòng nhỏ: “Các đồng chí tránh ra một chút, để tôi có không gian làm việc.”
Mọi người lùi lại. Lâm Dực đứng bên cạnh, sẵn sàng hỗ trợ. Uyển Nhi bắt đầu rạch một đường nhỏ ở bên cạnh vết thương để dẫn lưu máu tụ. Dòng máu đen chảy ra. Cô nhanh chóng dùng gạc thấm khô, rồi đổ cồn sát trùng lên vù. Mùi cồn cay nồng xộc vào mũi mọi người.
“Lâm quân y, chuẩn bị chỉ khâu,” cô nói, tay thoăn thoắt thao tác.
Lâm Dực đưa chỉ, mắt không rời khỏi bàn tay cô. Anh ta chưa từng thấy kỹ thuật khâu nào nhanh và chính xác như vậy. Những mũi khâu đều đặn, chắc chắn, không một động tác thừa. Uyển Nhi tập trung cao độ, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng tay cô vẫn vững như bàn thạch.
Mười phút sau, vết thương đã được khâu kín, máu ngừng chảy. Uyển Nhi phủ một lớp gạc sạch lên, rồi băng bó cẩn thận. Cô thở phào, lau mồ hôi trên mặt. Mọi người trong phòng đều im lặng, nhìn cô với ánh mắt khó tin.
“Xong rồi. Bây giờ cần theo dõi nhiệt độ, nếu sốt cao quá thì phải dùng kháng sinh. Lâm Quân Y, anh có loại nào không?” Uyển Nhi hỏi, giọng hơi mệt.
Lâm Dực gật đầu, giọng trầm xuống: “Có, nhưng chỉ còn một ít. Chúng tôi thường dùng cho những ca nặng.”
“Tốt. Dùng cho thủ trưởng. Tôi sẽ ở lại đây để theo dõi,” cô nói, kéo một chiếc ghế gỗ đến bên giường ngồi xuống.
Lâm Dực nhìn cô một lúc lâu, rồi nhìn những người lính. “Các đồng chí ra ngoài hết đi, để thủ trưởng nghỉ ngơi. Tôi sẽ báo cáo sau.”
Những người lính lần lượt ra ngoài, nhưng trước khi đi, ai cũng liếc nhìn Uyển Nhi với ánh mắt kính nể pha chút tò mò. Họ không hiểu tại sao vợ thủ trưởng, một cô gái mới mười tám tuổi, lại có thể làm được những điều mà ngay cả quân y kỳ cựu cũng phải bó tay.
Căn phòng chỉ còn lại ba người: Hàn Lăng Tiêu nằm bất tỉnh, Lâm Dực đứng bên cạnh và Uyển Nhi ngồi lặng lẽ bên giường. Không khí nặng nề, chỉ có tiếng thở yếu ớt của người đàn ông và tiếng gió rít ngoài kia.
Lâm Dực lên tiếng, giọng dè dặt: “Đồng chí Lam… tôi có thể hỏi một câu được không?”
Uyển Nhi ngẩng đầu lên, đôi mắt mệt mỏi. “Anh cứ nói.”
“Cô học y thuật ở đâu vậy? Kỹ thuật khâu đó… tôi chưa từng thấy ở bất kỳ bệnh viện nào trong nước,” Lâm Dực hỏi, giọng tò mò.
Uyểặng một lát. Cô biết mình không thể nói sự thật. Nếu nói cô đến từ tương lai, chắc chắn sẽ bị coi là điên. Cô đáp, giọng nhẹ nhàng: “Tôi tự học từ sách nước ngoài. Một vài cuốn sách y học hiện đại của Liên Xô và Pháp được dịch lại. Tôi có trí nhớ tốt và đam mê y thuật.”
Lâm Dực gật gù, nhưng ánh mắt vẫn còn nghi ngờ. “Sách vở không thể dạy được kỹ thuật điêu luyện như vậy. Cô phải có thực hành nhiều mới làm được.”
Uyển Nhi mỉm cười nhạt. “Anh nói đúng. Nhưng tôi có năng khiếu bẩm sinh, và tôi đã từng thực hành trên… xác động vật khi còn ở nhà.”
Lâm Dực không hỏi thêm nữa, nhưng trong lời nói rõ, cô gái này có một bí mật lớn. Anh ta lặng lẽ kiểm tra lại vết thương của Hàn Lăng Tiêu, rồi Nhi.
“Tôi sẽ để cô ở đây với thủ trưởng. Nếu có gì bất thường, gọi tôi ngay. Tôi ở phòng bên cạnh,” Lâm Dực nói rồi quay người bước đi.
Cánh cửa đóng lại, để lại Uyển Nhi một mình với người đàn ông đang hấp hối trên giường. Cô nhìn anh, khuôn mặt góc cạnh dưới ánh đèn dầu lờ mờ. Dù đang bị thương nặng, anh vẫn toát ra vẻ uy nghiêm và mạnh mẽ. Nhưng lúc này, anh yếu ớt như một đứa trẻ, hoàn toàn phụ thuộc vào cô.
Uyển Nhi đưa tay lên sờ trán anh. Nóng. Sốt cao. Cô vội lấy khăn thấm nước lạnh, đắp lên trán anh. Tay cô lướt nhẹ qua mái tóc đen rối bù, một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng. Cô đã cứu mạng người đàn ông này, nhưng cô không biết điều đó sẽ thay đổi cuộc đời cô như thế nào.
Cô ngồi đó, hàng giờ liền. Mỗi lần anh sốt cao, cô lại lau người cho anh, thay khăn, kiểm tra vết thương. Đôi tay cô quen thuộc với từng động tác, nhưng trái tim cô thì không. Nó đập loạn xạ mỗi khi cô chạm vào da thịt nóng bỏng của anh. Cô cố gắng gạt bỏ những cảm xúc đó, tự nhủ mình chỉ đang làm nhiệm vụ của một bác sĩ.
Đến gần sáng, cơn sốt bắt đầu hạ. Hàn Lăng Tiêu thở đều hơn, khuôn mặt bớt tái nhợt. Uyển Nhi kiệt sức, ngả lưng vào thành ghế, mắt díp lại. Cô không dám ngủ, sợ sẽ bỏ lỡ dấu hiệu gì đó. Nhưng cơ thể mười tám tuổi không chịu nổi sự mệt mỏi, và cô thiếp đi lúc nào không hay.
Ánh nửachiếu những tia sáng yếu ớt vào căn phòng. Hàn Lăng Tiêu từ từ mở mắt. Đầu óc anh còn quay cuồng, nhưng ngay lập tức, anh nhận ra mình đang ở đâu. Căn phòng quen thuộc của doanh trại. Và bên cạnh anh, một bóng người nhỏ nhắn đang ngồi gục trên ghế, mái tóc đen dài xõa tung.
Anh cố gắng nhớ lại. Nhiệm vụ truy bắt tội phạm, một viên đạn lạc, cơn đau nhói, rồi tất cả chìm vào bóng tối. Và giờ đây, cô gái nhỏ đó – vợ anh, Lam Uyển Nhi – đang ngồi bên cạnh, trông mệt mỏi đến tội nghiệp.
Anh đưa tay lên, ngón tay chạm nhẹ vào má cô. Da cô mềm mại và ấm áp. Uyển Nhi giật mình tỉnh giấc, đôi mắt mở to nhìn anh. Một thoáng ngạc nhiên, rồi niềm vui hiện lên trong đáy mắt cô.
“Anh tỉnh rồi!” cô thốt lên, giọng khàn khàn vì thiếu ngủ.
Hàn Lăng Tiêu nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm lần đầu tiên có tia ấm áp. Anh muốn nói gì đó, nhưng cổ họng khô khốc. Anh chỉ khẽ gật đầu, rồi nhìn xuống vết thương trên vai mình. Những mũi khâu đều đặn, sạch sẽ, không giống như anh từng thấy ở quân y.
“Là em… làm?” anh hỏi, giọng yếu ớt nhưng vẫn đủ nghe.
Uyển Nhi gật đầu, môi nở nụ cười mệt mỏi. “Vâng. Em đã khâu vết thương cho anh. Lâm Quân Y nói: “Nguy hiểm, nhưng em không thể để anh chết được.”
Hàn Lăng Tiêu im lặng một lúc. Anh nhìn cô, ánh mắt phức tạp. Trong mắt anh, cô không còn là một cô gái xa lạ bị ép gả cho anh nữa. Cô là người đã cứu mạng anh, một người phụ nữ dũng cảm và tài giỏi.
“Em biết y thuật?” anh hỏi, giọng có chút ngạc nhiên.
“Em tự học. Sách vở thôi,” Uyển Nhi đáp, cố gắng giữ bình tĩnh. Cô không muốn.
Hàn Lăng Tiêu nhắm mắt lại, một lúc sau mới mở ra. Lần này, ánh mắt anh dịu dàng hơn, dù vẫn còn chút xa cách. “Cảm ơn em.”
Chỉ hai từ đó, nhưng đối với Uyển Nhi, chúng có ý nghĩa hơn tất cả. Cô cảm thấy một luồng ấm áp chạy qua tim, xóa tan đi mọi mệt mỏi. Cô mỉm cười, đôi mắt long lanh.
“Anh nghỉ ngơi đi. Em sẽ ở đây với anh,” cô nói, giọng nhẹ nhàng.
Hàn Lăng Tiêu không trả lời, nhưng anh không rời mắt khỏi cô. Anh nhìn cô lấy khăn thấm nước, lau trán cho anh, chỉnh lại gạc băng bó. Mỗi động tác của cô đều nhẹ nhàng, tỉ mỉ, như thể anh là thứ quý giá nhất trên đời.
Và lần đầu tiên sau nhiều năm, trái tim sắt đá của Hàn Lăng Tiêu rung động. Anh biết cuộc hôn nhân danh nghĩa này sẽ không còn là danh nghĩa nữa. Cô gái nhỏ trước mặt anh đã thay đổi mọi thứ.
Ngoài kia, mặt trời lên cao, ánh nắng tràn ngập căn phòng. Một ngày mới bắt đầu, và với họ, mọi thứ cũng bắt đầu từ đây.