Bình minh hôm sau, ánh nắng len lỏi qua cửa sổ căn nhà công vụ, hắt những tia sáng vàng nhạt lên nền gạch men lạnh lẽo. Lam Uyển Nhi thức dậy từ sớm, đôi mắt còn hơi thâm quầng vì đêm qua thức trắng. Cô vươn vai, cảm nhận cơn đau nhức lan khắp vai gáy, nhưng trong lòng lại có một cảm giác nhẹ nhõm lạ thường. Hàn Lăng Tiêu đã qua cơn nguy kịch. Quân Y Lâm Dực nói anh sẽ hồi phục nếu được chăm sóc tốt. Cô không biết mình đã làm gì vào đêm hôm ấy, chỉ nhớ rằng bà mẹ của mình đã cầm kim khâu, từng đường chỉ mũi một, cố gắng cứu mạng người đàn ông xa lạ ấy.
Cô bước vào bếp, mở chiếc tủ gỗ cũ kỹ. Bên trong có ít gạo, mấy củ khoai lang và một miếng thịt khô. Cô nhanh tay nhóm bếp lửa, nấu một nồi cháo loãng. Mùi khói bếp hòa quyện với hương gạo chín thơm lừng, lan tỏa khắp căn nhà nhỏ. Cô cẩn thận múc cháo ra bát, thái nhỏ miếng thịt khô bỏ vào, rồi bưng lên phòng cho Hàn Lăng Tiêu.
Căn phòng ngủ vẫn tối om, bức màn vải thô kéo kín. Hàn Lăng Tiêu nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, trán lấm tấm mồ hôi. Anh mê man, thỉnh thoảng lại nhíu mày như đang chịu đựng cơn đau. Uyển Nhi đặt bát cháo lên bàn, kéo chiếc ghế gỗ lại gần giường. Cô lấy chiếc khăn bông trắng, nhúng vào nước ấm rồi nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán anh. Lão hồi, hơi thở phập phồng không đều.
Cô thì thầm, giọng nhẹ như gió thoảng: “Đồng chí Hàn, anh cố gắng lên. Cháo vừa chín, anh phải ăn mới có sức.”
Hàn Lăng Tiêu từ từ mở mắt, đôi đồng tử đen láy lờ đờ như chưa kịp định thần. Anh nhìn thấy khuôn mặt Uyển Nhi, một thoáng ngỡ ngàng rồi nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng thường ngày. Anh khẽ cử động. Cơn đau ở ngực khiến anh nhăn mặt.
“Sao em lại ở đây?” Giọng anh khàn đặc, yếu ớt nhưng vẫn đầy uy quyền.
“Em chăm sóc anh. Anh bị thương nặng, quân y nói phải nghỉ ngơi ít nhất một tuần.” Uyển Nhi nói, tay vẫn cầm khă.
“Tôi không cần em lo. Việc quân đội còn nhiều, tôi phải trở lại đơn vị.” Hàn Lăng Tiêu cố chống tay ngồi dậy, nhưng vết thương khiến anh kêu lên một tiếng đau đớn.
Uyển Nhi vội đặt tay lên vai anh, ấn nhẹ để anh nằm xuống. “Đồng chí, anh đừng cố. Em biết nhiệm vụ, nhưng nếu anh không khỏe, mọi chuyện còn tệ hơn. Hãy để em giúp anh.”
Hàn Lăng Tiêu nhìn cô, ánh mắt phức tạp. Anh nhận ra sự kiên quyết trong giọng nói của người con gái nhỏ bé này, và anh cũng nhận ra rằng mình không thể phủ nhận sự thật: cô đã cứu mạng anh. Anh im lặng, để mặc cô đỡ mình dậy, kê gối sau lưng, rồi đưa bát cháo lên miệng.
Uyển Nhi múc từng thìa cháo, thổi nhẹ cho nguội rồi đưa lên môi anh. Hàn Lăng Tiêu hơi do dự, nhưng rồi cũng mở miệng nuốt. Vị cháo ấm nóng tan trên đầu lưỡi, mang theo một cảm giác xa lạ mà anh chưa từng có. Từ ngày mẹ mất, chưa có ai chăm sóc anh tận tình như vậy. Anh liếc nhìn cô, thấy đôi má cô ửng hồng, hàng mi dài khẽ rung, và trong lòng dâng lên một cảm xúc kỳ lạ.
“Tạết khâu vết thương?” Hàn Lăng Tiêu hỏi, giọng vẫn khàn nhưng đã rõ ràng hơn. “Phụ nữ ở vùng quê này chưa ai có kỹ thuật như em.”
Lam Uyển Nhi khựng lại, tay cầm thìa cháo ngừng giữa không trung. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho câu hỏi này. Cô hít một hơi thật sâu, cố giữ giọng bình thản: “Em tự học từ sách nước ngoài. Hồi ở quê, em có mượn được mấy cuốn sách y học của một bác sĩ nước ngoài để lại. Em thích đọc và nhớ được ít nhiều.”
Hàn Lăng Tiêu nheo mắt, nhìn cô chăm chú. “Sách nước ngoài? Em đọc được tiếng nước ngoài?”
“Em biết một chút tiếng Pháp, học từ cha nuôi.” Uyển Nhi nói dối, nhưng giọng cô không hề lúng túng. Cô biết rằng nếu để lộ sự thật, cô sẽ gặp rắc rối lớn. Ở thời đại này, một cô gái mười tám tuổi biết quá nhiều là điều không bình thường.
Hàn Lăng Tiêu không hỏi thêm, nhưng ánh mắt anh vẫn đầy nghi hoặc. Anh uống hết bát cháo rồi nhắm mắt lại, dường như đang suy nghĩ điều gì đó. Uyển bát đĩa, nhẹ nhàng bước ra ngoài, để anh nghỉ ngơi.
Những ngày sau đó, Uyển Nhi thức dậy từ tờ mờ sáng, nấu cháo, nấu chè, rồi bưng lên cho Hàn Lăng Tiêu. Cô thay bôi thuốc, kiểm tra vết thương và nhẹ nhàng xoa bóp các khớp tay chân để anh không bị cứng cơ. Hàn Lăng Tiêu ban đầu còn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng dần dần, trước sự chăm sóc tận tụy của cô, anh bắt đầu mềm lòng. Anh không còn gọi cô bằng “cô” hay “em” một cách xa cách nữa, mà thỉnh thoảng lại hỏi thăm cô bằng giọng điệu ấm áp hơn.
Một buổi chiều, khi Uyển Nhi đang ngồi lau chiếc cốc thủy tinh, Hàn Lăng Tiêu từ phòng bước ra, dù còn hơi yếu, nhưng đã có thể đi lại nhẹ nhàng. Anh nhìn cô, khẽ nói: “Em làm việc vất vả quá. Ngồi xuống nghỉ một lát đi.”
Uyển Nhi ngước lên, thấy anh đang đứng tựa vào khung cửa, tay chống nạng gỗ. Cô vội đứng dậy, định đỡ anh, nhưng anh giơ tay ngăn lại.
“Tôi không yếu đến mức đó.” Hàn Lăng Tiêu nói, nhưng khóe môi anh hơi nhếch lên một nụ cười hiếm hoi. “Ngồi xuống, tôi muốn nói chuyện với em.”
Uy, kéo ghế cho anh ngồi rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh. Hàn Lăng Tiêu nhìn cô một hồi lâu, ánh mắt không còn vẻ lạnh lẽo như trước, mà thay vào đó là một tia ấm áp khó tả.
“Tôi cảm ơn em vì đã cứu tôi.” Anh nói với giọng trầm ấm. “Nếu không có em, có lẽ tôi đã không qua khỏi đêm hôm ấy.”
Đôi mắt Lam Uyển Nhi hơi cay cay. Cô không ngờ một người lạnh lùng như Hàn Lăng Tiêu lại có thể nói ra những lời như vậy. Cô cúi đầu, ngón tay vô thức vân vê mép vạt áo: “Anh là chồng em, dù chỉ là danh nghĩa, em cũng phải có trách nhiệm. Hơn nữa, em không thể thấy người chết trước mặt mà không cứu.”
“Chồng em?” Hàn Lăng Tiêu lặp lại hai chữ ấy. Giọng anh hơi ngập ngừng. “Tôi vẫn nhớ lời tôi đã nói. Cuộc hôn nhân này chỉ là danh nghĩa; tôi sẽ ôm ăn áo mặc, nhưng đừng hy vọng gì hơn.”
“Em biết.” Uyển Nhi mỉm cười, nụ cười có chút buồn. “Em không mong đợi gì cả. Em chỉ muốn sống yên ổn ở đây, chờ ngày… chờ ngày mọi chuyện ổn thỏa.”
Cô suýt nói “chờ ngày về nhà”, nhưng kịp ngừng lại. Hàn Lăng Tiêu nhận ra sự kỳ lạ trong câu nói của cô, nhưng anh không hỏi. Anh chỉ nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm như muốn đọc suy nghĩ của cô.
“Tôi đi làm nhiệm vụ, em ở nhà nhớ cẩn thận. Đặc khu này không thiếu kẻ xấu, nhất là mấy kẻ luôn dòm ngó vị trí của tôi.” Hàn Lăng Tiêu nói, giọng trở nên nghiêm túc. “Nếu có chuyện gì, em có thể tìm Triệu Vân San. Cô ấy là con gái của chính ủy, sẽ giúp em.”
“Vâng.” Uyển Nhi gật đầu.
Kể từ hôm đó, Hàn Lăng Tiêu dần hồi phục. Anh bắt đầu quay lại công việc, nhưng mỗi tối đều về nhà đúng giờ. Anh ăn cơm cùng Uyển Nhi, thỉnh thoảng còn giúp cô nhặt rau, băm tỏi. Những cử chỉ nhỏ nhặt ấy khiến Uyển Nhi ngỡ ngàng, nhưng cô không dám nghĩ xa hơn. Cô sợ rằng nếu mình quá hy vọng, rồi sẽ thất vọng.
Một buổi chiều nọ, khi Uyển Nhi đang phơi quần áo ngoài sân, một chiếc xe màu xanh rẽ vào cổng. Một người đàn ông bước xuống, khoảng ba mươi tuổi, mặc quân phục chỉnh tề, trên vai áo đeo huy hiệu cấp tá. Anh ta có khuôn mặt khá điển trai, nhưng ánh mắt sắc lạnh, toát ra vẻ gian xảo khó gần.
Người đàn ông quan sát Uyển Nhi một hồi, rồi cất giọng nhẹ nhàng nhưng không kém phần lạnh lùng: “Cô hẳn là Lam Uyển Nhi, tân nương của thiếu tướng Hàn?”
Uyển Nhi khựng lại, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an. Cô nhẹ nhàng đặt chiếc áo xuống chậu, lau tay vào tạp dề rồi quay sang: “Vâng, là tôi. Xin hỏi anh là?”
“Hàn Kình Phong, em họ của Lăng Tiêu.” Người đàn ông nói, nở một nụ cười không chạm đến mắt. “Nghe nói cô đã cứu anh tôi khỏi chết. Tôi đến thăm chút.”
“Cảm ơn anh đã quan tâm. Anh Lăng Tiêu đang làm việc ở đơn vị, chắc chiều mới về.”
Hàn Kình Phong bước lại gần, ánh mắt lướt qua ngôi nhà, qua bộ quần áo đang phơi, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt Uyển Nhi. Ánh mắt cô cảm thấy như bị một con rắn độc nhìn chằm chằm.
“Cô sống ở đây một mình sao? Không sợ à?” Hàn Kình Phong hỏi, giọng pha chút châm chọc.
“Có gì mà sợ? Đây là đặc khu quân sự, an ninh tốt.” Uyển Nhi trả lời, cố giữ giọng bình thản.
“Phải, đặc khu quân sự thì an ninh tốt, nhưng cũng có nhiều kẻ không an phận.” Hàn Kình Phong nói, bỏ lại câu nói mơ hồ rồi quay lên xe, phóng đi.
Uyển Nhi đứng nhìn theo chiếc xe khuất dần sau con đường đất đỏ, trong lòng nặng trĩu. Cô biết Hàn Kình Phong không đến thăm đơn thuần. Anh ta là một kẻ tham vọng, luôn đố kỵ với Hàn Lăng Tiêu. Cô không hiểu vì sao Hàn Lăng Tiêu lại có thể tin tưởng một người em họ như vậy.
Tối hôm đó, khi Hàn Lăng Tiêu về nhà, Uyển Nhi kể lại chuyện Hàn Kình Phong ghé thăm. Anh nghe xong, sắc mặt trở nên nghiêm trọng.
“Hắn ta đến làm gì?” Hàn Lăng Tiêu hỏi, giọng lạnh đi.
“Hắn nói đến thăm, hỏi thăm sức khỏe của anh và em.” Uyển Nhi đáp. “Nhưng em thấy hắn có vẻ không thiện chí.”
Hàn Lăng Tiêu thở dài, ngồi xuống ghế, tay xoa thái dương: “Hàn Kình Phong là con trai của chú hai. Hắn luôn cho rằng tôi chiếm mất vị trí thiếu tướng mà lẽ ra thuộc về hắn. Từ ngày cha nuôi mất, hắn càng ngày càng lộ rõ dã tâm. Em phải cẩn thận, đừng để hắn bắt được sơ hở.”
“Em biết rồi.” Uyển Nhi gật đầu.
Nhưng sự cẩn thận của cô dường như vẫn chưa đủ. Vài ngày sau, khi Hàn Lăng Tiêu nhận nhiệm vụ đi công tác xa, Hàn Kình Phong bắt đầu hành động.
Một buổi chiều, khi Uyển Nhi đi chợ về, cô thấy cửa nhà mình bị mở toang, đồ đạc xáo tung lên. Cô hoảng hốt chạy vào, thấy một thiếu úy lạ mặt đang đứng giữa phòng khách, tay cầm một xấp tài liệu.
“Cô Lam Uyển Nhi?” Thiếu úy hỏi, giọng đầy uy quyền.
“Vâng, là tôi. Có chuyện gì vậy? Tại sao nhà tôi lại bị lục soát?”
“Chúng tôi nhận được tin báo rằng trong nhà cô có tài liệu mật của quân đội. Đây là lệnh khám xét khẩn cấp từ chỉ huy đặc khu.” Thiếu úy nói, giơ tấm thẻ lệnh trước mặt cô.
Lam Uyển Nhi sững sờ. Cô biết mình không có tài liệu mật nào trong nhà, nhưng mọi chuyện đang diễn ra quá nhanh, không kịp để cô phản ứng. Đúng lúc đó, Hàn Kình Phong từ ngoài bước vào, trên môi nở nụ cười gian xảo.
“Thiếu úy, tìm thấy gì chưa?” Hàn Kình Phong hỏi, giọng đầy ẩn ý.
“Thưa thủ trưởng, chúng tôi tìm thấy một xấp tài liệu có đóng dấu mật trong ngăn kéo bàn.” Thiếu úy nói, đưa tài liệu cho Hàn Kình Phong.
Hàn Kình Phong cầm lấy, lật qua vài trang rồi, giọng lạnh tanh: “Lam Uyển Nhi, cô bị bắt vì tội lấy trộm tài liệu quân sự, mưu đồ phá hoại gia.”
Uyển Nhi chết lặng. Cô nhìn Hàn Kình Phong, nhìn tài liệu, rồi nhận ra mình đã bị gài bẫy. Đôi mắt cô không hề hoảng loạn, mà thay vào đó là sự cương quyết. Cô biết mình phải giữ bình tĩnh.
“Tôi không lấy trộm tài liệu nào hết. Đây là bẫy.” Uyển Nhi nói, giọng vang lên đanh thép.
“Bẫy? Cô nghĩ ai sẽ tin lời của một người phụ nữ xa lạ vừa xuất hiện trong đặc khu? Cô có biết tội danh này có thể khiến cô đi tù mười năm không?” Hàn Kình Phong cười khẩy, bước lại gần cô. “Nhưng tôi có thể nể mặt anh họ tôi, không truy cứu nếu cô chịu về quê, biến mất khỏi đây.”
Lam Uyển Nhi nhìn thẳng vào mắt hắn. Đôi mắt cô ánh lên tia lửa kiên cường. Cô không sợ, bởi cô biết Hàn Lăng Tiêu sẽ trở về và cô tin vào sự chính trực của anh. Cô nói, giọng bình thản đến lạ: “Tôi không đi đâu hết. Tôi là vợ hợp pháp của thiếu tướng Hàn Lăng Tiêu, và tôi không làm điều gì sai trái. Nếu anh muốn gán tội cho tôi, hãy chờ đến khi anh ấy về.”
Hàn Kìắt, khuôn mặt méo mó vì tức giận. Hắn không ngờ một cô gái nhỏ bé lại dám đối đầu với hắn. Hắn vung tay, định tát vào mặt cô, nhưng đúng lúc đó, một giọng nói trầm ấm vang lên từ ngoài cửa:
“Kình Phong, buông tay!”
Mọi người quay lại, thấy Hàn Lăng Tiêu đang đứng ở cửa, người vẫn còn mặc quân phục, trên tay cầm chiếc mũ kê-pi. Ánh mắt anh lạnh đến mức có thể đóng băng cả căn phòng. Anh bước vào, từng bước chân nặng nề, như ép chặt không khí xung quanh.
“Anh họ, anh về rồi à?” Hàn Kình Phong giả vờ niềm nở. “Tôi đang giúp anh xử lý vấn đề này. Vợ anh bị bắt quả tang lấy trộm tài liệu quân sự.”
Hàn Lăng Tiêu không thèm nhìn hắn. Anh đi thẳng đến chỗ Uyển Nhi, đứng chắn trước mặt cô. Anh nhìn thiếu úy lục soát, nhìn xấp tài liệu trên tay Hàn Kình Phong, rồi nói bằng giọng không cho phép bác bỏ:
“Tài liệu này là của tôi. Tôi đã đem về nhà hôm qua để nghiên cứu, quên chưa trả lại đơn vị. Không liên quan đến vợ tôi.”
Hàn Kình Phong sững người: “Anh họ, anh đang bào chữa cho cô ta sao? Tài liệu này có đóng dấu mật, việc để trong nhà dân thường đã là sai quy định.”
“Tôi là thiếu tướng, tôi có quyền mang tài liệu về nhà khi cần thiết. Nếu có vấn đề, cấp trên sẽ xử lý tôi, không đến lượt em.” Hàn Lăng Tiêu nhìn thẳng vào mắt Hàn Kình Phong, giọng đầy uy lực. “Còn em, Kình Phong, em lén lút lục soát nhà của một thiếu tướng có mặt, em nghĩ em có quyền ư? Hay là em muốn gây rối?”
Hàn Kình Phong tái mặt, môi mấp máy không nói nên lời. Hắn biết mình đã thua. Hắn nghiến răng, cúi đầu: “Tôi chỉ làm theo quy định, anh họ đừng hiểu lầm.”
“Tốt nhất là em nên đi đi. Tôi không muốn nhìn thấy em ở đây lần nữa.” Hàn Lăng Tiêu nói, giọng không chút lay động.
Hàn Kình Phong hậm hực ra về, cùng với tên thiếu úy lúc nãy. Căn nhà trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại hai người. Lam Uyển Nhi đứng đó, toàn thân run lên vì những gì vừa xảy ra. Cô không khóc, nhưng nước mắt đã lưng tròng.
Hàn Lăng Tiêu quay lại, nhìn cô một hồi lâu. Rồi bất ngờ, anh bước tới, kéo cô vào lòng. Vòng tay anh ấm áp và vững chãi, như một bức tường thành bảo vệ cô khỏi mọi hiểm nguy.
“Em không sao chứ?” Anh hỏi, giọng khàn khàn vì xúc động.
Lam Uyển Nhi không nói nên lời, chỉ biết dụi mặt vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim đập mạnh mẽ của anh. Trong khoảnh khắc ấy, cô nhận ra mình không còn cô đơn nữa. Có một người đàn ông sẵn sàng bảo vệ cô, dù chỉ là một cuộc hôn nhân danh nghĩa.
“Em ổn.” Cô thì thầm, nhưng giọng nói vẫn còn run.
Hàn Lăng Tiêu không nói gì thêm, chỉ siết chặt vòng tay hơn. Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả căn nhà nhỏ. Ngoài kia, những đám mây đen vẫn còn giăng kín, nhưng trong lòng Uyển Nhi, một tia nắng ấm áp đã bắt đầu ló dạng.