Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Vợ Nhỏ Của Quân Nhân

Bảo vệ và tin tưởng

2664 từ
Nghe chương này13:05

Bầu không khí trong khu nhà công vụ buổi sáng hôm nay nặng nề hơn mọi ngày. Tiếng còi báo động vang lên từ xa, rồi im bặt, để lại một khoảng lặng đầy căng thẳng. Tôi đang ngồi bên giường Hàn Lăng Tiêu, tay cầm bát cháo nóng, thì nghe tiếng bước chân dồn dập ngoài cửa.

Triệu Vân San đẩy cửa vào, mặt đỏ bừng vì chạy vội. Cô ấy thở hổn hển, nói nhanh: “Uyển Nhi, có chuyện rồi. Hàn Kình Phong đang tụ tập mấy người trong đơn vị, nói em ăn cắp tài liệu quân sự, còn thủ trưởng che giấu tội phạm.”

Tim tôi như ngừng đập. Tay run run đặt bát cháo xuống bàn. Hàn Lăng Tiêu ngồi dậy, mặt vẫn tái nhợt vì vết thương, nhưng ánh mắt sắc lạnh như hai lưỡi dao. Anh nhìn tôi, giọng trầm xuống: “Đừng sợ. Có tôi ở đây.”

Anh với tay lấy chiếc áo khoác quân phục treo trên giá, động tác chậm rãi nhưng kiên quyết. Tôi vội chạy lại đỡ anh: “Anh còn bị thương, đừng ra ngoài. Để em giải thích với họ.”

“Em giải thích thế nào?” Hàn Lăng Tiêu nhìn tôi, đáy mắt có chút ấm áp lạ thường. “Họ đã cố tình gây chuyện thì nói gì cũng vô ích. Phải để tôi ra mặt.”

Anh khoác áo, bước ra cửa. Tôi và Triệu Vân San đuổi theo. Ngoài sân, khoảng chục người đã tụ tập, đứng thành vòng tròn. Hàn Kình Phong đứng ở giữa, tay cầm một xấp giấy, mặt đầy vẻ đắc thắng. Hắn: “Tôi đã tìm thấy tài liệu mật trong phòng của Lam Uyển Nhi. Cô ta là gián điệp, các đồng chí! Còn Hàn Lăng Tiêu, thủ trưởng của chúng ta, lão ta!”

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Có người nhìn với vẻ nghi ngờ, có người lắc đầu, có người thì thầm to nhỏ. Tôi cố giữ bình tĩnh, nhưng chán. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm hòa lẫn với mùi mồ hôi của những người lính, tạo nên một thứ mùi khó chịu, nặng nề.

Hàn Lăng Tiêu bước lên trước, đứng chắn ngay trước mặt Hàn Kình Phong. Dù vết thương còn hành hạ, dáng anh vẫn thẳng, vẫy như một bức tường thép. Anh nói, giọng không lớn nhưng đủ để mọi người nghe rõ: “Kình Phong, cậu có biết vu cáo một quân nhân là tội gì không?”

Hàn Kình Phong cười khẩy: “Anh à, em không vu cáo. Em có bằng chứng đây. Các đồng chí có thể xem. Tài liệu này là tài liệu mật của đơn vị, có đóng dấu đỏ hẳn hoi.”

Hắn giơ xấp giấy lên cao, phẩy phẩy. Một vài người lính tiến lại gần, nhòm nhòm. Tôi thấy mặt họ biến sắc. Quả thật, đó là những tờ giấy có in hình con dấu của đặc khu quân sự.

Hàn Lăng Tiêu không hề nao núng. Ôi, hỏi nhỏ: “Uyển Nhi, em có biết tài liệu này không?”

Tôi lắc đầu, giọng run run: “Em không biết gì hết. Em chưa bao giờ thấy những tờ giấy đó.”

“Vậy thì không có gì phải sợ.” Hàn Lăng Tiêu nắm tay tôi, siết nhẹ. Bà ấm áp, truyền cho tôi một sức mạnh kỳ lạ. Tôi ngước lên nhìn anh, thấy trong mắt anh có một tia dịu dàng hiếm hoi.

àn Kình Phong, giọng lạnh như băng: “Cậu nói tìm thấy tài liệu này trong phòng cô ấy. Vậy cậu vào phòng cô ấy bằng cách nào? Ai cho cậu quyền lục soát nhà của một quân nhân?”

Hàn Kình Phong chột dạ, nhưng vẫn cố gắng trấn tĩnh: “Em nhận được tin báo nên phải kiểm tra. Đây là nhiệm vụ, anh hiểu mà.”

“Nhiệm vụ?” Hàn Lăng Tiêu nhướng mày. “Cậu là sĩ quan tham mưu, không phải quân cảnh. Ai giao nhiệm vụ này cho cậu?”

“Em…” Hàn Kình Phong ấp úng. “Em tự ý làm vì đơn vị.”

“Tự ý làm?” Hàn Lăng Tiêu cười nhạt. “Kình Phong, cậu đã vi phạm kỷ luật quân đội. Tự ý lục soát nhà ở của sĩ quan cấp trên, tự ý tung tin đồn thất thiệt. Cậu có biết hậu quả không?”

Mặt Hàn Kình Phong tái đi. Hắn ta nhìn quanh, thấy mọi người đã bắt đầu xì xào, ánh mắt không còn tin tưởng hắn nữa. Hắn cắn răng, nói: “Nhưng tài liệu là thật. Cô ta là gián điệp.”

“Tài liệu thật, nhưng ai nói là cô ấy lấy?” Hàn Lăng Tiêu bước tới, giật xấp giấy từ tay Hàn Kình Phong. Một lượt, rồi ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt hắn. “Tôi biết những tài liệu này. Đây là tài liệu đã được lưu trữ trong kho của đơn vị từ ba tháng trước. Không phải tài liệu mật, chỉ là tài liệu thường. Cậu lấy chúng từ đâu?”

Hàn Kình Phong lắp bắp: “Em… em tìm thấy trong phòng cô ta.”

“Vậy cậu có thể chứng minh không?” Hàn Lăng Tiêu hỏi, giọng đầy áp lực.

“Em…”

“Hay là cậu tự bỏ vào đó?” Hàn Lăng Tiêu nói thẳng, không cho hắn kịp trở tay. “Tôi biết cậu đã làm gì. Cậu muốn hại tôi, nhưng lại dùng một người phụ nữ vô tội làm bia đỡ đạn. Kình Phong, cậu thật đáng thương.”

Không khí như đông cứng lại. Mọi người đều im lặng, nhìn Hàn Kình Phong với ánh mắt khác. Hắn ta đỏ mặt tía tai, nắm chặt tay, nhưng không nói được lời nào.

Tôi đứng sau Hàn Lăng Tiêu, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Anh ấy tin tôi. Ngay từ đầu, không hề do dự, không hề nghi ngờ. Anh ấy đứng ra bảo vệ tôi trước mặt tất cả mọi người, dù chính anh còn đang yếu ớt vì vết thương.

Một giọng nói vang lên từ phía sau đám đông. Đó là Lâm Dực, quân y của đơn vị. Anh ta bước ra, tay cầm một tập hồ sơ, nói: “Thủ trưởng, tôi có thể chứ?” Lam Uyển Nhi.”

Mọi người là Lâm Dực. Anh ta mở hồ sơ, nói tiếp: “Đêm hôm thủ trưởng bị thương, cô Lam Uyển Nhi đã ở bên cạnh suốt, giúp tôi cấp cứu. Cô ấy không có thời gian để đi lấy tài liệu. Hơn nữa, theo lời khai của lính gác, không ai thấy cô ấy ra khỏi phòng thủ trưởng từ tối hôm đó đến sáng hôm sau.”

“Đúng vậy!” Triệu Vân San nói thêm. “Tôi là người đưa cô ấy đến phòng thủ trưởng, và sáng hôm sau tôi cũng là người đón cô ấy. Cô ấy không thể đi đâu được.”

Hàn Kình Phong mặt trắng bệch. Hắn ta lùi lại một bước, lắp bắp: “Các người… các người thông đồng với nhau!”

“Kình Phong, đủ rồi.” Hàn Lăng Tiêu giơ tay ra hiếp lính. “Đưa cậu ta về phòng, tạm thời quản thúc. Tôi sẽ báo cáo lên cấp trên về vụ việc này.”

Hai người lính tiến tới, nắm lấy cánh tay Hàn Kình Phong. Hắn ta vùng vẫy, la lớn: “Anh không có quyền! Anh chỉ là một thủ trưởng tạm quyền! Em sẽ báo với chú!”

“Cứ báo đi.” Hàn Lăng Tiêu nói, giọng bình thản. “Tôi sẽ chịu trách nhiệm.”

Hàn Kình Phong bị giải đi, miệng vẫn không ngừng chửi rủa. Đám đông dần tản ra, mỗi người một vẻ. Có người nhìn tôi với ánh mắt ái ngại, có người lắc đầu, có người thì thầm to nhỏ.

Hàn Lăng Tiêu quay lại, nhìn tôi. Mồ hôi lấm tấm trên trán anh, mặt tái nhợt hơn. Tôi biết vết thương đang hành hạ anh, nhưng anh vẫn cố gắng đứng thẳng.

“Vào nhà thôi.” Anh nói, giọng hơi yếu.

Tôi vội đỡ anh, cùng Triệu Vân San dìu anh vào trong. Lâm Dực đi theo, chuẩn bị sẵn bông băng và thuốc. Khi cởi áo khoác ra, tôi thấy băng gạc đã thấm đỏ máu. Vết thương của anh lại rách ra rồi.

“Em băng lại cho anh.” Tôi nói, tay run run.

“Để tôi làm cho.” Lâm Dực nói.

“Không, để em.” Tôi kiên quyết. “Em biết cách.”

Lâm Dực nhìn Hàn Lăng Tiêu, thấy anh gật đầu, liền lùi lại. Tôi nhẹ nhàng tháo băng cũ, lau sạch vết thương. Máu vẫn rỉ ra, nhưng không nhiều. Tôi cẩn thận bôi thuốc rồi quấn băng mới. Cả quá trình, Hàn Lăng Tiêu không kêu một tiếng, chỉ nhìn tôi chăm chú.

Triệu Vâôi cốc nước ấm, rồi lặng lẽ ra ngoài cùng Lâm Dực, để lại không gian riêười.

Tôi ngồi xuống ghế, thở dài. Cả người tôi như vừa trải qua một trận chiến. Tay vẫn còn run, tim vẫn đập thình thịch. Tôi nhìn Hàn Lăng Tiêu, thấy anh đang nhìn tôi với ánh mắt lạ.

“Sao anh nhìn em vậy?” Tôi hỏi, giọng hơi ngượng.

“Em không sợ à?” Anh hỏi lại.

“Sợ chứ.” Tôi cười gượng. “Nhưng có anh ở đó, em thấy yên tâm hơn.”

Hàn Lăng Tiêu im lặng một lúc, rồi nói: “Tôi xin lỗi.”

“Xin lỗi gì?”

“Vì đã để em gặp chuyện này.” Anh nhìn xuống tay mình. “Kình Phong là em họ tôi. Hắn ta luôn ghen ghét tôi. Tôi biết hắn sẽ làm gì đó, nhưng không ngờ hắn lại nhắm vào em.”

“Không phải lỗi của anh.” Tôi lắc đầu. “Là hắn ta xấu xa.”

“Nhưng tôi đã hứa với cha nuôi sẽ bảo vệ em.” Hàn Lăng Tiêu ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt tôi. “Tôi đã thất hứa.”

“Anh đâu có thất hứa.” Tôi nói với giọng dịu dàng. “Anh đã bảo vệ em rồi. Ngay lúc này đây, anh đang bảo vệ em.”

Hàn Lăng Tiêu im lặng nhìn tôi. Trong mắt anh, tôi thấy có một tia sáng lạ, như thể anh đang nhìn thấy một điều gì đó mới mẻ. Tôi hơi ngượng, quay mặt đi.

“Em có biết không, từ khi em đến đây, mọi thứ đã thay đổi.” Anh nói với giọng trầm ấm. “Trước đây, căn nhà này chỉ là một nơi để ngủ. Bây giờ, nó có mùi thơm của cháo, có tiếng em đi lại, có cả những bôắm trên bàn.”

Tôi ngạc nhiên nhìn anh. Hàn Lăng Tiêu – người đàn ông lạnh lùng, ít nói – lại nói ra những lời như thế. Anh cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi khiến khuôn mặt góc cạnh của anh trở nên ấm áp lạ thường.

“Em làm tôi nhớ đến mẹ tôi.” Anh nói tiếp. “Bà cũng thích cắm hoa, cũng thích nấu những món ăn thơm phức. Khi bà mất, tôi tưởng mình sẽ không bao giờ có lại cảm giác đó.”

“Anh…” Tôi nghẹn ngào, không biết nói gì.

“Cảm ơn em.” Hàn Lăng Tiêu nói với giọng chân thành. “Cảm ơn em đã cứu tôi, đã chăm sóc tôi và đã ở lại.”

Anh đưa tay ra, nắm lấy tay tôi. Bàn tay anh ấm áp, vững chãi. Tôi cảm nhận được nhịp đập từ lòng bàn tay anh, đều đều, mạnh mẽ.

“Tôi sẽ không để ai làm hại em nữa.” Anh nói, mắt nhìn thẳng vào tôi. “Tôi hứa.”

Tôi gật đầu, nước mắt lưng tròng. Có lẽ, ở thế giới này, tôi đã tìm được một nơi để thuộc về. Có lẽ, tôi không còn muốn quay về nữa.

Buổi tối hôm đó, Triệu Vân San đến chơi. Cô ấy một rổ trái cây, tươi cười nói: “Em đến thăm thủ trưởng và chị. Chị có khỏe không?”

“Cảm ơn em, chị không sao.” Tôi mời cô ấy ngồi.

Triệu Vân San nhìn quanh, rồi kéo tôi ra ngoài hiên, thì thầm: “Chị biết không, từ giờ mọi người trong đơn vị đều nể chị lắm. Chị dám đứng lên chống lại Hàn Kình Phong, lại còn được thủ trưởng bênh vực. Chị là nữ anh hùng của tụi em.”

Tôi cười ngượng: “Em đừng nói thế. Chị chỉ làm những gì cần làm thôi.”

“Nhưng mà chị giỏi thật đấy.” Triệu Vân San mắt sáng lên. “Chị có thể dạy em cách băng bó vết thương không? Em chỉ biết sơ sơ thôi.”

“Tất nhiên rồi.” Tôi gật đầu.

Từ hôm đó, Triệu Vân San trở thành bạn thân của tôi. Cô ấy dạy tôi cách sống trong đặc khu quân sự, cách nấu những món ăn địa phương, cách phân biệt các loại quân hàm. Còn tôi dạy cô ấy những kiến thức y học cơ bản, cách sơ cứu vết thương, cách pha thuốc.

Cuộc sống trong đơn vị dần trở nên dễ chịu hơn. Hàn Lăng Tiêu hồi phục nhanh chóng, nhờ sự chăm sóc của tôi và Lâm Dực. Anh bắt đầu đi lại được, tuy còn hơi yếu, nhưng đã có thể làm việc nhẹ.

Một buổi chiều, khi tôi đang phơi quần áo ngoài sân, Hàn Lăng Tiêu bước ra, tay cầm một cuốn sách. Anh đưa cho tôi, nói: “Đây là sách y học tôi mượn được từ thư viện đơn vị. Em có thể xem thêm.”

Tôi mở cuốn sách ra, thấy đó là một cuốn sách y học cổ điển, viết bằng tiếng Việt. Trang sách đã ố vàng, nhưng vẫn còn nguyên vẹn.

“Cảm ơn anh.” Tôi nói, lòng ấm áp.

Hàn Lăng Tiêu nhìn tôi, môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười. Anh đưa tay ra, vuốt nhẹ mái tóc tôi, rồi quay vào nhà.

Tôi đứng đó, tay cầm cuốn sách, lòng bồi hồi. Có lẽ, tình cảm giữa chúng tôi đang lớn dần, như một đóa hoa nở trong nắng sớm.

Buổi tối, khi Hàn Lăng Tiêu ngồi đọc báo, tôi ngồi bên cạnh xem sách y học. Ánh đèn dầu hắt ra thứ ánh sáng vàng ấm áp, phủ lên hai người.

“Uyển Nhi.” Anh gọi.

“Dạ?” Tôi ngẩng lên.

“Ngày mai tôi phải đi họp ở đặc khu.” Anh nói. “Sẽ vắng nhà hai ngày.”

“Vết thương của anh chưa lành hẳn.” Tôi lo lắng. “Đi xa thế có sao không?”

“Không sao.” Anh lắc đầu. “Chỉ là cuộc họp hành chính thôi. Tôi sẽ cố gắng về sớm.”

“Anh nhớ uống thuốc đúng giờ.” Tôi dặn. “Em đã chuẩn bị sẵn thuốc.”

Hàn Lăng Tiêu nhìn tôi, ánh mắt có chút gì đó xúc động. Anh đặt tờ báo xuống, nắm lấy tay tôi.

“Uyển Nhi, tôi…” Anh ngập ngừng.

“Anh sao thế?” Tôi hỏi.

“Không có gì.” Anh lắc đầu, cười nhẹ. “Chỉ là tôi muốn nói… cảm ơn em.”

Anh siết nhẹ tay tôi, rồi buông ra. Tôi thấy mặt mình nóng bừng.

Đêm đó, tôi nằm trên giường, nhìn lên trần nhà, lòng không ngủ được. Tôi nghĩ về Hàn Lăng Tiêu, về những ngày qua, về những gì đã xảy ra. Có lẽ tôi đã bắt đầu có tình cảm với anh. Có lẽ, tôi không còn muốn quay về thế giới hiện đại nữa.

Sáng hôm sau, Hàn Lăng Tiêu lên đường. Tôi đứng ở cửa nhìn theo bóng anh khuất dần trên con đường đất đỏ. Triệu Vân San đến bên cạnh, nói: “Chị nhớ thủ trưởng hả?”

“Không có.” Tôi lắc đầu, nhưng má lại đỏ.

“Em thấy chị và thủ trưởng hợp nhau lắm.” Triệu Vân San cười tinh nghịch. “Hay là chị thành thật đi, chị có thích thủ trưởng không?”

“Em này, đừng có nói bậy.” Tôi đánh nhẹ vào vai cô ấy.

“Em nói thật mà.” Triệu Vân San cười lớn. “Thủ trưởng tốt lắm. Chị nên nắm bắt cơ hội.”

Tôi không trả lời, chỉ nhìn theo con đường xa xăm. Trong lòng tôi, mộng nhỏ nhen đang lớn dần, như một ngọn lửa ấm áp, sưởi ấm trái tim cô đơn của tôi.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương khéo léo rải rác những mảng cảm xúc tinh tế: từ sự bảo vệ dứt khoát của quân nhân, đến sự nhận thức lặng lẽ của cô gái về tình yêu đang sinh ra. Chi tiết "nắm tay" và "buông ra" nói lên điều lời nói không thể diễn tả.

📖 Chương tiếp theo

Sự vắng mặt của Hàn Lăng Tiêu sẽ kéo Uyển Nhi vào những hiểm nguy mà cô chưa từng tưởng tượng đến trước đây.

— Hết chương 4
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord