Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Vợ Nhỏ Của Quân Nhân

Hiểm nguy rình rập

2001 từ
Nghe chương này9:35

Màn đêm buông xuống khu rừng già phía Bắc đặc khu, từng cơn gió lạnh thấu xương luồn qua khe áo, mang theo mùi đất ẩm và lá mục. Trên bầu trời, ánh trăng bị mây đen che khuất, chỉ còn lại vài tia sáng le lói xuyên qua tán cây rậm rạp, chiếu xuống những bóng người đang lặng lẽ di chuyển.

Lam Uyển Nhi nép mình sau một gốc cây lớn, tay siết chặt chiếc bản đồ quân sự mà cô tình cờ nhặt được trong phòng làm việc của Hàn Lăng Tiêu. Trái tim cô đập thình thịch, mồ hôi lạnh chảy dài trên sống lưng. Cô không ngờ rằng cuộc tập trận đêm nay lại trở nên nguy hiểm đến thế.

Từ xa, tiếng bước chân rền vang trên nền đất khô. Những người lính rằn ri đang chia thành từng tốp nhỏ, tiến sâu vào khu vực trọng yếu. Hàn Lăng Tiêu dẫn đầu đội hình trung tâm, dáng vẻ oai hùng dù vết thương trên vai vẫn chưa lành hẳn. Anh dừng, cả đội dừng lại, lắng nghe âm thanh từ bốn phía.

“Thủ trưởng, phía Tây Nam có động tĩnh.” Một chiến sĩ báo cáo nhỏ.

Hàn Lăng Tiêu gật đầu, mắt anh sắc lẹm như diều hâu, quét qua từng bụi cây. “Giữ đội hình, tiến chậm. Không được bật đèn.”

Lam Uyển Nhi cắn môi. Cô biết mình không nên có mặt ở đây. Nhưng khi tình cờ nghe được cuộc điện thoại của Hàn Kình Phong với một kẻ lạ mặt, cô đã hiểu rằng đây là âm mưu ám sát được dàn dựng tỉ mỉ. Tên phản diện đã câu kết với tội phạm ngoài đơn vị, lợi dụng cuộc tập trận để hạ sát Hàn Lăng Tiêu.

Cô phải báo cho anh. Bằng mọi giá.

Bất chấp nguy hiểm, Lam Uyển Nhi rời khỏi chỗ nấp, men theo bóng tối tiến về phía đội quân. Mỗi bước chân cô đặt xuống đều nhẹ nhàng, cẩn trọng, nhưng lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi. Tiếng lá khô xào xạc dưới chân khiến cô giật mình, vội nép vào thân cây gần nhất.

“Ai đó?” Một giọng nói vang lên từ phía sau.

Tim cô như ngừng đập. Cô quay đầu lại, thấy bóng dáng của một người đàn ông lạ mặt, mặc quân phục nhưng không có phù hiệu đơn vị. Hắn tiến lại gần, tay lăm lăm khẩu súng ngắn.

“Cô là ai? Sao lại ở đây?” Giọng hắn đầy cảnh giác.

Lam Uyển Nhi hít sâu, cố giữ bình tĩnh. “Tôi là vợ của thiếu tướng Hàn Lăng Tiêu. Tôi có việc gấp cần gặp anh ấy.”

Người đàn ông nheo mắt, ánh nhìn dò xét. “Vợ của thiếu tướng? Cô đi một mình trong đêm thế này? Nghe không hợp lý lắm.”

Cô biết mình không thể giải thích dài dòng. Mỗi giây trôi qua đều là cơ hội cho âm mưu của Hàn Kình Phong thành công. Cô nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng kiên quyết: “Anh có thể dẫn tôi đến chỗ thiếu tướng hoặc để tôi tự đi. Nhưng nếu anh cản trở, anh sẽ phải chịu trách nhiệm trước kỷ luật quân đội.”

Người đàn ông do dự, rồi gật đầu. “Đi theo tôi. Nhưng đừng gây rối.”

Họ đi qua những lối mòn quanh co, len lỏi giữa những tán cây thấp. Lam Uyển Nhi cảm nhận được không khí căng thẳng bao trùm cả khu rừng. Thỉnh thoảng, tiếng chim đêm kêu vang lên, xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Mỗi âm thanh đều khiến cô giật mình, tưởng chừng như có ai đó đang theo dõi.

Cuối cùng, họ đến được vị trí của đội quân. Hàn Lăng Tiêu đang đứng bên một tảng đá lớn, xem xét bản đồ dưới ánh đèn pin mờ. Khi thấy cô, anh ngẩng đầu lên, đôi mày liễu nhíu chặt.

“Uyển Nhi? Sao em lại ở đây?” Giận, ngạc nhiên và lo lắng. “Đây là khu vực nguy hiểm, em không được phép vào.”

Cô chạy đến, thở hổn hển. “Anh Tiêu, em có chuyện quan trọng cần nói. Hàn Kình Phong… hắn đã lên kế hoạch ám sát tập trận này.”

Hàn Lăng Tiêu đứng thẳng người, ánh mắt trở nên sắc lạnh. “Em nói sao?”

“Em vô tình nghe được hắn nói chuyện điện thoại. Hắn đã câu kết với một băng tội phạm ngoài đơn vị. Chúng sẽ giả làm lính địch để tấn công anh. Mục tiêu là giếỗn loạn.”

Một chiến sĩ đứng gần đó thốt lên: “Thủ trưởng, chuyện này nghiêm trọng quá. Chúng ta có nên báo cáo cấp trên?”

Hàn Lăng Tiêu giơ tay ra hiệu im lặng. Anh nhìn Lam Uyển Nhi, đôi mắt đen sâu thẳm như muốn xuyên thấu tâm can cô. “Em có chắc không?”

“Em chắc.” Cô gật đầu, giọng kiên định. “Em không bao giờ đùa với chuyện sinh mạng của anh.”

Anh im lặng một lúc, rồi chiến sĩ: “Thay đổi kế hoạch. Chúng ta sẽ chia làm hai hướng. Một nửa theo tôi tiến về phía Đông, nửa còn lại phục kích ở phía Tây. Nếu có kẻ lạ mặt xuất hiện, bắn hạ ngay.”

“Rõ, thủ trưởng!” Các chiến sĩ đồng thanh đáp.

Hàn Lăng Tiêu kéo Lam Uyển Nhi vào một góc, giọng trầm xuống: “Em sẽ ở lại đây, cùng với đội hậu cần. Đừng đi đâu hết.”

“Nhưng em muốn đi cùng anh.” Cô nắm tay anh, mắt ánh lên sự lo lắng. “Em sợ… sợ anh gặp chuyện.”

Anh nhìn cô, một tia ấm áp thoáng qua trong đôi mắt vốn lạnh lùng. “Không được. Em là dân thường, không thể tham gia nhiệm vụ. Hãy nghe lời tôi.”

Nói rồi, anh quay lưng bước đi, hòa vào đội hình đang di chuyển về phía Đông. Lam Uyển Nhi đứng nhìn theo, lòng se thắt. Cô hiểu anh muốn bảo vệ cô, nhưng cô cũng không thể ngồi yên chờ đợi trong vô vọng.

Mười phút sau, tiếng súng vang lên từ xa. Từng loạt đạn nổ liên hồi, xé toạc màn đêm yên tĩnh. Tiếng hô xung phong, tiếng chân chạy rầm rập, tiếng chửi thề của những người lính hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn.

Lam Uyển Nhi không thể đứng yên. Cô chạy về phía tiếng súng, bất chấp những chiến sĩ hậu cần gọi với theo. Cô phải đến bên anh. Cô phải chắc chắn rằng.

Khi đến gần khu vực giao tranh, cô thấy cảnh tượng hỗn loạn. Những bóng người lao vội trong bóng tối, lưỡi lê loang loáng dưới ánh trăng le lói. Hàn Lăng Tiêu đang đối đầu với ba tên tội phạm, tay cầm súng ngắm bắn từng phát chính xác. Nhưng vết thương trên vai khiến anh chậm hơn thường lệ.

Một tên từ phiên, tay cầm dao găm. Lam Uyển Nhi hét lên: “Anh Tiêu, cẩn thận!”

Hàn Lăng Tiêu xoay người, né đòn tấn công, nhưng cùng lúc đó, một tên khác từ phía trước nhắm súng vào anh. Không kịp suy nghĩ, Lam Uyể đứng chắn trước họng súng.

“Đoàng!”

Một tiếng nổ chồi. Cô cảm thấy một lực mạnh đẩy người mình về phía sau, ngực đau nhói, máu nóng trào ra thấm ướt áo. Cô ngã xuống, thế giới nên mờ ảo, âm thanh như xa dần.

“Uyển Nhi!” Giọng Hàn Lăng Tiêu vang lên thảm thiết, xé toạc màn đêm.

Anh bắn hạ tên cầm súng, rồi chạy đến ôm lấy cô. Vòng tay anh ấm áp, nhưng cơ thể cô đang lạnh dần. Máu từ vết thương trước ngực không ngừng chảy, thấm đẫm bàn tay anh.

“Em điên rồi! Sao em lại làm thế?” Anh gào lên, giọng nghẹn ngào. “Tôi bảo em ở lại mà!”

Lam Uyển Nhi mỉm cười yếu ớt, tay cô run run chạm vào khuôn mặt anh. “Em… em không thể để anh chết được. Em yêu anh.”

Nước mắt Hàn Lăng Tiêu lặng lẽ rơi, từng giọt nóng hổi chảy dài trên gò má góc cạnh. Anh siết chặt cô trong vòng tay, như muốn giữ lại hơi ấm đang dần rời bỏ.

“Quân y! Gọi quân y ngay!” Anh hét lên với các chiến sĩ xung quanh.

Lâm Dực chạy đến, mặt tái mét. Anh ta quỳ xuống, nhanh chóng kiểm tra vết thương. “Đạn xuyên qua phổi, mất máu nhiều. Cần phải mổ gấp, nhưng ở đây không có điều kiện.”

“Đưa cô ấy về doanh trại! Nhanh lên!” Hàn Lăng Tiêu bế thốc cô lên, chạy như bay xuyêừng.

Những chiến sĩ khác phủ kín xung quanh, bảo vệ họ khỏi mọi nguy hiểm. Nhưng Lam Uyển Nhi cảm thấy ý thức mình đang dần trôi xa. Cô nhìn lên khuôn mặt Hàn Lăng Tiêu, thấy nước mắt anh vẫn không ngừng rơi, hòa cùng mồ hôi và máu.

“Anh Tiêu… đừng khóc.” Cô thì thào, giọng yếu ớt như tiếng gió thoảng. “Em không hối hận… vì đã gặp anh.”

Anh cúi xuống, trán chạm trán cô, giọng run rẩy: “Em phải sống. Em nghe tôi không? Nếu em chết, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho chính mình.”

Cô muốn nói gì đó, nhưng mắt đã nặng trĩu. Hơi thở của cô ngày càng yếu, từng nhịp tim như chậm lại. Cảnh vỡ dần, chỉ còn lại gương mặt anh và tiếng gọi tên cô trong tuyệt vọng.

“Uyển Nhi! Uyển Nhi, tỉnh lại đi!”

Giọng anh như xa vời, vọng vào tai cô từ một thế giới khác. Cô muốn đáp lại, muốn nói với anh rằng cô vẫn còn ở đây, nhưng cơ thể không nghe lời. Bóng tối dần bao phủ, kéo cô vào một giấc ngủ không hồi kết.

Hàn Lăng Tiêu ôm cô chạy vào doanh trại, xô cửa phòng quân y. Các bác sĩ vội vã chuẩn bị dụng cụ, đưa cô lên bàn mổ. Anh đứng bên ngoài, tay siết chặt thành nắm đấm, mắt đỏ hoe nhìn cánh cửa đóng chặt.

Triệu Vân San chạy đến, mặt tái nhợt. “Thủ trưởng, cô ấy thế nào rồi?”

“Đang mổ.” Hàn Lăng Tiêu đáp, giọng khàn đặc.

Cô nhìn thấy đôi mắt anh đẫm lệ, không kìm được mà bật khóc. “Trời ơi, sao lại thế này? Sao cô ấy lại liều mạng vậy?”

“Vì tôi.” Hàn Lăng Tiêu đấm mạnh vào tường, tay rướm máu. “Cô ấy đỡ đạn cho tôi. Mạng sống này… tôi nợ cô ấy.”

Thời gian trôi qua chậm chạp, từng giây như dài vô tận. Ánh đèn trong phòng mổ sáng rực, tiếng máy móc kêu lên đều đặn. Hàn Lăng Tiêu đứng im như pho tượng, mắt không rời khỏi cánh cửa.

Đến khi Lâm Dực bước ra, gương mặt đầy mệt mỏi, anh mới dám thở ra. “Thế nào rồi?”

“Đạn đã được lấy ra, nhưng cô ấy mất quá nhiều máu. Còn phải theo dõi thêm.” Lâm Dực nói, giọng trầm. “Nhưng cô ấy trẻ, sức khỏe tốt, hy vọng sẽ qua được.”

Hàn Lăng Tiêu gật đầu, rồi xin phép vào thăm. Anh bước đến bên giường, thấy cô nằm đó, mặt tái nhợt, hơi thở yếu ớt qua chiếc mặt nạ dưỡng khí. Anh ngồi xuống, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô, đặt lên trán mình.

“Em nhất định phải tỉnh lại.” Anh thì thầm, giọng nghẹn ngào. “Tôi có nhiều điều muốn nói với em. Tôi chưa từng nói… nhưng em là người quan trọng nhất trong cuộc đời tôi. Đừng bỏ tôi lại.”

Ngoài cửa sổ, màn đêm vẫn tĩnh mịch. Ánh trăng dần ló dạng, chiếu sáng khu rừng già. Nhưng trong căn phòng nhỏ, chỉ còn tiếng máy theo dõi nhịp tim đều đặn và tiếng thở hổn hển của người đàn ông vừa suýt mất đi người phụ nữ của mình.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này khéo léo xây dựng tension qua sự tương phản giữa khung cảnh rừng sẫm tối và không gian bệnh viện sáng rực, từ hành động hy sinh của nữ chính đến lời thú nhân xúc động của nam chính khi anh nằm trên giường bệnh. Tình yêu được thể hiện không qua lời nói ngay từ đầu mà qua những cử chỉ vô vàn gắng sức.

📖 Chương tiếp theo

Khi Lam Uyển Nhi tỉnh dậy, mối quan hệ giữa cô và Hàn Lăng Tiêu sẽ bước sang chương mới, nơi yêu thương không còn là bí mật.

— Hết chương 5
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord